|
Suy ngẫm từ một cuộc họp
báo
Trần
Trung Trực (LB Nga)
Suốt một
tuần nay trên mạng nhan nhản thông tin về
hoạt động mít tinh, biểu t́nh của cái gọi là “Đảng Việt Tân” ở Mỹ,
Đức, Nauy, Ôxtrâylia... nhân “Ngày nhân quyền thế giới”. Tôi và các
bạn tôi đang sinh sống ở nước ngoài không thể không
quan tâm, t́m hiểu xem cái tổ chức đảng
Việt Tân này gồm những ai và Cương lĩnh hoạt động của họ ra sao? Cái
mà họ tập trung la lối lên án Nhà nước Việt Nam thực chất là cái ǵ?
Anh bạn tôi dường như không gh́m được sự bực dọc, nói giọng bốp
chát:
- Cái cần t́m hiểu nguyên cớ th́ không t́m; cái không cần th́ lại để
tâm phí sức?
- Thế điều ǵ cần để tâm? - chúng tôi nhao nhao dồn hỏi.
Như găi đúng chỗ ngứa, anh bạn được dịp nói một lèo:
- Các cậu có nhớ nội dung cuộc họp của ngài đại sứ Mỹ ở VN cách đây
vài tuần không ?
- Điều ấy liên quan ǵ đến các cuộc biểu t́nh của đảng Việt Tân gần
đây?
- Như vậy các cậu mới nh́n ngọn mà chưa nh́n gốc. Căn nguyên sâu xa
là sự bênh vực của ngài Đại sứ đối với nhóm Việt Tân vừa bị bắt ở
VN. Lập luận của ông ta có nhiều điều khó có thể chấp nhận. Này nhé,
thứ nhất, ngài Đại sứ khẳng định rằng, sứ mệnh cao cả của ngài trong
nhiệm kỳ ở VN là ưu tiên cho nhân quyền, kinh tế và giáo dục. Theo
cách nói đó th́ nhân quyền là vấn đề được ngài đại sứ ưu tiên hàng
đầu. Nghe qua th́ nhiều người mừng rỡ v́ suy cho cùng, cuộc sống của
mỗi con người là quyền được no cái bụng, quyền được học hành, quyền
được tự do đi lại, tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng, tự do làm
những ǵ mà pháp luật không cấm; quyền được mưu cầu hạnh phúc,
v.v... Kể ra th́ nhiều thứ lắm, nhưng chung qui lại là quyền được
làm người, quyền được sống trong b́nh yên, hạnh phúc. Không hiểu
ngài đại sứ khi nói nhân quyền ở Việt Nam có bao hàm những nội dung
cốt yếu đó không?
Thứ hai, chúng ta càng ngỡ ngàng hơn trước sự vênh nhau về lời nói
và việc làm của ngài đại sứ chung quanh chuyện nhân quyền. Những
người của một tổ chức bất hợp pháp lập ra từ nước ngoài (trong đó có
người từ Mỹ) mang theo các tài liệu vào VN để vu cáo, kích động
(thậm chí mang cả súng và chất nổ), vậy th́ ngài đại sứ sẽ giải
thích thế nào về mục đích của nhóm người ấy, trong khi ngài luôn
nhấn mạnh cụm từ “họ đấu tranh ôn ḥa” (!) Lạy Chúa, chỉ có những ai
quay lưng lại với đất nước VN th́ mới gật gù trước cái lư sự của kẻ
vốn ỉ vào thế mạnh để luôn răn dạy các quốc gia phải tuân thủ cái
lối hành xử về nhân quyền của Mỹ!
Thứ ba, trong phát biểu, ngài chỉ lấy những thông tin trên mạng của
cái gọi là “đảng Việt Tân” và lời thanh minh của mấy người trong
nhóm; trong khi đó, ngài đă quên (hoặc cố t́nh quên?) những lời khai
vả cả những lời phát biểu trước ống kính truyền h́nh VN khi họ được
hưởng khoan hồng do đă khai báo thành thật về tội lỗi của ḿnh và
hứa sẽ không tái phạm! Vậy ngài đại sứ nghĩ ǵ về cái gọi là “ưu
tiên hàng đầu” về nhân quyền ở VN?! Phải chăng đó là sự ưu tiên bênh
vực những kẻ đă và đang phá rối cuộc sống b́nh yên ở đất nước VN?
Thứ tư, ngài đại sứ nói rằng, bất cứ ở đâu đều phải tôn trọng pháp
luật của nước sở tại. Ông thứ trưởng Bộ công an Nguyễn Văn Hưởng
trong buổi tiếp ngài đại sứ đă đưa ra nhiều bằng chứng để khẳng định
những hành động của nhóm người bị bắt là vi phạm một số điều cụ thể
trong bộ luật h́nh sự của nước CHXHCN Việt Nam. Vậy xin hỏi ngài đại
sứ: những điều ngài đọc trên mạng của “đảng Việt Tân” chẳng lẽ lại
là căn cứ duy nhất mang tính pháp lư để thay cho Bộ luật của một Nhà
nước có chủ quyền và hiện là Ủy viên không thường trực Hội đồng bảo
an LHQ?
Điều kỳ cục là, khi
phóng viên
hỏi rằng: “nếu những nhóm khủng bố lọt vào nước Mỹ, nhưng họ lại nói
là “vào để hoạt động không mang tính khủng bố” th́ ngài nghĩ sao? Sự
lúng túng trong câu trả lời của ngài đại sứ về vấn đề này càng thấy
rơ lư do v́ sao sự nguỵ biện ấy đă và đang được các thành viên “đảng
Việt Tân” tôn vinh và lấy đó làm chỗ dựa cho họ tiếp tục các hoạt
động chống phá VN.
Anh bạn tôi cầm ly nước đầy uống một hơi, rồi thủng thẳng:
- C̣n đây, các cậu hăy xem lời dạy chí lư của các cụ: mưu càng sâu,
ngă càng đau! |