WWW CHUYỂN LUÂN

 

Chuyển Luân kính chúc quư bạn đọc gần xa một năm Mậu Tư-2008 Sức khoẻ, An lạc và Tinh tấn

Trang chủ || Liên hệ

   
  Trang chủ
  Thời sự - xă hội
  Khoa học
  Lịch sử
  Văn nghệ / văn hóa
  Hồ sơ
  Đọc sách
  Đọc báo bạn
  Bạn đọc viết
 

Góp nhặt cát đá

 

Tác giả

  Video clips
  Online số cũ từ 11/2003
  Các số báo trước 11/2003
   

 

Nối Kết:

  

 

   
  Tác phẩm chọn lọc
  Thầy Nhất Hạnh
   

CHUYỂN LUÂN SỐ THÁNG 2/2008

Ngun: http://huongsenviet.blogspot.com/

ĐĂ CÓ GIẢI PHÁP CHO VỤ CẦU NGUYỆN "T̉A KHÂM"?

Có hay không một câu trả lời dứt khoát của Nhà nước, của Giáo hội Công giáo và sự phản biện của Phật giáo Việt Nam? Câu hỏi c̣n bỏ ngỏ ở phía trước với những thách thức dài hạn cho nhiều phía. V́ vụ “cầu nguyện” đă không c̣n là vấn đề “thuần túy tài sản”, mà nó đang là một diễn biến mới của một “ư thức hệ” với đầy những toan tính bất ổn mà nhiều tín đồ Công giáo không thế thấy hết được. Những thông tin của chính quyền Hà Nội cho thấy phải chăng nhà nước đang "im lặng" cho một cuộc mở màn đầy quyết đoán để dẹp yên vụ nổi loạn mượn danh "cầu nguyện" này?... 

 

Những luồng dư luận khác nhau


1. Giáo hội Công giáo đang rất cần đất?

Ṭa TGM Hà Nội rất cần đất để đáp ứng cho t́nh h́nh sinh hoạt mới, và lư do duy nhất để đ̣i “trả lại” mảnh đất ṭa khâm v́ đây là tài sản “hợp pháp” của Giáo hội Công giáo. Có nghĩa rằng Giáo hội vừa có nhu cầu về đất (và vừa nhất quyết đấu tranh v́ “công lư và ḥa b́nh”) bằng h́nh thức “cầu nguyện”.
Nếu là “nhu cầu” (hoàn toàn) về đất sinh hoạt th́ Giáo hội Công giáo có thể xin nhà nước cấp đất, c̣n việc cấp cho ở chỗ nào th́ tùy thuộc vào quyết định của nhà nước. Tuy nhiên, TGM Ngô Quang Kiệt đă nôn nóng huy động giáo dân “cầu nguyện” tăng sức ép với nhà nước để đ̣i "trả lại" mảnh đất “ṭa khâm”.

Chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa đă tịch thu "ṭa khâm" trong Cải Cách Ruộng Đất. Việc tịch thu này không những phù hợp chính sách về đất đai thời điểm đó mà c̣n v́ lư do “ṭa khâm” là nơi ở của khâm sứ Purinier, đại sứ của Vatican hoạt động với chính quyền thực dân để chống phá thành quả của nhà nước VNDCCH. Việc tịch thu đó đă xảy ra cách đây hơn 50 năm.

 

2. Giáo hội Công giáo đang rất cần “công lư và ḥa b́nh”?

Có thể nói đây là một cuộc “đấu tranh” lật lại lịch sử với danh nghĩa “công lư và ḥa b́nh” dài nhất của Giáo hội Công giáo (hơn 50 năm, một thời gian mà người dân chứng kiến biết bao nhiêu những biến động, đổi thay lớn về kinh tế, chính trị, xă hội của đất nước).

BBC (webside Việt ngữ của nhóm Công giáo cực đoan) đă viết: “tranh chấp tôn giáo không chỉ về đất” (cái nhu cầu sinh hoạt đầu tiên gần như đă được loại bỏ). Với những điều kể trên, nhà nước đă nhiều lần lên tiếng về việc giải quyết vụ việc bằng pháp luật hiện hành.

Cụ thể trong khoản 2 điều 10 Luật Đất đai quy định: "Nhà nước không thừa nhận việc đ̣i lại đất đă được giao theo quy định của Nhà nước cho người khác sử dụng trong quá tŕnh thực hiện chính sách đất đai của Nhà nước Việt Nam dân chủ cộng hoà, chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hoà miền Nam Việt Nam và Nhà nước Cộng hoà Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam". Về chi tiết, cụ thể, khoản 1 điều 4 Nghị định số 181/2004/NĐ-CP ngày 29/10/2004 về thi hành Luật Đất đai đă quy định: "Nhà nước không thừa nhận việc đ̣i lại đất và không xem xét việc giải quyết khiếu nại về việc đ̣i lại đất mà Nhà nước đă giao cho người khác sử dụng theo các chính sách ruộng đất trước ngày 15/10/1993 trong các trường hợp sau: a. Đất bị tịch thu, trưng thu, trưng mua khi thực hiện Cải Cách Ruộng Đất ở miền Bắc; chính sách xoá bỏ triệt để tàn tích chiếm hữu ruộng đất và các h́nh thức bóc lột thực dân phong kiến ở Miền Nam”.


3. Với đất “ṭa khâm” (và cả nhà thờ Lớn), Giáo hội Công giáo có thể quay lưng lại với sự thật lịch sử?

Trong khi đề cao “công lư và ḥa b́nh”, Linh mục Nguyễn Khắc Quế, Hà Nội đă phát biểu: “Thật là một bi kịch đối với chúng tôi khi mảnh đất linh thiêng của ḿnh bị lấy đi” (BBC). Người ta chỉ biết ṭa khâm hiện diện từ năm 1950, c̣n 67 năm trước thời điểm đó, ở nơi này từng là một mảnh đất linh thiêng, đệ nhất danh lam thắng cảnh của kinh thành Thăng Long, có ngôi tháp cổ được mệnh danh là An Nam Tứ Khí (bị giáo sĩ và thực dân cấu kết phá bỏ hoàn toàn vào năm 1883) th́ không thấy thông tin báo chí nào của Công giáo nhắc đến cả. Quả thực “được ḷng ta xót xa ḷng người”.

 

4. Và người Phật tử đă lên tiếng

Dư luận từ phía những người Phật tử đối với vụ “cầu nguyện ṭa khâm” chủ yếu là bản cáo trạng lương tâm đối với Giáo hội Công giáo Việt Nam: “Khi bạn đến ṭa để xin công lư (equity), hăy nh́n hai tay ḿnh xem có sạch hay không” (câu nói trong truyền thống pháp chế Anh, Mỹ - Nguyễn Hữu Liêm). Với những từ “trả lại”, “đ̣i đất”, người Phật tử đặt câu hỏi: “Lương tâm người Công giáo đang cầu nguyện ở đâu?. Và không khó khăn để họ nhắc lại lịch sử của mảnh đất này:

Một trong những thành tích phục vụ Pháp khá nổi tiếng của ông Nguyễn Hữu Độ là việc giúp Giám mục Puginier xây nhà thờ trên chùa Báo Thiên ở Hà Nội. Công sứ Pháp ở Hà Nội bấy giờ là Bonnal đă khen ngợi tinh thần hợp tác của ông Độ và kể lại một bằng chứng, như việc chiếm hữu đất chùa một cách “hợp pháp” như sau: “San bằng cái chùa và tịch thu miếng đất thật không có ǵ dễ bằng trong thời gian chiếm đóng…, tuy nhiên, công b́nh mà nói, tôi cảm thấy ít nhiều ái ngại trong việc phạm một sự lạm quyền kiểu đó, nên thấy nên nhờ ông tổng đốc Nguyễn Hữu Độ. Ông rất tâm đầu ư hiệp với vị giám mục [Purinier, NQT ct.] và muốn làm vừa ḷng ngài cũng như tôi vậy…” (André Masson, The Transformation of Hanoi, 1873-1888, Madison, WI: Center for Southeast Asian Studies. University of Wisconsin-Madison, 1983, NQT dịch).
Người Phật tử vẫn luôn mong đợi có một giải pháp lương tâm v́ lợi ích chung nhiều hơn là những toan tính ích kỷ.
 


Báo chí Việt Nam đă thực sự vào cuộc?


Đă hơn 1 tháng im tiếng, thông tấn báo chí Việt Nam đang thực sự vào cuộc. Sự chịu đựng của chính quyền Hà Nội đă có giới hạn sau hàng loạt những văn bản gửi Ṭa Tổng Giám mục Hà Nội về những hành vi vi phạm pháp luật của những người Công giáo đang cầu nguyện. Đài truyền h́nh Hà Nội, báo Hà Nội Mới, báo An Ninh Thủ Đô đă chính thức phản ứng mạnh, sau khi những người Công giáo đang cầu nguyện hết kiên nhẫn với khẩu hiệu “cầu nguyện” trong “ôn ḥa”, “tĩnh lặng”, ngày 25-1-2008, họ đă ngang nhiên phá cổng trụ sở của TTTDTT (“ṭa khâm”) và tiếp cục căng bạt để cầu nguyện.

 

1. Kết luận chung của báo chí, truyền h́nh Hà Nội

“Có thể khẳng định, những hành vi của một số giáo sĩ và giáo dân nêu trên đă vi phạm pháp luật. Đó là: Hủy hoại tài sản của Nhà nước; Lấn chiếm đất công, xây dựng trái phép, treo khẩu hiệu trái quy định; Tập trung đông người và cư trú bất hợp pháp, làm mất trật tự giao thông công cộng và nơi làm việc của cơ quan Nhà nước khu vực số 42 Nhà Chung; Xúc phạm, lăng mạ và gây thương tích cho cán bộ, nhân viên Nhà nước; Tổ chức cầu nguyện trái quy định của pháp lệnh tín ngưỡng tôn giáo” (ANTĐ).

Những phản ứng trên có thể sẽ là những tín hiệu mở đường cho những phản ứng tiếp theo trên cơ sở pháp luật hiện hành của báo chí tiếng Việt tại Việt Nam, cũng như những trang thông tin điện tử khác (một số tờ báo lớn như Thanh Niên, Nhân Dân, TTXVN đă đưa tin bằng tiếng Anh).


2. Phản ứng của người dân về vụ “cầu nguyện”

“Chở thuyền lật thuyền mới biết sức dân như nước”. Hành vi quá khích của những giáo dân đang cầu nguyện "đ̣i đất" không những gặp phải những phản ứng mạnh mẽ của chính quyền mà c̣n vấp phải sự lên án của người dân Hà Nội. Trong khi một số tờ báo Công giáo đưa tin về câu nói “quyết liệt” của TGM Ngô Quang Kiệt: “Nếu ai cầu nguyện mà phải bị đi tù th́ tôi sẽ xin đi tù thay”. Tuy nhiên, khi nói câu ấy, TGM cũng nên thử nghe ư kiến của người dân sống chung quanh khu vực nhà thờ Lớn:

- “Ngày 25-1, nhiều giáo dân đă đến Pḥng VHTT quận Hoàn Kiếm ở 42 Nhà Chung để phá khóa, đạp đổ cổng sắt và một số tài sản Nhà nước khác, gây mất trật tự và tấn công thương tích cho nhân viên bảo vệ. Đây là việc làm vi phạm pháp luật. Pháp lệnh về Tôn giáo đă có hiệu lực hơn 1 năm nay. Các chức sắc tôn giáo vào giáo dân đều nhiệt liệt đồng t́nh với Pháp lệnh này, v́ nó thể hiện chính sách nhất quán của Đảng và Nhà nước ta luôn tôn trọng và tạo điều kiện cho các tôn giáo hoạt động. Tuy nhiên, các tôn giáo nói chung và giáo dân nói riêng được tự do hoạt động tín ngưỡng th́ càng cần phải tôn trọng pháp luật. Chúng tôi yêu cầu các giáo dân quá khích chấm dứt ngay những hành động sai trái. Ṭa Tổng giám mục Hà Nội và giáo xứ Hàng Bài cần khuyên răn các giáo dân b́nh tĩnh, hành động đúng pháp luật...” (Đại diện nhân dân phường Hàng Bài, Hoàn Kiếm).

 “Nhân dân phường Phan Chu Trinh được biết ngày 25-1-2008, có một số giáo dân ở các tỉnh cùng một số linh mục đến Pḥng VHTT ở 42 Nhà Chung gây rối trật tự công cộng và gây thương tích cho nhân viên bảo vệ. Đây là việc làm vi phạm pháp luật Nhà nước. Nhân dân phường Phan Chu Trinh rất phẫn nộ và bức xúc trước những hành động sai trái trên của một số giáo dân bị xúi giục. Chúng tôi kiến nghị UBND thành phố và quận Hoàn Kiếm cần nghiêm khắc xử lư những hành động gây rối làm ảnh hưởng ANTT, vi phạm pháp luật nêu trên” (Đại diện nhân dân phường Phan Chu Trinh)

- “Gửi ông Ngô Quang Kiệt, Ṭa Tổng giám mục Hà Nội! Chúng tôi là bà con nhân dân khu phố Nhà Thờ - Nhà Chung thuộc phường Hàng Trống. Yêu cầu ông Kiệt: tại sao ông chỉ đạo giáo dân gây mất trật tự trị an, ảnh hưởng đến đời sống của dân? Phố Nhà Chung - Nhà Thờ có 6 trường học. Các ông tập trung đông người, thậm chí đập phá cửa, đánh người gây tắc đường, gây mất trật tự, vi phạm pháp luật. Chúng tôi yêu cầu ông không được phát loa đài ầm ĩ; nhanh chóng chuyển tượng Chúa và Thập tự về nơi thờ phụng tôn nghiêm; không cho giáo dân tụ tập đông ngoài đường phố gây mất trật tự” (Bà con khu phố Nhà Chung - Nhà Thờ).

- “Gửi ông Ngô Quang Kiệt, Ṭa Tổng giám mục Hà Nội! Chúng tôi là tập thể 160 Cựu chiến binh phường Hàng Trống, cực lực phản đối và lên án hành động chỉ đạo, xúi giục giáo dân của ông đă gây ra trên địa bàn phường từ ngày 20-12-2007 đến nay. Chúng tôi yêu cầu ông ngừng ngay những hành động vi phạm pháp luật Nhà nước Việt Nam. Chúng tôi đă đổ máu cùng nhân dân để giành lại chính quyền từ tay thực dân Pháp, đế quốc Mỹ; và sẽ không cho phép các ông gây mất ổn định chính trị ở địa phương. Chúng tôi sẽ yêu cầu chính quyền có biện pháp kiên quyết với các ông nếu các ông không dừng hoạt động vi phạm pháp luật này” (Hội Cựu chiến binh phường Hoàng Trống, Hoàn Kiếm).
 


“Cầu nguyện” là một h́nh thức biểu t́nh?

1. Thách thức của Giáo hội Công giáo?

Sau những “tối hậu thư” gia hạn của chính quyền Hà Nội, cũng như những phát biểu của Trưởng Ban Tôn giáo Chính phủ, Chủ tịch UBMTTQVN… về vụ “ṭa khâm” trên cở sở pháp luật, Giáo hội Công giáo vẫn im lặng, việc “cầu nguyện” ngày càng diễn biến phức tạp bằng những hành động quá khích. Trong khi, theo BBC một chủ biên tạp chí Công giáo ở Hoa Kỳ đă lên tiếng “thay” cho vụ việc này: “Nếu nhà nước không nhượng bộ sẽ lần lượt xảy ra những cuộc cầu nguyện khác nữa của Giáo hội, và… sẽ dẫn đến một biến động rất lớn, có thể…” (Trần Vũ Phong-Tạp chí Diễn đàn Giáo dân, Hoa Kỳ). Liệu sự im lặng của Giáo hội Công giáo Việt Nam có phải là một thách thức?

Tuy nhiên, câu hỏi mà người dân đặt ra là, nếu nhà nước nhượng bộ, tất cả các cơ sở không những của đạo Công giáo, của đạo Phật, đạo Cao đài, Ḥa Hảo, cho đến những vấn đề đất đai khác sẽ lần lượt “cầu nguyện” quá khích như vậy th́ bất ổn xă hội sẽ đi đến đâu? Bởi đó mới là một mối nguy c̣n lớn hơn nhiều so với việc giải quyết dứt khoát vụ “cầu nguyện” trong khuôn khổ pháp luật hiện hành. Nhà nước Việt Nam có thừa kinh nghiệm để giải quyết những vụ việc kiểu này.

 

2. Báo chí nước ngoài (BBC) “nhắc” Phật giáo vào vụ việc “cầu nguyện”

Trong khi Phật tử Việt Nam trong nước chính thức phản đối vụ “cầu nguyện” đ̣i “ṭa khâm” của người Công giáo tại Hà Nội bằng việc kêu gọi người Công giáo hăy nh́n vào “một mảnh đất” bằng lương tâm của chính ḿnh, th́ BBC đă đăng một bài báo kiểu “đánh đồng” (bài học quá khứ) vụ việc đ̣i “ṭa khâm” với t́nh h́nh của Phật giáo Huế, xảy ra năm 1993 để tăng sức ép với nhà nước về vụ việc “đâm lao th́ phải (cố t́nh) theo lao” của TGM Ngô Quang Kiệt. Họ nhận xét: “Phật giáo Huế từ đó đến nay vẫn luôn được coi là một điểm nóng đang tạm ngủ theo lối trường miên đạo pháp và không biết sẽ tỉnh dậy bất cứ lúc nào”.

Rơ ràng sự đang đánh lạc hướng, lộng giả thành chân của nhóm Công giáo cực đoan BBC đă phần nào càng làm cho nhóm "cầu nguyện" cực đoan trong nước hung hăng hơn. Và từ 6 triệu tín đồ, họ tưởng tượng lên thành 8,5 triệu tín Công giáo để xem đó là một sức ép với nhà nước nhằm "hợp thức hóa" vụ cướp đất chùa Báo Thiên khi xưa thành việc cầu nguyện "đ̣i công lư và ḥa b́nh" hiện nay, và tương lai nói như một số trang web Công giáo nước ngoài là một "cuộc bạo lọan lật đổ". Rơ ràng những hành vi trên càng ngày càng đi quá đà với những âm mưu đen tối, đi ngược lại với lợi ích chung của dân tộc.
Nhu cầu về bất động sản trong xă hội đang có những diễn biến “thực”, “ảo” khó lường. Nhu cầu ấy trong “tôn giáo” cũng không ngoại lệ.

Có hay không một câu trả lời dứt khoát của Nhà nước, của Giáo hội Công giáo và sự phản biện của Phật giáo Việt Nam? Câu hỏi c̣n bỏ ngỏ ở phía trước với những thách thức dài hạn cho nhiều phía. V́ vụ “cầu nguyện” đă không c̣n là vấn đề “thuần túy tài sản”, mà nó đang là một diễn biến mới của một “ư thức hệ” với đầy những toan tính bất ổn mà nhiều tín đồ Công giáo không thế thấy hết được. Những thông tin của chính quyền Hà Nội cho thấy phải chăng nhà nước đang "im lặng" cho một cuộc mở màn đầy quyết đoán để dẹp yên vụ nổi loạn mượn danh "cầu nguyện" này?


Tổng hợp của nhóm Sen Việt

(xem thêm:http://www.hanoimoi.com.vn/vn/41/157642/ http://phattuvietnam.net/index.php?nv=News&at=article&sid=2896)

Được đăng bởi SEN VIỆT tại 21:12 0 nhận xét  

 

 

VỤ CẦU NGUYỆN “T̉A KHÂM”: LỊCH SỬ-PHÁP LƯ-HIỆN THỰC-T̀NH NGƯỜI (TRẢ LỜI LÊ TUẤN HUY)

Nếu một lúc nào đó sự việc chuyển biến có lợi cho vụ việc “đ̣i” đất của người Công giáo đi chăng nữa th́ chỉ có thể là một sự nhân nhượng nằm ngoài pháp lư và nằm ngoài lối ửng xử thông thường của t́nh người, lợi ích dân tộc chứ không bao giờ nằm trong cái gọi là “v́ công lư”… 

Sau khi xâm chiếm Việt Nam, thiết lập chế độ cai trị, thực dân Pháp chiếm phá không ít chùa chiền lấy đất đai để xây dựng công sở và giao cho Giáo hội Công giáo xây dựng nhà thờ và các cơ ngơi phục vụ cho lợi ích của giáo hội cũng như chính sách nô dịch văn hóa của thực dân. Thực dân Pháp đă duy tŕ quan hệ sản xuất phong kiến, đồng thời cho phép tư bản Pháp chiếm hữu và khai thác ruộng đất ở nước ta trên quy mô lớn. Chỉ tính đến nǎm 1890, ở Việt Nam đă có 126 đồn điền, hầu hết là của các cố đạo, vơ quan và thực dân người Pháp. Số ruộng đất mà họ khai thác ở Trung Kỳ là 3.484 hécta, Bắc Kỳ là 3.068 hécta và Nam Kỳ là 4.346 hécta.

Năm 1873, được sự đồng ư của chính quyền thuộc địa, Giáo hội Công giáo chiếm một khu đất thuộc chùa Báo Thiên và cho xây dựng ở đây một nhà thờ bằng gỗ. Đến năm 1883 chùa Báo Thiên hoàn toàn được phá bỏ để xây dựng Nhà thờ lớn Hà Nội, thay thế cho ngôi nhà thờ bằng gỗ. Ṭa Khâm Sứ Hà Nội là một phần của Nhà thờ lớn Hà Nội, nằm cạnh Toà Giám Mục trong khuôn viên đất nhà thờ. Năm 1950, Khâm sứ John Dooley của Vatican chuyển trụ sở ra Hà Nội, được Ṭa Tổng Giám Mục Hà Nội “cho mượn” (chứ không phải cấu kết) phần đất đó để làm Ṭa Khâm Sứ.

 

Năm 1959, chính phủ Việt Nam Dân Chủ Công Ḥa bắt đầu áp dụng các biện pháp nghiêm ngặt đối với đạo Công Giáo, ra lệnh cho các giáo sĩ ngoại quốc phải rời khỏi Miền Bắc. Ṭa Khâm Sứ của Vatican tại Hà Nội bị tịch thu, một bức tường ngăn cách giữa Ṭa Giám Mục Hà Nội và Toà Khâm Sứ đă được chính quyền dựng lên. Sau đó Ṭa Khâm Sứ đă được sử dụng vào nhiều mục đích phục vụ công ích khác nhau, có thời kỳ được dùng làm nhà văn hóa thiếu nhi... 

Đây là những động thái mang tính “chính sách”. Bởi từ năm 1950 đến năm 1959 (thời gian Khâm sứ John Dooley hoạt động chống Cộng và bị trục xuất) là thời gian có nhiều biến động về chính sách đất đai của Chính phủ VNDCCH (không phải CHXHCNVN bây giờ, v́ chính bản thân sự “chưa hoàn thiện” về chính sách trong một quá tŕnh “tiệm tiến” của nó khi ấy cũng đă là một giới hạn lịch sử. Và như vậy Giáo hội Công giáo khi ấy (đang nơm nớp sợ tội, sợ bị quy chụp…) càng không phải là Giáo hội Công giáo hiện nay. V́ vậy “chủ thể” đă có những biến thiên về h́nh thái, tính chất và chịu sự quy định của những hoàn cảnh lịch sử cụ thể).Cụ thể như: Ngày 4-12-1953, luật Cải Cách Ruộng Đất ra đời. Với các điều luật sau: Điều 1: Thủ tiêu quyền chiếm hữu ruộng đất của thực dân Pháp và của đế quốc xâm lược khác ở Việt Nam, xóa bỏ chế độ phong kiến chiếm hữu ruộng đất của giai cấp địa chủ. Điều 2: Tịch thu toàn bộ ruộng đất và tài sản của thực dân Pháp và của đế quốc xâm lược khác. Điều 3: Đối với địa chủ Việt gian, phản động, cường hào gian ác, th́ tuỳ tội nặng nhẹ mà tịch thu toàn bộ hoặc một phần ruộng đất, trâu ḅ, nông cụ, lương thực thừa, nhà cửa thừa và tài sản khác (rất nhiều giáo sĩ Công giáo bị bắt giam, xét xử và quy vào điều luật này). Điều 10: Ruộng đất của tôn giáo (Nhà Chung, nhà chùa, thánh thất, tu viện, v.v...) th́ trưng thu và trưng mua. Trường hợp có mua chính đáng th́ trưng mua.Luật Cải Cách Ruộng Đất được bắt đầu bằng sắc lệnh ra ngày 20-4-1953, đăng trên công báo của Chính phủ VNDCCH. Đặc điểm của nó là ngoài luật lệ thêm vào th́ luật mới là quyết định tịch thu tất cả tài sản của đế quốc Pháp, của Việt gian, của địa chủ ác ôn. Như vậy so với luật Cải Cách Ruộng Đất và sắc lệnh được ban ra sau đó, th́ khi trục xuất khâm sứ John Dooley, việc giữ lại nhà thờ Lớn không để bị trưng thu, trưng mua đă là một nhân nhượng, c̣n ṭa Khâm đương nhiên bị tịch thu v́ đó là trụ sở của tay sai Vatican, cấu kết với thực dân Pháp chống phá Chính phủ. Với những điều kể trên, những mua bán, trao đổi, “cho mượn” trước đó là không c̣n hiệu lực. Và khi Công giáo nói “cho mượn” có nghĩa họ muốn nói rằng họ chẳng phải là một với Vatican. Họ “cho mượn” nhà mà để người khác sử dụng sai mục đích tôn giáo, chống phá chính phủ VNDCCH th́ nhà bị tịch thu là không thể kêu ca vào đâu được. 

Sau khi luật Cải Cách Ruộng Đất ban hành, Chính phủ VNDCCH đă gặp phải một số sai lầm khi tiến hành. Xong sau khi sửa sai, gần như chỉ đơn thuần là phục hồi đảng tịch, quy lại thành phần (từ địa chủ, phú nông trở lại thành trung nông) chứ không hề có việc trả lại tài sản, nhà đất. (Đến năm 2004, theo báo Hà Nội Mới, UBND TP. Hà Nội mới ra quyết định trợ cấp cho một số trường hợp bị quy sai thành phần và có tài sản bị trưng thu, trưng mua trong thời kỳ cải cách ruộng đất với mức ba triệu đồng một trường hợp). 

Vấn đề đất đai có nhiều thay đổi lớn sau hiệp định Genève, v́ lúc đó có khoảng một triệu người bỏ Miền Bắc di cư vào Nam (trong đó hơn 2/3 người Công giáo tin vào lời đồn Đức Mẹ Đồng Trinh đă vào Nam nên họ bỏ giáo sứ, bỏ nhà đi theo). Sau khi tái tổ chức chính quyền, tạm ổn định t́nh h́nh, Hồ Chí Minh kư sắc luật về Cải Cách Ruộng Đất ngày 14-6-1955. Sắc luật này căn bản dựa trên hai sắc lệnh tháng 4 và tháng 12-1953, theo đó nhà nước tịch thu toàn bộ tài sản đất đai, nhà cửa, gia súc, nông cụ… của những người theo thực dân, địa chủ gian ác, cường hào ác bá, Việt gian, phản động; trưng thu không bồi thường. Tiếp tục tước quyền sở hữu đất đai của các tổ chức Thiên Chúa giáo… Lập toà án nhân dân để chuyên xét xử các địa chủ phản động, gian ác, những người chống phá "cách mạng" hay chống phá Cải Cách Ruộng Đất.Chỉ tính riêng trong khoảng thời gian John Dooley quản trưởng tại Ṭa khâm (1950-1959) đă cho thấy trong quan hệ này không có cái gọi là “chủ thể tương ứng”, v́ sao? V́ Giáo hội Công giáo không phải là một nhà nước mà chỉ là một thành phần dân chúng đang chịu sự quy định của pháp luật, cụ thể là chính sách Cải Cách Ruộng Đất, và v́ trong con mắt của chính quyền sự hiện diện của Khâm sứ John Dooley cũng như của chính quyền thực dân là bất hợp pháp, là phi nghĩa, là phản động. 

Nếu lấy năm 1975 như là một mốc lịch sử cho những thay đổi trong nhận thức về đất đai th́ vào năm ấy đất đai ở miền Bắc đă nằm dưới những dạng phổ biến là hợp tác xă bậc thấp, bậc cao và nông trường. Việc cải tạo nông nghiệp, cũng như tiến tŕnh quốc hữu hóa ở miền Bắc cơ bản đă hoàn thành trước năm 1960. Đất đai hoàn toàn không c̣n nằm trong tay sở hữu tư nhân. Trong khi đó, miền Nam, cuộc cải tạo nông nghiệp bắt đầu từ năm 1976 và qua các giai đoạn: tịch thu ruộng đất, phân chia lại cho công bằng và tập thể hóa. Những cố gắng này được đẩy rất mạnh và kết quả của nó được nhắc lại trong một chỉ thị ban hành vào năm 1988. Đến thời điểm đó cái gọi là “chủ thể gần nhất” Công giáo ấy cũng không có một giá trị sở hữu nào ngoài việc buộc phải ḥa vào với sở hữu tập thể.Sự kiện đất chùa bị thực dân Pháp và Công giáo chiếm đoạt cho đến sự kiện Ṭa khâm bị tịch thu đều là một thực tế lịch sử đă nằm ngoài khuôn khổ pháp lư hiện hành (dù thời gian là ngắn hay dài). Cụ thể trong khoản 2 điều 10 Luật Đất đai đă quy định: "Nhà nước không thừa nhận việc đ̣i lại đất đă được giao theo quy định của Nhà nước cho người khác sử dụng trong quá tŕnh thực hiện chính sách đất đai của Nhà nước Việt Nam dân chủ cộng hoà, chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hoà miền Nam Việt Nam và Nhà nước Cộng hoà Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam". Về chi tiết, cụ thể, khoản 1 điều 4 Nghị định số 181/2004/NĐ-CP ngày 29/10/2004 về thi hành Luật Đất đai đă quy định: "Nhà nước không thừa nhận việc đ̣i lại đất và không xem xét việc giải quyết khiếu nại về việc đ̣i lại đất mà Nhà nước đă giao cho người khác sử dụng theo các chính sách ruộng đất trước ngày 15/10/1993 trong các trường hợp sau: a. Đất bị tịch thu, trưng thu, trưng mua khi thực hiện Cải Cách Ruộng Đất ở miền Bắc; chính sách xoá bỏ triệt để tàn tích chiếm hữu ruộng đất và các h́nh thức bóc lột thực dân phong kiến ở Miền Nam. 

Tuy nhiên đối với vấn đề vụ “đ̣i” Ṭa khâm của người Công giáo, người Phật tử không phải v́ thế mà lật lại lịch sử để đ̣i lại chùa Báo Thiên, chẳng qua hành động “đ̣i” của người Công giáo (trên một mảnh đất mà có lúc thái độ văn hóa và t́nh người đă bị bỏ quên ấy) đă gợi nhắc lại cho người Phật tử một nỗi ngậm ngùi. Và chính là thái độ bất chấp diễn tŕnh lịch sử, bước qua khung pháp lư với độ dài là 50 để kêu gào cái gọi là “chủ thể hiện hành” đă gợi nhắc cho người dân Việt Nam về h́nh bóng những yêu sách trắng trợn của thực dân Pháp. Và bởi trong khi pháp luật được thực thi th́ họ không dám mở miệng để “đ̣i công lư”. Quả là “gian khổ” cho một hành tŕnh lật lại và lật lọng sự kiện của 50 năm về trước. Nhưng họ có nghĩ về những điều họ đă đối xử với dân tộc này khi c̣n biết bao những mất mát chưa nguôi ngoai của dân tộc Việt Nam vẫn c̣n hằn lên trên mỗi gia đ́nh. Ai là người thay họ đi “đ̣i”? Bị tịch thu một mảnh đất Ṭa khâm (do quay lưng lại với dân tộc) th́ họ đau đớn như lóc xương chẻ thịt. C̣n Phật giáo mất bao nhiêu ngôi chùa, dân tộc mất bao nhiêu di sản văn hóa th́ họ xem như là chuyện “dĩ văng” và cái gọi là “hoàn toàn đi vào lịch sử”. 

Lê Huy Tuấn viết: “Phật giáo Việt Nam từ bấy đến nay, qua bao nhiêu thăng trầm là bấy nhiêu lần thay đồi về mặt tổ chức và chủ thể rồi (sự phân tán của nhiều hệ phái Phật giáodưới thời Pháp thuộc thuộc để rồi thống nhất dưới cùng một giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất; sau năm 1975 lại là Giáo hội Phật Giáo Việt Nam và một Giáo hội Phật giáo Việt nam Thống Nhất khác không đặt dưới sự chi phối về chính quyền). Cho dù cố nại rằng chủ thể là toàn bộ Phật tử Việt Nam đi chăng nữa th́ chủ thể dứt khoát cần phải có ở phía bên kia, trong sự kiện này là chính quyền thực dân, nay đă hoàn toàn đi vào lịch sử”.

 Ở điểm này Lê Tuấn Huy đă bộc lộ rơ nhận thức thiếu căn cứ về lịch sử Phật giáo. Bởi dù dưới bất cứ danh nghĩa tên gọi tổ chức ǵ th́ từ thời phong kiến đến hiện đại vẫn thống nhất một khái niệm đó là Phật giáo Việt Nam – Đạo Phật Việt Nam (từ khi thành lập nhà nước phong kiến Phật giáo đă là một thể thống nhất bên cạnh Đạo Lăo, Đạo Nho. Công giáo vào Việt Nam có thể sớm hơn trước khi Pháp xâm lược nhưng không phải là Giáo hội và càng không được nhà nước phong kiến công nhận là đạo. Chỉ chính thức khi có quyền thực dân (không được người Việt Nam thừa nhận, trừ một bộ phận triều đ́nh nhu nhược và người Công giáo), người Công giáo mới có Giáo hội. Giáo hội này lúc đó được xem là một thực thể gắn liền với thực dân Pháp). Các hệ phái Phật giáo của Phật giáo Việt Nam gồm các ḍng truyền thừa (tương đương với ḍng tu Công giáo) nên không lấy danh nghĩa “Giáo hội”. Nhưng Đạo Phật vẫn là một tôn giáo chính. Trong Phong trào Duy Tân, Phan Chu Trinh thấy mối nguy của giặc Pháp đă kêu gọi bài Nho hưng Phật. Sự phá phách chùa chiền của thực dân và giáo sĩ Công giáo đă khiến cho những người Phật tử Việt Nam đoàn kết lại và phong trào chấn hưng Phật giáo nổ ra mạnh mẽ trên cả 3 miền ngay từ những năm đầu thế kỷ 20. Tùy điều kiện mỗi miền mà đặt tên gọi “Giáo hội”, tuy nhiên chủ thể thống nhất là một: Phật giáo Việt Nam – Đạo Phật. 

Nếu tính song song với thời điểm năm 1950, và sự kiện Công giáo “cho mượn” Ṭa khâm, tại Hà Nội ngày 8-6-1950 Phật giáo Việt Nam chính thức trở thành thành viên sáng lập của Giáo hội Phật giáo Thế giới. Ngày 14-9-1952, các vị đại biểu của Tăng già Bắc-Trung-Nam đă có mặt tại chùa Quán Sứ, Hà Nội, họp Đại Hội đồng, tiến hành thành lập Giáo hội Tăng già Toàn quốc. Đại Hội đồng đă thông qua bản quy chế của Giáo hội, bầu ra Hội đồng Pháp Chủ gồm ba vị Pháp Chủ ở ba miền, có nhiệm vụ chứng minh, ủng hộ. Mọi công việc do vị Thư­ợng Thủ cùng Tổng Trị sự đảm nhiệm. Suy tôn vị Thư­ợng Thủ đứng đầu Giáo hội và bầu ra Tổng Trị sự (nhiệm kỳ 2 năm) cùng các chuyên ban để thực hành các công việc của Giáo hội. Kết thúc Hội nghị, Giáo hội lấy tên là Giáo hội Tăng già Việt Nam, Ḥa thư­ợng Tuệ Tạng - Thích Tâm Thi được suy tôn ngôi Thượng thủ.

 

Sau năm 1954 tên gọi Phật giáo Việt Nam có thể thay đổi nhưng vẫn là một chủ thể thống nhất trong ḍng lịch sử.Trong thư gửi Hội Phật tử Việt Nam, Hồ Chủ tịch có viết: “Nay đồng bào ta đại đoàn kết, hy sinh của cải, xương máu, kháng chiến đến cùng, để đánh tan thực dân phản động, để cứu quốc dân khỏi khổ nạn, để giữ quyền thống nhất và độc lập của tổ quốc. Thế là chúng ta đă làm theo ḷng từ bi của Đức Phật Thích Ca, kháng chiến để đưa giống ṇi ra khỏi các khổ ải nô lệ”. Chủ thể trước đó của Giáo hội Phật giáo với chính quyền thực dân (là không khuất phục, bán nước) và chủ thể sau đó với VNDCCH (là không đứng ngoài vận mệnh dân tộc). Điều đó luôn thống nhất. Cũng cần nói thêm khi chính quyền thực dân mất cái gọi là chủ thể Công giáo cũng mất theo. Và cái chủ thế Công giáo trong chính quyền thực dân là lớn lối cướp phá chùa chiền, là cấu kết bóc lột nhân dân, là quay lưng lại với dân tộc, c̣n cái chủ thể Công giáo sau chính phủ VNDCCH là lo âu, sợ hăi, mặc cảm. Như vậy ở miền Bắc, khi chính quyền thực dân cáo chung cũng chính là lúc cái gọi là “chủ thể Công giáo” hay “Giáo hội Công giáo” (mới đích thực) “hoàn toàn đi vào lịch sử” và lép vế hơn so với Giáo hội Phật giáo khi ấy. 

Lê Tuấn Huy bạo biện: “Ngoài việc sự vụ xảy ra ngay dưới chế độ hiện hành, theo những thông tin được đưa ra từ phía Giáo hội, họ có các văn bản cần thiết (nói trống) làm cơ sở cho yêu cầu của ḿnh (yêu sách). Vấn đề c̣n lại giờ đây là vấn đề giá trị thực của các chứng thư đó và hiệu lực của chúng có nằm trong khuôn khổ thừa nhận của hệ thống quy định pháp luật hay không”. Đến đây mới lộ rơ hành động “đ̣i” quả thực rất hồ đồ, v́ biết bao con người như vậy mà không nghiên cứu xem pháp luật Việt Nam quy định như thế nào à? 

Rơ ràng chính bản thân người Công giáo đă cố t́nh “đánh bùn sang ao” để bước qua lịch sử, bước qua khung pháp lư hiện hành và bước qua cả hiện thực (là những người công dân đang sống trên mảnh đất Việt Nam cần phải tuân thủ theo hiến pháp và pháp luật Việt Nam cho dù đó là điều cá nhân ḿnh không bằng ḷng v́ sự khiếm khuyết nào đó của nó). Cách nói trên của Lê Huy Tuấn cho thấy họ chẳng có những văn bản cần thiết nào cả, ngoài cái ǵ đó c̣n vấn vương trong trí óc họ, rằng Ṭa khâm là đất nhà thờ Lớn cho Khâm sứ John Dooley “mượn”, c̣n “mượn” như thế nào th́ trời biết đất biết.

 

Trong khi đó Chính quyền rất có thể họ sẽ nói: “Chúng tôi có tịch thu ǵ của các ông đâu, Toà Khâm Sứ là chúng tôi thu từ chính quyền thực dân, nên các ông không có quyền đ̣i lại” (LS Trần Vũ Hải). Và cho dù có bằng chứng ǵ đó đi chăng nữa th́ Chính quyền cũng không thể sửa đổi pháp luật để đáp ứng yêu sách đó. Cho nên người Công giáo đừng tiếp tục hô hào rằng nhà nước “vi phạm pháp luật”, “cướp đất tôn giáo”... V́ nó sẽ dẫn đến một hậu qủa xă hội không thể lường trước được. 

Nếu một lúc nào đó sự việc chuyển biến có lợi cho vụ việc “đ̣i” đất của người Công giáo đi chăng nữa th́ chỉ có thể là một sự nhân nhượng nằm ngoài pháp lư và nằm ngoài lối ửng xử thông thường của t́nh người, lợi ích dân tộc chứ không bao giờ nằm trong cái gọi là “v́ công lư” cả.

 

Trần Minh Khoa

(xem thêm:http://www.anninhthudo.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=17550&ChannelID=3)

Được đăng bởi SEN VIỆT tại 01:28 0 nhận xét  

Thứ bảy, ngày 26 tháng một năm 2008

 

"CẦU NGUYỆN" T̉A KHÂM: NHỮNG HÀNH VI KHÔNG THỂ CHẤP NHẬN ĐƯỢC

 

(ANTĐ) - Thời gian qua, đặc biệt, trong hai ngày 25 và 26-1, tại khu vực 42 phố Nhà Chung, phường Hàng Trống, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội xảy ra hành vi gây mất trật tự của nhiều giáo dân, ảnh hưởng nghiêm trọng đến ANTT và sinh hoạt đời sống của người dân cùng các trường học xung quanh. Báo ANTĐ đă nhận được nhiều đơn thư của bạn đọc và các tổ chức đoàn thể quần chúng nhân dân, bày tỏ sự bất b́nh và yêu cầu những hành vi vi phạm pháp luật tại đây cần chấm dứt ngay. 

Theo t́m hiểu của PV Báo ANTĐ, thực hiện chính sách của Nhà nước về cải tạo nhà cửa, ngày 24-11-1961, linh mục Nguyễn Tùng Cương (đại diện quản lư) đă bàn giao cơ sở nhà đất 40a, nay là số nhà 42 phố Nhà Chung để Nhà nước thống nhất quản lư. Căn cứ NQ số 23/2003/QH11 ngày 26-11-2003 của QH khóa XI về nhà đất do Nhà nước đă quản lư, bố trí sử dụng trong quá tŕnh thực hiện các chính sách quản lư nhà đất và chính sách cải tạo XHCN về nhà đất trước ngày 1-7-1991 th́ cơ sở nhà đất tại số nhà 42 Nhà Chung hiện giao cho UBND quận Hoàn Kiếm quản lư, sử dụng, thuộc sở hữu Nhà nước.
Khu vực 42 Nhà Chung hiện tại là trụ sở làm việc của 3 cơ quan: Pḥng VHTT- TDTT, Nhà văn hóa, Trung tâm TDTT và Nhà văn hóa thiếu nhi quận Hoàn Kiếm. Được biết, Ṭa Tổng Giám mục Hà Nội có đơn xin giao lại khu nhà đất số 42 Nhà Chung. Về việc này, Thủ tướng Chính phủ đă chỉ đạo Bộ Xây dựng có Công văn trả lời ngày 6-11-2007, nêu rơ: Đơn của Ṭa Giám mục Hà Nội là không đủ cơ sở giải quyết và không phù hợp với NQ 23 của QH.
Trung tâm TDTT và Nhà văn hóa quận Hoàn Kiếm đă hoạt động liên tục trên 40 năm và hiện nay nhu cầu sử dụng nhà đất tại số 42 phố Nhà Chung cho các sinh hoạt văn hóa của công đồng dân cư rất cần thiết, cần được tiếp tục duy tŕ sử dụng ổn định. Trong trường hợp Hội đồng Giám mục Việt Nam và Ṭa Tổng Giám mục Hà Nội có nhu cầu thực sự cần thiết về diện tích làm việc th́ có văn thư và lập đề án tŕnh cấp có thẩm quyền xem xét để được giải quyết theo quy định của Luật Đất đai năm 2003 và phù hợp với quy hoạch chung xây dựng thành phố Hà Nội.


Những diễn biến phức tạp

Tuy nhiên, trong những ngày qua, một số giáo dân đă trèo qua hàng rào sắt đặt bức tượng Đức mẹ sầu bi tại sân trước của các cơ quan ở 42 Nhà Chung.  

Trước sự việc này, UBND TP Hà Nội đă gửi Công văn đến ông Nguyễn Văn Nhơn, Chủ tịch Hội đồng Giám mục Việt Nam và ông Ngô Quang Kiệt, Tổng Giám mục Hà Nội, đề nghị Ṭa Tổng Giám mục Hà Nội yêu cầu một số giáo dân chấm dứt ngay những việc vi phạm pháp luật, vi phạm các quy định về hoạt động tôn giáo, đồng thời sớm khôi phục trả lại nguyên hiện trạng, di chuyển tượng Đức mẹ và thánh giá ra khỏi khu vực số nhà 42 phố Nhà Chung. Song, Ṭa Tổng Giám mục không những không thực hiện, mà c̣n để t́nh h́nh diễn biến phức tạp thêm.

Đặc biệt, lúc 11h30, ngày 25-1-2007, sau Thánh lễ tạ ơn Đức Hồng y Phạm Đ́nh Tụng 90 năm hồng ân, 60 năm linh mục, 45 năm giám mục tại Ṭa Tổng giám mục, các vị linh mục đă kêu gọi hàng trăm linh mục, chúng sinh, giáo dân từ các giáo phận về tham dự tại Nhà thờ Lớn đă kéo sang khu vực trước cổng 42 Nhà Chung làm lễ cầu nguyện. Điều đáng tiếc là phía Ṭa giám mục đă có những lời nói kích động trên loa phát thanh, dẫn đến việc nhiều giáo dân đă có những hành vi kích động, gây rối trật tự, phá tài sản của các cơ quan tại đây. Khi nhân viên bảo vệ cơ quan yêu cầu ra ngoài, nhiều giáo dân không chấp hành và có hành vi quá khích, chửi bới, đánh lại nhân viên bảo vệ.

 

Phía bên ngoài, các giáo dân xé rách và phá các biển giới thiệu hoạt động của Trung tâm TDTT, đẩy, phá cổng và tràn vào khu vực sân của các cơ quan, tiếp tục đe dọa, đuổi đánh cán bộ, nhân viên của các cơ quan làm việc tại đây. Biển tên của các cơ quan cũng bị họ tháo dỡ.
Nghiêm trọng hơn, Ṭa Tổng giám mục đă để các linh mục, giáo dân tự ư và cố t́nh chiếm dụng diện tích sân của các cơ quan ở 42 Nhà Chung để cắm cây thánh giá cao khoảng 4 mét và cho xây bệ, đặt hoa ngay sân trước cổng chính. Một chiếc lều bạt có mái che cũng được dựng ngay gần bức tượng Đức mẹ sầu bi.

22h30 ngày 25-1, tổ công tác CAQ Hoàn Kiếm và CAP Hàng Trống vào kiểm tra khu vực lều bạt này. Có khoảng 100 người có mặt, nhưng không xuất tŕnh giấy tờ tùy thân theo yêu cầu của lực lượng công an. Thậm chí, nhiều người không xưng họ tên và tỏ thái độ cản trở lực lượng làm nhiệm vụ. Tổ công tác CAQ Hoàn Kiếm đă lập biên bản về thái độ của những giáo dân này. Ngay trong ngày 25-1, trên báo mạng điện tử của giáo hội đă đưa nhiều tin, bài, ảnh xuyên tạc sự thật và kích động giáo dân xung quanh sự việc trên.

 

Ngay sau khi sự việc xảy ra, Thành ủy, UBND thành phố đă chỉ đạo chính quyền và hệ thống chính trị quận Hoàn Kiếm cùng các cơ quan liên quan của thành phố triển khai nhiều biện pháp tuyên truyền, thuyết phục, vận động bà con giáo dân kiềm chế giữ ǵn ANTT trong khu vực, b́nh tĩnh hành động theo pháp luật, không để phức tạp thêm t́nh h́nh. Đồng thời trực tiếp cử đoàn đại biểu do Chủ tịch UBND quận Hoàn Kiếm vào Ṭa Tổng giám mục Hà Nội đề nghị cộng tác cùng chính quyền vận động giáo dân trở về địa phương. Tuy nhiên, đại diện Ṭa Tổng giám mục chưa cộng tác.

Có thể khẳng định, những hành vi của một số giáo sĩ và giáo dân nêu trên đă vi phạm pháp luật. Đó là: Hủy hoại tài sản của Nhà nước; Lấn chiếm đất công, xây dựng trái phép, treo khẩu hiệu trái quy định; Tập trung đông người và cư trú bất hợp pháp, làm mất trật tự giao thông công cộng và nơi làm việc của cơ quan Nhà nước khu vực số 42 Nhà Chung; Xúc phạm, lăng mạ và gây thương tích cho cán bộ, nhân viên Nhà nước; Tổ chức cầu nguyện trái quy định của pháp lệnh tín ngưỡng tôn giáo.

Việc cần thiết và đúng đắn lúc này là, Ṭa Tổng Giám mục Hà Nội cần chủ động hợp tác chặt chẽ với chính quyền địa phương để tuyên truyền, vận động và yêu cầu các giáo sĩ, giáo dân chấp hành nghiêm chỉnh pháp luật, chấm dứt ngay các hành vi vi phạm, đảm bảo ANTT trên địa bàn


Dư luận lên tiếng về những lộn xộn tại 42 phố Nhà Chung

“Ngày 25-1, nhiều giáo dân đă đến Pḥng VHTT quận Hoàn Kiếm ở 42 Nhà Chung để phá khóa, đạp đổ cổng sắt và một số tài sản Nhà nước khác, gây mất trật tự và tấn công thương tích cho nhân viên bảo vệ. Đây là việc làm vi phạm pháp luật. Pháp lệnh về Tôn giáo đă có hiệu lực hơn 1 năm nay. Các chức sắc tôn giáo vào giáo dân đều nhiệt liệt đồng t́nh với Pháp lệnh này, v́ nó thể hiện chính sách nhất quán của Đảng và Nhà nước ta luôn tôn trọng và tạo điều kiện cho các tôn giáo hoạt động. Tuy nhiên, các tôn giáo nói chung và giáo dân nói riêng được tự do hoạt động tín ngưỡng th́ càng cần phải tôn trọng pháp luật. Chúng tôi yêu cầu các giáo dân quá khích chấm dứt ngay những hành động sai trái. Ṭa Tổng giám mục Hà Nội và giáo xứ Hàng Bài cần khuyên răn các giáo dân b́nh tĩnh, hành động đúng pháp luật...”.(Đại diện nhân dân phường Hàng Bài, Hoàn Kiếm).

“Nhân dân phường Phan Chu Trinh được biết ngày 25-1-2008, có một số giáo dân ở các tỉnh cùng một số linh mục đến Pḥng VHTT ở 42 Nhà Chung gây rối trật tự công cộng và gây thương tích cho nhân viên bảo vệ. Đây là việc làm vi phạm pháp luật Nhà nước. Nhân dân phường Phan Chu Trinh rất phẫn nộ và bức xúc trước những hành động sai trái trên của một số giáo dân bị xúi giục. Chúng tôi kiến nghị UBND thành phố và quận Hoàn Kiếm cần nghiêm khắc xử lư những hành động gây rối làm ảnh hưởng ANTT, vi phạm pháp luật nêu trên”.(Đại diện nhân dân phường Phan Chu Trinh)

“Gửi ông Ngô Quang Kiệt, Ṭa Tổng giám mục Hà Nội! Chúng tôi là bà con nhân dân khu phố Nhà Thờ - Nhà Chung thuộc phường Hàng Trống. Yêu cầu ông Kiệt: tại sao ông chỉ đạo giáo dân gây mất trật tự trị an, ảnh hưởng đến đời sống của dân? Phố Nhà Chung - Nhà Thờ có 6 trường học. Các ông tập trung đông người, thậm chí đập phá cửa, đánh người gây tắc đường, gây mất trật tự, vi phạm pháp luật. Chúng tôi yêu cầu ông không được phát loa đài ầm ĩ; nhanh chóng chuyển tượng Chúa và Thập tự về nơi thờ phụng tôn nghiêm; không cho giáo dân tụ tập đông ngoài đường phố gây mất trật tự”. (Bà con khu phố Nhà Chung - Nhà Thờ).

“Gửi ông Ngô Quang Kiệt, Ṭa Tổng giám mục Hà Nội! Chúng tôi là tập thể 160 Cựu chiến binh phường Hàng Trống, cực lực phản đối và lên án hành động chỉ đạo, xúi giục giáo dân của ông đă gây ra trên địa bàn phường từ ngày 20-12-2007 đến nay. Chúng tôi yêu cầu ông ngừng ngay những hành động vi phạm pháp luật Nhà nước Việt Nam. Chúng tôi đă đổ máu cùng nhân dân để giành lại chính quyền từ tay thực dân Pháp, đế quốc Mỹ; và sẽ không cho phép các ông gây mất ổn định chính trị ở địa phương. Chúng tôi sẽ yêu cầu chính quyền có biện pháp kiên quyết với các ông nếu các ông không dừng hoạt động vi phạm pháp luật này”.(Hội Cựu chiến binh phường Hoàng Trống, Hoàn Kiếm)


Nhóm PV Nội chính (http://www.anninhthudo.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=17550&ChannelID=3)

(Tựa do Sen Việt đặt)

Được đăng bởi SEN VIỆT tại 20:37 0 nhận xét  

Bài trong tháng

"Bến xuân" và giai thoại mối t́nh dang dở
Bà Huyện Thanh Quan
Chùa Báo Thiên
Cuộc tṛ chuyện cuối cùng với Nguyễn Khải
Công giáo cực đoan
Hoàng Cầm
Hoàng Phủ Ngọc Tường
Một nét tết xưa
Nghệ sĩ Michael Hùng
Nguyễn Tường Bách: Thế giới chúng ta đang sống chính là pháp giới
Người về Kong Ch'ro
Ngụy quân tử Vơ Văn Ái
Nhà chùa thành nhà thờ
Nhà sư và "218 đứa con"
Năm Tư bàn chuyện Chuột
Phán quyết thiếu cơ sở
Thiền sư Lê Mạnh Thát
Thương hiệu sinh viên VN
Thắng cảnh Việt nam
Trường Sa
Tài năng Việt: Wendy Vơ
Tôi viết Phạm Xuân Ẩn
Tổng trấn Lê Văn Duyệt
Vĩnh biệt Nguyễn Khải
Vấn đề "ṭa nhà khâm sứ"
Về vụ Toà Khâm
Về Đại hội Phật giáo
Ư kiến giáo dân

 

 

   

Copyright Chuyển Luân 2005

Designed by HT MEDSOFT

CHUYỂN LUÂN ONLINE