|
Tản mạn nhân xem DVD “Thế giới t́nh
yêu”:
Một màn tuyên truyền hạ cấp
Hà
Giang
Xem qua sô nhạc Thế
giới t́nh yêu của nhóm bầu sô Asia ở Bolsa bên Mỹ, tôi có cảm
tưởng đó là một loại phó sản hổ lốn. Hổ lốn là v́ nó pha trộn giữa
âm nhạc với chính trị và xuyên tạc. Thật ra, nếu nhóm bầu sô Asia là
một tổ chức chính trị th́ điều đó cũng không có ǵ đáng nói; đàng
này họ nhân danh làm nghệ thuật để chèn vào đó những loại chữ nghĩa
chính trị chống cộng và cả chống phá Việt Nam mới là điều đáng bàn.
Chủ đề của chương
tŕnh ca nhạc là t́nh yêu. Nếu chỉ nghe qua hai chữ khá ước át này,
người ta sẽ nghĩ đây là một sô nhạc ca ngợi t́nh yêu, nhưng sự thật
th́ không phải vậy. Sự thật nó là tập hợp những bài hát trước năm
1975 nói về lính, nhạc sáng tác sau 1975, cải lương, hài kịch, và …
tuyên truyền chống cộng.
Trong các nhóm làm bầu
sô nhạc trong cộng đồng người Việt ở Bolsa (hay ở Mỹ nói chung),
nhóm Asia nổi đ́nh nổi đám v́ thái độ chống cộng, chứ không phải v́
xuất sắc trong nghệ thuật hay âm nhạc. Điểm qua các “sản phẩm” của
nhóm bầu sô Asia, chúng ta dễ dàng thấy một sự luyến tiếc của một
Việt Nam Cộng Ḥa nối dài, một cảm t́nh có thể hiểu được v́ đó là
thể chế mà họ từng sống qua. Nhưng từ loại t́nh cảm lưu luyến ấy, họ
quay sang hằn học những kẻ chiến thắng đă làm cho họ phải lưu vong
hay chọn lựa sự lưu vong. Nhưng cái ǵ mang nặng t́nh cảm th́ lư trí
sẽ bị lu mờ. Chính v́ tâm lư và thái độ hằn học chống cộng trong máu
của họ (cũng như trong máu của phần lớn người theo đạo công giáo) đă
biến họ thành những cái loa thiếu lư trí, những cái loa nói cho lấy
có lấy được mà bất chấp sự thật ra sao. Nói tóm lại là họ lợi dụng
âm nhạc để làm tuyên truyền chống cộng.
Tuy nhiên, có lẽ
v́ học không thuộc bài tâm lư chiến nên nhóm bầu sô Asia làm tuyên
truyền quá lộ liễu và rẻ tiền. Buồn cười nhất là những cách nói của
Nam Lộc, thay v́ giới thiệu bài hát, phân tích cái hay, cái đẹp của
nhạc phẩm, th́ Nam Lộc quay sang dùng tựa đề bài hát để tuyên truyền.
Chẳng hạn như khi giới thiệu bài T́nh ca của nhạc sĩ Phạm Duy
(chẳng biết Asia có ăn cắp bài của nhạc sĩ hay không), Nam Lộc tố
cáo chính quyền Việt Nam nhượng đất biển cho Trung Quốc! Nam Lộc cho
chiếu lá thư của ông Phạm Văn Đồng viết cho chính quyền Trung Quốc
vào năm 1958 như là một chứng từ. H́nh như Nam Lộc không đủ tri thức
để biết rằng công điện của ông Phạm Văn Đồng khi nói sẽ tôn trọng
lănh hải của Trung Quốc, không hề nói đến vấn đề chủ quyền trên
Hoàng Sa và Trường Sa. Mà, dẫu cho có nói đi nữa th́ công điện đó
không có giá trị pháp lư. Nếu Nam Lộc mà làm luật sư cho phía Trung
Quốc th́ quả là một tṛ hề, v́ nó chứng tỏ tŕnh độ hiểu biết của
Nam Lộc c̣n kém cơi quá. Nói ǵ th́ nói, cách màn tuyên truyền của
Nam Lộc quá vụn về, quá nghèo nàn, quá xuẩn v́ bài nhạc chẳng dính
dáng ǵ đến chính trị cả.
Thật ra, Nam Lộc không
đủ khả năng tri thức để tự ḿnh phân tích cái hay và cái đẹp của bài
T́nh ca nên phải xoay sang làm một cái việc ít cần động năo
hơn là chửi cộng sản. Ai đó cần phải nhắn với Nam Lộc rằng nếu muốn
chống cộng th́ nên đọc sách nhiều hơn nữa, trang bị cho ḿnh vài
kiến thức cần thiết, và nhất là phải dùng đến cái đầu (bộ năo) để
phân tích và suy nghĩ, chứ đừng tuôn ra những câu chữ chống cộng
theo đường ṃn cứ như là kẻ bị động kinh. Đóng vai người lớn có suy
nghĩ khó hơn nhiều so với đóng vai một kẻ điên.
Chẳng những
tuyên truyền mà nhóm bầu sô Asia c̣n xuyên tạc. Xin lấy ví dụ khi
Nam Lộc giới thiệu “bài ruột” của Mr Đàm nói về số phận các em bé
nghèo nàn ở thành phố, Nam Lộc mớm cung cho cô
Nguyễn Hồng Nhung
nói về những nghèo khó của các gia đ́nh Việt Nam và khoảng cách giữa
người giàu và người nghèo ở trong nước. Ôi, nghe qua những ǵ cô nói
tôi tưởng tượng ra cảnh một cô bé tội nghiệp đang bị con cáo già lờn
vờn đe doạ để than văn về số phận trung lưu của ḿnh. Điều khôi hài
ở đây là cái cô từng nổi đ́nh nổi đám phơi bày vú và bộ phận sinh
dục trên internet lại có dịp nói về “cái nghèo” của gia đ́nh cô có
cha là kiến trúc sư!
Nam Lộc cho tŕnh
chiếu một cảnh phim do đài SBTN quay lén ở thành phố Hồ Chí Minh cho
thấy những cảnh các em bé lang thang và đỉ điểm về đêm, rồi gào lên
rằng quê hương vẫn c̣n đau khổ trong “gông cùm cộng sản”. Cảnh
nghèo nàn đó có thật, cũng như cảnh nghèo nàn ở bất cứ nước nào, kể
cả Mỹ, là một sự thật. Cảnh đó không nói lên điều ǵ cả, ngoại từ nó
là thức ăn cho những bộ óc lười suy nghĩ để phun ra những lời nói
hài hước chống cộng. Nam Lộc, một kẻ Mỹ con, nói mà không biết
ngượng, v́ chính nước Mỹ mới là nơi mà khoảng cách giữa giàu và
nghèo lớn nhất thế giới. Có ai ngu xuẩn đi quay vài cảnh tồi tàn
trong xóm phố người da đen ở Los Angeles hay cảnh người Việt lang
thang ăn xin ở Bolsa để nói rằng Mỹ nghèo không? Chỉ có những con
người mà bộ óc thiếu tế bào trí tuệ mới làm việc đó. Thật là một màn
xuyên tạc rẻ tiền!
Nhưng có lẽ chúng ta
không kỳ vọng Asia có tri thức khá được. Khác với nhóm Thúy Nga vốn
có MC với tŕnh độ khá cao, nhóm Asia chỉ phụ thuộc vào MC Nam Lộc
và Việt Dũng, hay những cô mới được Asia dạy dỗ như Thùy Dương.
Trong nhóm này chỉ có Nam Lộc là khá nhất, nhưng như vừa nói, cái
khá đó cũng chẳng khác ǵ người chột trong đám mù. Thật ra, so sánh
về kiến văn, cách sử dụng từ ngữ, lư luận, và tế nhị th́ giữa Nguyễn
Ngọc Ngạn và Nam Lộc th́ Nan Lộc chỉ là kẻ thiếu học mà đ̣i làm
sang, cố gắng làm người “hay chữ”. C̣n lại những người như Việt Dũng
và Thùy Dương th́ thật khó nói, v́ họ không có tŕnh độ văn hóa (ở
đây không nói đến học vấn mà họ cũng chẳng cao), chứ chưa nói đến
kiến thức về văn học và nghệ thuật. Chính v́ tŕnh độ thấp, nên họ
suy nghĩ kém; và do suy nghĩ kém, nên họ thường tuôn ra những lời
nói vô duyên, lạc đề và làm dáng. Nghe mấy người này nói chuyện tôi
cứ nổi da gà v́ nó mang tính đóng kịch cực kỳ thô sơ và vô duyên.
Đó là chưa nói
đến các ca sĩ của họ (nếu gọi đó là những “ca sĩ”). Mấy năm gần đây
họ mồi chài và thu dụng được Ngọc Huyền (từ Việt Nam sang, nổi tiếng
với những giọt nước mắt giả tạo trong một màn nhạc kịch trước đây),
Y Phụng (con của Minh Phụng, cũng mới đầu quân và bắt đầu thuộc bài
chống cộng của Asia), hay Nguyễn Hồng Nhung (như đề cập trên). Bầu
sô Asia sử dụng những người này như là những cái loa “chiêu hồi” để
chống cộng. Những người như Ngọc Huyền hay cô Nguyễn Hồng Nhung mà
nói về cộng sản th́ quả là khôi hài, v́ họ là thành phần ăn trên
ngồi trước trong nước, là những người hưởng sự ưu đăi của chế độ với
danh hiệu “Nghệ sĩ ưu tú”. Một người như thế mà khóc khi ca bài hát
nói về tỵ nạn th́ chỉ có thể nói là nước mắt giả tạo, loại nước mắt
Lưu Bị để mua ḷng của các bầu sô chống cộng để có một một “nồi cơm”.
Nói về cô đào cải lương này, thiết tưởng cần trích lại trang blog
của
Hương Trà như sau:
“Vào thời điểm
2002, việc nghệ sĩ sang Mỹ hát không rầm rộ như bây giờ và qui chế
nhà nước đối với những vấn đề xảy ra trong các chuyến bay show đó
khá khe khắt. Tôi có viết sổ tay nho nhỏ, đề cập tới vài nhân vật
trong showbiz có những hoạt động bất thường ở Mỹ. Bài viết không nêu
đích danh người nào, chỉ viết tắt. Trong đó có đoạn về Nghệ sĩ ưu tú
Ngọc Huyền – cải lương, trong những chuyến bay show qua Mỹ bằng
đường du lịch và ngụ tại nhà ca sĩ Thanh Tuyền, chị đă quen biết và
chuẩn bị tiến tới hôn nhân với Mr. Don Nguyễn - con trai Thanh Tuyền,
một sĩ quan trong không lực Hoa Kỳ. Do một số người quá khích hải
ngoại phản đối các nghệ sĩ trong nước, nên ngày 26-6-2002 N.H đă
xuất hiện trong buổi họp báo để thanh minh cho Thanh Tuyền rằng bà
“không tiếp tay văn công Việt cộng” khi mời họ đến diễn tại Little
Sài G̣n. Tuy viết tắt tên, nhưng N.H đă đến ṭa soạn làm ồn ào và
nhờ cậy một vài cây bút quen biết viết bài lật ngược lại câu chuyện
của tôi.
Bài báo này trích
dẫn 2/3 bài viết của tôi với những nhận định đao to búa lớn kiểu như:
Kẻ xấu tung tin đồn để hạ uy tín N.H, v́ con đường hoạn lộ của cô
đang phát triển tốt đẹp, cô sắp được đề bạt lên chức phó giám đốc
Nhà hát cải lương Trần Hữu Trang...v..v..v… Chưa hết, N.H c̣n tuyên
bố rằng các thông tin tôi đưa ra đều là tin vịt v́ cô vẫn đang cô
đơn đợi chờ t́nh yêu tới và khẳng định không biết ông Don Nguyễn là
ai. Kỳ thực, đây chỉ là tham vọng của N.H v́ ngay thời điểm đó giới
chức sân khấu thành phố đều xác nhận là chưa hề có cơ cấu nào đưa
N.H vào hàng ngũ lănh đạo ngành cả.

Tháng 7-2005, Asia -
Hành tŕnh 30 năm chính thức phát hành DVD và tuồn về Việt Nam. Dư
luận ồn ào không chỉ v́ mức độ chống phá chế độ, mà tâm điểm trong
đó là NSƯT Ngọc Huyền.
Sau màn minh họa và các phóng sự di tản, ngôi sao cải lương Ngọc
Huyền đă xuất hiện mở màn trong bộ áo dài đen tang thương, tóc xơa
rũ rượi hát ca khúc Quê hương bỏ lại - được giới thiệu là một trong
những tác phẩm âm nhạc của “giai đoạn đen tối”, cô đứng trước phông
nền là các trại lưu trú cắm cờ vàng ba sọc, miệng gào lên điệp khúc:
“Hăy nhớ và hăy nhớ, người Việt Nam đang lạc loài...”, trên mặt N.H
hai hàng nước mắt chảy ṛng ṛng trông rất bi ai…Nếu nghệ sĩ nào như
thế th́ miễn bàn, nhưng đây là người được ưu ái của chế độ, sống
b́nh an sung túc từ nhỏ trong nước và cũng là nghệ sĩ trẻ nhất được
phong tặng danh hiệu NSUT - tức là chả có ǵ để mà khóc than hết. Và
cái sự diễn của N.H đă được tôi viết lại - đó gần như một câu chuyện
kinh nghiệm về nghề nghiệp…” (hết trích dẫn).
Gần đây th́ thợ hát
nhạc sến Như Quỳnh cũng “về nhà” Asia. Cô này là thần tượng của giới
ưa nhạc sến. Nhưng có thể nói rằng cô có chút nhan sắc, nhưng không
có tài. Là ca sĩ người ta phải truyền vào bài hát tâm t́nh của tác
giả, phải “sống” với câu chữ của bài hát, hay nói chung là “thổi hồn”
vào bài hát. Đằng này, Như Quỳnh là một thợ hát chính hiệu, v́ cô
chỉ hát như cái máy computer chứ không có cái ǵ đáng nói. Cách ăn
nói của cô cũng vô duyên, mang tính đóng kịch, và khi đụng chuyện
chính trị th́ lại học khá thuộc bài xuyên tạc kiểu Asia.
Nói tóm lại, Asia
chẳng có ǵ để gọi là nghệ thuật để cống hiến cho cộng đồng người
Việt ở hải ngoại. Những sản phẩm của họ chỉ có thể nói là dạng thứ
phẩm của một công ty hành nghề chống cộng núp danh nghĩa bầu sô ca
nhạc.
Người Việt ở hải ngoại
hoài niệm về thời ḿnh đă qua, nên không ngạc nhiên khi thấy hầu hết
các sô nhạc hải ngoại đều tập trung vào những bài nhạc thời trước
1975. Ở đây tôi không nói hay hay dở (v́ điều này c̣n tùy thuộc vào
cảm nhận của người nghe và xem), mà chỉ muốn nói rằng một sự tập
trung như thế nó nói lên sự dễ dăi và tâm lư theo đường ṃn của giới
bầu sô và có lẽ trong một nhóm người thưởng thức.
Cái ǵ theo đường ṃn
th́ khó có thể sáng tạo. Thật vậy, có thể nói rằng h́nh thức ca nhạc
theo kiểu caberet mà nhóm Thúy Nga tŕnh làng hơn 20 năm về trước
cho đến nay vẫn không có ǵ thay đổi. Sân khấu hoành tráng. Vẫn màu
mè, phường tuồng. Đèn sáng choang. Nhảy nhót. Hài kịch vô duyên. MC
nói chuyện tầm phào để mua vui. Và quan trọng hơn hết là hát nhép.
Hát nhép là một hiện
tượng mới đây nhờ công nghệ vi tính và kĩ thuật thu âm. Không có ǵ
hài hước bằng cái cảnh những “ca sĩ” kiểu như Như Quỳnh (và đồng
nghiệp của cô ta) cầm micro “hát” mà ai cũng biết là dỏm, là hát
nhép. Không có ǵ buồn cười và bỉ ổi bằng những màn mà “ca sĩ” nhảy
nhót như điên nhưng âm thanh th́ không hề nhiễu, bởi đơn giản chỉ v́
hát nhép. Không có ǵ xấu hổ bằng cảnh một dàn nhạc kiểu Tây phương
mà trong đó “nhạc công” say sưa đàn nhưng là đóng kịch, bởi v́ tất
cả đều đă thu âm. Các sô nhạc kiểu của Asia (hay Thúy Nga) quả là
những màn kịch. Những màn kịch vụn về và nghèo nàn.
Từ các sô nhạc kiểu
caberet và hát nhép, nhóm bầu sô Asia sáng tạo ra kiểu tuyên truyền
và xuyên tạc bằng nhạc. Phải nói chính xác hơn là lợi dụng buổi ca
nhạc để tuyên truyền và xuyên tạc. Do đó, bên cạnh những bài nhạc
trữ t́nh, đi kèm theo mấy câu nói mang nặng mùi chính trị vô duyên,
làm cho người nghe và xem cảm thấy như bữa ăn ngon bị một con sâu
làm thối món ăn. Thật vậy, những kiểu tuyên truyền rẻ tiền, những
lối xuyên tạc hạ cấp của nhóm bầu sô Asia chỉ có thể mô tả là một
loại phó sản về chữ nghĩa làm ô nhiễm bầu không khí nghệ thuật. Nếu
họ muốn làm chính trị th́ nên sản xuất hẳn một DVD cho mục tiêu đó,
không nên lợi dụng nhạc để tra tấn người nghe như thế.
Có thể nhóm Asia
cho rằng việc họ làm là v́ dân chủ, nhân quyền cho Việt Nam (một
loại kinh nhật tụng của giới chống phá Việt Nam ngoài này) và ai
phản đối họ là cộng sản. Xin thưa là: không. Người viết bài này
chẳng phải là cộng sản mà cũng không phải là “quốc gia” mà chỉ là
một người Việt b́nh thường thích thưởng thức nhạc. Những tuyên
truyền và xuyên tạc của nhóm Asia đă và đang làm tṛ cười cho người
cộng sản và làm hạ cấp văn nghệ Việt Nam.
Làm văn
nghệ như ca nhạc là để xưng tụng cái đẹp, và qua đó góp phần nâng
cao tŕnh độ thưởng thức nghệ thuật của công chúng. Nhưng tiếc thay,
một vài công ty bầu sô như Asia lại biến hoạt động văn nghệ thành
hoạt động chính trị. Việc làm của họ chẳng những phản bội lư tưởng
của nghệ thuật, mà c̣n gây chia rẽ người Việt trong và ngoài nước,
trong lúc mà mọi người cố gắng hàn gắn vết thương chiến tranh. Tuy
nhiên, đó chỉ là tàn dư của những đầu óc c̣n mang nặng hận thù, và
chúng cũng sẽ tàn lụi theo thời gian trong khi cộng đồng người Việt
ở nước ngoài phát triển. Thật vậy, một thế hệ trẻ đang lớn lên và
lớn tiếng nói “không” một cách dứt khoát với loại h́nh thái chính
trị phường tuồng đội lốt ca nhạc. Những sản phẩm của các công ty ca
nhạc do thế hệ trẻ chủ trương đang cống hiến cho đồng hương những
sản phẩm văn hóa tươi trẻ và hấp dẫn. Hy vọng các nhóm trẻ này sẽ
nâng tân nhạc Việt Nam lên một tầm cao mới đúng với lư tưởng xưng
tụng cái đẹp của h́nh thái nghệ thuật phổ thông này. |