|
Thiền sư Lê
Mạnh Thát và những phát hiện lịch sử chấn động
Hoàng Hải Vân
(Phần 2)
|

|
|
Thiền sư
Lê Mạnh Thát (ảnh: N.Hải) |
(Tiếp theo
Thanh Niên
ngày 27.2.2008)
Nếu nói các truyền thuyết
An Dương Vương là không có thật th́ phải giải đáp như thế nào về Loa
thành? Nếu nói nước ta đến năm 43 vẫn là nước độc lập th́ các "thái
thú" Tích Quang, Nhâm Diên sang "cai trị" ở đâu?
Tất cả những kết
luận của giáo sư Lê Mạnh Thát đều được đưa ra kèm theo sự so sánh
đối chiếu hết sức cẩn thận, kèm theo là các tài liệu dẫn chứng cụ
thể có thể tra cứu đến tận gốc. Rất tiếc giới hạn của một bài báo
không cho phép chúng tôi dẫn ra đây, v́ nó quá nhiều. Về vấn đề
chúng tôi đang đề cập, có thể xem: Lục độ tập kinh và lịch sử khởi
nguyên của dân tộc ta - Lê Mạnh Thát, NXB Tổng hợp TP.HCM, 2006.
Làm trong sạch những
trang sử của tổ tiên bờ cơi
Như chúng tôi đă đề cập, giáo sư Lê
Mạnh Thát đề nghị dứt khoát loại bỏ truyền thuyết An Dương Vương và
nước Nam Việt của Triệu Đà ra khỏi lịch sử nước ta. Cần biết, toàn
bộ cơ sở để dựng lên thời kỳ An Dương Vương và Triệu Đà trong lịch
sử Việt Nam, bắt đầu từ Đại Việt sử lược, rồi Đại Việt sử kư toàn
thư và Khâm định Việt sử thông giám cương mục... cho đến sử sách
ngày nay mà chúng ta biết, là lấy từ 4 tài liệu cổ sử Trung Quốc, đó
là Giao châu ngoại vức kư, Quảng Châu kư, Nam Việt chí và Nhật Nam
truyện. Theo giáo sư Lê Mạnh Thát, trong 4 tài liệu đó, 3 tài liệu
không rơ nguồn gốc và niên đại (chỉ phỏng đoán được đại khái là vào
thế kỷ thứ VI, thứ VII), riêng Nam Việt chí th́ có nguồn gốc niên
đại rơ ràng (thế kỷ thứ V), nhưng tất cả đều mơ hồ, mâu thuẫn và
không đáng tin cậy. Trong khi đó, căn cứ vào những tài liệu lịch sử
chính thống xưa nhất của Trung Quốc, cụ thể là Sử kư của Tư Mă Thiên
và Tiền Hán thơ, chúng ta hoàn toàn không thấy có chuyện Triệu Đà
đánh An Dương Vương hay tương tự, mà các tài liệu đó c̣n có những
thông báo xác định rơ ràng là cho đến hết thời Triệu Đà cùng cháu
chắt ông ta làm vua Nam Việt bên đất Trung Quốc, nước ta vẫn đang có
vua và đang là một nước độc lập. Nước ta chưa bao giờ thuộc Nam Việt
của Triệu Đà bên Trung Quốc là điều đă rơ. Vấn đề là xác định đất
đai Nam Việt của Triệu Đà đến đâu? Kết luận là: Nước Nam Việt không
bao giờ lan ra khỏi địa phận tỉnh Quảng Đông, một phần tỉnh Hồ Nam
và Quí Châu cũng như Quảng Tây ngày nay. Ông bảo kết luận này cũng
không phải mới. "Tư không Trương Hoa đời Tấn viết Bác vật chí 2 tờ
4b11-12 cũng nói: "Nước Nam Việt cùng tiếp với Sở, Ngũ lĩnh về trước
đến tới Nam hải, là nước tiếp giáp biển. Đất Giao chỉ gọi là Nam duệ".
Viết như thế, Giao chỉ rơ ràng không thuộc đất Nam Việt. Một khi đă
kết luận như vậy, Triệu Đà dĩ nhiên không quan hệ ǵ đến nước ta.
Phần gọi là "Triệu kỷ" trong các cuốn sử ta từ Đại Việt sử lược trở
đi do thế đáng nên loại bỏ" (sách đă dẫn).
Việc dùng những tài liệu không đáng
tin cậy để ghi vào sử sách nước nhà, rồi cứ đinh ninh như vậy cho
đến ngày nay, từ Đại Việt sử lược trở đi, theo giáo sư Lê Mạnh Thát,
là do "những người viết sử đă không bao giờ chịu nghiên cứu và cân
nhắc một cách kỹ càng những sử liệu mà họ dùng". Ông cho rằng, để
viết lịch sử nước ta vào những thế kỷ trước và sau công nguyên, phải
dùng "những báo cáo của Sử kư và Tiền Hán thơ như những tài liệu cơ
bản cho việc kiểm soát..., dù biết rằng sự kiện của mọi cuốn sử
chính thống Trung Quốc từ Sử kư trở đi không nên được chúng ta tin
cậy hoàn toàn" (như trường hợp về Nhâm Diên, Tích Quang nói dưới đây
và nhiều trường hợp tương tự khác). Tuy nhiên, theo ông, "nó vẫn có
giá trị và đáng tin gấp bội lần" so với những thứ như 4 tài liệu đă
dẫn, bởi v́ ngay cả tài liệu có nguồn gốc rơ ràng như Nam Việt chí,
nó cũng xuất hiện sau Sử kư đến những sáu trăm năm (sách đă dẫn).
Với những sử liệu đă dẫn, vấn đề An
Dương Vương đă rơ là một phiên bản Việt Nam trong bản anh hùng ca
Mahăbhărata, thế th́ xử lư như thế nào về quan hệ giữa An Dương
Vương với thành Cổ loa? Giáo sư Lê Mạnh Thát viết: "Để trả lời câu
hỏi đó, trước hết cần có một ư niệm tổng quát về quá tŕnh h́nh
thành quan hệ giữa các kỳ quan tự nhiên hay nhân tạo với các nhân
vật kỳ vĩ, cụ thể là chuyện con trâu vàng của Không Lộ với Hồ tây.
Không Lộ là vị thiền sư mất năm 1119, thế mà lại có một kết nối việc
h́nh thành Hồ tây trong truyền thuyết dân gian như Lĩnh Nam chích
quái và Việt điện u linh đă ghi lại. Vậy, việc kết nối An Dương
Vương với thành Cổ loa trong truyền thuyết không nhất thiết là một
sự thật lịch sử, dù sau Lĩnh Nam chích quái, một kết nối như thế đă
được Ngô Sỹ Liên đưa vào Đại Việt sử kư toàn thư và khoác cho nó một
bộ áo lịch sử chính thức". Dĩ nhiên triều đại Hùng Vương của chúng
ta không thể nào không có thành quách, nên chắc chắn chúng ta có một
cái thành như vậy, nhưng 4 tài liệu đă dẫn nói về An Dương Vương
cũng không nói ǵ về tên thành Cổ loa, do đó Cổ loa chẳng qua là
một tên gọi được Ngô Sỹ Liên lấy từ truyền thuyết của Lĩnh Nam chích
quái để đưa vào Đại Việt sử kư toàn thư gắn vào An Dương Vương mà
thôi.
Như vậy, các triều đại An Dương Vương
và Triệu Đà đă được các sử gia Việt Nam từ Lê Văn Hưu đến Ngô Sỹ
Liên dựng lên từ những tài liệu không đáng tin cậy, kiểm chứng tới
đâu thấy sai tới đó. Nay với những sử liệu tin cậy có thể kiểm chứng
được đến tận gốc mà giáo sư Lê Mạnh Thát đă chỉ ra, chúng ta có đủ
cơ sở loại chúng ra khỏi lịch sử, để làm trong sạch tổ tiên bờ cơi
chúng ta. Một người th́ tiêu diệt vua Hùng (An Dương Vương), một
người th́ chiếm nước ta (Triệu Đà), khi đă có đủ chứng cứ là không
đúng sự thật, th́ vinh dự ǵ mà vẫn để tồn tại trong những trang sử
của dân tộc?
Nhưng khi khẳng định nước ta là nước
độc lập cho đến năm Mă Viện đánh bại cuộc kháng chiến của Hai Bà
Trưng, th́ giải quyết như thế nào đối với các nhân vật như Tích
Quang, Nhâm Diên được coi là các "thái thú" Trung Quốc cai trị nước
ta trước đó? Hai nhân vật này được sử sách Trung Quốc cho là những
người đến "khai hóa" dân tộc ta, bằng những lời lẽ vô cùng xấc xược,
coi dân tộc ta là "mọi", là "cầm thú", là "sâu bọ chồn cáo" (lời
trong Hậu Hán thơ). Bằng những sử liệu khó chối căi, giáo sư Lê
Mạnh Thát chứng minh Tích Quang, Nhâm Diên chưa bao giờ làm thái thú
ở nước ta cả, đó chỉ là sự "hư cấu lố bịch khôi hài". Lấy thí dụ như
Nhâm Diên, Hậu Hán thơ viết ông này được cử làm thái thú Cửu Chân (nước
ta) vào năm Kiến vũ thứ nhất (năm 25 sau dương lịch), nhưng thời
điểm đó cũng theo Hậu Hán thơ, t́nh h́nh chính trị Trung Quốc từ
sông Dương Tử về phía nam cực kỳ phức tạp, các tướng mỗi nơi chiếm
một phương, thiên hạ loạn lạc đến nỗi "vua tự đem quân thân chinh mà
c̣n bị cản đường, xe ngựa không tiến lên được", th́ làm sao Nhâm
Diên đến được Cửu Chân để làm thái thú ? Vả lại, chứng cứ đanh thép
nhất mà sử gia Lê Mạnh Thát tiếp tục dẫn ra là, sau khi Mă Viện "chém
Trưng Trắc, Trưng Nhị, đưa đầu về Lạc Dương", Hậu Hán thơ viết: "Viện
(Mă Viện) điều tấu Việt luật cùng Hán luật, sai hơn 10 việc, bèn
cùng người Việt nói rơ để ước thúc". Như vậy rơ ràng nước ta đă có
luật pháp. Bộ luật đó một chính quyền ngắn ngủi không làm nổi, nó
phải là sản phẩm của một nhà nước độc lập tồn tại từ lâu đời. Nếu
nói nước ta lúc đó chỉ là quận, huyện của Trung Quốc, do các thái
thú của Trung Quốc sang cai trị, th́ chỗ đâu để có bộ Việt luật cho
Mă Viện điều tấu? Mà nếu có Việt luật, nghĩa là có một nhà nước độc
lập, th́ Tích Quang, Nhâm Diên "cai trị" ở đâu?
(c̣n tiếp)
Phần 3
Về đầu trang
Nguồn: http://www2.thanhnien.com.vn/Vanhoa/2008/2/28/227859.tno |