|
Người về Kông Ch'ro
TTXuân - Vậy là chị đă về
Kông Ch’ro. Thật t́nh tôi đă cảm giác được điều đó từ lâu, nhưng
cũng nghĩ chưa sớm thế, hoặc biết đâu chưa nhất thiết như thế. Vẫn
hi vọng - mà để làm ǵ nhỉ? - chị sẽ ở lại.
Tôi biết chị đă bị “gọi”,
từ lâu lắm rồi, thậm chí có thể ngay từ hồi c̣n ở ngoài Hà Nội kia,
tiếng gọi ấy, lúc âm ỉ, lúc bùng phát, day dứt, quằn quại, nguôi đi,
rồi lại cháy lên, dằng dai, khi âm thầm, khi réo gọi, và những ngày
nó réo gọi trông chị cứ như người bị ma ám.
1. Những ngày ấy
tôi nh́n vào đôi mắt đăm đăm và ứa lệ của chị mà biết rằng chị đang
cố d́m tiếng réo gọi ấy xuống, khó nhọc vô cùng, nhưng mà chị d́m
được. Chị c̣n công việc, mà chị cũng lại là một người đàn bà chăm
chút và tận tụy, từ ngày chị c̣n là một cô gái tươi mởn tôi gặp
trong rừng Kông Ch’ro, cách đây vậy mà đă hơn nửa thế kỷ… Từ ngày về
Pleiku, sau 1975, th́ tiếng réo gọi ấy gần quá nên càng thống thiết,
đêm ngày ráo riết bên tai, cả trong giấc ngủ. Bạn có bao giờ biết
được kiểu tiếng réo gọi ấy chưa? Chỉ ḿnh nghe được, không phải
trong tai, mà trong tim - chị có lần bảo tôi như vậy, chị khó ḷng
cưỡng nổi.
Song tôi vẫn nghĩ c̣n anh
ấy nữa kia mà, anh ấy có thể giữ được chân chị chứ. Hóa ra đâu có
phải thế, chính anh ấy cũng bị “nó” cuốn đi mất rồi! Ghê gớm thay
tiếng gọi ấy, nếu đến lúc nào đó bạn cũng nghe được, trong tai,
trong tim, ấy là lúc bạn có thể tự coi là ḿnh đă trở thành được một
người Tây nguyên chính cống. Tôi tin rằng ông linh mục Jacques
Dournes đă nghe được như vậy, tất nhiên ông ấy là một nhà nghiên cứu,
một nhà khoa học, ông hiểu Tây nguyên rất sâu như một nhà khoa học,
nhưng có bao nhiêu nhà khoa học khác từng đến đây và không hề kém
“khoa học” hơn ông, vậy mà chỉ có ông bỏ đạo để “qui y” theo Tây
nguyên. Chính là v́ ông đă nghe được tiếng réo gọi của nó.
“Nó”, tức là rừng. Rừng
Tây nguyên.
|
 |
|
Nguyên Ngọc |
Tôi đă từng ở Hà Giang,
mạn cao Đồng Văn, Mèo Vạc, cũng toàn núi, đẹp như tranh, như mơ,
nhưng hầu như ở đấy không có rừng. Chỉ có đá. Đá cũng dữ dội và ám
ảnh lắm, cao nguyên đá nổi tiếng trên ấy. Nhưng ám ảnh của đá kiểu
khác. Rừng lại khác. Rừng là một cái ǵ đó liên quan đến bản nguyên
và bản lai của con người, nơi con người vốn sinh ra từ trong thăm
thẳm ấy và từ nơi ấy mà đi ra, mà đến, liên quan đến sự ra đời và có
mặt của con người trong thế giới này, thế giới người, thế giới văn
hóa.
Người Tây nguyên, đơn
giản mà thâm trầm, hiểu văn hóa tức là làng, và làng là xă hội,
ngược lại với tự nhiên, với hoang dă là rừng, đấy là ước vọng và
động tác của con người tách ra khỏi mẹ rừng, hệt như đứa con để được
trở thành người th́ phải dứt ra khỏi cuống nhau của mẹ. Người Ba Na
khi sinh nở, đem chôn nhúm nhau của đứa bé ngay dưới chân cầu thang
nhà sàn.
Nghĩa là rứt ra mà vẫn
gắn bó, mối nối kết với mẹ rừng vẫn ở đấy, ngay chân cầu thang hằng
ngày con người bước xuống bước lên. Và khi chết th́ sau một thời
gian chuẩn bị cho cuộc tiễn đưa trân trọng cuối cùng, người sống sẽ
bỏ mả, bỏ luôn, không c̣n đi lại chăm sóc ǵ nữa. Không phải đă quên.
Mà v́ con người ấy đă từ rừng đi ra, sau khoảnh trần gian ngắn ngủi
này, bây giờ tất phải trả về lại cho rừng. Cuộc đời, xă hội là cái
khúc đoạn ở giữa, rất hay, rất vui, nhưng cũng chỉ là khúc đoạn ngắn
ở giữa, mà hai bên, hai đầu là bất tận rừng, cũng tức là bất tận
không gian và thời gian. Vậy nên, theo một nghĩa nào đó th́ sống là
một sự níu kéo thường xuyên giữa tách ra và trở về, mà trở về mới là
chính, căn bản, vĩnh hằng.
|
 |
|
Đàn ông có thể làm mọi thứ, riêng rượu cần th́ tuyệt đối chỉ
có phụ nữ làm. Việc tạo ra cái chất say là chức năng riêng
của đàn bà! - Ảnh: T.T.D. |
2. Vậy đó, chị ấy đă về
Kông Ch’ro rồi, bạn tôi, chị H’Ben, chị bị nó gọi về rồi. Tôi có cái
may được quen biết H’Ben từ rất sớm, và do t́nh cờ gần như được lần
theo từng khúc đoạn trong cuộc đời cũng không ít sóng gió của chị.
Ấy là hồi năm 1954, quân ta đánh trận phục kích lớn trên đường 19,
tiêu diệt binh đoàn số 100 của Pháp vừa rút từ Triều Tiên về. Tôi có
dự trận ấy, đánh xong lại hăng hái chuẩn bị tiến lên bao vây tiếp
Pleiku, những mong làm ăn to nữa. Nhưng rồi hiệp định Genève được kư,
tất cả dừng lại, và chuẩn bị đi tập kết.
Chúng tôi ở An Khê. An
Khê bấy giờ c̣n là một huyện lớn, sau này mới chia làm ba, phía bắc
là huyện Kbang, ở giữa là thị trấn An Khê, phía nam là huyện Kông
Ch’ro. Chúng tôi được lệnh chọn một số thanh thiếu niên đưa ra Bắc
để đi học. Trong số ấy có H’Ben. Một cô gái Ba Na đôi mươi, thật đẹp,
vẻ đẹp riêng của con gái Ba Na. Tôi biết con gái Ê Đê, Gia Rai, Xơ
Đăng chẳng thiếu ǵ người đẹp, nhưng đều không đẹp kiểu Ba Na.
Trong các dân tộc ở Tây
nguyên, duy người Ba Na nghệ sĩ và tài tử hơn cả. Chỉ xin nói gọn
một điều này thôi, triết lư sống của họ tóm tắt: làm vừa đủ ăn là
được rồi, hết lại làm nữa, cùng lắm th́ vô rừng đào củ mài, củ mài
hết th́ ăn rau rừng, có sao đâu, cố mà làm chi, c̣n để thời gian mà
chơi chứ. Chơi, vui sống mới là mục đích cao nhất của con người
trong cái khúc đoạn đi qua cuộc đời trần thế này. Các cô gái Ba Na
thấm cái chất đó trong máu. Chất phác, lam lũ, nhưng cũng lăng mạn,
tài tử, say đắm, và rất đỗi đa t́nh. Tôi đọc được điều ấy trong mắt
H’Ben ngay lần gặp đầu.
Tôi hiểu, H’Ben là người
Kông Ch’ro mà, chớ coi thường, Kông Ch’ro là đất Ba Na gốc trong
toàn bộ vùng Ba Na, người Ba Na ở đấy gọi là Ba Na Mlô, Ba Na nhất
trong tất cả nhánh Ba Na, tài tử và lăng mạn nhất. Chính một kiểu cố
t́nh gh́m lại, tự che giấu cái chất tài tử và lăng mạn đánh chết
không thể chừa ấy làm nên vẻ đẹp khó cưỡng của các cô gái Ba Na Kông
Ch’ro. Đôi mắt ướt mà lại có lửa cháy trong ấy. Trong các thứ lửa,
đáng sợ nhất là lửa ướt trong mắt đàn bà.
Tôi gặp H’Ben và quen lần
ấy nhưng không làm công việc trực tiếp tuyển mộ chị đi tập kết. Công
việc đó được giao cho một anh cán bộ khác, rất trẻ và đẹp trai. Sau
này có lần H’Ben kể với tôi chuyện anh ấy về làng t́m chọn và đưa
chị đi. Đường xa, đêm đầu tiên họ phải ngủ lại trong rừng, chỉ có
hai người, bấy giờ đă làm ǵ có vơng, tải lá rừng ra mà ngủ, hai
người nằm hai bên, ở giữa đốt một đống lửa. Đốt lửa là để xua cọp,
rất nhiều và dữ ở vùng này...
Đêm ấy H’Ben thao thức
không sao chợp mắt, sợ cọp th́ ít, chị kể thế, mà sợ người con trai
đang nằm chỉ cách ḿnh một đống lửa nhiều hơn. Và sợ cả chính ḿnh
nữa. Rừng đêm mênh mông ôm lấy hai người, mà rừng th́ H’Ben quá hiểu
rồi, rừng chúa là hay xúi giục... Măi đến sáng H’Ben mới biết anh ấy
cũng không hề ngủ. Cũng là lần đầu tiên anh nằm một ḿnh với một cô
gái trong rừng và dường như suốt đêm nghe một thứ tiếng xúi giục kỳ
lạ của rừng...
|
 |
|
Bến nước ở Bản Đôn - Ảnh: T.T.D. |
Rốt cuộc chẳng có ǵ xảy
ra, sáng hôm sau họ lại lên đường, nhưng người con trai nọ chỉ đưa
H’Ben đến cuối chân đèo An Khê, tại đó anh giao chị lại cho một đơn
vị bộ đội, chị sẽ xuống tàu tại cảng Qui Nhơn đi tập kết cùng với
đơn vị ấy. C̣n anh th́ quay trở lại, anh nắm tay chị - lần đầu tiên
trong đời có một người con trai nắm tay chị - nói với chị rằng thôi
em đi trước nhé - cũng là lần đầu tiên anh gọi chị bằng em và xưng
anh - anh c̣n công việc, sẽ đi sau, hẹn gặp nhau ở miền Bắc.
Anh đưa cho chị một chiếc
khăn quàng cổ bằng vải dù chiến lợi phẩm anh vừa có được trong trận
đánh binh đoàn 100, em ra ngoài đó nhớ giữ, miền Bắc lạnh lắm. Hẹn
gặp lại ở Hà Nội nghen!… Măi mấy mươi năm sau H’Ben mới biết anh bảo
anh đi sau là anh dối chị, anh được phân công ở lại miền Nam chiến
đấu, chính tại vùng Kông Ch’ro quê hương của chị, anh đă cà răng
căng tai sống và chiến đấu cùng đồng bào trong những năm tháng kẻ
thù chống cộng diệt cộng ác liệt nhất, Kông Ch’ro càng ác liệt bởi
đấy là đất căn cứ cách mạng mà. Và anh đă hi sinh ở đấy, đâu khoảng
năm 1959 hay 1960, trong rừng Kông Ch’ro của chị, ngày ấy c̣n là
rừng già đại ngàn…
Thật lạ, họ gặp nhau đúng
chỉ có hai ngày và một đêm trong rừng, hai người rất trẻ nằm thao
thức hai bên ở giữa là một đống lửa mà họ cố giữ không để cho tắt
một lúc nào, phần sợ cọp, phần sợ nhau và sợ chính ḿnh. Đă có ǵ
giữa họ đâu, chưa có chút ǵ, tuyệt đối chưa có chút ǵ, vậy mà
H’Ben coi như đó là mối t́nh đầu đă mất đi măi măi của chị, một vết
thương càng sâu và rát buốt v́ là vết thương đầu đời. Tôi cảm ơn chị
vô cùng v́ chị đă kể với tôi câu chuyện kỳ lạ ấy, câu chuyện cực kỳ
vô lư mà lại thật vô cùng. Chị kể với tôi, chỉ với tôi v́ chị đă coi
tôi là người rất thân, phải thân lắm người ta mới có thể tâm sự với
nhau những điều kỳ quặc đến phi lư mà lại thật vô cùng như vậy…
Vâng, đấy là H’Ben, bạn
tôi, bạn thấy chưa, đàn bà Ba Na là vậy đấy, họ là con ruột của
rừng, cũng thăm thẳm bí ẩn như rừng.
|
 |
|
H'Ben trong mảnh vườn ở Kông Ch'ro - Ảnh: Nguyễn Quang Tuệ |
3. Tập kết ra Hà Nội ít
lâu tôi gặp lại H’Ben. Chị ở đoàn văn công Tây nguyên, Y Yơn và Nhật
Lai là bạn thân thuở đầu Tây nguyên của tôi cũng ở đấy, hầu như chủ
nhật nào chúng tôi cũng ngồi với nhau, uống thứ rượu đế Hà Nội gắt
cháy cổ mà thật vô duyên so với rượu cần Tây nguyên “của chúng tôi”.
Chúng tôi thèm rượu cần
đến nỗi cứ ngỡ nỗi nhớ Tây nguyên day dứt của chúng tôi chính là nỗi
nhớ thứ rượu cần đó. Y Yơn thỉnh thoảng lại tu một hớp rượu đế, ngậm
một chút, nhăn nhó phồng má lên rồi nhổ toẹt: “Rượu cần của ḿnh làm
bằng rừng, c̣n cái thứ này toàn hóa học!”… H’Ben thường lảng vảng
bên cạnh.
Chị bảo, thỏ thẻ: Để khi
nào về được trong ấy, em lại ủ rượu cần cho các anh uống. Câu nói
không an ủi được mà chỉ làm cháy bùng thêm nỗi nhớ của chúng tôi. Ở
Tây nguyên, đàn ông có thể làm mọi thứ, riêng rượu cần th́ tuyệt đối
chỉ có phụ nữ làm. Vậy đấy, trên xứ ấy, việc chế tạo ra cái chất say
là chức năng riêng của đàn bà! Mà rượu cần chính là độc dược đặc
biệt được chế bằng rừng, mọi thứ gây say đằm mà đắm đuối đến muốn
chết của nó đều được làm bằng rừng: rễ cây, vỏ cây, lá cây.
Người ta bảo cả những thứ
lá ǵ đó nữa, chỉ có các chị và các bà biết và người ta cũng bảo
phải chính tay các chị, các bà tự ḿnh đi vào rừng hái, nhặt lấy,
pha chế th́ mới công hiệu. Vâng, rượu cần chính là rừng được chưng
cất, rừng lên men. Nỗi nhớ rượu cần chính là nhớ rừng, rừng và những
người “đàn bà rừng”, các bà phù thủy gây say...
Chúng tôi nh́n H’Ben mà
thương vô cùng. Chị nói vậy là chính chị cũng đang bị thiêu đốt bởi
nỗi nhớ cồn cào đó. Cô gái Ba Na ấy vẫn đẹp, càng đẹp, nhưng vẻ đẹp
như mỗi ngày pha thêm đôi chút chất năo nùng. Chị gầy đi, hao ṃn.
Hà Nội, phố phường, gạch ngói, bêtông, chị thiếu rừng, chị ngạt thở…
Rồi một hôm, tôi đi đâu đó hơi lâu, trở về bỗng nghe tin khá đột
ngột: H’Ben đă lấy ông Núp. Đột ngột nhưng không ngạc nhiên. Tôi
quen thân với cả hai.
Chị Liêu, vợ Núp, mất
trước khi ông đi tập kết. Ông quê Kbang, tức cùng là An Khê cũ với
nhau cả. Và điều quan trọng hơn, Núp, tôi biết, cũng đầy chất Ba Na,
thấm đẫm tâm hồn tự do sâu tận bên trong. Ở Hà Nội ông ấy cũng ngày
đêm âm thầm quằn quại v́ nỗi nhớ rừng khôn nguôi. Bấy giờ được cho
đi học văn hóa tại một trường bên Gia Lâm, đêm nào ông cũng đốt một
đống lửa giữa pḥng, mùa đông đă đành, cả mùa hè cũng không thể
thiếu. Đốt lửa ngồi một ḿnh suốt đêm, và mắt th́ cứ mờ đi, các giáo
sư bác sĩ nổi tiếng đều không chẩn đoán ra bệnh ǵ. Măi đến khi
trường chuyển lên Ḥa B́nh, gặp lại rừng, mắt ông bỗng sáng bừng ra,
người cường tráng hẳn lên. Hóa ra ông mắc bệnh thiếu màu xanh của
rừng!…
H’Ben và Núp, họ gặp nhau
là phải quá rồi. Tôi mừng cho cả hai. Có nhau họ nguôi bớt được nỗi
nhớ rừng chăng?… Ấy vậy mà năm 1962 tôi đi vào Nam, chỉ ít lâu sau
bỗng được tin cặp ấy đă tan! Sao thế nhỉ? Hai con người Ba Na lạc
loài giữa miền Bắc cùng nuôi một nỗi cô đơn kín đáo, cùng âm thầm
đau nhớ quê rừng, sao lại không thể t́m được hạnh phúc bên nhau?...
Ông Núp về quê, theo đúng
phong tục “nối dây” của dân tộc ḿnh từ ngàn đời, cưới người em gái
của vợ cũ ngày trước, một cuộc sống b́nh lặng trong đó hạnh phúc
dường như không c̣n là điều quan trọng.
|
 |
|
H’Ben |
C̣n H’Ben, chị sống ở Hà
Nội không ít, lại trong môi trường sân khấu chói ḷa ánh đèn và thơm
phức phấn son. Chị đi mấy chuyến ra nước ngoài, Bắc Kinh, Matxcơva…
Thế giới hiện đại tác động lên chị theo cả hai chiều thoạt trông
trái ngược nhau mà lại tất yếu: không ǵ làm phai được chất rừng của
chị, chỉ càng khiến nỗi nhớ sâu thêm là khác, nhưng đồng thời chị
cũng trở nên hiện đại hơn trong ư thức và ư chí tự ḿnh chọn lựa và
chiếm lấy hạnh phúc cho cuộc đời ḿnh.
Chị phải đi t́m hạnh phúc
của chị chứ. Và chị đă t́m được. Anh ấy là một nghệ sĩ vĩ cầm, gốc
Hưng Yên nhưng lên Hà Nội đă lâu và trở thành đặc Hà Nội. Gặp H’Ben
là anh gặp Tây nguyên và lập tức bị cuốn hút. Ngay từ những ngày c̣n
ở Hà Nội, qua H’Ben, anh đă bị Tây nguyên hóa rồi, đă qui y Tây
nguyên. Tôi biết có những người như vậy, cứ như kiếp trước họ là
người Tây nguyên, của rừng Tây nguyên.
Anh Thịnh, người nghệ sĩ
vĩ cầm Hà Nội của H’Ben, ở trong số ít nhạc sĩ đến với Tây nguyên
không v́ hám lạ mà thật sự bị nó nhấn ch́m không kịp cưỡng lại ngay
từ phút đầu. Tôi nghi rằng t́nh yêu của anh đối với H’Ben và với âm
nhạc Tây nguyên là cú sét đánh một phát trúng cả hai mục tiêu cùng
lúc. Có lần anh thổ lộ với tôi anh “lỡ” sa vào Tây nguyên, bị nó mê
đắm, chính là sau một đêm nghe đinh tút. Thật vậy đó, đinh tút, tôi
nói lại lần nữa, dường như có ǵ đó hơi ma quái trong ấy, từ những
ống sáo đơn giản đến cùng, cái lối biểu diễn toàn nam mà lại mặc váy
đàn bà, chỉ chơi vào đêm thật khuya, và âm điệu của nó ám ảnh suốt
đời chỉ sau một lần nghe. Anh Thịnh “chết” v́ nó là phải. Từ đó với
anh, H’Ben, nhạc Tây nguyên, với rừng nữa, là một…
Tôi gặp lại họ vài năm
sau giải phóng ở Pleiku, t́m măi mới ra. Anh chị sống ở một xóm nhỏ
ven thị. Chị đi dạy múa và hát ở Trường cao đẳng Nghệ thuật cách đó
không xa, đồng lương c̣m cơi trông cả vào đấy. C̣n th́ cả anh chị
chỉ chuyên tâm vào mỗi việc, chẳng ai giao cả, sở văn hóa không,
trường nghệ thuật không, đoàn ca múa tỉnh cũng không: đi sưu tầm dân
ca Ba Na. Say mê, đắm đuối. Mà bây giờ có dễ đâu, ai lên Tây nguyên
hôm nay đều biết cuộc sống thực của bà con dân tộc bản địa đang ngày
càng bị đẩy lui vào rừng sâu.
Ven đô, ven đường lớn bây
giờ chẳng khác ǵ ở Hà Nội hay Sài G̣n. Tượng nhà mồ đắp bằng
ximăng. Nhà rông do Nhà nước xây cho các làng, mỗi cái mấy trăm
triệu, mái tôn, sàn bêtông. Nhạc th́ hú hét, các ông nhạc sĩ ở dưới
xuôi lên làm thứ nhạc ấy, phổ biến khắp nước, rồi chính thanh niên
Tây nguyên cũng hú hét theo cho ra “độc đáo Tây nguyên”… Tôi biết
anh chị rất đau. Có hôm chị hỏi tôi, hay là ḿnh già quá, ḿnh lạc
hậu, hoài cổ mất rồi?… Chị không trả lời được rành rọt, nhưng cả con
người chị phản ứng lại.
Và rồi họ dắt nhau đi,
hai vợ chồng, cột cửa nhà lại bỏ đấy, đi bẵng hàng tháng, lang thang
vào những vùng sâu nhất, xa nhất, nơi đêm khuya c̣n có thể nghe một
tiếng đinh tút - có lần anh bảo tôi thế. Hai nhà sưu tầm tận tụy và
không công, hàng chục năm nay. Sưu tầm làm ǵ, có lần tôi hỏi. H’Ben
bảo chị cũng không biết, nhưng biết nó đang mất đi từng ngày cùng
với rừng, không thể không cố giữ lại, cho đời. Đời nào? Tôi hỏi. Chị
ngơ ngác một lúc rồi cười ra nước mắt, “Ḿnh cũng không biết, ờ, đời
nào nhỉ!...”.
4. Lần này th́ tôi
quyết đi t́m lại cho kỳ được chị bạn Ba Na mấy mươi năm trước của
tôi, cùng anh ấy nữa, anh đă bỏ về Kông Ch’ro cùng chị tức là anh
cũng đă hoàn toàn Ba Na hóa rồi, qui y thật sự rồi. Có anh bạn mượn
được cho cái xe, Pleiku - Kông Ch’ro 130 cây số, đặc biệt đoạn từ An
Khê vào Kông Ch’ro gần 40 cây số mười mấy năm trước tôi có lần đi,
đường xấu kinh khủng, ổ voi chứ không phải ổ gà, hệt trên mặt trăng.
Bây giờ th́ đường tốt quá, xe băng bon bon. Thấy mà buồn: ngày trước
đường xấu v́ c̣n nhiều rừng, xe reo vào lấy gỗ nườm nượp, và không
ǵ phá nát đường bằng xe reo. Bây giờ rừng bị vét sạch rồi, xe reo
không thèm lai văng nữa, đường lại láng trơn!
Đến Kông Ch’ro vừa cuối
giờ làm việc buổi chiều, tôi ghé qua pḥng văn hóa huyện chào hỏi
mấy câu rồi chạy thẳng đến chỗ chị H’Ben. Ôi, mới mấy năm mà anh chị
đă xây được một cơ ngơi kha khá: hai căn nhà, nhỏ thôi, một nhà
gạch, và sát ngay bên cạnh, một nhà sàn. Nhà nhỏ ch́m trong một vườn
khá rộng, sum suê, xanh mướt, chạy dọc ven bờ sông Ba - vẫn là con
sông Ba ấy, dài và kiên tŕ nhất Tây nguyên, đổ từ chót vót đỉnh
Ngok Linh xuống, chảy dọc suốt mấy tỉnh liền, băng qua bao nhiêu núi
và thảo nguyên, vào tận Phú Yên - vườn đă rợp xoài, điều, vú sữa…
Chị H’Ben ôm chầm lấy
tôi: Ôi, anh, mới biết bạn bè cũ th́ không bao giờ quên nhau! C̣n
chị, tôi hỏi, sao lại bỏ về Kông Ch’ro thế này, không báo cho anh em
một tiếng? Ḿnh là người rừng th́ về rừng thôi anh ạ, chị đáp ngay,
thản nhiên. Mà chính anh đấy, anh cũng về rừng t́m bạn c̣n ǵ!
Anh Thịnh đâu rồi? Tôi
hỏi. H’Ben nắm tay tôi lặng lẽ dắt lên nhà sàn. Anh Thịnh đang nằm
trên ấy. Anh bị tai biến, liệt nửa người, nằm một chỗ đă mấy năm
nay. Dưới nhà nghe vọng lên tiếng một người ú ớ: cậu con trai của
chị, năm nay hẳn cũng đă đến bốn mươi mà vẫn không nói ra được tiếng
nào, suốt ngày chỉ khua chân múa tay và ú ớ, nước bọt chảy ḷng
tḥng trên chiếc cằm lún phún râu. Cậu ấy bệnh thần kinh từ bé, tôi
đă biết. Bây giờ thêm anh Thịnh nằm một chỗ nữa, H’Ben một ḿnh nuôi
hai người tàn tật.
Anh Thịnh cầm tay tôi,
kéo lại gần. Lâu lắm anh mới nói: “Bây giờ H’Ben đi sưu tầm, về hát
lại cho tôi ghi, chúng tôi vẫn làm việc, không được như trước, nhưng
bỏ sao được, anh”. Thế đó, hai anh chị kéo nhau về Kông Ch’ro là để
tiếp tục công việc âm thầm mà say mê của họ bao nhiêu năm nay: sưu
tầm dân ca Ba Na. Ở tận ngọn nguồn của nó, nơi Ba Na nhất trong toàn
bộ Ba Na: trong rừng Kông Ch’ro. Khi H’Ben đă bỏ đi xuống bếp, anh
Thịnh kéo tôi lại gần anh hơn nữa, th́ thầm vào tai tôi: “Rồi tôi
cũng sẽ nằm lại đây thôi, anh ạ. Và cũng sẽ bỏ mả đúng như người Ba
Na. Người Ba Na khi chết là trở về măi măi với rừng, tan biến trong
rừng. Không ǵ đẹp bằng, đúng không anh?”…
Đêm Kông Ch’ro sau nhà
H’Ben có tiếng nước con sông Ba mải miết. Có lẽ đêm nay cả ba chúng
tôi, H’Ben, anh Thịnh và tôi, đều không ai ngủ được. Nghe sông Ba
chảy âm thầm, và âm thầm nghĩ về nhau, về t́nh bạn của chúng tôi, về
cuộc sống thật đắng cay mà cũng thật đẹp làm sao. Chỉ nguyên việc
chúng tôi có nhau, có t́nh bạn của nhau, và cùng có rừng bao trùm
lên tất cả để cho có được tất cả những cái ấy, đă là quá đẹp rồi.
|

|
|
H'Ben và anh Thịnh những năm
1960 ở Matxcơva - Ảnh tư liệu |
Mấy năm trời họ đă làm được một việc
khổng lồ, tôi nghĩ măi vẫn không sao h́nh dung nổi: chỗ
đất bây giờ là vườn và nhà của họ, nguyên toàn ruộng bỏ
hoang. H́ hục, hai con người ấy, một anh nghệ sĩ vĩ cầm
Hà Nội, một người đàn bà Ba Na hơn 70 rồi mà vẫn thon
thả, và một cậu con trai tàn tật, từng ngày, từng ngày
họ vác từng cục đất, lấp, đắp lên thành nền, thành vườn,
đắp đến đâu trồng cây đến đó.
H’Ben bảo tôi: “Chúng tôi định trồng
hết dọc mấy cây số bờ sông này. Tôi đă xin với huyện
rồi, cứ cho chúng tôi làm, chúng tôi sẽ biến cả bờ sông
này trở lại thành rừng”. Bao nhiêu năm xe reo vào cướp
hết rừng Kông Ch’ro, nay hai con người ấy muốn làm công
việc Ngu Công lợp lại rừng. Vẫn là rừng, vậy đó, nỗi ám
ảnh khôn nguôi của chị.
Một anh
bạn cũng là người gắn bó lắm với Tây nguyên nói với tôi,
đối với Tây nguyên có lẽ vấn đề hiện nay là thế này, anh
viết hai chữ to trên một tờ giấy trắng: “giảm sốc”. Đúng
vậy, nếu hiện đại hóa và kinh tế thị trường - mà là thị
trường “hoang dă” như có người nói không sai - đang gây
sốc cho cả xă hội th́ cú sốc ấy đối với Tây nguyên chắc
chắn là dữ, nặng hơn nhiều, có thể gây cả đổ găy.
Đổ găy
trong từng con người và trong xă hội. Tôi biết H’Ben
bằng cả bản năng lẫn từng trải của ḿnh hiểu rất sâu
điều đó, chị quyết bám chắc vào cái gốc rừng vĩnh hằng
của ḿnh để đứng vững trong thách thức của hiện đại. Có
cả anh Thịnh đi cùng chị. Im lặng vậy mà can trường vô
cùng, có khi c̣n hơn cả thời chiến… |
Bút kư của NGUYÊN NGỌC
Nguồn:
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=241362&ChannelID=10
|
|