|
Kẻ Đánh Lừa Ba Chế Độ
Nếu cho điểm ông Văn Thiếu Nguyễn 20/20 th́ ông ĐĐQ. này
đáng 20/20+1
Hoàng Nguyên Nhuận
Hai bài viết liên tiếp của Kim Thi – Khánh Trường trên
Hợp Lưu và về một vài quái kiệt Sơn Đông măi vơ trên
chợ chiều chính trị hải ngoại đă khiến tôi nhớ đến một
chuyện vui từ ngày c̣n e đít trên ghế nhà trường. Khỏi nói
th́ đây là một chuyện thật, thật đến độ gần như thần tiên.
Nếu Hồ anh Tuấn của Kim Thi có thể đưa cả trăm ngàn người Mỹ
gốc Việt ở Mỹ vào xiếc suốt 53 ngày đêm th́ ĐĐQ của Hoàng
tôi cũng đă đưa một số cấp lănh đạo của ba chính quyền Ngô
đ́nh Diệm, Dương văn Minh và Nguyễn Khánh lên mây một cách
dễ dàng như chuyện phong thần vậy.
Ông nội tôi ngày trước có cái tật thích giỡn mặt chính quyền.
Thời Pháp thuộc, Huế có những cuộc lễ lớn Quốc khánh Pháp
14.7., lễ vạn thọ hay khánh thọ vua, lễ tế Trời ở Đàn Nam
Giao... Quan khách tham dự thường được dành riêng một chỗ
đặc biệt gọi là khán đài danh dự. Bạn bè thường đánh cuộc
nếu ông ṃ lên được trên chỗ danh dự đó họ sẽ chịu đăi ông
bất cứ ǵ ông muốn, trong một ngày, vài ngày hay một tuần
tùy theo điều kiện và hoàn cảnh buổi lễ. Phần ông nếu thất
bại, ông chẳng mất ǵ cho bạn bè, bởi đổ bể ra, không bị c̣
bóp, không bị ốm đ̣n bợp tai đá đít th́ cũng đi tù, ông hứa
không khai mấy tên đồng lơa mắc dịch khích ông chơi ngông,
là may cho cả lũ rồi c̣n đền bù ǵ nữa. May cho bà nội tôi
và gia đ́nh tôi là thường th́ ông nội tôi thắng. Ông làm
được chuyện giỡn mặt chính quyền, chuyện mó dế ngựa đó v́
ông đẹp trai, cao ráo, ăn diện rất sang, và nhất là đóng
kịch rất giỏi, không phải đóng kịch trên sân khấu nhưng là
trước, trong và sau khi ở trên khán đài danh dự!
Lớn lên, không ngờ tôi lại gặp một người đóng kịch giỏi
tương tự ông nội tôi. Về thành tích, người nầy kể ra c̣n hơn
ông nội tôi nhiều. Với tôi, tài nghệ người nầy là thượng
thừa. Chỉ khác một điều, ông nội tôi tếu bao nhiêu th́ người
nầy lại nghiêm trang bấy nhiêu. Nghiêm trang nghiêm một cách
trang nghiêm thật chứ không phải trang nghiêm tếu, trang
nghiêm đứng... đái như ông nội tôi. Người nầy tên Q, - phải,
ĐĐQ! Xuất sắc, thượng thừa v́ ít ra ĐĐQ cũng đă từng đánh
lừa ba chế độ Ngô đ́nh Diệm, Dương văn Minh và Nguyễn Khánh.
Và biết đâu cả chế độ thứ tư nữa?! Thật vậy...
*
* *
Sợ quyền lực h́nh như là một thứ bản năng. Bản năng đó làm
cho con người biết sợ đúng chỗ và đôi khi cũng đâm hoảng
trật lất nữa. Như người sợ rắn, thấy rắn run rẩy bỏ chạy đă
đành, nhiều khi lơ tơ mơ thấy khúc giây thừng cũng vẫn quíu
cu lát, rét run như cầy sấy. Bao giờ con người c̣n bản năng
đó th́ sợi dây thừng sẽ trở thành con rắn lúc nào không hay.
Nh́n dưới khía cạnh đó th́ phải nói ĐĐQ là một phù thủy, một
kẻ đă biến sợi dây thừng thành con rắn. Đó là cái tài -
không phải tài mọn tài vặt, mà là thiên tài, nếu không muốn
nói là có một không hai. Kể cũng hay, hay mà vui nữa. Vui v́
Q. điêu luyện trong ngón nghề Mộ Dung Cô Tô, qua mặt được
những kẻ chuyên ăn ra làm nên bằng nghề lừa dối và hù họa
thiên hạ. Nghề... chính trị, nghề lạm dụng quyền lực tôn
chính.
Không biết ĐĐQ bây giờ ở đâu? Nhưng quả thật tôi sẽ không
ngạc nhiên ǵ nếu anh ấy lọt được vào Bộ Chính Trị, vào Ban
Chấp Hành Trung Ương hay giữ một chức vụ cao cấp nào đó của
chính quyền đương nhiệm bên nhà. Cũng như, nếu Q. có xuất
hiện như một lănh tụ thần uy của những phong trào chính trị
đại chúng hải ngoại vốn đông như rươi mà những người buồn
t́nh vô công rồi nghề có thể nghĩ ra để giết th́ giờ giải
trí hay kiếm chút tiền c̣m th́ cũng chẳng có ǵ lạ. Phong
trào càng nhiều th́ nhu cầu lănh tụ càng lớn, vơ bèo nhặt bọ
là chuyện thường, hiện tượng chó nhảy bàn độc là điều chẳng
làm ai ngạc nhiên.
Mười mấy năm nay ở xứ người thỉnh thoảng tôi cũng nghĩ đến
anh ấy và để ư xem có một nhân vật kiệt liệt xuất chúng lănh
đạo các quần tụ người Việt năm châu nào hao hao giống anh ấy
không, hay có lời tố cáo nào về hành tung xuất quỷ nhập thần
của một kẻ hao hao giống Q. không?! Bởi ít ra th́ ngoại quốc
ít ra cũng có hai ba người biết sơ qua thành tích của ĐĐQ.
Như Tôn thất Tuệ và Hà thế Ruyệt, những trụ cột của báo Quật
Khởi của Lê hữu Bôi ngày trước chẳng hạn. Không hiểu Tuệ và
Ruyệt c̣n nhớ câu nói bất hủ của Q. khi Quật Khởi phanh phui
một chút hành tung của Q. không? Dịp đó, h́nh như Q. đă viết
thư cho Bôi đại ư rằng... Những lời tôi sắp nói với anh sẽ
được ghi vào văn học sử: Anh là một thằng mất dạy!? Ngoài
Tuệ và Ruyệt c̣n có một người nữa cũng biết rơ Q. là Đỗ
phương Anh bạn học của tôi từ Trung Học. Nghe nói, cả Tuệ,
Ruyệt và Anh đều định cư ở Mỹ sau cuộc đổi đời 1975...Cơ
duyên nào tôi được hân hạnh biết ĐĐQ?
* * *
Lúc Ngô đ́nh Diệm về nước làm Thủ Tướng th́ tôi vừa hết tuổi
vị thành niên. Tôi và cháu ông cùng học một lớp trường làng,
thỉnh thoảng cháu ông c̣n đưa tôi vào vườn nhà ông hái cốc,
hái nhăn, hái ổi... Đôi lần tôi c̣n t́nh cờ được gặp bà cụ
Ngô đ́nh Khả và người con út Ngô đ́nh Cẩn nữa. Trong khi các
anh ông bôn ba lê gót quê người th́ Ngô đ́nh Cẩn cu ky ở nhà
thờ mẹ trong khu dinh cơ do thân phụ Ngô đ́nh Khả để lại.
Sinh thời, Ngô đ́nh Khả từng được cất nhắc lên đến Thượng
Thư, ngang ngửa với Bộ Trưởng, Thủ Tướng, thế nhưng - cũng
như dinh cơ của bao nhiêu quan đại thần và cả các phủ của
mấy ông hoàng bà bà chúa ở Huế, khu nhà của Ngô đ́nh Khả
trông rất khiêm cung, u nhă chẳng có ǵ là bề thế đồ sộ ta
đây. Có vẽ như là chẳng quan chẳng quyền nào dám mang tiếng
hỗn hào ở nhà cao cửa rộng hơn vua? Thật khó tưởng tượng một
ngày nào đó, khu dinh thự thâm u nầy lại bổng chốc bạch ốc
xoay lại lâu đài như một Tử Cấm Thành sau khi Ngô đ́nh Diệm
lật Bảo Đại lên làm Tổng Thống.
Phong trào truất phế Bảo Đại dấy lên là tôi theo ngay chẳng
đợi ai dụ dỗ. Một đàng v́ tôi không mấy cảm t́nh với ông vua
ham chơi tội nghiệp, đă theo Pháp, đă thoái vị, đă bỏ trốn
ra ngoại quốc, lại theo Pháp quay về leo lên ngôi lần nữa
dưới danh nghĩa Quốc Trưởng làm cái khuôn dấu củ khoai cho
Pháp rấp ranh tái lập nền đô hộ Việt Nam, đàng khác th́ dù
sao Ngô đ́nh Diệm cũng là người cùng làng. Chưa kể một lư do
nữa là tuổi trẻ ham vui!
Sau chiến dịch tố khổ truất phế Bảo Đại là cuộc trưng cầu
dân ư, xanh bỏ giỏ (rác), đỏ bỏ b́ (thùng phiếu) đùn Ngô
đ́nh Diệm lên ghế Tổng Thống, Ngô đ́nh Cẩn trở thành Cố Vấn
Chỉ Đạo Miền Trung và dinh cơ của Ngô gia trở thành một thứ
Tử Cấm Thành th́ tôi không c̣n được thấy mặt bà cụ Ngô đ́nh
Khả, Ngô đ́nh Cẩn, và cả mấy người cháu ông là bạn học của
tôi nữa. Họ như đă biến mất vào lịch sử từ đó chứ không phải
đợi đến 1963.
Bên cạnh Tử Cấm Thành của Ngô triều và cách bởi đường rầy xe
lửa là ngôi nhà lầu màu hồng đậm của ông Nguyễn văn Bửu,
nghe nói đang được dùng làm trụ sở của Văn Pḥng Cố Vấn Chỉ
Đạo Miền Trung và trụ sở của Cần Lao Nhân Vị đảng. Nhà tôi
cách dinh cơ nhà Ngô hai con dốc. Dốc Thánh Giá và dốc Nhà
Thờ. Hàng ngày đi học, tôi vẫn hai bận ngang qua dinh Ngô
gia sát dưới dốc Nhà Thờ.
Huế mưa thối đất, nhưng khi nóng th́ nóng nẻ đất, nhất là
trong mùa gió từ Lào thổi sang. Trong những ngày nóng đến
chó tru ḅ rống đó, áo quần là cực h́nh. Thế đó nhưng thỉnh
thoảng tôi lại gặp một thanh niên cao ráo, râu quai nón, đầu
trần, mặt trang nghiêm với đôi kính trắng, xách cặp
Samsonite, bệ vệ trong bộ đồ vét màu xanh đậm, hoặc từ phía
dinh Ngô gia đi lên Văn Pḥng Cố Vấn Chỉ Đạo, hoặc từ văn
pḥng này đi xuống phía Tử Cấm Thành...
Thói đời, sợ cọp th́ sợ luôn cứt cọp, bộ vó và lối di chuyển
đó rất dễ khiến cho có người nghĩ rằng đương nhiên đây phải
là một nhân vật của Ngô triều, hoặc mới yết kiến ông Cố Vấn
Chỉ Đạo xong, hoặc mới vào công tác trong văn pḥng cố vấn
chỉ đạo hay văn pḥng trung ương đảng?
Gặp một hai lần, tôi thoáng thấy dáng dấp người nầy quen
quen, nhưng không nhớ quen ở đâu?! Cho đến một hôm, tôi tẳn
mẳn giản lược mái tóc tém gọn, hàm râu quai nón, bộ đồ vét,
sơ-mi cổ cồn cà-vạt, cặp kiếng trắng rất trí thức, cái cặp
Samsonite rất bệ vệ... và tôi chợt nhận ra bản lai diện mục
của người mới gặp. Tôi reo lên: Thằng Q! Mẹ kiếp thằng ĐĐQ!
Mới chưa đầy một năm sao nó lột xác khiếp rứa!? Hắn làm ǵ
mà phất phơ qua lại ở nơi uy nghiêm trang trọng nầy? Hay là...
? Tôi ngỡ ngàng thích thú lầm bầm... Tôi biết ĐĐQ cách đây
hơn một năm...
*
* *
Một năm trước, tại Đại Học Văn Khoa Huế, lớp Triết của chúng
tôi thỉnh thoảng có một thanh niên cao ráo hiền lành, xuất
hiện phi thường trong lớp, nhất là trong những dịp có giờ
dạy của các giáo sư từ Sài G̣n ra. Xuất hiện phi thường v́
anh ấy bao giờ cũng đến sau khi giáo sư bắt đầu giảng bài và
rời khỏi lớp trước khi chuông reo nghỉ học. Trong lớp, những
lúc giáo sư khảo bài hay dành giờ cho sinh viên hỏi bài hay
thảo luận, góp ư... anh ấy thường ngồi yên như một nhà tu
tịnh khẩu. Với lối đi về và hiện diện đó, dù có muốn th́
cũng khó mà bắt chuyện với anh. Tôi thấy kỳ kỳ và đâm nghi
ngờ - dù chưa biết nghi ǵ, nên định bụng sẽ tự ḿnh t́m dịp
kiểm chứng.
Dịp đó đến một hôm t́nh cờ trong lớp xảy ra chuyện giáo sư
giờ trước nghỉ sớm và giáo sư giờ sau chưa tới kịp. Cơ may
ngàn năm một thuở, tôi lân la xáp lại gợi chuyện người sinh
viên bí ẩn nầy. Chẳng đặng đừng, anh ấy phải tiếp chuyện.
Điều đầu tiên tôi ghi nhận là anh ăn nói nhỏ nhẹ, tiết kiệm
lời nói và cẩn trọng lời ăn tiếng nói, chỉ mở miệng khi cần
thiết, và luôn luôn mở đầu bằng tiếng dạ thưa. Không cười
đùa, không tếu, không tỏ ra hiểu biết. Thường th́ anh chỉ dạ!
vâng! dạ! và dạ thưa! Những lời thưa thốt dịu dàng lễ độ đă
như tấm khiên bảo vệ anh khỏi những tấn công sỗ sàng hay
những hớ hênh khả dĩ đẩy anh vào bẫy của những kẻ đa nghi...
V́ sẵn chủ đích là đem những hiểu biết của ḿnh để đo lường
sở học triết lư của anh nên tôi tung hỏa mù, đấu láo vung
vít chuyện trời trăng mây nước cho anh bớt thủ thế rồi thỉnh
thoảng chêm vào và hết lời khen ngợi một vài vấn đề triết lư
ma được coi là nóng bỏng, phịa tên một vài triết gia ma, một
vài quyển sách triết ma với tên tác giả là các giáo sư toán,
lư hóa, Pháp văn mà tôi chắc chắn chưa quên... rồi lơ đăng
hỏi anh nghĩ sao về những vấn đề đó, những triết gia đó, và
anh có đọc tác phẩm thời danh đó chưa, nếu chưa th́ có muốn
đọc không, tôi sẵn sàng cho mượn. Anh gật đầu cám ơn và xác
nhận là có biết qua các vấn đề đó, các triết gia đó cũng như
đă các tác phẩm đó. Tôi bàng hoàng nhận thấy là anh chẳng
biết ǵ cả. Anh là người cụ thể bằng xương bằng thịt nhưng
rơ ràng là một sinh viên ma. Điều đó th́ chắc chắn trăm phần
trăm, không nghi ngờ ǵ nữa.
Sau đó, tôi đem buổi hội ngộ với sinh viên ma ĐĐQ khoe với
những người thân nhất trong lớp, xem đó như một khám phá vĩ
đại của tôi th́ tôi mới bật ngửa thấy rằng tôi mới chính là
người ngu nhất chẳng biết ǵ về anh ấy cả, chứ không phải ai
cũng như tôi.
Bằng cớ là anh ấy đă tới nhà thăm họ, đă mượn những bài cua
để ghi chép bổ túc, đă mượn sách của họ để đọc thêm nữa.
Riêng người bạn học của tôi là Đỗ phương Anh sinh viên ban
triết c̣n cho biết là đang giữ một quyển lưu niệm mà Q. đă
trao để xin Anh viết đôi ḍng trước khi chia tay v́ Q. sắp
lên đường xuất ngoại du học. Anh cũng cho biết thêm là trong
sổ lưu niệm đó, ngoài các giáo sư, c̣n có cả Linh Mục Viện
Trưởng Cao văn Luận, Khoa Trưởng Văn Khoa Lê văn Diệm viết
nữa! Điều đáng kinh ngạc à các bạn tôi, trai cũng như gái
đều không hề băn khoăn thắc mắc ĐĐQ không phải là sinh viên
thật.
Tôi thấy chuyện vui vui hấp dẫn nên bảo Đỗ phương Anh khoan
viết lưu niệm và đưa quyển lưu niệm cho tôi xem trước khi
trao lại cho Q. Anh Anh nghe lời và sau giờ học tôi vội vàng
ghé lấy quyển lưu niệm anh Anh đang giữ ở nhà ngay!
Mở đầu quyển lưu niệm là tiểu sử của Q. Q. cho biết ḿnh
thuộc ḍng dơi Phan bội Châu, thuở nhỏ mồ côi, xuất gia vào
chùa Thiên Mụ, không tu được nên hoàn tục... vừa làm vừa học
để xây dựng tương lai sự nghiệp thân tự lập thân. Q. viết là
v́ đang chuẩn bị xuất dương du học, trong khi ở xứ người cô
đơn nhớ nhà nhớ nước th́ những ḍng lưu niệm nầy sẽ là nguồn
an ủi sưởi ấm hồn người lữ thứ vân vân và vân vân. Trong tập
lưu niệm c̣n có một bản thế v́ khai sinh của anh.
Điều là tôi nghi ngờ thêm là anh bảo bên mẹ có bà con với
Phan bội Châu. Thế nhưng họ nội anh là Đ. họ ngoại anh là
Trần hay Phạm ǵ đó chứ không phải là họ Phan. Tôi cũng nghi
luôn về chuyện xuất gia vào chùa Linh Mụ. Tôi ghi nhận chi
tiết đó rồi nhờ người thân là anh chị Hy - Tịnh Nhơn - anh
là Giám Học Quốc Học, chị là Hiệu Trưởng Đồng Khánh bên cạnh,
lên hỏi vị trụ tŕ chùa Linh Mụ là Thầy Đôn Hậu xem có đệ tử
nào như vậy không? Thầy cho biết, cạnh chùa có một quán thợ
may, có một người học may tên ĐĐQ, thỉnh thoảng có vô chùa
chơi chứ không có ai xuất gia tên đó cả.
Với những bằng chứng xạo đó, mấy đứa bạn thân chúng tôi họp
lại, tôi tŕnh bày những nghi nghờ của tôi và chúng tôi đồng
ư là phải làm một cái ǵ để tránh cho lớp Triết, các giáo sư
cũng như Đại Học Văn khoa và Đại Học Huế khỏi mang tiếng
trong trường hợp Q. toan tính những chuyện bất thường.
Chúng tôi đồng ư Đỗ phương Anh tiếp tục liên lạc với Q. t́m
hiểu thêm và t́m kế hoăn binh để giữ quyển lưu niệm lại. Khi
Anh cho biết là Q. c̣n một quyển lưu niệm thứ hai đă đầy th́
chúng tôi bàn tính lấy luôn quyển đó bằng cách nói với Q. là
đưa cho mượn xem qua mấy người kia viết ǵ để ḿnh viết khỏi
trùng lập. Q. tin thật và đưa quyển đó cho anh Anh. Cả chục
giáo sư Đại Học Huế viết trong đó, nhiều người c̣n tặng ảnh.
Linh Mục Viện Trưởng đă viết th́ họ c̣n ngần ngại ǵ nữa.
Ngoài ra, dù không có thẻ sinh viên, nhưng Q lại có thẻ thư
viện, thẻ vào câu lạc bộ thể thao sinh viên với h́nh ảnh đầy
đủ dán vào tập lưu niệm.
Lấy được hai quyển lưu niệm rồi, tôi bảo anh Anh đưa tôi giữ
và nếu Q. hỏi th́ Anh cứ bảo đă viết xong, tôi xin viết nên
đă đưa hết cho tôi, khi nào tôi viết xong sẽ trao cho Q.
Bẵng đi mấy tuần, một hôm Q. đến lớp gặp tôi và yêu cầu được
đến nhà thăm tôi để xin lại hai quyển lưu niệm. Tôi đồng ư
gặp Q. vào một chiều nghỉ học. Q. đến đúng hẹn. Tôi mời nước
và lặng yên cho Q nói.
Giọng nói Q. vẫn nhỏ nhẹ, chừng mực chỉ khác một điều là lần
nầy anh đă thao thao bất tuyệt nói về thân thế sự nghiệp của
anh. Về chuyện học học hành, về dự định tương lai. Anh cũng
nói chuyện thời sự, những ưu tư của anh đối với tiền đồ đất
nước. Anh hy vọng sẽ được xuất ngoại một ngày gần đây. Anh
ca tụng Giám Mục Ngô đ́nh Thục, Thiên Chúa Giáo và tố Phật
giáo như đang đọc Phép Giảng Tám Ngày của Giám Mục Bá Đa Lộc
cho tôi nghe. Ư chừng Q. nghĩ rằng tôi ở Phủ Cam, giữa một
làng đạo tôi hẳn phải có đạo nên lấy ḷng tôi bằng cách tố
khổ đạo Phật là đúng rồi. Lặng thinh nghe Q. nói xong tôi
hỏi c̣n ǵ nữa không? Q. chưa trả lời th́ tôi đùng lên vén
hai cánh màn che bàn thờ Phật và bàn thờ gia tiên ngay ở
gian giữa cho Q. thấy!
Q. chết lặng người và tôi bắt đầu... phản pháo. Tôi cho Q.
biết những nghi ngờ của tôi về tiểu sử, gia thế, tu hành,
học hành của anh. Tôi nói thẳng tôi biết Q. chỉ là một người
học thợ may gần chùa Linh Mụ học lực chưa đến Trung Học đệ
nhất cấp. Nhưng đời không chỉ có ḿnh anh thích khoa trương,
không chỉ có ḿnh anh thích lừa kẻ khác. Đă có gan làm th́
có gan chịu. Nhằm lừa ai được cứ lừa với điều kiện là đừng
đụng đến ban Triết, Đại Học Văn khoa và Đại Học Huế. V́ lư
do đó, tôi sẽ giữ hai quyển lưu niệm lại và giao cho một
người thân giữ với một bản tường thuật đầy đủ về những ǵ
tôi biết về Q. Kể từ giờ phút nầy, nếu tôi bị hành hung hay
có mệnh hệ ǵ - dù Q. có nhúng tay vào hay không cũng thế,
th́ người thân đó sẽ công bố mọi chuyện. Cho nên, tốt hơn
hết là Q. nên canh chừng bảo vệ cho tôi và cầu nguyện cho
tôi được yên hàn vô sự.
Tôi hứa với Q. là nếu Q. không léng phéng đến Đại Học Huế
nữa, không đến nhà quấy rầy tôi và bạn bè tôi nữa, không
đánh lừa bất cứ nhân viên hay giáo chức đại học Huế nào nữa,
th́ tôi coi chuyện nầy đến đây là chấm dứt. Rồi tôi tiễn Q.
ra về.
Tôi tiễn anh ra cổng, nh́n Q. thất vọng cúi đầu đi xuống dốc
Thánh Giá, ḷng tôi cũng nhói lên chút thương hại và phân
vân không hiểu ḿnh có quá nặng tay không?
Ngoài chuyện đi học ngang dinh Cậu Cẩn, nhà tôi gần như đối
diện với lăng Ngô đ́nh Khả... Những dịp lễ kỵ, những khi anh
em nhà Ngô về Huế... tôi từng chứng kiến bao nhiêu bộ mặt
quan ông quan bà, quan lính quan dân xum xoe dềnh dàng điếu
đóm hít hà. Những kẻ đó xét cho cùng biết đâu chẳng hơn ǵ
Q. Họ làm được, tại sao Q không làm được? Nên xử với Q. như
vậy không biết có quá đáng không? Nghĩ như vậy nên tôi thấy
chẳng ân hận chút nào khi tôi hứa với Q. nếu Q. không léng
phéng đến Đại Học th́ tôi để mặc kệ Q. muốn làm thịt ai khác
cứ mặc sức.
Q. không bao giờ đến Đại Học Văn Khoa nữa cho đến khi tôi
rời lớp học. Tôi gặp Linh Mục Viện Trưởng và thưa với Cha
những ǵ tôi biết về ĐĐQ. Cha giải thích là Q. hiếu học
nhưng hỏng Tú Tài không vào Đại Học được chỉ đến xin Cha cái
thẻ vào đọc sách và học ở thư viện nên Cha đă cho, thế thôi.
Tôi cũng xin Cha giữ kín chuyện viết lưu niệm đừng để cho
những người lỡ viết rồi khỏi phải bối rối.
Q. hầu như biến mất khỏi Huế, biến mất khỏi kư ức đám sinh
viên Triết chúng tôi, biến mất khỏi tâm trí tôi. Cho đến một
hôm, h́nh như ngót hai năm sai đó...
*
* *
V́ công việc, lúc đó tôi đă dọn vào ở với anh chị Văn đ́nh
Hy - Đặng Tống Tịnh Nhơn trong trường Quốc Học. Trong buổi
cơm trưa, chị Tịnh Nhơn than là phải ăn vội ba miếng rồi đi
làm liền v́ chiều nay phải tổ chức cho toàn trường tề tựu
nghe vị Phó Chủ Tịch Hội Bảo Vệ Luân Lư Học Đường từ trong
Sài G̣n ra nói chuyện. Chủ Tịch của Hội nầy là Giám Mục Ngô
đ́nh Thục. Tôi hỏi Phó chủ tịch là ai vậy th́ chị Tịnh Nhơn
cho biết là ông Q. - Cái ǵ Q? - ĐĐQ! - Cái ǵ, ĐĐQ à, trời
đất quỷ thần ơi!!!! Nghe chị Tịnh Nhơn xướng danh ông Phó
Chủ Tịch Hội Bảo Vệ Luân Lư Học Đường tôi la lên như bị điện
dựt!
Tôi hỏi chị Tịnh Nhơn có chắc không và chị c̣n nhớ chuyện
tôi nhờ anh chị kiểm chứng lại với Thầy Đôn Hậu trước đây
không? Chị Tịnh Nhơn sực nhớ lại, sững sờ. Anh Hy th́ bán
tín bán nghi, cả hai đều lưỡng lự chưa biết tính sao. Tôi
hỏi chị ai tổ chức vụ nầy th́ chị Tịnh Nhơn cho biết là lệnh
của ông T́nh Trưởng Thừa Thiên kiêm Thị Trưởng Huế Nguyễn
văn Đẳng. Tôi bảo chị gọi báo động cho ông Đẳng ngay đi. Chị
gọi điện thoại cho ông ấy liền nhưng chị không đủ sức thuyết
phục ông nên trao điện thoại cho tôi. Tôi tŕnh bày những ǵ
tôi biết về ĐĐQ cho ông nghe. Rằng tôi băn khoăn vụ nầy v́
nó liên hệ đến danh dự của chị tôi. Nếo Q. muốn đi nói
chuyện chỗ nào khác, ngoài trường Đồng Khánh th́ mặc kệ, tôi
coi như không có. Ông Đẳng cho biết thực sự không có giấy tờ
lệnh lạc ǵ trực tiếp của Đức Tổng Giám Mục Ngô đ́nh Thục cả.
Đây chỉ là yêu cầu trực tiếp của ông Phó Chủ Tịch ĐĐQ.
ĐĐQ từ Sài G̣n ra gặp chính quyền địa phương và trưng cho
thấy một số giấy tờ rất nặng kư. Ngoài giấy chứng nhận Phó
Chủ Tịch Hội Bảo Vệ Luân Lư Học Đường do Đức Tổng Giám Mục
kư c̣n có giấy giới thiệu của Đại Tướng Tổng Tham Mưu Trưởng
Lê văn Tỵ và của Bộ Trưởng Nguyễn đ́nh Thuần. Cả hai người
nầy đều có giấy nhận ĐĐQ là con nuôi nữa! V́ những giấy tờ
đó nên ở Huế đă đón tiếp ĐĐQ như một thượng khách, muốn ǵ
được nấy. ĐĐQ đ̣i mở chiến dịch chấn hưng đạo đức học đường
và mở đầu với buổi nói chuyện tại Trường Đồng Khánh. Ngoài
ra ĐĐQ c̣n tỏ ư muốn đi thị sát ấp chiến lược Trung Nguyên
Trung Phần và chính quyền địa phương đang ch́u theo ư ông.
Bởi v́ trong lúc tôi nói chuyện với ông T́nh Trưởng th́
Trung Tướng Đỗ cao Trí đang tháp tùng ĐĐQ đi thăm ấp chiến
lược bằng trực thăng, sau đó sẽ trở lại Huế và sẽ đến nói
chuyện với học sinh Đồng Khánh.
Tôi thưa với ông Đẳng quyết định sao tùy ông miễn đừng làm
tṛ cười cho thiên hạ thôi. Tốt hơn hết là ông nên thông báo
cho Q. biết là v́ gấp quá nên không tổ chức được buổi nói
chuyện theo yêu cầu và sau đó có th́ giờ liên lạc với những
người liên hệ. Nếu không làm được như vậy mà ĐĐQ cứ đến Đồng
Khánh th́ tôi sẽ có mặt đón chào.
Cuộc nói chuyện đạo đức học đường không xảy ra. C̣n chuyện
ǵ xảy ra cho ĐĐQ th́ tôi không biết. Rồi chế độ Ngô đ́nh
Diệm bị lật đổ. Rồi ĐĐQ đi vào lăng quên của lịch sử lần nữa.
Cho đến một ngày năm 1964.
*
* *
Dạo đó tôi có dịp vào Sài G̣n. Ở Sài G̣n, tôi có ghé hầu
thăm Thầy tôi là Giáo sư Nguyễn đăng Thục, lúc đó làm Khoa
Trưởng Đại Học Văn Khoa. Trong câu chuyện Thầy hỏi tôi có
biết học giả ĐĐQ không? Nghe tên ĐĐQ tôi dật thót người muốn
la hoảng lên nhưng cố nén thưa tại sao Thầy hỏi vậy th́ Thầy
cho biết là học giả nầy có chứng minh thư của Tướng Dương
văn Minh, Chủ Tịch Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng ủy thác
trách nhiệm nghiên cứu và điều hợp việc thiết lập đồ án xây
dựng một Hàn Lâm Viện Việt Nam. Thầy c̣n cho tôi xem bản sao
văn thư của Tướng Dương văn Minh, và một lời kêu gọi của học
giả ĐĐQ với khuôn dấu to bằng miệng chén. ĐĐQ cũng đă thông
báo sẽ đến gặp Thấy để tham khảo ư kiến cũng như kêu gọi sự
hợp tác của Đại Học Văn Khoa là thành phần rường cột.
Bổn cũ soạn lại, tôi như cái máy cassette thưa hết với Thầy
tôi những ǵ tôi biết về ĐĐQ. Tôi tŕnh Thầy việc thiết lập
một Hàn Lâm Viện Việt Nam là điều nên, nhưng không thể để
cho ĐĐQ làm được. Nếu Thầy không can gián chính quyền được
chuyện nầy th́ mặc kệ thiên hạ, ai ngất ngơ th́ cứ để cho họ
bị lừa, miễn sao Thầy không dính vào và không để cho Đại học
Văn Khoa kẹt vào scandal nầy là tốt rồi.
Mấy tháng sau khi gặp lại Thầy ở Huế, Thầy bảo chuyện lếu
láo đó đă dẹp xong. Tôi cũng tin như thế. Sự bất quá tam.
ĐĐQ đă hơn người ở chỗ lập thành tích ba lần rồi. Lần đầu
với Đại Học Huế, lần hai với chế độ Ngô đ́nh Diệm và lần thứ
ba với Tướng Dương văn Minh khi khói súng binh biến
1.11.1963 như vẫn c̣n phảng phất trong không gian. Nhưng ĐĐQ
không phải là người dừng lại ở nguyên tắc sự bất quá tứ!
Dương văn Minh bị Nguyễn Khánh hạ bệ. Mấy người quen tôi
tham dự nội các Nguyễn Khánh như Bùi Tường Huân với Bộ Giáo
Dục, Trần quang Thuận Bộ Xă Hội, Ngô trọng Anh Bộ Công Chánh.
Một hôm có dịp vào Sài G̣n, tôi ghé ở lại với Ngô trọng Anh
nhà ở đường Bà Huyện Thanh Quang th́ phải? Trong bửa cơm tối,
anh Anh kể chuyện là nội các đă ủy cho anh việc đi mua quà
tặng cho một người và anh không biết phải mua ǵ? Tôi hỏi
tặng dịp nào th́ anh Anh bảo là dịp sinh con đầu ḷng. Tôi
hỏi là sinh con đầu ḷng ǵ mà quan trọng vậy? Th́ anh Anh
cho biết là ông nầy ghê ghớm lắm. Ông ta là một học giả, có
giấy giới thiệu của Dương văn Minh lập Hàn Lâm Viện Việt
Nam. Làm rễ một nhà bán thuốc tây trên đường Phan đ́nh Phùng.
Mới sinh con gái. Lúc vợ sinh ông đă đánh điện cho các quốc
trưởng khắp thế giới báo tin một con cháu của Bà Trưng Bà
Triệu mới ra đời khắp lúc giờ đó, ngày đó tháng đó... Vài
nơi nhận đă phúc đáp chúc mừng, trong đó có cả Đức Giáo
Hoàng Phaolồ đệ lục! Giêsu-Maria-Giuse! Lạy Chúa tôi!...
Nguyễn Khánh đă nhận được thư thông báo đó kèm bản sao phúc
đáp chúc mừng của Ṭa Thánh Vatican. Ngô trọng Anh được nội
các chỉ định phụ trách đáp lễ! Ông học giả đó là ĐĐQ! Tôi
cười hô hố bảo anh bạn ai trong nội các muốn làm th́ cứ để
cho họ làm, ông nhường đi nhận chuyện nầy chi cho mệt.
Và một lần nữa, tôi lại mở máy tŕnh bày thành tích tiểu sử
của nhân vật độc nhất vô nhị nầy cho anh bạn nghe như tôi đă
từng làm với Linh Mục Cao văn Luận, Tỉnh Trưởng Nguyễn văn
Đẳng, với Thầy Nguyễn đăng Thục. Mới đầu anh Anh tưởng tôi
nói giỡn. Tôi bảo không tin th́ cứ gọi điện thoại để tôi nói
chuyện với Q. là xong ngay. Tôi chỉ muốn anh bạn Anh đừng
dính vào chuyện nầy mà ê mặt thôi. Đời thiếu ǵ những tay
đại bịp tổ nái trong phạm vi thế quyền, thần quyền, kinh tài...Q.
lừa ai được cứ lừa, Q. lừa được thiên hạ, càng quyền cao
chức trọng càng vui...
Hôm sau anh Anh đi làm, họp nội các nói ǵ đó và chuyện chúc
mừng phúc đáp ĐĐQ sinh con gái đầu ḷng cũng ch́m luôn!
Suốt đời tôi, câu hỏi ĐĐQ đă nói ǵ với Tổng Giám Mục Ngô
đ́nh Ngô đ́nh Thục để được chỉ định làm Phó Chủ Tịch Hội Bảo
Vệ Luân Lư Học Đường do Đức Tổng và Bà Ngô đ́nh Nhu cầm
chịch, nói ǵ với Tướng Lê văn Tỵ và Bộ Trưởng Nguyễn đ́nh
Thuần, nói ǵ với Tướng Đỗ cao Trí để mấy người nầy hớn hở
nhận Q. làm con nuôi và cấp giấy tờ cho đi đây đi đó, để
được cấp máy bay trực thăng đi thị sát Ấp Chiến Lược ngoài
Huế...vân vân và vân vân...? Phải, ĐĐQ đă nói ǵ và nói như
thế nào để mà mắt, hớp hồn họ như thế?
Và rồi tôi sẽ tự hỏi ǵ nữa đây nếu một ngày nào đây tôi
chợt thấy tên ĐĐQ trong danh sách ban bí thư thường trực BCT,
ban chấp hành trung ương, qư61c hội, mặt trận hay nội các
của chính quyền đương nhiệm?
Phong Trang 1.12.1999. |