|
Alexandre de Rhodes?!
Minh Mẫn
Một
thời gian xôn xao về những nhân vật từng “cỏng rắn cắn gà
nhà” hoặc “ “ áo chùng thâm che đậy mưu đồ xâm lược” đất
nước ta, giờ đây, một lần nữa gợn sóng trên ngôn luận xă
hội.
Tạp
chí Văn nghệ số 69 bộ mới ngày 02/7/09; tạp chí Văn Hoá Phật
Giáo, số 86, Tuổi trẻ online ngày 29/6/09 cũng như một số
báo giấy, báo điện tử trong và ngoài nước rộ lên những phản
hồi về vụ ông Phạm văn Hạng đă hoàn thành tượng Đắc Lộ nặng
43 tấn, bằng đá hoa cương trắng, để tại Thủ Dầu Một, nguyện
hiến tặng Hà nội nhân kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long. Lịch sự,
chính quyền Hà Nội phúc đáp bằng văn thư, hứa sẽ cho đoàn
vào thẩm định giá trị tác phẩm điêu khắc.
 |
|
Vua Lư Thái Tổ |
Nếu
chỉ thuần hiến tặng th́ chả có ǵ để nói, ư của tác giả
nhấn mạnh là kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long. Nhưng, ai là con
dân đất Việt đều biết, nhà nước kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long
là kỷ niệm tưởng nhớ công lao Đức Thánh Vương Lư Thái Tổ dời
đô từ Hoa Lư về Đại La, sau đổi tên là Thăng Long để đế
nghiệp và dân tộc được trường lưu. Không những đó là một
quyết định chiến lược, địa lợi mà c̣n là nơi phát triển văn
hoá, kinh tế, chính trị trên vùng đất cao ráo, thông thoáng,
không bị núi sông ngăn trở như Hoa Lư. Hoa Lư có địa thế
giá trị của một quân thành nhờ núi non che chắn vào
thời chiến, th́ khi Lư Thái Tổ thống nhất đất nước, an cư
lạc nghiệp cho bá dân, Đại La được chọn làm kinh thành
là điều đắc địa.
Không những chiếu chỉ dời đô:
Đầu năm 1010, vua Lư Thái Tổ hạ chiếu dời đô, có đoạn:
“Thành Đại La, đô cũ của Cao Vương, ở giữa khu vực trời đất,
có thế rồng cuộn hổ chầu, ở giữa nam, bắc, tây, đông, tiện
h́nh thế núi sông sau trước, đất rộng và bằng phẳng, chỗ cao
mà sáng sủa, dân cư không khổ v́ ngập lụt, muôn vật thịnh
đạt, phồn vinh, xem khắp nước Việt, chỗ ấy là hơn cả. Thực
là chỗ hội họp của bốn phương, nơi thượng đô của kinh sư
muôn đời”. Mùa thu năm đó, vua cho dời đô từ Hoa Lư về và
đổi gọi là Thăng Long.
(Theo Đại Việt sử
kí toàn thư, tập I, Sđd, tr. 241)
Tuy là
vua một nước của thể chế quân chủ phong kiến, nhưng vua biết
lắng nghe ư kiến của quần thần và nhân dân khi nêu lên lư
lẽ bất khả bác trong ư định dời đô:
Trong Chiếu
dời đô do nhà vua tự viết để hỏi ư kiến quần thần, đă nói rơ
việc dời đô là việc lớn không thể "theo ư riêng tự tiện
chuyển dời", mà phải "tính kế cho con cháu muôn vạn đời,
trên kính mệnh trời, dưới theo chí dân". Nhà vua chọn thành
Đại La với đủ các tiêu chí thủ đô của một quốc gia thống
nhất và thịnh đạt “ở giữa khu vực trời đất, có thế rồng cuộn
hổ ngồi, chính giữa Nam, Bắc, Đông, Tây, tiện h́nh thế sông
núi trước sau", là "thắng địa" "muôn vật rất phồn thịnh mà
phong phú", "là chỗ hội tụ của bốn phương, là nơi thượng đô
của kinh sư muôn đời”.
Sau
khi ổn định đế đô, Đức Thánh Vương cũng đă chấn chỉnh tổ
chức hệ thống hành chánh như: Đứng đầu nhà nước là nhà vua,
nắm quyền chính trị, luật pháp quân sự, nghi lễ, đối ngoại,
xây dựng giáo dục, kiến trúc…Dưới vua là các Tể tướng, đại
Thần. Các cơ quan pháp lư, hành chánh gồm: sảnh, viện, đài…Hạ
tầng cơ sở về nông nghiệp, điền địa, thuỷ lợi có các quan bố
pḥng trách nhiệm.
Về địa
giới, vua tổ chức Lộ, phủ, huyện, châu, hương, xă. Toàn quốc
có 24 Lộ.Mỗi địa phận đều có quan trông nom như quan Lộ,
quan Phủ, quan huyện, quan xă. Khu vực Vương thành chia làm
hai – khu của vua quan và phố phường của nhân dân do quan
Lưu thủ quản lư. Các sứ quân dấy loạn đều bị dẹp sạch để
thống nhất nước nhà, đem lại an cư thịnh vượng cho bá tánh.
Về
quân sự, vua chia làm hai lực lượng: Cấm binh, bảo vệ an
ninh khu nội thành của vua quan, Lộ binh trấn giữ bờ cỏi.
luân phiên canh gác xóm làng và canh tác nông nghiệp. Lúc an
b́nh là thế, nhưng khi loạn lạc, vua, quan, vương hầu, quư
tộc và nhân dân đều có quyền tuyển mộ quân binh để hợp lực
cùng vua chống giặc, giữ an quê nhà.
Về
luật pháp, tuy chưa h́nh thành một bộ luật chi tiết, nhưng
nhà vua cố gắng thành công xây dựng các cơ sở Xă hội, chính
trị, tư tưởng, giáo dục. Chính sách nhân đạo do thấm nhuần
tinh thần Phật giáo, đă giúp nhà vua dành được cảm t́nh của
nhân dân, v́ vậy, Ngài được xem là vị vua nhân hậu, đồng
thời mở đầu cho các trều đại nhà Lư kế tục theo tinh thần
thân dân kết hợp với tôn kính Phật Pháp, làm nền tảng vững
bền cho triều đại kéo dài suốt 215 năm, về sau, đă h́nh
thành bộ luật H́nh thư rơ ràng để cai trị đất nước được công
minh hơn.( đó là bộ luật đầu tiên cấu thành văn bản của dân
tộc ta, bước đầu của ngành lập pháp, cai trị bằng pháp luật
). Nhà nước triều đại Lư đă kết hợp Pháp trị với đức trị,
đem lại sự gắn bó giữa nhân dân và nhà nước phong kiến quân
chủ lúc bấy giờ, mà được coi là quân chủ theo tinh thần dân
tộc. tránh được t́nh trạng quân chủ quan liêu chuyên chế
theo mô thức nho học, từng đem đến nhiều áp bức cho dân lành.
Vua cũng biết tiếp nhận ư nguyện của dân, bằng cách tạo
nhiều phiên trạm ngoài thành để lắng nghe tiếng chuông kêu
oan của dân chúng.
Về
chính trị, vua đă gả các công chúa, thứ phi, gia tỳ cho các
tù trưởng những bộ tộc miền núi. để trấn thủ ngoại biên.
Tinh thần nhân ái, thương dân, dang tay kết nạp mọi thành
phần, chủng tộc đă giúp triều Lư ổn định giang san. Thánh
vương Lư Thái tổ là tiên đế, mở đầu cho các đời vua kế tục
một sách lược củng cố xă tắc vững bền bằng cách thu phục
nhân tâm, do ḷng từ bi của đạo Phật, xây dựng trên nền tảng
thôn ấp làng xă.
Về xă
hội và nông nghiệp, các triều đại nhà Lư đă chẩn bần bố thí,
giảm thuế, khuyến nông. Lấy nông nghiệp làm căn bản “dĩ nông
vi bản” nhà vua c̣n giữ thông lệ cày ruộng tịch điền làm
gương cho dân; khai hoang lập ruộng. Phát triển thủ công,
tạo lập thị tứ, giao thương biên giới, lưu thông tiền tệ.
chương tŕnh dẫn thuỷ nhập điền… đă củng cố một xă hội phát
triển phồn thịnh.
Về văn
hoá, giáo dục, triều Lư cũng đă quan tâm phát triển giáo dục,
mở mang văn hoá. 1070 lập Văn miếu, 1075 mở khoa thi, 1076
thành lập Quốc Tử giám; khuyến khích con dân lai kinh ứng
thí. Một thời đại mà xă hội phát triển mọi mặt, kiến thức,
đạo đức, kinh tế, chính trị…chính v́ thế mà ḷng dân đoàn
kết trên dưới một ḷng đă đẩy lui nhiều cuộc xâm lăng từ
phương Bắc. Chưa có thời đại nào mà quốc gia Đại Việt được
tôn trọng ngang hàng như một quốc gia độc lập có chủ quyền
như các triều Lư. Là một Phật tử thuần thành, vua cho tu tạo
chùa miếu, dùng đó làm cơ sở giáo dục quần chúng về văn hoá
lẫn đạo đức.
Sau
khi các triều đại nhà Lư phạt Tống b́nh Chiêm, các vua luôn
giữ t́nh giao hảo b́nh đẳng với các lân bang, nhờ các quốc
sư cố vấn giỏi, tạo uy thế cho Đại Việt trước mộng bá quyền
phương Bắc; Tóm lại, mở đầu triều đại nhà Lư, Thánh vương Lư
Thái Tổ đă biểu thị một phong cách lănh đạo của đấng minh
vương, giúp quốc gia phát triển vững mạnh về mọi mặt,sau khi
thoát khỏi một ngàn năm nô lệ giặc Tàu. Kéo dài sự thanh
b́nh an lạc cho nhân dân qua nhiều thập kỷ.
Với
công đức khai sơn lập nghiệp như thế, nhân dân ta
luôn tri ân tiền nhân là điều tất nhiên. Qua thời gian Pháp
xâm thực đất nước, dưới hai chế độ Cộng Hoà, công đức to lớn
của tiền nhân vẫn chưa được ghi nhận đúng mức ngoài những
con đường nhỏ hẹp mang tên, nằm lẫn khuất đâu đó trong các
Thành phố sầm uất. Thế nhưng, nhà nước đương v́, tuy mang
tiếng vô Thần, nhưng biết dành một nơi tôn quư nhất tại thủ
đô để tri ân tiền nhân vào dịp 1.000 năm dời đô về Thăng
Long. Đó là việc làm đúng và đáng trân trọng.
 |
|
Alexandre Rhodes (Đắc Lộ) |
Alexandre de Rhodes mà lịch sử xôn xao công và tội, nếu gọi
là chữ quốc ngữ dưới dạng La Tinh do công của Đắc Lộ, điều
này các nhà nghiên cứu như Bùi Kha đă phủ nhận một cách xác
đáng; Ngoài cái công ảo hoá đó, Đắc Lộ làm được ǵ
cho dân tộc như một Pasteur, một Yersin…? Nếu bảo Đắc Lộ là
nhà văn hoá Tôn giáo th́ ngôn ngữ khiếm nhă trong phép
giảng tám ngày đ̣i chém thằng Thích Ca th́ loại văn hoá ǵ?
Một giáo sĩ đi truyền đạo luôn triệt tiêu văn hoá và tôn
giáo của một dân tộc , th́ đó là loại văn hoá tôn giáo ǵ?
Không
những tại Việt Nam đă có một thời bài xích các cố đạo mà
trước đó họ cũng đă nâng đỡ các các cố đạo, ngay cả Trung
Hoa, Nhật Bản, Ấn Độ…cũng đă chống báng v́ sự ngạo mạn của
các giáo sĩ xem thường phong tục, tập quán, tín ngưỡng của
bản địa, muốn áp đặt văn hoá Thần học để khống chế tinh thần
quần chúng, biến con người thành một sinh vật chỉ biết vâng
lời các chủ chăn mà không cần đến lư trí phán đoán đúng
sai.
Hơn 5
lần Alexandre de Rhodes bị chúa đàng trong - đàng ngoài
trục xuất, và cũng nhiều lần trốn trở lại Việt Nam hoạt động
bất hợp pháp, chứng tỏ một nhân cách thiếu nghiêm túc và bất
khả tín. Những tàng thư minh chứng cầu viện ngoại binh và
giáo sĩ đến chiếm đoạt đất nước ta mà Đắc Lộ đă khẩn cầu
Pháp hoàng Louis IV. Đắc Lộ cũng báo cáo chi tiết về t́nh
h́nh kinh tế, thương măi, tôn giáo, chính trị, địa dư…của
Việt Nam cho Pháp và các Giám mục của Giáo Hội Pháp. Hành
động đó nếu không gọi là t́nh báo th́ gọi là ǵ? Ư đồ chiếm
đoạt một đất nước bằng quân sự và t́nh báo chả lẽ là có công
với dân tộc Việt???
H́nh
ảnh một đấng minh Vương dầy công dựng nước như Lư Thái Tổ,
một kẻ phạm tội với dân tộc Âu Lạc như Alexandre de Rhodes,
chả lẽ tôn kính ngang nhau?
Ông
Phạm Văn Hạng nghĩ ǵ khi đề nghị tặng tượng Đắc Lộ vào dịp
kỷ niệm nhớ ơn tiền nhân của đất nước? Phải chăng đây là một
sự biếm nhẽ khinh thường tổ tiên, hay là một thử thách tŕnh
độ nhận thức của các nhà lănh đạo Hà Nội về lịch sử dân
tộc?
H́nh
ảnh một Đắc Lộ được đưa lên báo giấy và báo điện tử, có đúng
là thật ảnh của Đắc Lộ hay do tay nghề kém của tác giả mà
biến tác phẩm điêu khắc thành một gương mặt quỷ??? Trên đầu
Đắc Lộ tác giả vẽ mấy vần chữ ABC ư muốn nói Đắc Lộ là tổ
khai sinh ra chữ quốc ngữ La Tinh hay ư muốn nói cái đầu đó
chỉ là tŕnh độ ABC??? Nếu cho đó là tổ khai sinh ra chữ
quốc ngữ La Tinh, quả thật tŕnh độ sử học của tác giả có
vấn đề, cần học hỏi.
Và nếu
tác giả chọn năm 2010, kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long để hiến
tặng nhà nước Việt Nam bức tượng Đắc Lộ, đó là một sự sỉ
nhục dân tộc Việt và xem thường nhà nước Việt Nam, ngành
khoa học lịch sử Việt Nam.
Kỷ
niệm 1.000 năm Thăng Long, mọi người con dân đất Việt thể
hiện sự tôn kính và ủng hộ bằng cánh hoa, nén nhang cũng là
tấm ḷng đối với tổ tiên tiền bối. Nếu tượng Đắc Lộ đúc bằng
vàng khối mà dâng tặng vào dịp nầy cũng được xem là sự quái
gở thế kỷ, chẳng khác nào kỷ niệm sinh nhật Hồ Chí Minh lại
đem tặng quả bom hay con khỉ, đó là một phạm thượng không
thể chấp nhận.
Sự
phản hồi của nhiều người đă nói lên niềm phẩn uất trước
thái độ khiếm nhă của Phạm văn Hạng, hăy chờ xem sự quyết
định của UBND TP Hà Nội và ngành khoa học lịch sử Việt Nam.
MINH
MẪN
01/8/09 |