Home Chuyển luân 1997 Số 3 Trận chiến cuối cùng
Trận chiến cuối cùng In Email

Hoàng Nguyên Nhu?n

Sau hai m??i hai n?m nín l?ng, cu?i cùng D??ng v?n  Minh ?ã lên ti?ng qua bài ph?ng v?n dành cho báo Nhân B?n ? Paris tr??c ngày 30.4.1997, ngày giỗ thứ 22 của Đệ Tam Việt Nam Cộng Hòa mà ông là Tổng Thống và đồng thời cũng là ngày giỗ của Cộng Hòa Lâm Thời Miền Nam Việt Nam của Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam mà ông muốn trực tiếp thương lượng để chấm dứt chiến tranh và cứu vãn miền Nam.

Người Sắp Chết Nói Lời Ngay Thẳng

Dương văn Minh giờ đây đã 82 tuổi. Phan bội Châu mở đầu quyển Ngục Trung Thư bằng câu: ‘Con chim sắp chết, tiếng kêu đau thương; người ta sắp chết, lời nói ngay thẳng.’ Người ta chỉ gian dối vì danh lợi hay yếu đuối,  tôi nghĩ đến tuổi đó rồi nếu phải tránh sự thật thì Dương văn Minh chỉ cần yên lặng, không cần phải có nói không, đen nói trắng. Tôi cầu mong Dương văn Minh an lạc đại thọ và cầu mong rằng những câu trả lời của ông với anh em tòa soạn Nhân Bản là chân thật.

Nhận Chức Tổng Thống Để Làm Gì?

Tôi vẫn nghĩ Dương văn Minh không phải là Thành Phần Thứ Ba mà chỉ là thành phần thứ nhất -’quốc gia’, đóng vai thành phần thứ ba -hoà hợp hòa giải, để chơi với thành phần thứ hai -’cộng sản’. Đôi lúc tôi thoáng băn khoăn không biết như vậy có phải là nghĩ oan hay hiểu lầm ông không ? Cuối tháng Tư 1975, vào ngày 27 hay 28 gì đó, Bùi Tường Huân điện thoại bảo là bên kia họ đã chịu thương thuyết. Tôi nửa đùa nửa thật thưa với anh, nếu muốn thương thuyết trong thế mạnh thì qúy anh nên mời Đại Sứ Martin vào ở luôn trong Dinh Độc Lập cho đến khi xong việc. Bằng không biết đâu ông Minh và các anh sẽ chỉ là những trái độn phất cờ trắng cho Mỹ rút đợt chót?! Anh Huân mắng tôi là quá khích! Anh lớn, anh nói thì tôi làm thinh nhưng tôi nghĩ các anh ấy đã cạn vốn thương thuyết...Anh Huân là Bộ Trưởng Quốc Phòng của Dương văn Minh và đó là lần cuối cùng tôi được hầu chuyện với anh...

Giờ thì tôi hết ân hận là có lẽ đã hiểu lầm Dương văn Minh. Trả lời báo Nhân Bản, Dương văn Minh cho biết ông nhận chức Tổng Thống không phải là để mà đầu hàng. Ông quả quyết: ‘Không, không thể nào tôi nghĩ tôi đầu hàng được. Nếu là một cấp chỉ huy mà đầu hàng là phản bội tất cả anh em thuộc quyền mình, không ai chấp nhận cái đó được. Nếu để đầu hàng thì tôi nhận lãnh trách nhiệm để làm chi?’ Chỉ tiếc là ông không nói rõ không đầu hàng và nhận lãnh trách nhiệm để làm gì. Để đánh tới cùng hay để thương thuyết?

Ba Tháng Chạy Bộ, Sáu Tháng Ăn Củ Chuối Và Cắn Nhau Với Địch

Đánh thì Dương văn Minh nói rõ là không đánh nổi rồi vì những người có trách nhiệm đều bồng bế nhau chạy mất đất. Những ai còn bụng dạ nghe Đài Phát Thanh Sài-Gòn đêm 29.4. hẳn còn nhớ Trung Tướng Vĩnh Lộc đã công khai nhắn tin trên đài cho những người thân của ông thực hiện kế hoạch XYZ... gì đó mà ai cũng biết là lên tàu chém vè...Vĩnh Lộc là Tổng Tham Mưu Trưởng của Dương văn Minh. Dương văn Minh cũng nhắc đến một sự thực chua chát là có quyết đánh cũng không được vì ‘quân đội Việt Nam hùng mạnh như vậy nhưng không có quyền được hơn sáu tháng đạn dược’. Ông không nói thêm là xăng dầu chỉ đủ dùng ba tháng và gạo ăn cũng chỉ sáu tháng mà thôi. Đây là ví dụ điển hình cho hiện tượng viện trợ nhỏ giọt của Mỹ dành cho Miền Nam. Người Việt chống Cộng ít hay chống Cộng nhiều Mỹ chẳng cần, bởi khi cần đánh thì Mỹ sẽ tự đưa quân vào làm lấy như năm 1965 hoặc khi cần rút thì Mỹ cứ lặng lẽ thương thuyết với Hà-Nội rồi bắt Nguyễn văn Thiệu thi hành như năm 1973, người Việt muốn hay không cũng mặc. Nhưng nếu người Việt chống Cộng không theo lệnh Mỹ  thì ba tháng phải chạy bộ vì cạn xăng, sáu tháng phải ăn củ chuối vì hết gạo và vứt súng cắn nhau với địch vì hết đạn...Trước khi nằm mọp trên sàn xe của Tòa Đại Sứ Mỹ lẻn ra Tân Sơn Nhất trốn đi ngoại quốc, Nguyễn văn Thiệu tuyên bố sẽ đánh đến hạt gạo cuối cùng. Cho đến bây giờ đôi người vẫn còn cảm kích nghĩ rằng Nguyễn văn Thiệu quyết tâm trường kỳ chiến đấu thực?!

Mười năm trước đó, trong vụ Miền Trung hay phong trào vận động Dân Chủ năm 1965, Quân Đoàn I và Quân Đoàn II đều sẵn sàng ly khai đối đầu với Sài-Gòn nếu Thiệu-Kỳ không chịu tổ chức bầu cử Quốc Hội Lập Hiến, thực hiện dân chủ...Quyền hành lúc ấy nằm trong tay Tướng Kỳ. Kỳ nghe Mỹ chỉ muốn chính quyền mạnh chứ không phải chính quyền dân chủ nên Kỳ quyết dùng súng đạn và nhà tù thay vì lá phiếu nên quyết thẳng tay đàn áp. Vì không muốn người Việt vấy máu người Việt nên cuối cùng Phật Giáo Huế phải hô hào đem bàn thờ xuống đường kêu gọi quân nhân nạp súng đầu hàng không chống cự khi Tướng Westmoreland và Tướng Walt cỏng Nguyễn ngọc Loan, Hoàng xuân Lãm và Nguyễn văn Toàn ra ‘bình định’ Huế. Các Tướng Nguyễn chánh Thi, Tôn thất Đính và Nguyễn văn Chuân và Cao xuân Nhuận đều không dám ra lệnh nổ súng ly khai vì nhiều lý do, dĩ nhiên một trong những lý do đó là vì họ đã biết rõ gạo, xăng và đạn dược Mỹ viện trợ cho đủ để xài bao nhiêu ngày! Chờ cho Nguyễn cao Kỳ triệt hạ xong phong trào dân chủ đối lập Mỹ mới bật đèn xanh cho bầu cử để công khai hóa chức vụ Tổng Thống cho Nguyễn văn Thiệu. Kỳ được thưởng công bưng nước hầu Thiệu bằng cái ghế Phó Tổng Thống kê ngoài hành lang Dinh Độc Lập ngang hàng với ghế vệ sĩ tà lọt của Thiệu nhưng ít quyền hơn.

Tử Vi Thiên Tướng Ngộ Triệt

Người tin tướng số hẳn nghĩ rằng lá số tử vi của Dương văn Minh có Thiên Tướng ngộ Triệt kẹt đâu đó nên đường công danh bạo phát bạo tàn lên voi xuống chó như sau chiến dịch Rừng Sát diệt Ba Cụt năm 1956, sau chính biến 1963 và trước 30.4.1975. Hai lần làm Quốc Trưởng, lần trước ba tháng, lần sau ba ngày. Chính trị có những luật chơi tàn độc không dễ gì tránh được như Ngô đình Diệm phải giết Ba Cụt, như Dương văn Minh phải giết Ngô đình Diệm...dù Dương văn Minh không hẳn đã hoàn toàn đơn phương chịu trách nhiệm về những cái chết nầy. Quả vậy, nếu Mỹ không muốn triệt hết gia đình nhà Ngô thì họ đã cho Ngô đình Cẩn tá túc trong Tòa Lãnh Sự Huế rồi sau đó tìm cách đưa Cẩn đi ngoại quốc thay vì trao Cẩn cho Nguyễn Khánh xử tử. Chỉ có những kẻ đã quên thật hay giả bộ quên sự thật phũ phàng đó mới  để tâm giận Dương văn Minh. Đây cũng là những người cố tình quên luôn chuyện Dương văn Minh đã nhặt nhạnh hai người thân nhất của Ngô đình Diệm để ban cho những chức quan lớn dù những người nầy chẳng có chút công lao nào với ‘cách mạng’ cả như năm 1963, ông đã chọn Phó Tổng Thống của Diệm là Nguyễn ngọc Thơ làm Thủ Tướng, và năm 1975 đã cất nhắc Chủ Tịch Thượng Viện của Diệm là Nguyễn văn Huyền làm Phó Tổng Thống!

Lý Phật Tử Của Việt Nam Hiện Đại

Công lớn của Dương văn Minh đối với người dân miền Nam chính là đã tự ý chấm dứt chiến tranh trong ngày 30.4.1975. Gọi đó là đầu hàng, là bàn giao, là phản bội, là bán đứng, hay là gì nữa cũng được. Bởi hậu quả đương nhiên của hành động đó chỉ là một. Đó là tiết kiệm xương máu của những người Việt Nam vô tội. Hành động của Dương văn Minh có thể ví với hành động của Lý Phật Tử nhà Tiền Lý khi vứt gươm bỏ giáp quy hàng Lưu Phương của nhà Tùy năm 602.

Hành động đơn phương chấm dứt chiến tranh của Dương văn Minh đã làm cho chính đối phương cũng ngỡ ngàng vì đã cắm đầu cắm cổ húc vào một cánh cửa mở sẵn. Những kẻ chỉ huy chiến dịch dứt điểm Sài-Gòn đã không nghĩ rằng họ sẽ vào Dinh Độc Lập cắm cờ mà không tốn một phát đạn. Bằng chứng là trong số những xe bồn chở xăng phục vụ chiến dịch, nhiều xe không chứa xăng mà chứa đầy phọt-môn là hóa chất dùng để ngăn xác chết không sình thối và tẩy uế mùi máu thịt tanh tao. Họ tiên liệu là Sài-Gòn sẽ chịu đựng pháo kích mấy tháng với những xác người sình thối khắp nơi rồi mới đầu hàng. Dương văn Minh đã tránh cho dân Sài-Gòn khỏi cái cảnh đau thương như dân Nam Vang xác xơ khốn đốn vì đạn pháo kích của Pol Pot mấy tháng trước đó. Đó là điều Dương văn Minh gọi là không cứu quốc được thì phải cứu dân.

Giờ thì Dương văn Minh mới thú nhận trằng trước đây ông từng chủ trương hòa bình dân tộc và hòa giải hòa hợp và ông về Việt Nam lần nầy là để xây dựng trong tinh thần hòa giải, dân chủ, tự do. Ông có chủ trương đó từ lúc nào, không thấy ông nói rõ, cũng như ông không nói rõ ông sẽ xây dựng gì khi trở lại Việt Nam lần nầy!? Dù sao, làm được bất cứ gì trong chiều hướng đó đều đáng qúy nếu không cho cả dân tộc thì ít ra cũng cho chính cá nhân Dương văn Minh. Ông không thể sống với chuỗi ngày tàn lở lói vì uất hận. Hóa giải được mối hận thù những kẻ từng hống hách bắt ông phải qùy xuống để đầu hàng là một chiến thắng đáng cho ông tự hào về chính ông. Hóa giải được hận thù là chiến thắng còn lớn lao hơn là chiến thắng quân sự hay chính trị.

Dương văn Minh Về, Ai Buồn Ai Vui?

Người ta có thể trách Dương văn Minh không có cái dũng của Nguyễn khoa Nam hay Lê văn Hưng, cũng như chê Lý Phật Tử không có cái dũng của Triệu quang Phục, Phùng Hưng, Ngô Quyền...Nhưng có ai chết thay cho ai được mà lại nỡ trách kẻ khác không dám chết, nhất là khi chính mình đã bỏ chạy trước ai hết?! Một trong những bi thảm của chiến tranh Việt Nam là những kẻ được hưởng nhiều đặc quyền đặc lợi nhất nhờ chiến tranh lại là những người chỉ muốn đánh-đến-giọt-máu-cuối-cùng-của-kẻ-khác như trước đó họ đã thanh toán chi tiêu hay đi tiền trong canh bạc bằng số đầu quân dịch mà họ đã bảo đảm cho khỏi nhập ngũ hoặc khỏi đi tác chiến.

Chuyện Dương văn Minh về Việt Nam đã gây lo âu và hy vọng trong lòng một số người  lâu nay vẫn nghĩ rằng cuối cùng Việt Nam sẽ chịu áp lực quốc tế -nhất là của Mỹ, để dân chủ hóa bằng cách chia quyền với một số người ‘quốc gia’, và biết đâu, phải trao miền Nam lại cho phe ‘quốc gia’theo tinh thần thỏa ước Yalta! Đám nầy sợ Dương văn Minh về sẽ ăn hớt phần của họ, hoặc hy vọng rằng Dương văn Minh sẽ mở đường cho họ về cùng ăn chia. Cũng có người ồn ào chống chỉ vì muốn độc quyền thỏa hiệp với Hà-Nội như trước đây họ từng độc quyền chống Cộng ở Sài-Gòn. Dương văn Minh nói thẳng là ông đã già và muốn chết trên quê hương, không phải về để chia chát, thỏa hiệp gì cả. Cái ước vọng gửi lại nắm xương tàn cho quê hương nầy có thể là xa xỉ và xa lạ với một số người chẳng cần nhớ quê hương vẫn sống được và không có quê hương lại càng sống thoải mái hơn.

Thương Thuyết Với Ai, Đầu Hàng Với Ai?

Bao nhiêu năm qua, tôi vẫn thắc mắc về một vài điều nghe thấy trước và trong ngày 30.4.75 quanh chuyện chấm dứt cuộc chiến. ‘Quốc gia’ và ‘Cộng Sản’ đều bảo Dương văn Minh đầu hàng, Dương văn Minh bảo ông không đầu hàng mà chỉ bàn giao, Bùi tường Huân bảo ‘bên kia’ đã chịu thương thuyết.

Bùi tường Huân có thể lầm nhưng tôi nghĩ  anh không dối tôi khi báo tin đó cũng như nếu không có một chút hy vọng nào trong viễn ảnh thương thuyết đó thì chắc anh cũng chẳng cần cho tôi biết làm gì. Như vậy thì phải chăng chính phủ Dương văn Minh đã dự tính thương thuyết với một phe và phải đầu hàng với một phe khác? Nói thế khác, có phải Dương văn Minh đã liên lạc được với Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam để tiến hành một giải pháp chấm dứt chiến tranh mà bước đầu tiên là bàn giao chính quyền Việt Nam Cộng Hòa cho Cộng Hòa Lâm Thời Miền Nam Việt Nam của Mặt Trận để ngăn chận Hà-Nội phổng tay trên. Rủi là chính quyền của Mặt Trận đã không về kịp -hoặc đã bị ngăn chận nên không kịp về, nhờ đó Hà-Nội có thể ăn hớt bằng cách chiếm Dinh Độc Lập, cưỡng bức Dương văn Minh công khai dứt khoát đầu hàng chứ không bàn giao bàn nhận gì cả?! Và phải chăng vì dự tính chỉ bàn giao chứ không đầu hàng đó nên Dương văn Minh mới nói : ‘Nếu để đầu hàng thì tôi nhận lãnh trách nhiệm để làm chi?’

Lịch sử Việt Nam hiện đại có thể có những bí ẩn không biết đến bao giờ mới được giải tỏa? Nhưng trắng hay đen, phải hay trái thì người chết cũng đã chết, người tàn tật cũng đã tàn tật, chia lìa cũng đã chia lìa, đau khổ cũng đã đau khổ...Phải trái trắng đen không làm cho kẻ chết sống lại, kẻ tật nguyền được lành lặn, kẻ chia xa được đoàn tụ, kẻ đau khổ được đền bù. Những oan khiên của lịch sử đã đẩy người Việt đến chỗ giết nhau ngót ba mươi năm, oán than thù hận nhau ngót hai mươi năm... Im tiếng súng thì nòng súng nguội lạnh ngay, nhưng im tiếng súng rồi mà tim gan đầu óc của kẻ cầm súng vẫn còn nóng hổi hận thù?

Chủ Động Trận Chiến Cuối Cùng

Nghĩ đến điều đó tôi mới thấy cái đẹp của Dương văn Minh. Cái đẹp của một người đã không để cho hận thù quật ngã mình như đối phương từng quật ngã ông khỏi cái ghế Tổng Thống ông mới ngồi ba ngày chưa nóng...bàn tọa.

Cuối năm 1963, Dương văn Minh về Huế và tiếp xúc với những thành phần từng bị tù tội trong phong trào đấu tranh của Phật giáo vừa được ông giải thoát. Ông nói đến công lao của những người ấy và gợi ý tưởng thưởng họ bằng những Bảo Quốc Huân Chương... Tôi cười thất vọng. Công gì đối với những người chỉ xuống đường để trả nợ đời?! Tôi vẫn mang ơn nhưng không kỳ vọng gì nhiều từ dạo đó. Nhưng chuyến nầy thì tôi thấp thoáng thấy được cái đẹp trong tâm hồn ông. Cái đẹp của một người đã chiến thắng chính mình.

 

 

 

 

Bài ngẫu nhiên

Can't create/write to file '/tmp/#sql_566_0.MYI' (Errcode: 13) SQL=SELECT a.*, u.name, u.username, cc.image AS image, CASE WHEN CHAR_LENGTH(a.alias) THEN CONCAT_WS(":", a.id, a.alias) ELSE a.id END as slug, CASE WHEN CHAR_LENGTH(cc.alias) THEN CONCAT_WS(":", cc.id, cc.alias) ELSE cc.id END as catslug,'link' as link FROM jos_content AS a LEFT JOIN jos_content_frontpage AS f ON f.content_id = a.id LEFT JOIN jos_users AS u ON u.id = a.created_by INNER JOIN jos_categories AS cc ON cc.id = a.catid INNER JOIN jos_sections AS s ON s.id = a.sectionid WHERE ( a.state = 1 AND a.sectionid > 0 ) AND ( a.publish_up = '0000-00-00 00:00:00' OR a.publish_up <= '2014-04-23 22:05:04') AND ( a.publish_down = '0000-00-00 00:00:00' OR a.publish_down >= '2014-04-23 22:05:04' ) AND a.access <= 0 AND cc.access <= 0 AND s.access <= 0 AND ( a.catid=3 OR a.catid=4 OR a.catid=5 OR a.catid=6 OR a.catid=7 OR a.catid=8 OR a.catid=9 OR a.catid=10 OR a.catid=11 OR a.catid=12 OR a.catid=13 OR a.catid=14 OR a.catid=15 OR a.catid=16 OR a.catid=17 OR a.catid=18 OR a.catid=19 OR a.catid=20 OR a.catid=21 OR a.catid=22 OR a.catid=23 OR a.catid=24 OR a.catid=26 OR a.catid=1 OR a.catid=2 OR a.catid=25 OR a.catid=27 OR a.catid=28 OR a.catid=29 OR a.catid=30 OR a.catid=31 OR a.catid=32 OR a.catid=33 OR a.catid=34 OR a.catid=35 OR a.catid=36 OR a.catid=37 OR a.catid=38 OR a.catid=39 OR a.catid=40 OR a.catid=41 OR a.catid=42 OR a.catid=43 OR a.catid=44 OR a.catid=45 ) AND ( a.sectionid=1 OR a.sectionid=3 OR a.sectionid=4 OR a.sectionid=2 OR a.sectionid=5 OR a.sectionid=7 OR a.sectionid=6 OR a.sectionid=9 OR a.sectionid=8 OR a.sectionid=11 OR a.sectionid=13 OR a.sectionid=12 OR a.sectionid=10 OR a.sectionid=14 OR a.sectionid=15 OR a.sectionid=16 OR a.sectionid=17 ) AND ((TO_DAYS('2014-04-24') - TO_DAYS(a.created)) <= '1500') AND s.published = 1 AND cc.published = 1 ORDER BY RAND() limit 0,5

Đọc nhiều tuần qua

Gắn tin vào

Home Chuyển luân 1997 Số 3 Trận chiến cuối cùng