Lắng nghe Bến Xuân, có lẽ mỗi người không thể không nhớ đến mối t́nh
giữa Văn Cao và cô tiểu thư Hoàng Oanh. Một chuyện t́nh lăng mạn,
nên thơ nhưng éo le trắc trở, khiến cho những câu ca của bài hát
càng da diết, ám ảnh hơn bao giờ hết.
Bấm vào đây để nghe
ca khúc BẾN XUÂN
Tŕnh bày: Cao Minh
Nhạc sỹ Văn Cao
Những giai thoại xung quanh những tác phẩm trữ t́nh bao giờ cũng
lăng mạn như chính những tác phẩm tuyệt vời ấy. Với những người yêu
nhạc Văn Cao, có lẽ câu chuyện xung quanh sự ra đời của Bến Xuân
sẽ c̣n được nhớ măi, bởi nó đẹp và nên thơ quá. Thêm nữa, có lẽ
những điều măi dang dở thường trở nên lung linh huyền ảo hơn chăng?
Trong những tài liệu nói về nhạc sỹ Văn Cao thủa trước, những người
sưu tầm thường “ngại” nói ra tên thật của người thiếu nữ ẩn sau bài
hát Bến Xuân.
Ngay cả tên nhạc sĩ - bạn thân của Văn Cao, người sau này trở thành
chồng của cô gái ấy cũng không mấy được đề cập đến...
Trong những năm đầu thập kỷ 40, Văn Cao có chơi rất thân với hai
người bạn. Một người là ca sĩ Kim Tiêu, người c̣n lại là nhạc sĩ
Hoàng Quư, người thành lập ra nhóm nhạc Đồng Vọng nổi tiếng đất Hải
Pḥng. Văn Cao trong một lần đến nhà Kim Tiêu chơi t́nh cờ gặp cô
thiếu nữ đang độ tuổi trăng tṛn tên Hoàng Oanh, và gần như ngay lập
tức hai người phải ḷng nhau - từ ánh mắt đầu tiên.
Sau khi Hoàng Oanh biết được Văn Cao chính là tác giả của những ca
khúc lăng mạn nổi tiếng th́ ḷng ngưỡng mộ của nàng dành cho Văn Cao
càng tăng lên. Có lẽ ai cũng biết t́nh cảm người kia dành cho ḿnh,
chỉ có điều “t́nh trong như đă, mặt ngoài c̣n e”. Nhưng, éo le một
nỗi: Văn Cao biết hai người bạn thân của ḿnh - Kim Tiêu và Hoàng
Quư cũng đều đem ḷng yêu mến Hoàng Oanh, và hai người đều tâm sự
điều này với Văn Cao.
Nguồn:
ngannammaybay.com
Hoàng Oanh đến thăm Văn Cao một lần duy nhất, khi đó Văn Cao c̣n
đang ở Bến Ngự, Hải Pḥng. Lần đến thăm đầu tiên đó đă được ông nhớ
suốt đời, ông đă ghi cả vào những câu ca mở đầu cho bài hát Bến
Xuân - bài hát viết tặng riêng cho Hoàng Oanh:
Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước
Em đến tôi một lần
Câu hát "Em đến tôi một lần" sao mà hay và đi vào ḷng người
đến thế. Cái ngày hôm ấy, trời nóng, Văn Cao cởi trần nằm ḅ ra sáng
tác. Trong căn nhà chật chội, Hoàng Oanh ngồi quạt cho chàng nhạc sĩ,
và Văn Cao đă thổ lộ với cô: "Ước ǵ anh có em để hằng ngày em
quạt cho anh sáng tác, em vá quần thủng cho anh, làm mẫu cho anh vẽ".
Đó là câu tỏ t́nh duy nhất mà Văn Cao dành cho Hoàng Oanh – giản dị
mà chân thành, nhưng ông cũng biết là hai người không thể thuộc về
nhau. Là một con người tài hoa, Văn Cao c̣n đề nghị Hoàng Oanh làm
người mẫu cho những bức tranh của ḿnh, và h́nh bóng của nàng đi vào
từng nốt nhạc lời ca trong bài hát Bến Xuân
Nhà tôi sao vẫn c̣n ngơ ngác
Em vắng tôi một chiều
Bến nước tiêu điều c̣n hằn in nét dáng yêu
Từng đôi chim trong nắng khe khẽ ru u ú ù u ú
Lệ mùa rơi lá chan hoà!
Mối t́nh của Văn Cao và Hoàng Oanh không thành cũng một phần bởi Văn
Cao luôn nghĩ đến hai người bạn thân của ḿnh, ông không muốn làm
“kẻ ngáng đường”. Một thời gian sau, gia đ́nh ca sĩ Kim Tiêu mang lễ
vật đến ăn hỏi Hoàng Oanh, nhưng không thành bởi v́ nhà gái thách
cưới cao quá.
Cô tiểu thư Hoàng Oanh sau đó lên xe hoa với nhạc sĩ Hoàng Quư, tuy
nhiên ông trời phũ phàng, chỉ được ít lâu th́ Hoàng Quư mắc bệnh
viêm phổi và qua đời.
Chuyện t́nh giữa Văn Cao và Hoàng Oanh có lẽ thực sự chấm dứt sau
khi Văn Cao yêu và lập gia đ́nh với một cô tiểu thư xinh đẹp khác,
cũng là con gái nhà giàu, là nàng thiếu nữ Nghiêm Thuư Băng, và bà
cũng là người vợ hiền bên ông tận đến những ngày cuối cùng của cuộc
đời.
Lắng nghe Bến Xuân, có lẽ mỗi người không thể không nhớ đến
mối t́nh giữa Văn Cao và cô tiểu thư Hoàng Oanh. Một chuyện t́nh
lăng mạn, nên thơ nhưng éo le trắc trở, khiến cho những câu ca của
bài hát càng da diết, ám ảnh hơn bao giờ hết.