 |
|
Thầy Thiện Chiếu cùng vui với trẻ em khuyết
tật - Ảnh: Tạ Văn Mănh |
Biết chùa hay làm phước cứu người, nên cứ vài ba
tháng lại nghe tiếng “oe oe” trước cửa chùa và thầy
lại có thêm một "đứa con"...
Lung linh một trái
tim
Thấy tôi loanh quanh trước chùa, nhưng lại không
cầm nhang, không có trái cây lễ Phật, bà bán hàng
rong trước chùa Kỳ Quang II hỏi: "Có phải chú định
vào chùa để mát-xa Nhật? Vào đi! Các con thầy Thiện
Chiếu sẽ bấm huyệt, châm cứu cho chú. Hay lắm".
Mát-xa kiểu Nhật, do ông Sasaki - một người mù ở
Kobe-Nhật Bản truyền dạy và đang được áp dụng tại
đây, tôi có nghe nói. Nhưng chuyện thầy Thích Thiện
Chiếu (trụ tŕ chùa Kỳ Quang II - P.17, Q.G̣ Vấp,
TP.HCM) có... "các con" th́ nay mới nghe. Hôm gặp
thầy Thiện Chiếu, tôi mạo muội hỏi thầy chuyện này.
Thầy nói: "Thầy hay thức sớm để tụng kinh, thỉnh
thoảng lại nghe có tiếng “oe oe” trước cửa chùa. Lúc
th́ người ta bỏ đứa bé vào trong cái thùng các-tông,
lúc th́ quấn trong cái chăn. Thầy biết có ai đó đă
từ chối một sinh linh vừa chào đời, thầy mang vào
chùa nuôi". Vài ba tháng, thầy lại có thêm một "đứa
con". Biết chùa hay làm phước cứu người, thỉnh
thoảng các bệnh viện điện thoại đến nhờ thầy nuôi hộ
một đứa bé bị sản phụ bỏ lại bệnh viện. Nghe chuyện,
thầy lại xếp kinh kệ, chạy đi...
Trong chùa hiện có tổng cộng 218 "đứa con" như
vậy. Tất cả đều cất tiếng khóc chào đời mà không có
cha có mẹ, đang được thầy và các môn đệ bảo bọc, chở
che.
Thầy Thiện Chiếu luôn tất bật, luôn xê dịch. Tôi
có cảm giác thầy "nhập thế" phần lớn thời gian tu
hành cho tha nhân, "bể khổ" hơn là cho kinh kệ.
Nhiều lần điện thoại đến chùa, tôi luôn nghe đầu dây
bên kia trả lời "Thầy đi rồi" - "Đi đâu?" - "Đi làm
từ thiện". Hôm gặp tôi, trời gần tắt nắng nhưng thầy
cho biết bà con nghèo ở đâu đó đang chờ thầy, nên
thầy đề nghị chỉ trao đổi 15 phút thôi, nhưng cũng
không trọn vẹn. Thay v́ "trao đổi", thầy tranh thủ
dắt tôi đi thăm các cháu. Gian nhà phía sau chùa khá
rộng, có nhiều pḥng dành nuôi dưỡng trẻ mồ côi, tật
nguyền. Gặp các cháu, thầy gọi "con, con". Dường
như đă thành thói quen, các em rất thích mân mê cái
đầu... không tóc của thầy. Không nề hà, thầy cúi đầu
thật thấp để các em tự do nghịch ngợm, miệng vẫn
cười tươi. Chỉ được một lúc, thầy bảo lúc này ngoài
miền Trung nhiều tin chẳng lành, ḷng thầy không yên
được. Thầy lại đi.
| Thượng tọa
Thích Thiện Chiếu kể rằng: "Cuối năm 1994,
có đôi trẻ tật nguyền lang thang đến trước
sân chùa; một bé trai mù vai cơng một bé
trai khác què lệch đôi chân, dắt d́u nhau
t́m phương sinh sống khiến ḷng tôi thấy bồi
hồi xúc động, cảm thương nên tiếp nhận vào
chùa chia sẻ bữa cơm thanh đạm. Từ đó bổn tự
nảy ra ư định kêu gọi từ tâm của thập phương
phật tử xây dựng mái ấm t́nh thương ngay
trong khuôn viên chùa để cưu mang, giúp đỡ
những trẻ em tật nguyền, khiếm thị lang
thang kiếm sống".a
Trong khuôn viên
chùa Kỳ Quang II có Tuệ Tĩnh đường khá lớn
chuyên khám, cấp thuốc miễn phí cho hàng
chục ngàn người bệnh. Chùa c̣n có một trung
tâm tư vấn người có HIV và một CLB vơ thuật
cổ truyền; cả hai loại h́nh hoạt động này
đều miễn phí. Ngoài ra, thầy Thiện Chiếu c̣n
là vị "cứu nhân độ thế" của hàng vạn đồng
bào nghèo, đồng bào bị thiên tai.
|
Các "con" thầy, trừ một số khiếm thị, nghễnh ngăng,
bại năo... được nuôi dạy theo phương pháp riêng, c̣n
lại đều được thầy cho đi học lớp "t́nh thương". Số
lớn hơn th́ vừa học, vừa làm nhang hoặc theo thầy
Sasaki châm cứu, bấm huyệt cho bá tánh. Việc mát-xa,
bấm huyệt là hoàn toàn miễn phí. Nếu khách thành tâm
th́ cúng dường cho chùa, tùy hỷ.
Tiếp xúc với các em, nghe cô bảo mẫu kể chuyện
đạo - đời "sắc sắc, không không", ḷng tôi nhẹ nhơm.
Một cô bảo mẫu (xin không nêu tên) cho biết: quê ở
Tây Nam bộ, thi rớt đại học lên Sài G̣n kiếm sống,
nhưng chưa t́m được việc làm, cuối cùng về chùa này
nương nhờ cửa Phật. Những công việc ở đây là tự
nguyện; không ai là chủ, không ai là tớ. Thu nhập
của bảo mẫu (khoảng 500-600 ngàn đồng/tháng) tùy vào
ḷng hảo tâm của thí chủ.
Quanh quẩn trong chùa, tôi gặp nhiều người cũng
đang nương nhờ cửa Phật như các cô bảo mẫu. Hoàn
cảnh của họ trước khi vào chùa đều éo le, bi kịch
như nhau. Nhiều người nói với tôi rằng, nếu không có
thầy Thiện Chiếu ra tay cứu độ th́ họ cũng không
biết rồi sẽ sống ra sao...
Ngôi chùa “4 không”
Kiến trúc chùa Kỳ Quang II do chính thầy Thiện
Chiếu phác họa, trông rất lạ mắt. Nh́n tổng thể, nó
như một cái hang động; dựa theo mô-típ văn hóa "5
non, 7 núi", "9 phương trời, 10 phương Phật". Nói
theo ngôn ngữ Phật giáo, đó là không gian của Đức
Phật Thích Ca ngồi thiền để t́m một cơi vĩnh hằng
cho nhân loại sau khi Ngài ngộ ra rằng cuộc đời chỉ
là một ṿng luân hồi "sinh, lăo, bệnh, tử"; là bể
khổ tham, sân, si. Người Sài G̣n gặp chuyện phiền
muộn thường t́m đến đây trút gánh ưu tư. Hôm đến
chùa, tôi thấy nhiều du khách nước ngoài, đặc biệt
là khách Nhật, Hàn Quốc tỏ ra rất thích kiểu kiến
trúc độc đáo này.
Chùa xây dựng theo nguyên tắc "4 không": không
tường, không cửa, không cột và không đà. Nói đúng
hơn là cũng có cột, có đà nhưng được biến hóa và che
giấu rất kín. Tại sao lại phải như vậy? Thầy Thiện
Chiếu giải thích: đă là chùa th́ phải luôn rộng mở (không
cửa) và không bị ngăn cách giữa người với người (không
tường). Phật tử vào đây sẽ thảnh thơi, an nhiên, tự
tại, không bị trói buộc v́ điều ǵ (không cột). Cái
đà trên trần nhà dễ làm cho người ta có cảm giác bị
đè nặng, dồn nén, không giải thoát được (không đà).
Đại ư là vậy...
Làm phước là "chuyện thường ngày" của thầy Thiện
Chiếu. Ấy vậy mà thầy lại không chịu cho ai gọi ḿnh
là "ân nhân". Thầy bảo, thầy chỉ là người tu hành,
nhưng chưa thể xa lánh trần tục. Tiền bạc giúp đỡ
người nghèo, làm từ thiện là do bá tánh đóng góp
thành, thầy không có ǵ. Dân ḿnh c̣n nhiều người
khổ, thầy muốn se mối nhân duyên, kết nối những tấm
ḷng từ bi lại với nhau giúp đồng bào ruột thịt. Vậy
thôi.
Nguyên Thủy |