"Sạch" và "tởm"
Có
người vẫn hay dùng bức ảnh tướng cảnh sát (VNCH) Nguyễn Ngọc
Loan bắn vào đầu người cán binh cộng sản trong vụ Mậu Thân như
một h́nh ảnh về sự "man rợ" (nhất là khi nói về phía VNCH và Hoa
Ḱ). tác dụng phản cảm của bức ảnh đối với người dân Hoa Ḱ càng
sâu sắc hơn. cho nên, người ta cứ phải dùng đi dùng lại h́nh ảnh
ấy. truyền thông (Mĩ) xem nó là "có giá trị tin tức"
(newsworthy)
Riêng tôi thấy,
ông tướng Loan xui. chỉ có vậy. ngoài cái xui (nhỏ) là bị anh
chụp ảnh chớp được cảnh ấy tại trận, cái xui (lớn) là tướng Loan
(vô t́nh) tham chiến không đúng bài bản trong một cuộc "chiến
tranh sạch sẽ" mà quần chúng Mĩ -- "your local sponsor" -- đă
được chuẩn bị tư tưởng rất kĩ để chấp nhận và tài trợ.
**
Tướng Loan,
với một viên đạn, kết liễu một mạng người, trong khi khói và lửa
của cuộc giao tranh h́nh như c̣n chưa tan hết. và c̣n có sự tức
giận của ông tướng do những diễn tiến trước đó đem lại. tướng
Loan là một con người; với tất cả khả năng và giới hạn của ông
lúc đó.
Tất
nhiên là tôi không có trách nhiệm, không cần và không muốn biện
hộ cho tướng Loan. lí do: ông ấy cũng bất cần. riêng bức ảnh, nó
đă là một tư liệu lịch sử. c̣n tôi, cả đời chưa hề thật sự chỉa
mũi súng vào đầu một thứ sinh vật bất ḱ nào và lẫy c̣; tôi
không có tư cách ǵ để bảo rằng ḿnh hiểu (hay không hiểu) tâm
trạng của một ông tướng trong trận mạc.
Điều
làm suy nghĩ của tôi phải quay lại với những ǵ đang bàn là gần
đây người ta lại nói nhiều về tội ác chiến tranh. có thể nói vụ
kỉ niệm 40 năm "cuộc tổng công kích Mậu Thân" là một cơ hội (khá
trái khóai, theo ngu ư) để động chạm lại nhiều vết thương cũ.
tôi đọc được
đọan
này trên talawas:
(trích)
Tôi vẫn c̣n
nhớ rất rơ: quê tôi trước Mậu Thân là vùng xôi đậu, sau Mậu Thân
là vùng an toàn của giải phóng. Khi chính quyền miền Nam bắt đầu
phản công để chiếm lại thành phố Huế, dân quê tôi được lệnh đào
những tuyến giao thông hào ven theo những con lộ chính để pḥng
thủ. Có những đêm và ngày, tôi thấy mấy ông du kích, bộ đội vũ
trang địa phương dẫn về những đoàn người bị trói hai tay lại với
nhau bằng những sợi dây điện, người này nối với người kia thành
những xâu dài đi về miệt Phú Thứ. Nghe nói đó là những tên phản
động, ngoan cố bắt được ở Phú Cam. Đôi khi có cả những phụ nữ
trong đoàn. Giêng, Hai ở Huế trời mưa phùn lất phất, nh́n những
đoàn người tả tơi, lặng lẽ mới tội nghiệp làm sao! Khoảng tháng
Tư, khi những đơn vị nhảy dù của miền Nam bắt đầu tấn công để mở
rộng ṿng đai an toàn cho Huế th́ cuộc lục soát đi t́m hài cốt
của những thân nhân mất tích ở thành phố bắt đầu. Quê tôi bị đào
xới lung tung, những đoạn giao thông hào được lấp vội vă trước
đó, nay đào lên th́ những xâu người c̣n dính với nhau y nguyên
như khi họ bị dẫn đi. Phần đông những xác chết được ghi nhận là
vỡ sọ do bị bọng cuốc đập vào đầu, chứ không phải bị bắn.
(hết trích)
Tôi xúi bảo
tôi phải tin người viết những ḍng trên; v́ tôi muốn được tin
mọi kí ức kinh ḥang và đau xót về cuộc chiến đă qua. v́ tôi
muốn ḿnh thấy được sự kinh tởm trong đó. tôi muốn khiếp sợ
chiến tranh (và cơ hội mất nhân tính của con người trong chiến
tranh) hơn nữa.
***
Tôi đă có dịp
trải qua một số năm ở Mĩ, lúc cuộc chiến ở VN c̣n khốc liệt. do
đó (nhờ vậy ?) tôi cũng có dịp t́m hiểu khá gẫn gũi và chi tiết
cái mà ngày nay người ta có thể nói gọn bằng cụm từ: "the
American War": một cuộc chiến tranh (mang những đặc thù của) Mĩ.
ở trên, tôi có
dùng cụm từ "cuộc chiến tranh sạch sẻ". thực ra từ những năm 60,
rồi chuyển sang 70, của thế kỉ trước, c̣n có nhiều cụm từ để nói
về cuộc chiến tranh của Mĩ ở VN. [và để cho những ai vô t́nh đọc
phải mấy ḍng này, và thấy máu ḿnh đang lên độ, xin cho phép
tôi nói rơ: tôi nói "cuộc chiến tranh của Mĩ" với hàm ư về cung
cách làm chiến tranh của Mĩ ở VN. tôi không phí công để bàn về "nguồn
gốc" hay "trách nhiệm" phát khởi, hay làm phát khởi cuộc chiến
tranh tàn khốc kia; nhiều người đă viết, đă nói và vẫn c̣n hào
hứng căi nhau chí chóe, thêm tiếng nói của tôi vô cũng không ích
ǵ. tôi tin ǵ và hiểu ǵ trong đề tài ấy cũng không bổ ích cho
ai khác].
Quay lại đề
tài. người ta c̣n có các đặc tả: cuộc chiến tranh (từ) trên
không (airwar); cuộc chiến tranh bấm nút (the push-button war);
cuộc chiến tranh trên 30,000 bộ, v.v. nếu đem đặt các cụm từ này
cạnh những "dây điện" và "bọng cuốc", hay ngay cả "súng lục" của
tuớng Loan, ta thấy ngay cái khỏang cách muôn trùng của "hai"
cuộc chiến.
Một bên là đôi
bàn tay sạch sẻ của người lâm chiến, một bên là những vết máu
vương văi đâu đó tên tay, trên quần áo người lâm chiến. và c̣n
phải kể đến sự khác biệt trong hiệu quả sát thương hay tác hại
lên số lượng "đối tượng cần lọai trừ" trong cuộc chiến. những
thuật ngữ như "cluster bombs", "anti-personnel ammunition",
"defoliants", " free fire zones", "carpet bombing"… mang nhiều ư
nghĩa "chiến lược" (có thể hiểu: có tác dụng trên rất nhiều
người, trên một địa bàn lớn), tương tự như những "tổng công kích
và nổi dậy", hay "chiến dịch" này, "chiến dịch" nọ. khi nói: "Việt
Nam hóa chiến tranh", hay "đổi màu da xác chết" người ta nói bên
trên tầm cỡ loại hành động (thô thiển ?) như của tướng Loan rất
nhiều bậc. khi đưa được việc sát thương và tàn phá lên thành
những thống kê, người ta biến chiến tranh thành "sạch sẻ" hơn.
ít tiếng kêu khóc thê thiết trên TV (với nhạc đệm là bài Exodus)
hơn.**
Quay lại tâm
trạng của đám đông quần chúng Mĩ thời đó, cuộc chiến tranh Việt
Nam, lúc đầu, thường vẫn mang cái bộ mặt sạch sẻ của nó; nó chưa
mang lại cái cảm giác muốn nôn ọe giữa bữa ăn gia đ́nh (chữ
"domino" không làm ai nôn ọe cả). chính quyền của họ có trách
nhiệm chuẩn bị và thi hành một cuộc chiến sạch sẻ, nhân danh họ;
một cuộc chiến mà, dù có "chọn" tham dự, con cái họ sau khi tốt
nghiệp học viện không quân danh giá của Hoa Ḱ sẽ chỉ phải tham
dự ở tầm xa, trên cao. việc bấm nút mở những khoang chứa bom và
những ǵ xảy ra sau đó, xa tít dưới kia, là hai chuyện khác nhau.
sau các phi vụ, con cái họ sẽ quay về căn cứ an ṭan, tinh sạch.
và nếu có quan tâm, họ cũng chỉ phải đọc những báo cáo với con
số, với những ám số hay tên gọi mang nhiều tính "kĩ thuật". sau
đó, là những chuyến R&R ở Thái Lan để khôi phục lại sức khỏe và
tinh thần (chiến đấu).
một cuộc chiến
tranh "hợp tạng xă hội văn minh" nên là như thế. máu chỉ nên
tung tóe ở thật xa, ng̣ai tầm nh́n của người tham chiến. cái tâm
lí mong manh của con thú biết suy nghĩ đỡ phải đối phó với các
hệ quả thê thiết và kinh tởm do chính nó gây ra. phải bảo vệ
từng con người mong manh trong guồng máy chiến tranh ấy. con
người là vốn quí (cho tới khi ta có robot để thay thế). cứ xem
các vấn đề tâm thần của các cựu binh Mĩ quay về tư cuộc chiến VN,
và bây giờ là Iraq hay Afghanistan, th́ thấy cái "dơ bẩn" của
chiến tranh nó bất tiện là chừng nào. dù ai chiến thắng, đó là
những kẻ bại trận thảm hại nhất.**
Tất nhiên,
thực tế chiến trường đă không ch́u ḷng những nhà chiến lược,
những nhà "tư tưởng về chiến tranh" lớn; con số thanh niên Mĩ bị
chôn chân ngay trong các băi lầy của một vùng đất lạ ngày càng
tăng, nó đă dần dà mang "hiện thực" chiến tranh đến gần với
người Mĩ hơn. một cuộc chiến tranh "khác" ngày càng trở thành
thiết thân hơn. những bữa ăn gia đ́nh ngày càng bị chiến tranh
quấy rầy hơn; thường là qua tivi, có khi -- với những gia đ́nh
có chồng/vợ/con đánh nhau ở "Nam" -- là tiếng gơ cửa của người
đem tin.
Sự "bất tiện"
của chiến tranh đă làm cho người ta nghĩ lại về cuộc chiến. có
khi, nó giống như xét lại khả năng lời lỗ của một vụ đầu tư; có
khi như mối âu lo của kẻ mê thể thao, thất vọng về "đội nhà".
bất an do sự bất tiện chiến tranh mang lại lan dần, lan dần.
tiếng nói (thọat đầu, c̣n) lẽ loi của những người chống chiến
tranh v́ nhân đạo, v́ lí tưởng, v́ lập trường chính trị dần dà
ch́m ngập trong tiếng nói của nhiều người bị cuộc chiến tranh
không sạch sẻ quấy nhiễu. các đại chính khách hoặc hùa vào hoặc
vận dụng dư luận vào các họach định chính trị của ḿnh.
[cho đến giờ,
h́nh như những người thích mắng chửi "bọn phản chiến" cũng không
hiểu mấy về cái biến tŕnh của thái độ và phản ứng "phản chiến"
ở nước Mĩ trên cái tổng thể của nó là như thế nào. nhưng đó lại
là một đề tài thú vị khác.]
Phần c̣n lại
về cuộc chiến giờ đă là lịch sử
**
Không phải em
bé bị cháy napalm nào cũng được chụp ảnh đưa lên trang nhất báo
Mĩ; nhưng, nhờ đó ta lại cũng có thể tự trấn an rằng: cả cuộc
chiến VN, (biết đâu) chỉ có một Kim Phúc là bị cháy napalm.
không thế nào cuộc chiến tranh Việt Nam lại được thực hiện bằng
cách từng ông tướng phải đưa súng lên sát mặt kẻ thù mà bóp c̣;
nên tướng Nguyễn Ngọc Loan gặp lúc không may thôi. tương tự, vụ
cuồng sát ở Mĩ Lai là phản ứng rất "người" (!) của những kẻ tham
chiến, trong cơn mê cuồng lên đến đỉnh điểm của họ. vài trăm
mạng người là không nhỏ, nhưng các họach định chiến tranh --
điềm tĩnh hơn, chi li hơn, chu đáo hơn với cái đầu nguội lạnh --
mới giết chết thật nhiều người hơn, mới tàn phá rộng và sâu hơn.
và các di hại mới đáng rụng rời, và phản ứng (hay vô cảm) trước
những di hại ấy lại càng đáng rụng rời hơn.
Tôi vẫn ngây
thơ tin rằng: phải có những lí do ǵ đó trầm trọng hơn để người
ta oán ghét chiến tranh, để t́m cách duy tŕ ḥa b́nh. sự thắng
thua không phải là một trong những lí do ấy, v́ đôi khi chuyện
thắng thua chỉ giỏi quạt lên ngọn lửa oán hờn, chỉ tổ làm hao
ṃn thêm nhân tính. và nó c̣n làm hao ṃn ư chí cùng t́m đến nỗi
đau chung, của một thời. để khi nh́n lại một trang sử cũ của
chiến tranh ta có thể chiêm nghiệm lại cái thân phận đau xót của
(dân) ḿnh, mọi sự vênh vang, ở lúc này, đều không cần thiết,
nếu không nói là phản cảm.
Feb. 14, 2008
Trong chậu
Vụ báo xuân
Người Việt (Westminster, CA) đăng bài và ảnh, bị một số người (tôi
không có con số, sẽ không dám bàn là nhiều hay ít) xem là xúc
phạm đến lá cờ vàng ba sọc, và do đó xúc phạm đến một số người
trong cộng đồng, vẫn c̣n đang ́ xèo.
sự kiện một
doanh nghiệp ngành truyền thông như công ti Người Việt phải (và
đang) ứng xử ra sao với phản ứng khá ồn ào của một phía dư luận,
và một số các chuyên gia biểu t́nh (tôi dùng từ này chỉ như một
cách chỉ định về một số người quen tên và biết mặt trong cộng
đồng, tôi không có ư và không cần thiết ngầm ư khen chê, ưa ghét)
là chuyện của các nhà kinh doanh, họ sẽ cân đo, đong đếm để mà
phản ứng cho có lợi. người ngoài cuộc, như tôi, không quan tâm
lắm.
các chuyện "nồi
niêu son chăo" trong giới làm ăn, kinh doanh bằng truyền thông
của người Mĩ gốc Việt, có lẽ cũng khá phù hợp để một tờ báo như
Viet Weekly
bới móc, khai thác và b́nh luận.
**
có lẽ chính
yếu hơn lại liên quan đến người nghệ sĩ tạo h́nh, Huỳnh Thủy
Châu, tác giả tác phẩm trở thành mục tiêu của các vụ phản đối và
công kích. tôi quan tâm đến chuyện này hơn. một trong những lí
do (theo tôi) là tuổi tác và quá tŕnh trưởng thành của tác giả
HTC này.
và, có lẽ tôi
sẽ ít bận tâm hơn nếu không có một bài viết của một người làm
báo, con của một nhà giáo được biết đến khá nhiều ở Việt Nam
trước đây: Bùi Bảo Trúc.
BBT viết (trích):
Việc vẽ lá cờ
vào cái chậu rửa chân không thể là việc tôn vinh những người
Việt Nam và đất nước Việt Nam như
con ranh con hỗn láo vô gíáo dục, mất dậy Trần
(sic)
Thủy Châu này đă nói.
Phải dùng những chữ như thế để nói về một một con nhăi con đă
lăng mạ lá cờ của mấy chục triệu người Việt, mà v́ lá cờ đó, bao
nhiêu người đă chết.
tôi chỉ muốn
xin lỗi các bạn trẻ (có gốc Việt Nam) sinh ra là lớn lên cùng
trang lứa với HTC, và tôi đoán con số này không nhỏ, về ngôn từ
phải nói là "hỗn láo, vô giáo dục và mất dạy" của một người đàn
ông, lứa tuổi của tôi. tôi xin nói thêm, đây không phải là thứ
ngôn từ mà thế hệ chúng tôi muốn, cần và được phép dùng để nói
với và nói về các bạn. ngay cả khi chúng tôi có v́ giận dỗi, hay
v́ một thứ thúc bách thầm kín, đáng che đậy nào đó.
thiết tưởng,
cho dù giờ đây rất nhiều nơi, nhiều lọai "diễn đàn", người ta
đang chép đăng lại cái văn bản của BBT, tôi thành tâm mong rằng,
các bạn cũng có thể nhận ra, đó không phải là thứ cung cách ăn
nói có giáo dục, bất kể ḍng tông của kẻ phát ngôn ấy là ai.
trong vốn liếng tiếng Việt mà các bạn đang cố ǵn giữ hay bồi
đắp, các bạn có thể lọai trừ kiểu ăn nói ấy. nó sẽ chỉ làm hèn
các bạn, khi cá cbạn phải dùng đến nó.
**
người có tên
là BBT ấy c̣n có thể vẫn tự nhận là một nhà văn, nhà thơ hay một
thứ nhà nào đó, cho nên tôi lại phải nghĩ thêm về nhân vật ấy.
BBT viết: "vẽ
lá cờ vào cái chậu rửa chân không thể là việc tôn vinh những
người Việt Nam và đất nước Việt Nam". câu phủ định này xuất phát
từ sự kiện tác giả HTC khẳng định mục đích của cô khi làm sáng
tác. BBT, cũng như mọi người thưởng ngọan một tác phẩm nghệ
thuật, có quyền nghĩ ngược lại với tác giả; người làm sáng tác
có thể đă thất bại trong sự biểu hiện ư đồ của ḿnh, nhưng,
không ai có thể phủ nhận cái chủ tâm của người sáng tác, khi
người đó
chính thức và công khai tuyên bố ư đồ của ḿnh.
dùng cách nói
hỗn xược để nhằm phủ nhận chủ tâm của tác giả, và từ đó lên án
người làm sáng tác, có lẽ BBT đă học cái lề thói phê phán và
đánh giá một tác phẩm nghệ thuật từ một quan niệm chỉ đạo văn
học, nghệ thuật từ cái xó tăm tối nào đó của thế giới.
thế hệ của HTC
được nuôi dạy trong một nền văn hóa khác hơn cái nền văn hóa cha
mẹ, chú bác của họ (ở cả trong và ngoài nước). do đó, các biểu
tượng (ở đây là biểu tượng nghệ thuật) đối với họ có khả năng sẽ
khác hơn lớp người cũ. hay hoặc dở, gần hoặc xa, đúng hoặc sai
từ đó sẽ phải được nh́n theo một cách khác hơn, trong đó cố gắng
để lắng nghe và cảm thông cũng là một trách nhiệm. các thứ mặc
cảm (hay xúc cảm cũng thế) được/bị gán ghép với các thứ sự vật
tất mang tính lịch sử của nó. chậu rửa chân là nhơ nhớp, hay đó
là biểu tượng của cần lao, của ẩn nhẫn, của cam chịu để vươn lên,
thật ra chỉ là những xúc cảm hay "ấn tượng" chủ quan, mang rất
nhiều vết tích của quá khứ, kí ức và cả ư thức.
nhưng, thế nào
mặc ḷng, khi người làm sáng tác đă minh nhiên xác quyết cái chủ
tâm với ḥan ṭan thiện ư của ḿnh, người biết nghe có lẽ sẽ
chần chừ hơn trước khi gân cỗ để mạ lị người tác giả kia. nhất
là, khi người sáng tác ư niệm rằng: họ không sống trong một chế
độ văn học nghệ thuật chỉ huy và đồng phục.
**
sau hết, nếu
những cái chậu kia được sơn màu đỏ, dưới đáy chậu là một sao
vàng, th́ sẽ không thiếu những nhà "văn hóa" ở bên kia bờ biển
Thái B́nh dẫy nẫy, tru tréo. và biết đâu, HTC lại được một thứ "kí
mục gia" (!) đâu đó viết cho một bài để "tôn vinh" hoặc hết lời
ca ngợi ?
tiếc thay,
trong trường hợp đó, kết hợp hai cái ngu chắc ǵ đă thành được
một cái khôn ?