|
Hoàng Cầm chuyện t́nh kể lúc
hoàng hôn
Hoàng Cầm không thiết làm thơ nữa. Ông tâm sự như vậy trong lần
tôi đến thăm ông một ngày cuối năm 2007. Hai năm nay đôi chân ông
gần như bị liệt.
|

|
|
Thi sĩ
Hoàng Cầm (Ảnh: Nguyễn Đ́nh Toán) |
Hoàng Cầm nửa nằm, nửa ngồi trên chiếc nệm đặt ở góc nhà. Thấy có
bạn thơ đến thăm, ông nửa mừng, nửa ngơ ngác. Mừng là bởi quanh năm
suốt tháng, ngoài mấy tờ báo Văn Nghệ do Hội Nhà văn biếu
cho các hội viên, ông không c̣n sự giao tiếp văn chương nào khác nếu
không có các bạn văn đến chơi. Ngơ ngác là bởi "đă hai năm nay không
c̣n ham muốn ǵ nữa, không mơ ước ǵ cả, tuổi già không thiết một
cái ǵ hết, khi con người ta sức lực gần cạn kiệt th́ cảm giác yêu
đương hầu như cũng tắt, v́ thế không làm thơ được nữa" - ông nói.
Hoàng Cầm năm nay đă 85 tuổi, tuy thể chất đă vào độ tiều tụy nhưng
khí sắc vẫn khá tinh anh. Ông có thể ngồi tṛ chuyện liên tục cả giờ
đồng hồ mà dường như không thấy mệt.
Trong buổi chiều hôm ấy, ngoài đàm đạo thi ca, Hoàng Cầm đă kể
cho tôi nghe những chuyện t́nh chưa mấy người biết trong cuộc đời
thi sĩ rất tài hoa và đầy thăng trầm của ông. Đă có nhiều người đẹp
đi qua cuộc đời nhà thơ và để lại dấu ấn trong không ít bài thơ làm
nên tên tuổi Hoàng Cầm - ông hoàng của thơ t́nh. "Người đẹp thứ nhất
xuất hiện khi tôi mới lên... tám tuổi, và tôi phải gọi bằng chị v́
tôi ít hơn cô ấy sáu tuổi. Đấy là mối t́nh đầu, tôi yêu chị ấy lắm,
nhưng không phải như t́nh yêu chị - em đâu, mà yêu như là yêu người
t́nh, tôi thấy chị đẹp quá nên mê mẩn, không gặp nhau một buổi là
ruột nóng cồn cào, phải t́m đến bằng được, chị ấy cũng biết tôi mê
mẩn chị, lạ thế đấy!" - nhà thơ tâm sự.
Mối t́nh đầu kể trên đă để lại dấu ấn trong bài thơ Cỗ bài tam
cúc của Hoàng Cầm với những câu: "Cỗ bài tam cúc mép cong cong/
Rút trộm rơm nhà đi trải ổ/ Chị gọi đôi cây trầu cay má đỏ/ Kết xe
hồng đưa chị đến quê em/ Nghé cây bài t́m hơi tóc ấm/ Em đừng lớn
nữa chị đừng đi/ Tướng sĩ đỏ đen chui sấp ngửa/ Ổ rơm thơm đọng tuổi
đương th́/ Đứa được/ chinh chuyền xủng xoẻng/ Đứa thua/ đáo gỡ ngoài
thềm/ Em đi đêm tướng điều sĩ đỏ/ Đổi xe hồng đưa chị đến quê em/
Năm sau giặc giă/ Quan đốc đồng áo đen nẹp đỏ/ Thả tịnh vàng cưới
chị/ vơng mây trôi/ Em đứng nh́n theo, em gọi đôi". Cô gái ấy
là con một bà chủ quán nước chè ven đường số 1 chạy qua Từ Sơn, Bắc
Ninh. Bốn năm sau, cô gái đó lấy chồng là một ông quản khố xanh. Ông
này vào quán uống nước gặp người đẹp, năm sau lên hỏi làm vợ, rồi
đưa về Phủ Lư. Hai người có với nhau một mặt con, rồi không hiểu v́
sao, ông quản khố xanh thường xuyên hành hạ vợ, đuổi cô ta về quê,
chỉ giữ lại đứa con. Hoàng Cầm lúc ấy đă 17 tuổi, gặp lại người yêu
xưa, cô ấy chỉ khóc, dẫu có thương đến mấy cũng không thể lấy làm vợ
được v́ cô ấy đă có chồng...
Hoàng Cầm chậm răi rút cái điếu cày ở cạnh chỗ nằm, làm một mồi
thuốc. Ông thẫn thờ nói về mối t́nh thứ hai. Người ấy nhà thơ cũng
phải gọi bằng chị (nhưng là chị họ xa, con một người bác), đỗ tú tài,
nhà ở ấp Thái Hà (Hà Nội). Năm 18 tuổi, Hoàng Cầm bắt đầu lên Hà Nội
học thi diploma và trú tại nhà người bác này. "Cô ấy đẹp lắm, mắt
thăm thẳm dường như không vui bao giờ, cứ nh́n hai con mắt là thấy
buồn. Không hiểu v́ nguyên cớ ǵ mà chị ấy lại yêu ḿnh trước, tỏ
t́nh trước. Nhưng trong hoàn cảnh một gia đ́nh nhà nho phong kiến
như thế th́ làm sao có thể sống với nhau được. Thời gian sau, có
người đến hỏi chị về làm vợ và chị được gia đ́nh gả cho người ta" -
nhà thơ buồn bă nói. Cô gái ấy về nhà chồng nhưng vẫn mang măi một
uẩn ức v́ đă trót yêu Hoàng Cầm, nên khoảng một năm sau th́ đổ bệnh,
ốm rồi qua đời khi tuổi c̣n rất trẻ.
"Với mối t́nh thứ hai này, ḿnh có hẳn một tập thơ tựa đề là
Mắt thiên thu (tập hợp gần 40 bài thơ viết trong thời gian đó),
chép cẩn thận vào một cuốn vở học tṛ, chữ nắn nót rất đẹp. Sau này,
nhà thơ Thế Lữ lên chơi nhà ḿnh ở Bắc Giang có mượn tập thơ này đem
về đọc rồi làm thất lạc. Đến giờ ḿnh không c̣n nhớ nổi bài nào
trong tập thơ đầu tay ấy. Mối t́nh nào của ḿnh cũng buồn, thơ toàn
nhớ nhung da diết và đau đớn. Nói như nhà thơ Pháp Alfred de Musset:
đau khổ lớn làm lên những thi sĩ lớn" - Hoàng Cầm tiếc nuối bảo vậy.
Mối t́nh thứ ba đến với nhà thơ khi ông về trọ học ở Bắc Ninh. Cô
con gái chủ nhà trọ đem ḷng thầm yêu trộm nhớ chàng trai tài hoa
vùng Kinh Bắc. Cô này thường gánh gạo quê lên nhà trọ để mẹ nấu cơm
cho các học sinh trọ học. Hoàng Cầm xuưt xoa: "Cô này đẹp lắm, vẻ
đẹp mộc mạc tươi tắn của con gái vùng nông thôn. Chúng tôi say mê
nhau bất chấp người nhà ngăn cấm. Hôm nhà cô ấy có tang, thấy cô ấy
cứ quẩn quanh suốt bên chỗ tôi trọ học, người nhà tức quá lôi về
đánh cho một trận. Nhưng hôm sau cô ấy lại quấn lấy tôi. Sau này tôi
thi đỗ về quê, cô gái ấy đi lấy chồng, c̣n tôi cứ ngơ ngẩn măi...".
Chiều xuống muộn, Hoàng Cầm chậm chậm đọc cho tôi nghe mấy câu
thơ trong bài Lá Diêu Bông: Váy Đ́nh Bảng buông chùng cửa vơng/
Chị thẩn thơ đi t́m/ Đồng chiều/ Cuống rạ/ Chị bảo/ Đứa nào t́m được
Lá Diêu Bông/ Từ nay ta gọi là chồng/ Hai ngày em t́m thấy lá/ Chị
chau mày/ Đâu phải Lá Diêu Bông/ Mùa đông sau em t́m thấy lá/ Chị
lắc đầu/ trông nắng văn bên sông/ Ngày cưới chị/ Em t́m thấy lá/ Chị
cười xe chỉ ấm trôn kim/ Chị ba con/ Em t́m thấy lá/ X̣e tay phủ mặt/
Chị không nh́n/ Từ thuở ấy/ Em cầm chiếc lá/ đi đầu non cuối bể/ Gió
quê vi vút gọi/ Diêu Bông hời.../...ới Diêu Bông...!". Ông đọc
thơ như hát, trông ông lúc đó như một người t́nh mộng du, đang lang
thang trên cánh đồng ngôn ngữ đi t́m chiếc lá-diêu-bông-thi-ca phía
cuối cuộc đời thi sĩ của ḿnh.
Việt Chiến
Nguồn: http://www2.thanhnien.com.vn/TNXMT/2008/2/4/225235.tno |
|