|
Công giáo cực đoan:
một mối đe dọa an ninh của Việt
Nam
Trần Đ́nh Hoàng
Đọc qua những ǵ các đại lư truyền
thông công giáo ở Bolsa tung ra trong vài tuần qua liên quan đến “vụ
nhà khâm sứ”, người ta phải rùng ḿnh trước những lời lẽ rất giống
với những kẻ cực đoan hành nghề khủng bố của Hồi giáo. Những khẩu
hiệu đấy tính kích động và bạo loạn do chính các linh mục và một số
người trong cộng đồng công giáo hải ngoại cho thấy họ là những kẻ
cực đoan, và thái độ cực đoan biến họ thành những kẻ nội thù nguy
hiểm của dân tộc Việt Nam.
Công giáo cực đoan
Trang web Vietcatholic là thuộc một
nhóm công giáo cực đoan ở Mỹ do linh mục Trần Công Nghị cầm đầu và
điều hành. Xin nói thêm rằng ông Nghị từng có thời
dính dáng trong vụ án sách nhiễu t́nh dục với Diamond Bích Ngọc.
Liên tiếp trong nhiều tuần qua trang web của ông Nghị chạy những bản
tin và cái tít đầy tính xách động, xúi dục giáo dân làm loạn: nào là
kêu gọi “cầu nguyện tại bất cứ đâu”, làm xe ôm để chở người làm loạn
đến ṭa nhà khâm sứ cũ, đem theo kềm búa, bố trị chỗ ăn ở cho người
đi biểu t́nh, v.v…
Đọc qua vài bản tin ở đây cùng những
bài viết đầy kích động, hận thù, và những câu chữ có khi rất thấp
tính người của một số linh mục và giáo dân, người ta có cảm
tưởng như có một nhóm al-Quaeda công giáo đang hô hào cho một cuộc
khủng bố và bạo loạn. H́nh như kho tàng ngữ vựng của những kẻ cực
đoan này chỉ là những “lửa”, “bạo”, “gian trá”, “khẩn”, v.v… chứ
không có những từ ngữ của những người Việt Nam b́nh thường. Có lẽ sự
có mặt của họ trên đời này chỉ để gây hấn, bạo loạn, và chém giết
như mô tả trong kinh Cựu ước?
Hệ quả như chúng ta thấy mấy ngày qua
đă có sự xô xát giữa nhóm người tụ tập trước ṭa nhà khâm sứ cũ và
nhân viên an ninh. Trong khi báo chí trong nước đưa tin nhân viên bị
hành hung bởi một số giáo dân đi biểu t́nh, th́ trang web của ông
Nghị nói giáo dân bị công an hành hung! Với một ngôn ngữ cực đoan,
xúi dục bạo loạn, và những câu nói chứa đầy lửa thù hận của ông Nghị
và ông cũng không có mặt ở hiện trường, làm sao chúng ta có thể tin
rằng ông b́nh tỉnh để đưa thông tin thật?
Điều đáng nói là họ được sự tán trợ
của nhóm Việt ngữ đài BBC ở London. Thật ra, phóng viên của nhóm
Việt ngữ đài BBC ở London liên tục cung cấp thông tin từ Hà Nội với
nội dung xuyên tạc t́nh h́nh cho Vietcatholic. Hai cơ sở này tuy hai
mà một trong việc sách động bạo loạn và chống phá nền an ninh của
Việt Nam.
Công giáo cực đoan không chỉ có mặt ở
hải ngoại, mà c̣n có mặt ngay tại Hà Nội ở cấp cao nhất. Cực đoan
thường là những phần tử thiểu số và ít khi nào nắm giữ trọng trách.
Nhưng trong cộng đồng Công giáo Việt Nam (CGVN), một nhóm cực đoan
hiện đang nắm giữ các chức vụ cao nhất trong giáo hội, như ông Ngô
Quang Kiệt chẳng hạn. Ông Kiệt là hiện thân của một thành phần công
giáo cực đoan v́ chính ông thú nhận đă xúi dục giáo dân biểu t́nh
làm bạo loạn, chính ông là người đứng đầu trong tổ chức bạo loạn ở
ṭa nhà khâm sứ cũ.
Việc làm của nhóm cực đoan do ông Kiệt
cầm đầu rất nguy hiểm v́ nó có thể dẫn đến các hậu quả khó lường
trước được. V́ một số người công giáo nói chung rất mê tín, dẫn đến
cuồng tín, rất dễ nghe theo lời sách động của các cha cố của họ, nên
họ rất dễ bị kích động để làm loạn, kể cả chết. Chúng ta c̣n nhớ
những vụ tự sát tập thể sau những buổi “cầu nguyện” có tổ chức của
các nhóm như Heaven's Gate, Peoples Temple hay nhóm Movement
for the Restoration of the Ten Commandments of God trước đây.
Nguồn gốc của công giáo cực đoan
Nhưng hiện tượng công giáo cực đoan
không phải là mới ở nước ta, mà nó được bắt rễ và phát triển từ mấy
mươi năm qua. Ở miền Nam trước 1975, công giáo rất được chính quyền
Diệm – Thiệu ưu ái với nhiều đặc quyền đặc lợi. Chắc sẽ không ngoa
nếu nói rằng chính quyền Diệm – Thiệu và công giáo chỉ là một. Cả
hai ông tổng thống đều là người công giáo: một người theo đạo cả ba
đời, một người là tân ṭng. Ông Diệm được sự đỡ đầu của một giám mục
người Mỹ, và chính người này sắp xếp cho ông Diệm về chấp chánh ở
miền Nam. Ông Thiệu biết con đường hoạn lộ sẽ không rộng mở và sẽ
không thể làm tổng thống nếu không theo đạo công giáo.
Thời trước 1975, chính phủ Diệm –
Thiệu không có một đảng phái chính trị chặt chẽ làm hậu thuẫn, nhưng
thay vào đó là giáo hội công giáo. Quả vậy, có thể xem giáo hội công
giáo Việt Nam thời trước 1975 là một đảng chính trị làm hậu thuẫn,
một nhóm đỡ đầu cho chính phủ Diệm – Thiệu. Đóng vai tṛ một đảng
chính trị, công giáo có một ảnh hưởng cực kỳ lớn không những đến
chính sách, mà c̣n đến tổ chức và nhân sự của chính phủ và quân đội.
Đọc qua hồi kư các tướng lănh miền
Nam, chúng ta biết rằng giám mục Ngô Đ́nh Thục (anh của Ngô Đ́nh
Diệm) có quyền rất lớn. Mỗi lần ông Diệm muốn bổ nhiệm ai vào chính
phủ cũng phải hỏi qua ông Thục. Chính ông Thục là người có tiếng nói
sau cùng về việc bổ nhiệm các bộ trưởng và tướng lănh. Thậm chí, ông
Thục c̣n quan tâm đến những việc nhỏ như quyết định ai nên đi du học!
Và cũng chính v́ quá ham mê quyền lực mà những manh động của giám
mục Ngô Đ́nh Thục đă là giọt nước tràn ly cho vụ Phật tử xuống đường
1963, và hệ luỵ kéo theo là ngày tàn của chế độ Ngô Đ́nh Diệm.
V́ chính phủ Diệm – Thiệu là chính phủ
công giáo, và quyền quyết định nằm ở ông giám mục, nên không ai ngạc
nhiên khi thấy phần lớn các nhân vật đứng đầu trong nội các, quân
đội, an ninh, v.v… đều là người công giáo. V́ đơn giản là bất kể
những ai muốn được tiến cử hay được hưởng “bổng lộc triều đ́nh”,
điều đầu tiên là phải “rửa tội” với Chúa! Đó là một sự thật không ai
có thể chối căi. Chính phủ của hai ông Diệm và Thiệu cùng với giáo
hội công giáo rắp tâm biến Việt Nam thành một quốc gia công giáo,
một Phi Luật Tân thứ hai ở Á châu. Ông Diệm thậm chí c̣n ban sắc
lệnh công nhận đạo công giáo là quốc giáo (hay tôn giáo chính thức
của Việt Nam) dù lúc đó chưa đến 3% người dân Việt theo đạo này.
Đọc cuốn “Ông cố vấn” của Vũ Ngọc Nhạ
chúng ta thấy các giám mục, cha cố của Vatican chễm chệ ngồi ngay
trong Dinh Độc Lập để chỉ đạo hay làm cố vấn cho Diệm và Thiệu trong
các chiến dịch đương đầu với phe cộng sản. Bất cứ vấn đề quốc gia
đại sự nào, ông Diệm và ông Thiệu đều phải tham vấn những người của
các cha cố. Ngày nay, vẫn tồn tại nhiều nghi ngờ rằng các cha cố và
giám mục trong Dinh Độc Lập thực chất là những gián điệp của ṭa
thánh Vatican và vài nước phương Tây.
Giáo hội công giáo Việt Nam v́ thế
không chỉ đơn thuần là một tổ chức tôn giáo, mà c̣n là tổ chức chính
trị. Tổ chức công giáo rất chặt chẽ, với mạng lưới nhà thờ bao trùm
toàn bộ làng xă miền Nam. Nhà thờ do đó thực chất là những chi bộ
đảng chính trị, mà người đứng đầu dù mang danh nghĩa là linh mục
nhưng lại đóng vai tṛ bí thư chi bộ. Các bí thư chính trị núp dưới
danh nghĩa “linh mục” này có quyền rất lớn, có thể truất phế ai mà
họ không ưa thích.
Những ai từng sống ở miền Nam thời
trước 1975 đều biết mỗi khi một quận trưởng hay tỉnh trưởng được bổ
nhiệm, th́ việc đầu tiên các vị này phải làm là tŕnh diện cha cố
địa phương. Tŕnh diện tất nhiên phải “biết điều” qua h́nh thức quà
cáp và hối lộ. Nếu không tŕnh diện th́ nay mai các vị này sẽ ra mặt
trận như bỡn! Do đó, các cha trong giáo hội công giáo không chỉ nắm
quyền chính trị và tôn giáo trong tay, mà c̣n có quyền sinh sát.
Không có ǵ tồn tại vĩnh viễn. Sau năm
1975, với chính quyền cách mạng mới, công giáo không c̣n ở vị trí có
thể khuynh loát chính quyền nữa. Việc công giáo đột ngột mất vai tṛ
chính trị làm cho họ rất giận dữ. T́nh trạng này cũng chẳng khác ǵ
những người giàu có, quen ăn trên ngồi trước trong xă hội, rồi một
sớm một chiều mất hết quyền lợi và quay ra đem ḷng thù hận đối
tượng đă làm cho họ mất quyền thế.
Chúng ta nhớ rằng ngay sau khi đất
nước thống nhất, tất cả các nhóm tàn quân “kháng chiến” quyết một
sống một c̣n với chính quyền non trẻ đều xuất thân từ các nhóm công
giáo. Chắc hẳn chúng ta không quên vụ nhà thờ Vinh Sơn âm mưu bạo
loạn lật đổ chính quyền cách mạng. Nhưng Vinh Sơn chỉ là một vụ nổi
cộm, v́ trong thực tế có hàng chục vụ nổi loạn của các nhóm công
giáo trên khắp miền Nam.
Khi chạy ra hải ngoại, các nhóm công
giáo vẫn không từ bỏ giấc mộng lật đổ chính quyền Việt Nam. Những
năm sau năm 1975 ở hải ngoại, hồng y Nguyễn Văn Thuận (người gọi ông
Ngô Đ́nh Diệm bằng cậu) cũng xây dựng được một mạng lưới công giáo ở
hải ngoại, nhất là ở Mỹ và Úc. Chính mạng lưới của Nguyễn Văn Thuận
xây dựng đă sản sinh ra những phần tử công giáo cực đoan như chúng
ta thấy ngày nay.
Hậu quả là tất cả các cuộc biểu t́nh
chống phá Việt Nam, tất cả những xuyên tạc về tôn giáo (kể cả Phật
giáo) với chủ ư chống Việt Nam, tất cả những vận động chính phủ các
nước phương Tây gây khó khăn cho Việt Nam, v.v… đều do các nhóm công
giáo cực đoan chủ trương và thực hiện. Xin nói lại để nhấn mạnh:
tất cả các cuộc biểu t́nh hung hăn nhất, bạo động nhất, và nguy hiểm
nhất với mục tiêu chống phá Việt Nam ngày nay và mấy mươi năm qua
đều có sự chỉ đạo và xách động của các nhóm công giáo cực đoan.
Tuy người công giáo chỉ chiếm khoảng
5% dân số ở trong nước (con số vẫn là một nghi ngờ), nhưng ở cộng
đồng người Việt hải ngoại tỷ lệ người công giáo lên đến 20%. Các
nhóm công giáo c̣n kiểm soát phần lớn các cơ sở truyền thông và văn
nghệ. Các đại lư truyền thông có khuynh hướng hay chủ trương chống
Việt Nam như RFA ở Mỹ, BBC ở Anh, VNCR và LSR ở Bolsa, SBS ở Úc (khó
kể hết ở đây) hay các nhóm bầu xô văn nghệ như Thúy Nga, Asia, v.v…
đều do người công giáo điều hành hay gián tiếp chỉ đạo. Do đó, chúng
ta không ngạc nhiên khi các đại lư truyền thông trên trở thành những
cái loa đắc lực cho các nhóm công giáo cực đoan chống Việt Nam xuyên
suốt 30 năm qua.
Các nhóm truyền thông công giáo và các
phần tử công giáo cực đoan cố t́nh tạo ra một mối quan hệ căng thẳng
giữa công giáo và chính quyền. Ở một khía cạnh nào đó, có thể nói họ
đă thành công chút ít trong mục tiêu này, v́ sự thụ động và chậm trễ
ứng phó của phía chính quyền Việt Nam.
Không phải ngẫu nhiên mà phần lớn
người bất đồng chính kiến hung hăn nhất và tích cực chống chính
quyền Việt Nam hiện nay, trong và ngoài nước, đều xuất thân là người
công giáo hay nằm trong các tổ chức công giáo cực đoan. Nhiều người
c̣n tự hào chống Việt Nam dưới danh nghĩa công giáo!
Về với cộng đồng dân tộc
Thật ra, ngay cả khi trước 1975, người
công giáo đă bị các nhóm cực đoan chủ trương lập nên những ốc đảo
trong cộng đồng dân tộc. Hệ quả là chúng ta thấy có những xóm làng
chỉ toàn những giáo dân sinh sống, và họ tách rời khỏi những sinh
hoạt cổ truyền mang tính dân tộc của đại đa số người láng giềng mà
họ gọi là “ngoại đạo”. Khác với công giáo ở các nước phương Tây
tương đối thoáng, công giáo ở Việt Nam được những người Việt du nhập
vào và biến nó thành một phương tiện để thiểu số này mưu đồ chính
trị và hủy diệt văn hóa cổ truyền. Họ c̣n đặt ra những luật lệ chẳng
bao giờ có trong công giáo phương Tây, như bắt buộc từ bỏ đạo gốc và
phải theo đạo công giáo của người phối ngẫu, bất kể là vợ hay chồng;
như không được đốt nhang thờ cúng ông bà; như không được ăn đồ cúng,
vân vân và vân vân. Những qui định được biến chế thêm này, họ biến
giáo dân thành những người xa rời với cội nguồn dân tộc, biệt lập
với hàng xóm như là những người ngoại quốc. Sự chia rẽ đó vẫn c̣n
tồn tại đến ngày nay, không chỉ ở thành thị mà c̣n ở những làng quê
hẻo lánh. Họ quên câu “nhập gia tùy tục”!
Công giáo, nếu nh́n theo thực tế đó,
là một yếu tố gây chia rẽ dân tộc. Thật vậy, các cha cố gieo vào
giáo dân một niềm tin rằng người theo đạo Chúa văn minh hơn người “lương”,
rằng theo đạo Phật hay thờ cúng ông bà là “mê tín” (sic), là lạc hậu.
Với những quan điểm được các cha cấy vào năo như thế, chúng ta không
ngạc nhiên một bộ phận giáo dân hoàn toàn sống quay lưng lại với
truyền thống dân tộc, và từ đó gây ra một hố ngăn và sự chia rẽ trầm
trọng giữa người “có đạo” và người “ngoại đạo”. Cái khổ của người
giáo dân chân chính là mang trong ḿnh mặc cảm, v́ một số người
trong giáo hội từng ôm chân thực dân, và một số lớn “thánh tử đạo”
thực chất là những kẻ tay sai cho thực dân và tội đồ của dân tộc. Đó
là một sự thật lịch sử. Nói ra không phải để lên án ai, (v́ chúng ta
không thể thay đổi được lịch sử) nhưng để giải thích thái độ cực
đoan của một số ít người công giáo.
Thái độ cuồng tín chống phá Việt Nam
của các phần tử công giáo cực đoan chúng ta thấy ngày nay chỉ là một
sự tiếp nối từ những suy nghĩ mang tính ốc đảo như nói trên, hay một
hậu quả của những mặc cảm xa rời dân tộc, cả hai một phần nào đó do
chính cộng đồng công giáo dựng nên. Từ xa rời dân tộc, và được các
nhóm công giáo cực đoan hải ngoại hà hơi tiếp sức, một số người công
giáo cực đoan ở trong nước tự biến ḿnh thành những kể nội thù nguy
hiểm của dân tộc. Nguy hiểm là v́ họ sẵn sàng bạo loạn, làm mất an
ninh, và gây ảnh hưởng đến sự phát triển kinh tế và ổn định xă hội
của Việt Nam. Những người công giáo cực đoan, không loại trừ khả
năng họ có ư thức, có mục tiêu biến Việt Nam thành một môi trường
bạo loạn như ở Thái Lan.
Nhưng cần phải nói rơ rằng: chỉ có một
thiểu số công giáo cực đoan chủ trương các vụ bạo loạn và chống Việt
Nam của công giáo trong thời gian qua. Đại đa số giáo dân Việt
Nam đều đă và đang đứng trong hàng ngũ của dân tộc, và một số người
cũng từng có công đánh đuổi thực dân. Trong thời ông Thiệu, cũng
có những linh mục tích cực chống lại chính quyền tham nhũng và đứng
về phía nhân dân. Tiếc thay, chỉ v́ hành động của một số người cực
đoan c̣n mang nhiều thù hận với chính quyền hiện tại và dân tộc, mà
thanh danh của công giáo Việt Nam có lúc bị làm hoen ố.
Những kẻ công giáo cực đoan trong cộng
đồng người Việt hải ngoại và trong nước là những “con sâu làm rầu
nồi canh”, hay những con vi khuẩn xă hội nguy hiểm v́ chúng có thể
lây truyền gây bất ổn cho xă hội. Sông có khúc, người có lúc. Lịch
sử nước ta không hiếm những trường hợp có những người lúc đầu phản
bội tổ quốc và dân tộc, nhưng sau này trở thành những người có đóng
góp có ích cho tổ quốc.
Đối với những người công giáo cực đoan
đang chơi tṛ “cầu nguyện” hiện nay ở Hà Nội, vẫn chưa muộn để họ
nh́n lại hành động phi pháp và phản lại quyền lợi của đất nước, để
quay về với hàng ngũ của người công giáo chân chính và trở về với
đại cộng đồng dân tộc để cùng nhau xây dựng một nước Việt Nam giàu,
mạnh và đoàn kết.
|