Home Chuyển luân 1998 Số 6 Câu hỏi thiên thu
Câu hỏi thiên thu In Email

L? H?ng

 Chi?u Chúa Nh?t Hoàng v?a lái xe v?a c?t gi?ng Hu? tr?m ??c th? tình ??a v? xu?ng núi th?m ph? ch? ng??i Vi?t cho ?? nh? nhà. M?t tôi h?n h?, m?t Hoàng c?ng b?t ph?n cau có. Luật định rồi...ngày thường Hoàng đi làm cực về nhà có quyền nhăn nhó làm oai với vợ. Tôi xoay ghế bành nhìn ra vườn cho Hoàng mặc sức hậm hực mắng mỏ mấy bụi cây : -tụi bay lộn xộn tao chặt đầu, tụi bay ngoan cố tao dội nước sôi- rồi lặng lẽ kiếm cuốn sách bự chúi mũi vào là xong. Cuối tuần, ngày thiêng liêng của hai đứa, cấm không được  trợn mắt, cấm không được càu nhàu, mặt dài mặt nặng. Cứ thế, tám chín năm nay, sống tuốt tận trên núi cheo leo thác ghềnh, cuối tuần với chúng tôi như ngày hội Tết ...ăn hàng, mua đồ ăn Việt, rồi lon ton dắt nhau đi thăm bạn để được nói tiếng Việt ngọt lưỡi, nghe tiếng Việt mát gan mát bụng, đỡ bệnh hoạn, tâm thần lôi thôi. Bạn bè toàn những người thân hơn ruột thịt, tha hồ bù khú, tha hồ vung vít...bàn chuyện thiên hạ sự đỡ  buồn tủi,  đỡ nặng lòng nuôi ‘Hận Đồ Bàn’ và hận nước non.

 

Ghé thăm người bạn được ăn bánh cuốn Thanh Trì kiểu Úc, được tráng miệng bằng chè táo khô, được ngồi ghế bành xem tin truyền hình... rồi sửng sốt.... Diana tử nạn, đường hầm Pont de l’ Alma rạng sáng hôm nay, chiếc Merc tráng lệ biến thành khối sắt vụn. Công nương đẹp mang tên Diana bỏ đời ngủ giấc thiên thu. Quốc bấm nút đổi đài lia lịa- sợ tin vịt bầu- đài nhà nước, đài tài phiệt trả bill nối đài coi xong thảm thương túi tiền, đài miễn phí xem xong chết ngộp vì quảng cáo... đủ mọi đài, mọi bản tin, tin nóng tin vội tin dài tin ngắn. Thực trăm phần trăm rồi!

 

No! Ai cũng buột miệng vài tiếng no...trẻ quá sao chết uổng vậy !? Yến Oanh lẩm bẩm hỏi một mình  Quốc  đứng sững bên cạnh cũng không trả lời nổi .

 

Đường về núi, xa lộ ì ầm chỉ thấy xe không thấy người, hết đồng không mông quạnh, rồi đường núi chập chùng. Hoàng bảo lịch sử kể cũng lạ Công Chúa An-Tư ‘của tôi’ trong truyện Nghề Làm Vua và Diana của Anh quốc  có một  điểm rất giống nhau rồi cũng có những điểm cực kỳ khác nhau. Cả hai An Tư và Diana đều bị guồng máy vương quyền nghiền nát lúc còn xuân xanh phơi phới. Khác một điều An Tư cả lúc sống và khi đã chết được vương triều nhà Trần thương yêu hết mực trong khi đó không thèm nói ra ai cũng biết thừa tin Diana chết thảm ở Paris bay về, dòng họ Windsor hò dô ta khui sâm-banh ăn mừng. Chưa kể có nhiều tờ báo Ả Rập tung tin chính hoàng gia đã ra lệnh cho Tòa Đại Sứ Anh ở Paris tìm cách dàn dựng tai nạn để sát hại công chúa Diana. Hoàng gia e ngại sớm muộn gì cô con dâu trưởng cứng đầu sẽ tung nhiều đòn hiểm để trả thù những kẻ đã làm tan nát hạnh phúc của bà. Từ khi bị Nữ Hoàng bức bách phải ly dị chồng tan mộng làm hoàng hậu, hai cuộc tình chính thức gần đây nhất, Diana đều chọn người đạo Hồi, để trả hận hay để răn đe mai sau, ai biết nổi? Hết bác sĩ người Pakistan Hasnat Khan đến Mohamed Al Fayed...mai mốt  trở thành mẹ của vua nước Anh ai cấm Diana xây đền thờ Hồi giáo ngay trong Điện Buckingham ? Đến lúc đó những Sir, Lord, Lady, Quận Chúa và phe bảo hoàng xum xoe có nước tốc váy chùm mặt chui tọt xuống nhà mồ cho yên chuyện. Chưa  hết  An Tư ít nhất đã góp phần cản được bước tiến của quân Mông Cổ, tạo điều kiện cho nhà Trần phản công và chiến thắng ngoại xâm. Trong khi cái chết của Diana không khéo kéo luôn vương triều Windsor xuống đáy hồ đầy hoa của dòng họ Spencer phen này không chừng?!

 

Hàng ngàn năm trước, một nhà thơ Tàu nói người đẹp cũng như tướng tài, không bao giờ chịu để cho thiên hạ thấy đầu mình bạc. Thi sĩ Pháp Ronsard cũng viết...’ Hoa  hồng, nàng đã sống như hoa hồng. Chỉ một sớm mai thôi’. (Et rose, elle a vécu ce que vivent les roses. L’espace d’un matin.) Hàng trăm tờ báo thời trang, có tờ nào quên nổi mục  bày vẽ cho các bà các cô nghìn lẻ một phương cách níu kéo chặn bớt sức tàn phá lạnh lùng của thời gian đâu? Năm tháng là kẻ thù đáng sợ nhất của giai nhân. Mỹ nhân nào cũng não nề đánh vật với  áo quần, mỹ phẩm. Chưa kể còn phải phơi thân ra cho bác sĩ hút mỡ bơm độn kềm kéo mổ xẻ đau đớn trăm bề, chỉ mong đuổi thời gian đi chơi chỗ khác. Diana hai mươi tuổi khác với Diana ba mươi. Và một bà lão Diana năm bảy mươi chắc còn khác hơn nữa. Diana chưa kịp thua thời gian. Bà chỉ thua cái chết, chính cuộc tử nạn trong chiếc xe bẹp dúm, máu đổ, mặt mày tan nát, ngực lủng, tay chân rơi rụng, đã giúp Diana chiến thắng thần thời gian hung hiểm này. Bà sẽ trẻ mãi không già, sẽ diễm lệ đáng yêu mãi mãi trong tâm tưởng mọi người. Đúng như ước vọng của Diana muốn làm Princess of the Heart.

 

Anh Văn ngọng của tôi chỉ đủ đọc báo lá cải. Trong tủ sách riêng của tôi còn cả một chồng báo đăng hàng trăm kiểu hình của mấy ông nhiếp ảnh chuyên nghề nhòm lỗ khóa. Họ từng hí hửng chụp được cảnh công nương dạng chân tập thể dục, cảnh công nương hổn hển chạy bộ, cảnh công nương khốn khổ dơ hai quả tạ trăm cân lên, mím môi hạ hai quả tạ xuống. Thỉnh thoảng tôi vẫn chìa cho Hoàng xem ké, rồi cười...xem này...công nương cũng nhọc nhằn khốn đốn  như em vậy...cũng vái một cái dâng tạ lên, cũng xá ba cái hạ tạ xuống: ‘Mệ lạy mi nhé hung thần thời gian. Xin tha cho mệ đừng tàn phá nhan sắc kiều mị của ta...’

 

Bây giờ Diana không cần đến những thứ lao động khổ sai lỉnh kỉnh đó nữa. Thời gian đã đầu hàng Diana. Diana đã hóa đá và biết đâu sẽ tiếp tục làm đẹp cuộc đời bằng tranh ảnh phim hình của bà, bằng tượng đá nơi công viên, bằng đài kỷ niệm, bằng tên đường phố, tên bệnh viện...Mai sau qua miệng đời thế gian mỗi lần nói đến một chuyện tình buồn của hàng vương giả.. người ta sẽ kể...’Ở nước Anh ngày xưa có một người đàn bà quyền qúy tên Diana Spencer...!’

 

Có hàng triệu triệu người nữ mơ ước địa vị của Diana. Dòng qúi tộc, lấy chồng Đông Cung Thái Tử, may hơn nữa có lẽ nhờ mang tên của nữ thần Diana, the goddess  of nature, bà không bị tắc tị hiếm con như mấy công nương Phù Tang, Diana sinh một hơi hai cậu hoàng nam cho dòng Windsor đỡ sợ người nối ngôi là kẻ ngoại tộc ma mãnh lọt vô ăn mảnh. Diana sẽ làm hoàng hậu, mai sau già phom phom bò lên chức mẫu hậu. Đời mấy ai được may mắn hơn Prinsess of People.

 

Trong một bức hình thời còn đi học, Diana trẻ măng, cẳng dài lưng dài mặc áo thun trước ngực có in hàng chữ đầy thách thức ‘Tôi là một món xa xĩ hiếm người kham nỗi.’(I’m a luxury few can afford). Dòng Windsor đã chấp nhận lời thách thức đó. Chẳng phải vì Diana xuất chúng siêu phàm hay tuyệt thế giai nhân. Trăm sự vì dòng Windsor đang bắt đầu chìm lặn. Sợ bị thần dân buồn buồn nghỉ chơi, phe bảo hoàng vốn mấy đời cha truyền con nối hưởng bổng lộc của hoàng gia ngập đầu ngập cổ đang nao núng sợ mất dần quyền lợi kinh tế và thế lực chính trị trước trào lưu mới, sợ hoàng gia bị quên lãng họ cũng ngủm theo bèn ra tay phù phép một mặt đánh bóng mấy con rối hoàng gia sáng choang lên, một mặt biến Diana thành nàng lọ lem yêu kiều để thu hút khách du lịch đổ xô vào nưóc Anh. Thế là hôn lễ của Diana với Charles trở thành ‘đám cưới của thế kỷ’.

 

Vương triều Windsor kham nỗi Diana nhưng Diana lại không kham nỗi nếp sống vương giả toàn những nhân cách cứng đơ, những nghi lễ màu mè già hình, những tiệc tùng nhàm chán của nghề làm vua kiểu Anh. Phần khác, sau khi làm xong nhiệm vụ nàng dâu trong trắng đẻ ra hai ông hoàng con, một bảo chứng kế vị an toàn cho dòng Windsor, địa vị của Diana bắt đầu lung lay. Viễn cảnh bị biến thành một cung nữ cằn cỗi của thời đại liên hành tinh ngửa cổ kêu gào ơn mưa móc của chồng làm Diana nhiều phen phát điên lên vì hận tức. Charles ngang nhiên trở lại với người tình cũ Camilla. Tình hết trước, nghĩa hết sau. Cuộc chiến gay gắt giữa Charles và Diana bắt đầu bùng nổ. Diana tuyệt vọng vẫy vùng, càng vùng vẫy càng mắc cứng trong cung điện nguy nga của nhà chồng. Ba lần gieo mình tự tử trước mặt Nữ Hoàng. Được cứu sống lại phải gượng cười trang điểm lộng lẫy như hoa ny lông cho thiên hạ chụp hình quay phim, tiếp tục vai trò một con rối đáng yêu để củng cố địa vị hoàng gia, tiếp tục nhấp nháy chói chang như đèn pha nghìn watts . Cuộc chiến tranh cân não bên nặng nghìn cân bên nửa lạng. Gia đình chồng có tất cả Diana chẳng có gì ngoài nụ cười buồn của một kẻ thấy trước mình sẽ thua cuộc. Có lẽ Diana thủa ban đầu ngơ ngác lọt vào hang hùm cũng không bao giờ ý thức được nụ cười khô lệ của nàng là khí giới tuyệt hảo của một người đàn bà cô thế trong cuộc chiến chênh lệch này. Chẳng bao lâu, Diana học được trăm nghìn phương cách để khai thác nụ cười ẩn nhẫn chịu đựng của một nàng Mona Lisa nước Anh trước ống kính. Diana biết cách biến các ký giả đói tin dựt gân thành đồng minh để dành lại thế đứng của mình trước thần dân Anh. Thế đứng của một người đàn bà duy nhất dám chống lại một vương quyền đã một thời tự xung là đế quốc không có mặt trời lặn.

 

Diana bị hụt cẳng ngã lăn lóc từ thềm cao của một đám cưới không tiền khoáng hậu  thành người đàn bà thống khổ cũng vào hàng nhất nhì của thời đại. Bị chồng ruồng bỏ, bị Nữ Hoàng truyền lệnh phải ly dị, bị tước đoạt danh vị Lệnh Bà. Nhưng nói cho cùng nỗi  hận của Diana đâu bằng nỗi đau của Jacky Kennedy? Những hoạt động từ thiện của Diana làm sao sánh nổi với một đời tận tụy hy sinh vô vị lợi của Mẹ Bề Trên Teresa? Vẻ mời mọc quyền rũ của Diana còn thua xa nàng Fergie buông thả, và hai công chúa chịu chơi cùng mình cùa tiểu quốc Monaco. Tại sao Diana nghiễm nhiên trở thành người đàn bà được tivi, truyền thanh, báo chí nói đến nhiều nhất? Tám năm qua, từ ngày đến Úc, không một tháng, một tuần nào tôi không liếc thấy hình ảnh Diana đủ mọi kiểu cọ đứng ngồi chơi dỡn choán đầy các mặt báo...Diana đã lừng danh...nhờ nổi tiếng, và đã nổi tiếng nhờ...lừng danh! Diana là sản phẩm kỳ diệu của một kỷ nghệ kỳ diệu -kỷ nghệ tạo hình...

 

Thủa  xa xưa con người thỏa mản ước vọng bằng văn thơ, qua hình ảnh và cuộc đời của Trà Hoa Nữ , của Kiều, của Loan trong Đọan Tuyệt, của Tố Tâm...Thời đại nầy là hoàng kim của điện ảnh. Những nhân vật của ước mơ cũng phải được điện ảnh hóa. Bao nhiêu người đã khóc vì Love Story, Ghost, Romeo và Juliet...Nhưng tưởng tượng mấy cũng không bằng người thật. Điện ảnh, nhiếp ảnh, truyền hình đã bắt thóp quần chúng bằng cách biến Diana thành một huyền thoại bằng xương và thịt. Diana đã dùng kỹ nghệ tạo hình để chống lại nhà chồng, kỹ nghệ tạo hình cũng triệt để khai thác Diana để móc túi quần chúng. Một đám quần chúng dễ khích động, triền miên đòi được thỏa mãn, đói lý tưởng, đói ước vọng, đói cái mới lạ,  đói cơn hào hứng. Và điều lạ lùng nhất đã xảy ra, ngoài dự đoán của mọi người: công trường gạch đá khô khan trước Điện Buckingham, trước lâu đài Kensington đã trở thành biển hoa để gọi hồn thiếu phụ khả ái vừa bỏ đời ra đi...

 

Người ta ước tính, khoảng hai tỉ người đã chảy nước mắt tiễn đưa Diana về nơi an nghỉ cuối cùng...trên màn ảnh vô tuyến. Cô dâu trong đám cưới của thế kỷ đã trở thành xác chết trong đám tang thế kỷ. Giữa hai biến cố đó là cuộc đời của một người đàn bà luôn luôn thiếu thốn tình yêu, một người vợ ê chề , một người mẹ, một công nương.  Một cuộc đời đã được ống kính khuếch đại tối đa. Phóng viên nhiếp ảnh đã bám sát gót Diana lúc nàng leo lên bậc thềm cao nhất của đời vương giả, phóng viên nhiếp ảnh cũng đeo cứng theo bà lúc Diana quằn quại giẫy chết trong chiếc xe mắc bẫy dưới đường hầm sông Seine. Những người hôm nay ngậm ngùi ném những chùm hoa muôn màu lên cỗ xe tang chậm rãi chạy qua những nẻo đường cổ kính của London, những người khóc theo những hồi chuông báo tử rung lên từng phút từ lâu đài Kensington đến thánh đường St Peter Westminster có bao giờ ân hận nghĩ rằng chính họ đã dự phần gây nên cái chết thảm thương này?

 

Quần chúng Tây Phương tự đáy lòng vẫn thèm muốn những món ăn văn học nghệ thuật  gần gũi với họ, nhưng ít khi họ có được. Huyền thoại mải mê kể chuyện thần ông thần bà, thần Hy Lạp, thần Ý Đại Lợi, thần Ai-Cập, thần Ba-Tư...Thần yêu nhau, thần phản bội nhau, thần giết hại nhau, thần ghen tương vớ vẫn. Chuyện Xena, Hercules trên đài 10 hôm nay là một ví dụ. Hết huyền thoại đến sân khấu. Sân khấu Tây Phương tràn ngập những vở tuồng của Shakespeare, vẫn chuyện vua quan với những bi kịch của ông hoàng bà chúa. Những pho tượng qúy nhất, những bích họa, những bức tranh nổi tiếng trong các bảo tàng viện, các lâu đài, các cung đình Tây Phương đều hiện thân của thần thánh vua quan...Mãi cho đến Cách Mạng Pháp 1789 người dân đen mới len lén đi vào văn học nghệ thuật qua Victor Hugo, Charles Dickens...nhưng họ vẫn khiêm tốn nhập hồn vào những nhân vật mỏng dính phất phơ đây đó trong tiểu thuyết. Đề tài cung đình quyền qúy thượng lưu vẫn ăn khách hơn. Cuối cùng khi nhiếp ảnh, điện ảnh và nhất là truyền hình chiếm lĩnh kỹ nghệ giải trí, những mảnh đời thường, những con người của bùn lầy nước đọng mới được ném lên sân khấu, ném vào trường quay. Về mặt này, dù có mù lòa mắc bệnh tự tôn nặng cỡ nào, người Tây Phương cũng phải ngã mũ chào thua dân
Việt. Từ mấy ngàn năm trước văn học nghệ thuật dân gian của Việt Nam bình đẳng và dân chủ hơn văn học Tây Phương nhiều. Việt Nam có Quan Âm Thị Kính, có Tấm Cám, có Thạch Sanh, có Phạm Công Cúc Hoa, có Kiều, có Chinh phụ, có Nguyệt Nga Vân Tiên, có hàng ngàn nhân vật người ta có thể gặp đâu đó ngoài đường ngoài chợ chứ không chỉ có Sơn Tinh Thủy Tinh hay Mỵ Châu Trọng Thủy. Người Việt Nam không cần phải chui vào cung đình mới trở thành đối tượng của danh họa thi nhân.

 

Diana là một sản phẩm của tiến trình dân chủ hóa nghệ thuật do nhiếp ảnh, điện ảnh - nhất là truyền hình tạo ra. Những nghệ thuật tạo hình nầy có thừa khả năng tạo nên những cơn sốt thần tượng, những kích ngất  nghệ thuật không một nghệ thuật nào trước đây có thể làm nổi. Elvis Presley, The Beatle, Madona, Michael Jackson, Prince, Magic Johnson, Elle, Naomi, Versace...Tất cả đều trở thành những nhân vật hái ra tiền của các đại ma đầu quảng cáo. Quần chúng bỏ những đồng bạc mồ hôi nước mắt ra để mua ảo tưởng, để điên cuồng vổ tay.  Hoan hô, hò hét, rên rỉ tán thưởng, và chẳng cần biết mình đang tán thưởng cái gì! Như con nít ngô nghê nhào vào McDonald hay những gian hàng sơn xanh sơn đỏ bày bán hàng ngàn món đồ chơi điên khùng lạ mắt.

 

Sau đám táng Diana, biển hoa trước Điện Buckingham và Kensington đã được hốt đi làm phân bón cho những vườn hoa đã bị ngắt trụi...Không hiểu danh tiếng vang lừng của người thiếu phụ bất hạnh nầy sẽ tồn tại trên các tờ báo lá cải, trên các đài truyền hình cho đến mùa hoa sang năm không? Dù sao đi nữa, nhỏ nước mắt thương vay khóc mướn Diana vẫn hơn la rống trước  những thần tượng vớ vẫn khác. Bởi ít ra Diana lúc vẫy vùng với nỗi đau hận của phụ tình vẫn còn nhớ đến những người nghèo, những kẻ bất hạnh, tật nguyền. Có người nói bà lao vào hoạt động từ thiện vì bị hoàng gia coi thường, vì cuộc đời nhàm chán của một công nương... Nhưng trong một cung đình xa cách nhố nhăng  quay cuồng với tiền bạc danh lợi, Diana vẫn còn những giọt nước mắt khóc cho những số phận khốn khổ hơn số phận của bà. Bức hình đẹp nhất của Diana vẫn là bức hình đăng trong tờ Le Monde chụp ở Pakistan, một nàng Diana ôm chặt cô bé da đen sắp chết vào ngực mình, đôi mắt và gương mặt lắng đọng đầy lòng xót thương của Diana giây phút đó không thể là nước mắt cá sấu. Diana tự yêu mình và yêu đời đến mức nào vẫn là câu hỏi của thiên thu. Now you belong to heaven, and the stars spell out your name...like a candle in the wind. Goodbye  bông hồng tội nghiệp của nước Anh.

 

Lệ Hằng

 

 

 

 

Bài ngẫu nhiên

Can't create/write to file '/tmp/#sql_566_0.MYI' (Errcode: 13) SQL=SELECT a.*, u.name, u.username, cc.image AS image, CASE WHEN CHAR_LENGTH(a.alias) THEN CONCAT_WS(":", a.id, a.alias) ELSE a.id END as slug, CASE WHEN CHAR_LENGTH(cc.alias) THEN CONCAT_WS(":", cc.id, cc.alias) ELSE cc.id END as catslug,'link' as link FROM jos_content AS a LEFT JOIN jos_content_frontpage AS f ON f.content_id = a.id LEFT JOIN jos_users AS u ON u.id = a.created_by INNER JOIN jos_categories AS cc ON cc.id = a.catid INNER JOIN jos_sections AS s ON s.id = a.sectionid WHERE ( a.state = 1 AND a.sectionid > 0 ) AND ( a.publish_up = '0000-00-00 00:00:00' OR a.publish_up <= '2014-07-26 19:13:56') AND ( a.publish_down = '0000-00-00 00:00:00' OR a.publish_down >= '2014-07-26 19:13:56' ) AND a.access <= 0 AND cc.access <= 0 AND s.access <= 0 AND ( a.catid=3 OR a.catid=4 OR a.catid=5 OR a.catid=6 OR a.catid=7 OR a.catid=8 OR a.catid=9 OR a.catid=10 OR a.catid=11 OR a.catid=12 OR a.catid=13 OR a.catid=14 OR a.catid=15 OR a.catid=16 OR a.catid=17 OR a.catid=18 OR a.catid=19 OR a.catid=20 OR a.catid=21 OR a.catid=22 OR a.catid=23 OR a.catid=24 OR a.catid=26 OR a.catid=1 OR a.catid=2 OR a.catid=25 OR a.catid=27 OR a.catid=28 OR a.catid=29 OR a.catid=30 OR a.catid=31 OR a.catid=32 OR a.catid=33 OR a.catid=34 OR a.catid=35 OR a.catid=36 OR a.catid=37 OR a.catid=38 OR a.catid=39 OR a.catid=40 OR a.catid=41 OR a.catid=42 OR a.catid=43 OR a.catid=44 OR a.catid=45 ) AND ( a.sectionid=1 OR a.sectionid=3 OR a.sectionid=4 OR a.sectionid=2 OR a.sectionid=5 OR a.sectionid=7 OR a.sectionid=6 OR a.sectionid=9 OR a.sectionid=8 OR a.sectionid=11 OR a.sectionid=13 OR a.sectionid=12 OR a.sectionid=10 OR a.sectionid=14 OR a.sectionid=15 OR a.sectionid=16 OR a.sectionid=17 ) AND ((TO_DAYS('2014-07-27') - TO_DAYS(a.created)) <= '1500') AND s.published = 1 AND cc.published = 1 ORDER BY RAND() limit 0,5

Đọc nhiều tuần qua

Gắn tin vào

Home Chuyển luân 1998 Số 6 Câu hỏi thiên thu