|
Duyên dáng Việt
Nam ở Luân đôn
Tối qua
đi xem Duyên dáng Việt Nam, rút ra một ít kết luận:
-
Đây vẫn là chương tŕnh hàng
‘Top’ của Việt Nam. Dù bạn thích hay không thích từng chương
tŕnh, trong khả năng của VN hiện tại, khó h́nh dung có thể
làm một variety show nào khác nhuần nhuyễn hơn về tổ chức
hoặc tốt hơn về chất lượng nghệ thuật.
-
Để góp vui cho bà con Việt
kiều, để tạo thêm uy thế của nơi tổ chức với đối tượng trong
nước, chương tŕnh có thể xem là làm được hai chuyện này.
Nhưng c̣n bắt nó gánh thêm nhiệm vụ “vẻ vang hơn” là “giới
thiệu h́nh ảnh văn hóa dân tộc ra với bạn bè quốc tế”, th́
c̣n nhiều điều phải làm lắm.
Đêm thứ
hai của DDVN được nói là dành cho khách VIP. Phái đoàn của
chính phủ VN, đại diện của chính phủ Anh, và các khách mời (trong
đó có 7 người từ BBC) được xếp ngồi ở trên lầu. Chương tŕnh
bắt đầu với MC Quỳnh Hương là người giới thiệu quan khách,
kiêm vai tṛ phiên dịch. Đèn đuốc vẫn sáng choang trong lúc
cô nói, khiến một số khán giả x́ xào. Ông Nguyễn Tấn Dũng,
đi cùng phu nhân, được giới thiệu đầu tiên. Về phía Anh, đại
diện là một bà ở Bộ văn hóa. Thứ trưởng ngoại giao Anh được
gọi tên, nhưng không thấy đứng lên chào, không rơ bà ta đến
muộn hay không đến.
Thứ
trưởng ngoại giao Nguyễn Văn Thơ lên phát biểu khai mạc. Ông
hăm hở đọc một mạch, làm Quỳnh Hương có vẻ bối rối, tiến lại
gần khều khều, chắc có ư nhắc bác ơi, đọc ít một để cháu c̣n
dịch sang tiếng Anh. Đọc được một phần ba hay nửa bài diễn
văn, ông thứ trưởng mới dừng lại để cô phiên dịch làm nhiệm
vụ.
Tiếp
theo là đại sứ Anh ở Hà Nội, Mark Kent, lên đọc lá thư chúc
mừng của Hoàng tử Andrew. Vị hoàng tử là Đặc phái viên về
Thương mại và Đầu tư Quốc tế của Bộ Thương mại – Công nghiệp,
chuyên đi nước ngoài, trong đó có VN năm 2006, để vận động
cho các nhà đầu tư Anh quốc.
Thủ tục
ngoại giao xong xuôi, nhường chỗ cho phần múa mở màn. Và rồi
hai MC chính xuất hiện, Ngô Mỹ Uyên và Thanh Bạch. Mỹ Uyên
nói tiếng Anh rất tốt. Có điều hơi buồn cười, giờ thực lúc
ấy đă là 20h30, nhưng hai MC, chắc v́ trung thành với kịch
bản, hân hoan tuyên bố đồng hồ Big Ben vừa điểm 20h. Nghe Mỹ
Uyên loan báo, nhiều người Anh chắc cũng muốn xem lại đồng
hồ của họ. Trong những variety show như thế này tại Anh, MC
luôn là người gây cười cho khán giả. Tiếc là hai MC trong cả
chương tŕnh hầu như không tạo ra được tiếng cười thoải mái
nào trong khán pḥng. Có thể v́ ở môi trường mới, họ muốn
nghiêm túc, hoặc nếu quả thực Thanh Bạch đă muốn dí dỏm, như
khi so sánh đàn đá Khánh Ḥa với Stonehenge, th́ nói như Tây
là “the jokes fall flat”.
Nhóm nữ
Mặt Trời Mới chứng tỏ họ là những gương mặt khá triển vọng
khi khai thác mảng ca khúc dân gian đương đại, dù cách thể
hiện “Những cô gái quan họ” không có ǵ đặc biệt, một phần
v́ đă nhiều ca sĩ hát bài này hay hơn. Thanh Lam vẫn hừng
hực như thế. Mỹ Linh, trong một lúc hiếm hoi, muốn quay lại
với phong cách thính pḥng cùng “Bài ca hy vọng”. Tôi e rằng
cô không c̣n hợp với nó nữa, tuy rằng bà xă tôi lại thích.
Đức Tuấn và Nguyên Thảo hát “Hương xưa” bằng tiếng Anh –
không thể nghe ra được phần ca từ. Quang Linh, được MC giới
thiệu là “magical voice”, để lại ấn tượng tốt (thực sự tôi
có cảm t́nh với tiết mục này chủ yếu là do phần múa cung
đ́nh phụ họa cho anh).
DDVN ở London được chia làm
hai phần cụ thể (tuy không có giải lao), tạm gọi một là
truyền thống, hai là hiện đại. Hết phần một là khoảng 21h40,
thủ tướng ra về. Bà viên chức của bộ văn hóa Anh th́ đă
không c̣n thấy ở ghế ngồi từ mươi phút trước.
Phần hai
bắt đầu với một Quang Dũng trầm buồn cùng ca khúc của Ngô
Thụy Miên. Hồng Nhung giới thiệu ca khúc tiếng Anh chị tự
viết, khá dễ chịu. Thanh Bạch “quậy” tưng lên khi nhảy múa
và hát vài câu của Góc phố rêu xanh, trước khi Đàm Vĩnh Hưng
xuất hiện, hát nốt bài tủ của anh. Tiếp theo là Phương Thanh
đau khổ v́ “ta chẳng c̣n ai”. Thực sự gây cảm t́nh cho tôi
là Anh Khoa, cất cao tiếng hát “cao nguyên em thương ai
thương ai”. Nếu anh cứ rock giản dị như thế, đừng vất vả đi
loanh quanh mà rối làm ǵ, th́ khán giả chắc chắn sẽ c̣n
“thương anh măi người ơi”.
Một điểm
cộng cho chương tŕnh là việc mời được một nhóm nhạc Anh,
Teatro (bản sao mới nhất cả về ngoại h́nh và phong cách của
Il Divo). Sau ca khúc lấy từ vở Les Miserables, bốn chàng
trai này hát Can you feel the love tonight. Nguyên Thảo và
Hồng Nhung cũng lên hát chung, nhưng giọng của hai cô bị át
hẳn.
Trước
lúc vào nhà hát, một người trong ban tổ chức nói với tôi về
đêm diễn đầu tiên: “Khán giả ở đây lạ lắm. Phần một được đặt
nhiều tâm huyết nhất, nhưng họ không hưởng ứng nồng nhiệt,
mặc dù vỗ tay rất lịch sự. Sang phần hai, có Đàm Vĩnh Hưng,
Phương Thanh, khán giả khác hẳn liền. Ḿnh phân biệt được
ngay.” Lúc nghe, tôi chưa hiểu lắm về “khán giả” mà anh nói.
Nhưng xem xong, th́ tôi đă hiểu khán giả ấy là những người
Việt định cư ở Anh (cũng có thể tính vào đấy là số du học
sinh). Việc họ hưởng ứng hơn với phần hai là điều dễ hiểu.
Nghe Đàm Vĩnh Hưng và Phương Thanh hát, người ngồi bên cạnh
tôi nói nhỏ: “Cảm giác như ở trong pḥng trà Sài G̣n.”
Nguồn:
http://uk.blog.360.yahoo.com/blog-SB2c1Ss9frcKRTyS2_IFzGlTBCli?p=1809
Về đầu trang
|