|
Liên Thành và Mắm tôm [Chương 37]
Bảo
quốc Kiếm
Tôi đă cố gắng cùng
đồng bào xem lại những nghi án về vụ thảm sát Mậu thân 1968 tại
Huế để thấy rằng, ông Liên Thành, trong một vai tṛ hết sức quan
trọng lúc đương thời, đă ém nhẹm mọi tin tức liên quan đến các mồ
chôn tập thể do Cộng sản gây ra.
Thật ra, với khả năng,
quyền hạn của một Phó trưởng ty Cảnh sát Đặc biệt, Liên Thành không
dễ dàng thực hiện được âm mưu này. Như chúng ta đă biết, ngay sau
khi quân đội Việt Mỹ đánh tan lực lượng cuối cùng của Cộng sản tại
Huế, th́ Tổng thống Nguyễn văn Thiệu đă đưa Chuẩn tướng Nguyễn ngọc
Loan, Tổng Giám đốc Cảnh sát kiêm Phủ đặc ủy Trung ương T́nh báo ra
trấn thủ ngay tức khắc. Điều đó chứng tỏ rằng Chính phủ Trung ương
Việt nam Cộng hoà đă cố ư thực hiện “một màn giấu giếm cố ư và có tổ
chức”, chứ không phải cá nhân Liên Thành hay chính quyền Thừa thiên
Huế có thể làm được. Để có thể bịt miệng báo giới một cách hiệu quả,
Tổng thống Nguyễn văn Thiệu tức khắc cho Trung tá Phan văn Khoa đi
ngay và đưa Đại tá Lê văn Thân, một người Cán bộ Cần lao “mềm môi”
về thay thế. Cùng lúc, cho ông Trưởng ty Cảnh sát Đoàn công Lập “trở
thành Cộng sản” để chạy tội trước lịch sử.
Nhưng tṛ hề này không
che được mắt ai. Ông Đoàn công Lập là một cán bộ then chốt của Đảng
Đại việt, đảng cầm quyền tại Thừa thiên Huế. Nếu như ông Lập là Cán
bộ Cộng sản như Liên Thành nói, th́ chắc chắn ông Lập đă bị kết án
tử h́nh rồi. Thế nhưng, ông vẫn được vui vẻ sống ở Sài g̣n. Nếu ông
Liên Thành muốn người ta tin th́ hăy trưng bày bản án chế độ dành
cho ông ấy. (theo nguồn tin khả tín, th́ ông Lập đă tự tử tại Sài
g̣n sau năm 1975; chỉ có gia đ́nh ông ở bên Canada. Tôi không cố ư
đem chuyện riêng vào đây, chỉ viết trên nguyên tắc, v́ ông là Trưởng
ty. Ước mong gia đ́nh ông lên tiếng).
Tṛ chơi chính trị này đă
chứng tỏ thủ đoạn nham hiểm của kẻ cầm quyền trong chiến cuộc Mậu
thân tại Huế. Ngày nay Liên Thành có thể khoe môi múa mép rằng ông
ta có tŕnh lên Trưởng ty, nhưng v́ ông này là Cộng sản nên không
cho phép hành quân Cảnh sát để trừ diệt hiểm hoạ. Liên Thành quên đi
rằng chàng đă hớ hênh đến độ không thể chấp nhận. Cộng sản chủ
trương Tổng tiến công và Tổng nổi dậy cả toàn quốc, chứ đâu phải một
ḿnh Huế mà thôi.
Hành quân Cảnh sát làm
sao khi cả hàng chục ngàn Cộng quân đang tiến vào Huế như Liên
Thành đă biết trước ? Ông Tướng Tư lệnh Sư đoàn I phải biết hơn Liên
Thành chứ, ông Trung tá Tỉnh trưởng cũng phải biết nhiều hơn chứ ?
Liên Thành cũng quên đi rằng tại sao người ta đưa một Thiếu úy Địa
phương quân hoàn toàn không biết ǵ về Cảnh sát cũng như T́nh báo
làm Phó Trưởng Ty Cảnh sát đặc biệt. Không hổ thẹn với chính ḿnh
trong vai tṛ tôi tớ, mà lại c̣n khoe khoang “tôi tái tuyển dụng
họ” (Mật vụ Cần lao). Đúng ra phải nói “họ tuyển dụng tôi” mới
phải. Họ tuyển dụng một kẻ không biết ǵ ngồi đó “làm v́” để dễ bề
thao túng. Nếu như bưng một Biên tập viên Cảnh sát ngồi vào ghế Phó
Trưởng ty Đặc biệt, th́ làm sao sai khiến dễ dàng được, v́ những vị
này biết rơ bổn phận và chuyên ngành của họ. Chính Liên Thành lúc
đầu cũng phải thú nhận:
“Sao khi hồi Trung
tá không nói trước, em là lính làm sao chỉ huy Cảnh sát được, khó
quá”.(trang 49)
Ông Liên Thành sao vội
quên quá nhỉ ? Ông cũng không biết rằng, nếu không bồng “ấu chúa” để
lên ngai vàng, th́ làm sao các “đại thần” có thể làm mưa làm gió.
Thân phận của Liên Thành cũng y hệt như thế. Người ta đă chủ tâm
triệt tiêu toàn bộ hệ thống T́nh báo Thừa thiên Huế bằng cách bưng
“ấu chúa Liên Thành” lên ngai vàng để đó; c̣n đám Mật Vụ Cần Lao cũ
được “tái tuyển dụng” để làm VUA thật sự, sau khi “các đầu
Cần lao” đă bị chặt hết. Do đó, “ấu chúa” chỉ được phép nói những ǵ
mà các “đại thần” bảo nói mà thôi !
Mấy hôm nay nghe lại
các cuộc “ra mắt sách” của Liên thành tại Úc châu cũng như gần nhất
là Sacramento, tôi cảm nhận một “niềm vui thắt ruột” cho ông Liên
Thành khi “bà Mệ Chu mỹ Dung” của ông phát biểu “hùng hồn” trong khi
bà chẳng phải là ǵ của Ban tổ chức cũng như không nói là ǵ của
Liên Thành cả. Ngược lại, những ai phát biểu mà không phải “phe
miềng”, th́ bị “đám cô hồn” la ó như sinh hoạt “chợ cá Đông ba”. Ôi,
hội luận, ôi Dân chủ” của đám “cà răng căng tai” thời đại mới !!!
Vậy, có lẽ bà Chu là Thượng đế (của Liên Thành) nên “đến như kẻ ăn
trộm” !
Mệ Chu và Mệ Liên đồng
thanh phát biểu rằng Mệ Liên chẳng hề buộc tội Phật giáo, mà chỉ nói
vài “Cộng sản đội lốt nhà tu” mà thôi. Ổng thách thức ai dẫn
chứng được điểm nào ông đă buộc tội Phật giáo cho ông xem. Chính v́
vậy mà trong chương này tôi phải dẫn chứng chút xíu làm bằng.
Ngay mở đầu cuốn sách
(trang 2), một tác giả tài ba đă dùng chiến sách “bụng để ngoài da”:
“Tại miền Trung, đặc
biệt là Thừa thiên Huế, đại đa số quần chúng theo đạo Phật, có thể
đến 2/3 dân số. Trong cuộc đảo chánh 1/11/1963, lật đổ nền đệ nhất
Cộng hoà và hạ sát Tổng thống Ngô đ́nh Diệm cùng hai bào đệ của
Tổng thống là ông Cố vấn Ngô đ́nh Nhu và Ngô đ́nh Cẩn, ngoài Hoa kỳ
và một số tướng lănh VNCH, Phật giáo Ấn quang là một trong những lực
lượng chủ lực của cuộc đảo chánh này. V́ vậy, sau khi thành công,
thế lực và ảnh hưởng của Phật giáo Ấn quang trong chính quyền và
quần chúng rất mạnh”.
Những ḍng mở đầu cuốn
sách bằng lối trực khởi như thế đă tự tố cáo âm mưu của tác giả là
“đánh thẳng vào Phật giáo” chứ là ǵ khác ? Tác giả đă nói rất rơ là “Phật
giáo Ấn quang là một trong những lực lượng chủ lực”, chứ đâu
phải nói một cá nhân nào ? Vào năm 1963 làm ǵ có “Phật giáo Ấn
quang”, mà chỉ có Tổng hội Phật giáo Việt nam là cơ quan cao nhất
của Phật giáo mà thôi. Vậy th́, cái mưu đồ chụp mũ toàn Phật giáo đă
hiện rơ, chứ là ǵ khác ? Nhưng trong đêm 20-8-1963 th́ nhà Ngô đă
bắt hết tất cả những nhà lănh đạo Phật giáo rồi, kể cả tu sỹ lẫn cư
sỹ, th́ làm sao gọi là “lực lượng chủ lực” đảo chánh Ngô đ́nh Diệm ?
Họ chỉ được thả ra sau Cách mạng 01-11-1963, th́ làm sao buộc họ vào
“tội” đảo chánh ? Sự bất lương của tác giả đối với Phật giáo Việt
nam đă biểu lộ ngay từ những lời mở đầu cuốn sách khi buộc mấy chữ
“Phật giáo Ấn quang” vào “Tổng hội Phật giáo Việt nam”. Từ đó cho
người đọc thấy ngay chủ tâm của tác giả là cuốn sách được ra đời chỉ
v́ “đánh phá Phật giáo” mà thôi.
Chủ trương “đập Rắn
phải đập ngay đầu” đă được tŕnh bày ngay sau đó với tất cả cáo
buộc hàm hồ, không bằng chứng. Từ nơi trang 147 của cuốn sách BĐMT,
tác giả ghi:
“Sáng ngày mồng 2
Tết, lá cờ 3 mảnh, hai xanh một đỏ với ngôi sao vàng nằm ở giữa,
treo tại kỳ đài Ngọ môn, đó không là cờ của lực lượng Giải phóng
miền Nam mà đó là cờ của Thích đôn Hậu, của Lê văn Hảo…”.
Chỉ cần nh́n vào cách
lật ngược vai tṛ giữa ông Hảo và ôn Đôn Hậu, chúng ta biết ngay dă
tâm của người viết. Tôi đă chứng minh rơ ràng về lá cờ được treo
trên kỳ đài chính của Hoàng thành 25 ngày đêm trong Tết Mậu thân là
cờ MTDTGPMNVN bằng tài liệu của cả ba phía: Mỹ, CSVN và những chiến
sỹ VNCH; đặc biệt là hai vị Trần ngọc Huế, Đại đội trưởng Đại đội
Hắc báo và Nguyễn văn Ngẫu, sỹ quan Trung đoàn 3, những người chỉ
huy tiến chiếm kỳ đài và treo cờ VNCH lên sau khi hạ lá cờ của
MTDTGPMNVN xuống. Sự láo lường của tác giả về chuyện này đă chứng tỏ
sự bất thiện của toàn bộ cuốn sách; và những ai gọi ông ta là “chứng
nhân lịch sử”, là “khả tín” th́ cũng toàn là những thứ muốn “bẻ cong
lịch sử” để bảo vệ quyền lợi cho bọn ngoại bang bất lương mà thôi.
Ngoài ra, Liên Thành
c̣n chơi tṛ xỏ lá rằng Chính ông Thích chánh Trực là TRÚ TR̀ CHÙA
TƯỜNG VÂN, và đưa Hoàng kim Loan, Trung tá Cụm trưởng cụm T́nh báo
CS vào ở trong chùa Tường vân hơn một năm. Thế nhưng sự thật ông
Thích chánh Trực không liên quan chi đến chùa Tường vân, mà ông ở
Chùa Kim tiên gần đó mà thôi. Nơi chùa Tường vân có cả hai người
thân của Liên Thành ở là Thích chơn Kim và Thích chơn Trí ở đó, thế
mà Liên Thành dám tố cáo vu vơ. Sự sắp xếp hoàn toàn sai như thế mà
Liên Thành c̣n viết ra được th́ cái ǵ mà ông ta không dám làm ?
Nhưng khi ông Chánh Trực đă không phải là TRÚ TR̀ CHÙA TƯỜNG VÂN,
th́ làm ǵ có chuyện Hoàng kim Loan ở trong chùa Tường vân ? Ôn
Tường vân là Đệ nhất Tăng thống của GHPGVNTN, và cũng là người thân
của Liên Thành, sao ông ta không biết ? Như thế th́, không đánh phá
Phật giáo th́ là cái ǵ ???
Trong tác phẩm này,
bằng mọi cách lươn qua, lẹo lại, tác giả cố t́nh buộc những tên
Hoàng phủ ngọc Tường, Hoàng phủ ngọc Phan,, Nguyễn đắc Xuân…vào tội
diệt chủng chính, chỉ nhằm mục đích chạy tội cho CSVN và để trói
buộc Phật giáo vào sự liên hệ của những người này vào Phong trào đấu
tranh Phật giáo trong những năm 1963-1966. Rồi từ đó cho rằng Phật
giáo là Cộng sản, chứ là ǵ khác? Thế nhưng, Liên Thành quên đi một
chuyện hết sức quan trọng là, trong chiến tranh Việt nam, v́ là một
thứ chiến tranh huynh đệ tương tàn, cho nên trong một nhà mà cha
con, vợ chồng, anh em…th́ ai có ư thức nấy. Cha làm Cộng sản, nhưng
con là Quốc gia thứ thiệt; anh là Cộng sản, nhưng em chống Cộng
quyết liệt…Do quan niệm “gia đ́nh liên hệ” hoàn toàn sai lầm của chế
độ Ngô đ́nh đă làm VNCH đi vào chỗ chết. Nguyễn văn Thiệu tiếp tục
con đường này nên càng đẩy nhanh tiến độ bàn giao cho CS cả nước.
Chính Liên Thành cho
đến nay vẫn dùng chính sách này để bôi mặt Trung tướng Trần văn
Trung khi vợ ông này là con nuôi bà Tuần Chi chẳng hạn. Khi Liên
Thành cho rằng ông ta chỉ nghe Hoàng kim Loan nói, chứ ông không cáo
buộc Tướng Trung; thế nhưng, ông không biết rằng khi đưa ra một lời
như thế mà không chứng minh được, là một sự vi phạm luật pháp quốc
tế hay sao? Điều khó hiểu là Tướng Trung vẫn im lặng, và nghe đâu
ông Matthew Trần là em ruột của ông, một “con chiên” cực đoan vẫn im
hơi lặng tiếng. Người ta nghi ngờ, v́ quyền lợi của “cơ cấu hoàn vũ”
nên các vị này đă chấp nhận trước sự tố cáo này để làm gương, cảnh
cáo. Cả một ông Tướng là Tổng Cục trưởng mà cũng phải bị Liên Thành
“đè bẹp”, th́ mấy anh “nhóc” đừng ḥng cụ quậy, phải thế không ? Họ
đă lầm !
Trở lại với vấn đề
các ông Tường, Phan, Xuân…trong vai tṛ “đồ tể Mậu thân”, tôi không
muốn tự ḿnh tranh luận với Liên Thành, nên xin mượn lời của Sử gia
Trần gia Phụng khi ông bàn về vấn đề trên. Trong phần 3 của loạt bài
Tàn sát Mậu thân Huế, ông Trần gia Phụng viết:
“Dư luận Huế và báo
chí sách vở thường kết án Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan,
Nguyễn Đắc Xuân là thủ phạm của những cuộc tàn sát. Cho đến nay, vẫn
chưa biết thật sự nhóm nầy đóng vai tṛ ǵ, đă làm những ǵ, nhưng
giả thiết như họ đă hành động tàn bạo đối với đồng bào, (chỉ giả
thiết mà thôi), th́ chẳng qua họ cũng chỉ là những con rối phải thi
hành mệnh lệnh và kế hoạch của đảng Cộng Sản. Nếu những Tường, Phan,
Xuân không thi hành mệnh lệnh của đảng CS, họ sẽ bị cộng quân loại
bỏ dễ dàng. Những người nầy chỉ là những con chốt thí trong cuộc cờ
của cộng sản.
Ai cũng biết rằng
trong tổ chức cộng sản, chỉ có đảng viên và nhất là đảng uỷ mới có
quyền quyết định những chuyện hệ trọng. C̣n những hạng tân ṭng như
Tường, Phan, Xuân chẳng có quyền hành ǵ để quyết định mạng sống của
một tập thể quần chúng lớn lao, trừ vài chuyện trả thù cá nhân mà
thôi. Bằng chứng cụ thể là sau năm 1975, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng
Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân chẳng được trọng dụng nữa. Cuộc tổng
công kích Tết Mậu Thân là cơ hội để cộng quân nhuộm đỏ những người
thoát ly và những người lừng khừng, làm cho họ không c̣n con đường
nào quay về phía VNCH, dù họ có mặt hay không có mặt ở Huế, và dù họ
giết người hay không giết người trong thời gian nầy”.
Tôi hoàn toàn đồng
ư với Sử gia Trần gia Phụng trong nhận xét này. Trong một
chế độ “đảng trị”, mà là thứ đảng trị độc tài tuyệt đối như Cộng
sản, th́ làm ǵ mà “con cháu ngoại” có chút thẩm quyền nào để quyết
định chính sách lớn như vậy. V́ thế, Liên Thành và những kẻ nào âm
mưu cho những người này là “đồ tể chính”, là những kẻ cố t́nh chạy
tội cho Cộng sản Bắc Việt, chứ là thứ ǵ ? Ngay trong tài liệu Cộng
sản, họ nói rằng họ đă lập sẵn hồ sơ bắt ai, giết ai rồi; chính Liên
Thành cũng nói như thế. Vậy th́, thứ tôm tép Hoàng phủ ngọc Tường,
Hoàng phủ ngọc Phan, Nguyễn đắc Xuân...làm sao tự tiện thi hành cuộc
thảm sát theo ư ḿnh ? Chẳng qua Liên Thành tuân lệnh ma vương để
buộc tội những người này, rồi quay qua nói rằng đó là những người
của ông Trí quang, Đôn hậu lên rừng và trở lại giết đồng bào.
Nhân đây, xin nhắc ông
Liên Thành một chuyện xa xưa. Đó là chuyện ngài Nguyễn phúc Ánh, tức
vua Gia Long có sinh ra người con trưởng là Hoàng tử Nguyễn phúc
Cảnh. Do nhu cầu đánh bại Tây sơn để giành làm vua, ngài đă giao
Hoàng tử thân yêu cho Giám mục Bá đa lộc làm con tin đi hầu vua Pháp
để xin viện trợ. Ngày trở lại, vua bảo Cảnh đến lạy bàn thờ Tổ tiên
sau nhiều năm xa cách, nhưng Cảnh trả lời là “không lạy đồ Ma Quỷ”.
Trong trường hợp như thế, Liên Thành nghĩ sao về trách nhiệm của vua
Gia Long ? Vua đâu có dạy con chửi Tổ tiên ḿnh là đồ Ma quỷ. Nhưng
do bọn giặc ngoại xâm nuôi dạy nó, nên nó trở thành bất hiếu,
vô ngh́. V́ tuổi ngây thơ và bị kềm chế lâu ngày, Hoàng tử kính yêu
đă trở thành nghịch tử ! Cũng thế, những người theo ông Trí quang
trong vụ tranh đấu 1963-1966, sau khi bị Liên Thành đẩy vào đường
cùng nên phải lên rừng theo Cộng sản. Đặc biệt ở đây là những người
này không phải “con ruột” ông Trí Quang, mà chỉ là những người cùng
chí hướng “Dân tộc tự tồn” lúc đó. Vậy làm sao kết luận là “người
của Trí Quang” như Liên Thành đă nói ? Nếu Liên Thành muốn kết luận
điều đó, th́ trước hết xin lên án Nguyễn Ánh Gia long đă để cho con
ḿnh (và truyền tử lưu tôn) đă trở thành kẻ phản bội Tổ tông, chống
lại Tổ quốc, phản bội Dân tộc, chạy theo ngoại bang; duy vật, duy
thực, rời xa văn hoá giống ṇi Lạc Việt, phục vụ Ma vương, hăm hại
đồng bào. Liệu Liên Thành có đủ bạo dạn để làm chuyện này hay không
???
Nhưng, ngay cả Liên
Thành can đảm kết tội vua Gia Long đi nữa, th́ hai câu chuyện này
cũng đă khác nhau. Một bên Chúa Nguyễn Ánh v́ nhu cầu viện trợ, nên
tự ư đưa Hoàng tử Cảnh đi theo Bá đa Lộc, nên cuối cùng bị “giáo hoá
sai lầm”; c̣n ông Trí Quang đâu có nhu cầu, và dù có nhu cầu đi nữa,
th́ những người theo ông tranh đấu có chạy theo hay không chạy theo
Cộng sản là quyết định của cá nhân họ, ông Trí Quang đâu có quyền
“Phụ tử tối hậu” như Nguyễn Ánh để buộc họ thi hành ? Hoàng tử Cảnh
c̣n ngây thơ, non dại; chứ những người bị Liên Thành lên án đều là
những Giáo sư, sinh viên cả rồi, th́ việc ép họ làm theo “mệnh lệnh
không ngai”, làm sao có thể xảy ra ? Hơn thế nữa, những lệnh truy nă
họ đă được đọc trên đài phát thanh một cách rơ ràng; nhưng ngày họ
ra đi và ngày họ trở về th́ Liên Thành đều biết rất rơ; nhưng Liên
Thành không bắt họ. Vậy th́, ông chủ của vấn đề “thảm sát” là do
Liên Thành chứ ai khác ?
Có một điều rất vui
là trong các cuộc “hội luận cà răng căng tai”, Liên Thành tuyên bố
một cách hùng hồn là “rồi đây sẽ truy tố những đao phủ này trước Toà
án quốc tế”, rồi th́ đám “Tà rầu” vỗ tay chí chóe. Thế nhưng, những
cổ động viên này quên đi một điều là Cộng sản đă chiếm miền Nam 35
năm rồi, mà “anh hùng chống Cộng Liên Thành” trốn chui, trốn nhủi
đâu mất, nay mới tḥ mặt ra để làm Biến Động Miền Trung ! Những kẻ
bị truy tố ấy như ông Giáo sư Hoàng văn Giàu chẳng hạn, có mặt tại
Úc mấy chục năm rồi, vậy có ai biết Liên Thành đă “thổi kèn” cho ông
“sát thủ” này lần nào chưa ? Ông Nguyễn đắc Xuân đă qua Mỹ mấy lần,
vậy có ai thấy Liên Thành “xụt bệ” cho ông “sát thủ” Xuân lần nào
không ? “Sát thủ”, vâng, những sát thủ hiện ngay trước mắt ông Liên
Thành đó, nhưng Liên Thành đă nói ǵ, làm ǵ với họ? Sau 30 tháng 4
năm 1975, đảng Cộng sản Việt nam đă chễm chệ trên ngai vàng toàn
trị, Liên Thành đă nói ǵ, làm ǵ để chống Cộng, xin thử nói ra xem
? Nếu không chứng minh được th́ “cả bọn thân tín” đă bị Liên Thành
lặp lại là “thứ chống Cộng Củ khoai” (CCCC) như ông ta đă nói Đại tá
Tỉnh trưởng Lê văn Thân trước đây vậy.
Để hiểu thêm những gian
ác chính trị của phe nhóm Liên Thành, xin đọc lại một đoạn này nơi
trang 146:
“Về một thiểu số
quần chúng Huế, những kẻ nửa nạc, nửa mỡ, một chân bên này, một chân
bên kia, hay nói trắng ra là những kẻ sống trong ḷng quốc gia được
hưởng mọi quyền lợi mà chính thể VNCH dành cho mỗi công dân miền Nam
Việt nam. Cơm no áo ấm và mọi quyền tự do căn bản của con người, vậy
mà không hiểu tại sao, họ vẫn ngưỡng mộ, hoài vọng những người Cộng
sản, hằng ngày vẫn ăn cơm quốc gia nhưng lại thờ ma Cộng sản. Khi
Cộng sản vào thành phố Huế, họ là một trong những thành phần nguy
hiểm, họ hợp tác với địch, hướng dẫn các lực lượng an ninh (công an)
Khu ủy, An ninh Tỉnh thị ủy Việt cộng bắt bớ, hành hạ, giết hại dân
lành. Những người này cũng phải chịu một phần trách nhiệm trong cái
chết của 5,327 nạn nhân tại Huế”.
Đây là một kết luận hết
sức rùng rợn của một người nắm quyền lực Công an Cảnh sát. Phải
chăng, từ nhận định này mà “một thiểu số quần chúng” đă bị trừng trị
sau khi tái chiếm Huế như một linh mục người Pháp đă nói mà tôi đă
trích đăng trong chương 35:
“Trong một bài mô tả
đầy sinh động, một nhà báo người Ư Oriana Fallaci, trích dẫn lời một
linh mục Pháp ở Huế đă kết luận rằng: “Tất cả có khoảng 1100 người
bị giết (sau ngày quân Saigon “giải phóng” thành phố)”. Hầu hết sinh
viên, giáo viên đại học, tu sĩ, những nhà trí thức và tín đồ
(religions people) ở Huế đă không bao giờ che đậy cảm t́nh của họ
đối với quân giải phóng”.
Con số này (1,100)
tương đương với con số 1,200 người mà Liên Thành đă tuyên
bố là “vĩnh viễn mất tích”, không t́m ra dấu vết. Từ chỗ này cho
chúng ta một câu hỏi là: “Có phải do chuyện này mà các mồ chôn tập
thể đă bị một màn giấu giếm cố ư và có tổ chức hay không ?”
Những ai ủng hộ ông
Liên Thành hăy trả lời câu hỏi này trước lịch sử Dân tộc; và phải
trả lời tại sao các mồ chôn tập thể đă bị che kín, có chỗ đến cả một
năm rưỡi sau mới được phát hiện, trong lúc lực lượng 5,000 Cảnh sát
dày đặc Tỉnh Thừa thiên, Thị xă Huế nhỏ bé này. Xin đọc thêm một
đoạn tiếp theo nơi trang 146:
“Và ông Thích trí
Quang, Thích thiện Siêu, Thích đôn Hậu, cũng phải chịu một phần lớn
trách nhiệm trong vụ tàn sát 5,327 nạn nhân, bởi lẽ những kẻ nhúng
tay vào máu dân lành vô tội tại Huế trong Tết Mậu thân 1968, ngoài
lực lượng an ninh của Việt cộng, phải nói đến các đội tự vệ Thành,
hay tự vệ khu phố, tất cả những thành phần này là của các ông, họ do
các ông khai sinh, huấn luyện mà có. Họ bạo hành, tác loạn từ năm
1963, khi các ông lật đổ chế độ đệ nhất Cộng hoà, giết hại Tổng
thống Ngô đ́nh Diệm và hai bào đệ của Tổng thống. Và rồi đến năm
1966 các ông cũng lại dùng đám này mưu toan lật đổ chính phủ hợp
pháp của miền Nam Việt nam, bọn này đă làm dân chúng miền Trung nói
chung và dân chúng Huế nói riêng, một lần nữa điêu đứng trong vụ
tranh đấu 1966, biến động miền Trung. Sau 1966, bọn này những người
của các ông lên mật khu, để rồi mùa Xuân 1968 trở lại thành phố chém
giết dân lành”.
Xin nhắc lại là,
chuyện “bọn chúng” lên mật khu và trở lại Huế chém giết là do Liên
Thành đưa đẩy, hay nói khác đi là nhờ ân đức của Mệ Liên Thành nên
bọn chúng không bị bắt. Không những thế, chính quyền Thừa thiên Huế
đă ban cho chúng “tự do đi lại, muốn bắt ai th́ cứ việc bắt, muốn
giết ai th́ cứ việc giết” như Liên Thành đă nói. Vậy th́ việc
đi, sự về, và chém giết của bọn chúng đều do một tay Ty Cảnh sát của
Liên Thành chỉ huy mà có cả, chứ ai vô đó. Vậy th́, làm sao các ông
kia chịu trách nhiệm hả ? Làm sao mấy ông thầy tu lật đổ Ngô đ́nh
Diệm, làm sao mấy ông thầy tu giết gia đ́nh Ngô đ́nh Diệm, diệt đảng
Cần lao ? Tôi sẽ tŕnh bày rơ trong cuốn hai để mọi người thẩm định.
Có một điều mà tôi
muốn nói ngay ở đây là câu: “Và rồi đến năm 1966 các ông cũng lại
dùng đám này mưu toan lật đổ chính phủ hợp pháp của miền Nam Việt
nam”. Đây là một luận chứng hoàn toàn sai lầm ngay từ căn bản.
Sau Cách mạng 1963, lật đổ chế độ gia đ́nh tôn giáo trị của Ngô đ́nh
Diệm, th́ Hiến pháp 1956 đă bị hủy bỏ. Tiếp theo là tṛ hề Chỉnh lư,
đảo chánh lẫn nhau. Vậy th́ khi Nguyễn văn Thiệu lên chức Chủ tịch
Ủy ban lănh đạo Quốc gia không có “pháp” nào cả, th́ căn cứ vào đâu
mà nói “chính phủ hợp pháp” ? Không lẽ cái “pháp” là do cái
miệng của Liên Thành ?
V́ thấy t́nh trạng quân
phiệt như thế, nên Phật giáo mới đứng lên yêu cầu hai ông Tướng
Thiệu Kỳ phải tổ chức bầu cử Quốc hội lập hiến để có Hiến pháp.
Chính Thiệu Kỳ sau âm mưu tổ chức một “Ủy ban soạn thảo Hiến pháp
tôi đ̣i” không thành đă hứa tổ chức Bẩu cử Quốc hội lập hiến. Do đó,
chính nghĩa của việc đấu tranh này đă được chính hai ông “lănh đạo
quốc gia tạm thời” chấp nhận là đúng, và thi hành. Nhờ thế, VNCH mới
có Hiến pháp mới và bầu cử Quốc hội, Tổng thống sau đó. Như vậy, sao
không nhớ ơn mà lại nói oán ?
Nếu chỉ trích Phật
giáo đấu tranh, th́ cũng như chỉ trích Thiệu Kỳ làm theo lệnh phe
đấu tranh sao ? Nếu Phật giáo không đấu tranh, th́ miền Nam Việt nam
đă không có Hiến pháp, không có Quốc hội và Chính phủ theo một chế
độ Tự do, Dân chủ; mà nó đă trở thành một “chế độ độc tài quân
phiệt” từ lúc đó rồi. Từ đó, cho chúng ta thấy, Liên Thành và những
kẻ ủng hộ nồng nhiệt ông ta là một BĂNG ĐẢNG ĐỘC TÀI, CHỦ TRƯƠNG NÔ
LỆ ĐỒNG BÀO VIỆT NAM, chứ là cái ǵ khác ? Âm mưu quay trở lại một
chế độ ĐỘC TÀI như Diệm Nhu không thành công, nên thâm thù những kẻ
đấu tranh v́ Dân tộc, v́ Đồng bào; và đổ tội là thân Cộng. Nhưng
thực tế, những kẻ hô hào chống đối việc Phật giáo đấu tranh cho Tự
do Dân chủ, là những kẻ “Cộng sản Hoàn vũ”, chủ trương nô lệ Dân tộc
Việt nam (và các dân tộc khác) dưới chiêu bài khác. Kinh nghiệm thực
tế 35 năm qua đă cho thấy ai là kẻ CHỐNG CỘNG THỰC SỰ, ai là kẻ THỎA
HIỆP VỚI CỘNG SẢN để đày đọa Dân tộc Việt nam.
Để kết thúc cuốn MỘT
này, tôi mạn phép bàn qua một chuyện mà ông Liên Thành viết:
“dân chúng Huế nói
riêng, một lần nữa điêu đứng trong vụ tranh đấu 1966, biến động miền
Trung”.
Vào những tháng ngày
sôi động tại Huế năm 1966, tôi có mặt tại hiện trường, mặc dù không
tham gia tranh đấu. Tôi đă chứng kiến mọi sinh hoạt của người dân
cũng như ngành công lực. Hầu hết dân Huế đă trực tiếp tham gia một
cách tích cực. Không ai than oán v́ chuyện đấu tranh mà phải liên
lụy; trừ Phủ cam, th́ tôi không rơ. Từ công chức, giáo viên, đến
quân nhân, tiểu thương, thương gia…đều tham gia cả. Vậy th́, từ chỗ
đó cho phép mọi người trong cũng như ngoài nước thấy rơ chính nghĩa
của nó. Ngoài dân chúng b́nh thường ra, trong số này thành phần khoa
bảng, trí thức cũng tham gia nhiệt liệt. Không lẽ họ toàn là Cộng
sản hay sao ? Xin phép giả thử rằng tất cả là Cộng sản, th́ những ai
tự gọi ḿnh là Quốc gia phải hiểu rằng chính họ đă trở thành phi
nghĩa như chủ nghĩa Cộng sản rồi, phải vậy không ?
Một chế độ mà, từ dân đen
cho đến trí thức đều chống lại, th́ không phải phi nghĩa th́ là ǵ ?
Người ta nhận ra rằng, ĐỘC TÀI QUÂN PHIỆT, ĐỘC TÀI GIA Đ̀NH TÔN GIÁO
TRỊ KHÔNG KHÁC VỚI ĐỘC TÀI CỘNG SẢN; do đó, họ cùng nhau nói lên
tiếng nói của khát khao Tự do, Dân chủ. Những nhà khoa bảng, trí
thức; những nhà Tư bản, Tiểu thương…hẳn họ biết rằng chế độ Cộng sản
là chế độ Trung ương tập quyền, tiêu diệt quyền Tư hữu, độc tài
tuyệt đối, bất nhân, bất nghĩa, chống lại Dân tộc, vô Tổ quốc, vô
Tôn giáo, vô Gia đ́nh…Vậy không lẽ họ tự chui đầu vào chỗ chết ?
Không thể nào. Chính v́ sợ chủ nghĩa Cộng sản bành trướng, cho nên
toàn dân quyết tâm xây dựng miền Nam thành một chế độ Dân chủ thực
sự, ngỏ hầu chống lại chủ nghĩa Cộng sản một cách hữu hiệu.
Ngược lại, những kẻ cầm
quyền lúc đó và cho đến 1975 đă chứng tỏ tinh thần độc tài, đẩy dân
chúng vào ngơ bí; buộc những người YÊU DÂN TỘC phải chạy theo Cộng
sản. Sự thể ấy đă được chứng minh cụ thể khi Nguyễn văn Thiệu đơn
phương quyết định bỏ quân khu I và Quân khu II và đẩy quân đội, dân
chúng vào hỗn loạn, chết chóc. Sau đó, 3 tên cầm đầu Thiệu Khiêm
Viên chạy ra nước ngoài vào ngày 24-4-1975 mặc cho Cộng sản điều
hàng chục Sư đoàn bao vây Thủ đô Sài g̣n. Nếu không có Dương văn
Minh đứng ra chịu nhục đầu hàng, th́ Sài g̣n đă đẫm máu. Âm mưu trả
thù dân tộc như trả thù tại Huế trong Tết Mậu thân đă bị chận đứng,
nên ngày nay chúng lại đua nhau kết tội Đại tướng Dương văn Minh và
đổ lỗi cho Phật giáo. Tôi sẽ lật lại mọi sách sử để làm sáng tỏ vấn
đề trong cuốn hai sắp tới.
Nhận thấy sự nguy hiểm
của cuốn sách “Biến động miền Trung” trong vai tṛ chuẩn bị
“hậu Cộng sản”, bắt buộc tôi phải lên tiếng. Ở đây, tôi không hề
muốn tranh căi với bất cứ ai, mà chỉ muốn mọi người dân từ Nam chí
Bắc, từ trong nước đến ngoài nước phải biết rơ một giai đoạn lịch sử
đen tối của nước Việt Nam chúng ta như nó đă thực sự xảy ra, ngơ hầu
đủ sáng suốt để không bị Ma vương Quỷ dữ đưa đường chỉ lối trong mai
hậu.
Mong rằng những ư kiến
thô thiển này được đồng bào cùng chia xẻ.
BQK-15-11-09
Link:
http://www.giaodiemonline.com/noidung_detail.php?newsid=4465 |
|