|
Điện Biên Phủ
trên không
Kỳ 1: Thảm bại
của "pháo đài bay"
35
năm, đă là quá khứ, Hà Nội hôm nay đă “đàng hoàng hơn, to đẹp hơn” ở
tất cả góc cạnh. Những dấu vết của chiến tranh chỉ c̣n trong bảo
tàng, ở một vài tượng đài kỷ niệm và trong trí nhớ của những người
đă lớn tuổi, nhưng không một ai, không một điều ǵ bị quên lăng. 35
năm trước vẫn rất sống động trong kư ức và cả hồi niệm của nhiều
người ngày đó.
"Sút
bóng trước khung thành"
Trong bối cảnh lịch sử, tháng 5/1972, Tổng thống Mỹ Nixon hạ lệnh mở
chiến dịch không quân “Linebecker 1”- Tiền vệ, dùng B.52 đánh rải
thảm bom đường ṃn Hồ Chí Minh, chặn sự chi viện của miền Bắc cho
chiến trường miền Nam. Nhưng không thể làm được ǵ.
Quân Mỹ gặp thất bại nặng nề trên chiến trường miền Nam. Mỹ liều
lĩnh tiến hành cuộc tập kích đường không chiến lược bằng B.52 vào Hà
Nội, Hải Pḥng, nhằm khống chế thắng lợi của ta, buộc ta phải chấp
nhận những điều kiện có lợi về phía Mỹ và chính quyền Sài G̣n trong
đàm phán, kết thúc chiến tranh.
Hà
Nội không thể quên ngày 18/12/1972. Tổng thống Mỹ Nixon ra lệnh bắt
đầu chiến dịch “Linebacker 2”- Sút bóng trước khung thành, dùng máy
bay chiến lược B.52, cường kích “tàng h́nh” F111A và hàng ngàn chiến
đấu cơ tiêm kích chiến thuật, cùng sự hỗ trợ của 5 tàu sân bay tấn
công Hà Nội, Hải Pḥng với mục đích: "Đưa miền Bắc trở về thời kỳ đồ
đá”.
Từ
ngày 18-29/12/1972, 12 ngày đêm Hà Nội rực lửa, với "đất rung, ngói
tan, gạch nát". Nhưng, quân và dân Hà Nội hiệp đồng tác chiến, với
những cách đánh mưu trí, dũng cảm, sáng tạo làm lưới lửa của tên lửa
pḥng không, pháo pḥng không các loại, bủa vây máy bay Mỹ.
H́nh ảnh của Hà Nội những ngày cuối năm 1972 được mô tả bằng các cụm
từ hiên ngang, ngẩng cao đầu trực diện với kẻ thù.
“Điện Biên Phủ trên không” là cụm từ mà báo chí phương Tây ngày ấy
đă "giật tít” như thế để diễn tả thất bại cuộc tấn công chiến lược
của Mỹ ở Hà Nội. Và cùng với những thắng lợi trên chiến trường miền
Nam, Mỹ bắt buộc phải ngồi vào bàn đàm phán ngày 27/1/1973 ở thế của
kẻ thua trận.
Những người thầm lặng
Trong chiến dịch "Linebacker 1”, Mỹ đă đưa máy bay chiến lược B.52
rải bom xuống chiến trường miền
Nam.
Như đă dự liệu trước, ta đă có chỉ thị cho các nhà nghiên cứu khoa
học quân sự nghiên cứu cách bắn hạ B.52. Đồng thời, kết hợp với
những chiến sĩ t́nh báo chiến lược của ta t́m tài liệu về loại máy
bay này.
Đến tháng 9/1972, tài liệu “Cách đánh B.52”- hay c̣n gọi là “Cẩm
nang đỏ”, sau nhiều lần bổ sung, hoàn chỉnh đă góp phần nâng cao
chất lượng huấn luyện chiến đấu của các đơn vị pḥng không. Đặc biệt,
ngày 22/11/1972, ta bắn hạ 1 chiếc B.52 ở phía tây Nghệ An, đă bổ
sung thực tế về cách đánh B.52 hay là "pháo đài bay" của đối phương.
Chiến thắng 12 ngày đêm “Điện Biên Phủ trên không”, c̣n có một phần
đóng góp thầm lặng của các chiến sĩ t́nh báo, đă mưu trí, dũng cảm,
ẩn thân giấu ḿnh ngay trong ḷng địch, cung cấp các thông tin quư
giá, kịp thời chuyển về để Hà Nội chủ động đánh địch.
|
12 ngày đêm quyết chiến, quân và dân ta đă bắn rơi 77 máy
bay hiện đại thuộc không quân chiến lược, chiến thuật của Mỹ,
trong đó có 33 máy bay B.52 chiếm tỉ lệ tổn thất 18% máy bay
chiến lược của Mỹ. |
35
năm sau, đó vẫn là những chiến công thầm lặng của các chiến sĩ t́nh
báo âm thầm cống hiến cho Tổ quốc. Những bản báo cáo ngày đó thật sự
là thông tin đặc biệt giá trị.
Đầu tháng 12/1972 tin báo về: "Mỹ
điều động tăng cường thêm 2 hàng không mẫu hạm ở Biển Đông thành 4
cái. Trong đó hàng không mẫu hạm Saratoga từ Philippines và
Interprise từ Nhật Bản đă áp sát bờ biển Thanh Hóa… Số máy bay chiến
lược B.52 đến sân bay Utapao - Thái Lan tăng đột ngột, chật chỗ. Các
xe chở bom đi lại liên tục. Thêm 3 chiếc KC.135, máy bay tiếp dầu đă
đến sân bay Ubon, 5 chiếc KC.135 ở căn cứ Subich - Philippines cũng
sẵn sàng. Một bộ chỉ huy quân sự về không quân chiến lược mới thành
lập để điều hành 2 căn cứ Utapao và Guam.”
Ngày 14/12/1972, báo cáo khẩn, từ Văn pḥng Nhà Trắng: ”Ngày
14/12/1972, Tổng thống Mỹ Nixon chính thức ra lệnh 17/12/1972 tiếp
tục rải thủy lôi phong tỏa các cảng và cửa sông Bắc Việt. Ngày
18/12/1972, không quân chiến lược B.52 tấn công vào Hà Nội, Hải
Pḥng. Bắt đầu chiến dịch Linebacker 2”.
Sáng ngày 18/12/1972, thông tin báo về: "6
giờ sáng, hàng không mẫu hạm America đậu ở phía đông Hà Tĩnh điện
hỏi Sở Chỉ huy không quân chiến lược - trực thăng hôm nay làm nhiệm
vụ cấp cứu ở đâu? 10 giờ, 11 giờ 30, 2 lần máy bay trinh sát không
người lái bay vào Hà Nội, Hải Pḥng.
14
giờ, tin khẩn: "Một chiếc
RF-4C, máy bay trinh sát vũ trang, điện về căn cứ - thời tiết Hà Nội
bảo đảm cho không quân hoạt động tốt".
14
giờ 30, tin khẩn tiếp tục báo về: "Tất
cả các máy bay B.52 ở 2 căn cứ Guam và Utapao đă được tiếp xăng cho
4-5 giờ bay. Đă lắp bom theo cơ số. Các máy bay chiến thuật cường
kích, tiêm kích đang khởi động chuẩn bị…".
19
giờ - Rada của Đại đội 6, Trung đoàn Ba Bể nhận được tín hiệu B.52
đang bay từ Nam Lào lên phía Bắc, hướng về Hà Nội. 19 giờ 15, toàn
Quân chủng Pḥng không - Không quân và toàn bộ lực lượng dân quân,
tự vệ, các lưới pḥng không tầm trung, tầm thấp của Hà Nội, Hải
Pḥng nhận lệnh: Sẵn sàng chiến đấu với B.52!
20
giờ 30, Tiểu đoàn tên lửa 59, Trung đoàn 261, Sư đoàn 361 bắn rơi
chiếc B.52 đầu tiên, Tiểu đoàn 77, Trung đoàn 257, Sư đoàn 361 bắn
rơi tại chỗ một chiếc B.52 trên vùng trời Hà Nội.
Những bản tin khẩn của các chiến sĩ t́nh báo trong ḷng địch lặng lẽ
gửi về, với những thông tin chính xác gần như tuyệt đối, góp phần
vào chiến thắng “Điện Biên Phủ trên không”.
Cuộc họp báo gây bàng hoàng
Đêm 18/12/1972, mở đầu chiến dịch “Linebacker 2” nhằm “đè bẹp Việt
Nam, buộc Hà Nội phải chấp nhận mọi điều kiện của Mỹ trên bàn đàm
phán Hiệp định ḥa b́nh…”, Mỹ đă đưa máy bay chiến lược “pháo đài
bay” B.52, máy bay cường kích chiến thuật “tàng h́nh - cánh cụp cánh
x̣e” F111A hiện đại nhất của Không lực Mỹ, cùng hàng trăm máy bay
tiêm kích các loại như: "Người nhà trời” - AD6, “Thần sấm”-F105,
"Con ma”- F4, "Thập tự quân”- F8, "Kẻ đột nhập”- A6, "Ngôi sao chiến
đấu”- F104, “Cướp biển”- A7, “Chim ó nhà trời”- A4… mang hàng chục
ngàn tấn bom phá, bom sát thương, rocket… thảm sát, hủy diệt Thủ đô
Hà Nội và các vùng lân cận.
|

|
|
Lực lượng pḥng không bảo vệ bầu trời Hà Nội. |
Hà
Nội, với danh hiệu “Thủ đô của lương tri loài người”, quân và dân Hà
Nội đă đồng ḷng, hiệp sức, kiên cường, dũng cảm bảo vệ vùng đất,
vùng trời thiêng liêng của Tổ quốc Việt Nam. Cái giá đầu tiên Mỹ
phải trả khá đắt: 2 chiếc máy bay B.52G, in huy hiệu h́nh nắm đấm,
tia chớp và cành ôliu cùng hàng chữ Strategic Air Command, phơi xác
ở Phù Lỗ - Sóc Sơn - Hà Nội và Thanh Oai - Hà Tây. Không dừng lại
thế, c̣n có những bằng chứng “sống”: Fernando Alexander - Thiếu tá,
hoa tiêu; Hause Cilson - Đại úy, lái chính; Richard Tomat Simson-
Đại úy, điều khiển điện tử; Robert Clenxartel, Henrie Charbaron,
Character Browels - ba viên Đại úy hoa tiêu…
24
giờ Hà Nội đêm 18/12/1972, các nhà báo phương Tây và báo chí Việt
Nam đă dự một cuộc họp báo lịch sử tại Câu lạc bộ Quốc tế giữa ḷng
Hà Nội trong tiếng ầm ầm của bom rền đạn nổ… Hà Nội thông báo với cả
thế giới việc B.52 mang bom hủy diệt Thủ đô Việt Nam và thất bại của
Mỹ trên bầu trời Hà Nội.
Cả
nước Mỹ bàng hoàng khi chứng kiến sự thảm bại của “uy lực Mỹ” -
B.52, bị bắn rơi tại Thủ đô nhỏ bé của đất nước bé nhỏ bên bờ Thái
B́nh Dương.
Những “niềm tự hào” của nước Mỹ, những “quân nhân ưu tú” trong lực
lượng không quân chiến lược, những phi công “pháo đài bay” đầy kiêu
hănh, là niềm mơ ước, thần tượng của các phi công Mỹ khác, nay khiếp
sợ cúi đầu run rẩy thốt lên trong ánh mắt c̣n vương nỗi kinh hoàng
khi trả lời các phóng viên báo chí: "sợ lắm”, “rất sợ”, “thật khủng
khiếp”, “tôi không ngờ hỏa lực pḥng không của Hà Nội mạnh và bắn
chính xác đến thế”…
Lúc này, thiếu tá, chỉ huy điện tử Fernando, người Texas cay đắng
thốt lên: "Mọi sự tính toán của chúng tôi đă bị đảo lộn hết. Cấp chỉ
huy và các kỹ sư điện tử của chúng tôi đă khẳng định như đang nắm
trái ngọt trong tay... Phương án bay và tất cả các máy điện tử đủ
loại này rất tuyệt vời. Không một loại tên lửa và máy bay Mig nào
của Bắc Việt có thể bám, bắt được B.52 của ta… Tôi đă thực hiện đúng
quy tŕnh thao tác để bịt mắt đối phương… thế mà… như các ông thấy…
tôi đang ở đây và là tù binh”.
Đại úy Henrie Charbaron: "Khi được phổ biến nhanh ở căn cứ Guam
trước lúc bay, tôi sửng sốt bởi nghĩ rằng Hiệp định Ḥa b́nh sắp kư
kết như ông Kissinger tuyên bố cách đó ít ngày. Đến trước lúc nhảy
dù, tôi biết máy bay của tôi lọt vào một ổ dày đặc tên lửa
SAM
2 và cao xạ. Máy bay bị trúng đạn, rung lên dữ dội, khói mù mịt… Tôi
rơi xuống một đám ruộng và thấy nhiều người chạy tới. Tôi không kịp
làm ǵ theo hướng dẫn nếu máy bay rơi… Tôi cúi đầu giơ 2 tay đầu
hàng”.
|
 |
|
Một mảnh xác máy bay B-52 bị bắn rơi ở Hà Nội trong
Chiến dịch Linebacker II
(Nguồn: Wikipedia) |
Cả
nước Mỹ và thế giới c̣n được tận mắt thấy những quân nhân ưu tú của
quân đội Mỹ đă đánh mất uy lực của ḿnh ra sao trước đối phương. Họ
đă không đủ can đảm để thực hiện bài học quy định - quân lệnh khi
thành tù binh: Chỉ khai tên, tuổi, cấp bậc, chức vụ, đơn vị, số hiệu.
Họ đă khai cả bí mật kỹ thuật, cả lệnh của cấp trên phải ném bom ở
đâu, đổ tội cho chỉ huy: "Chúng tôi là quân nhân, phải tuân lệnh chỉ
huy. Chúng tôi biết B.52 có sức chứa bom và thả bom rải thảm tạo sự
hủy diệt rât lớn, nhưng phải theo lệnh và chấp nhận tội ác của ḿnh”.
Điều này c̣n được nhắc lại trong một bài báo trên Tạp chí
Quân lực Mỹ số ra tháng
7/1977: "Thật hăi hùng. Tôi cứ nơm nớp lo sợ mỗi lần bước lên máy
bay đến Hà Nội. Cứ nghĩ cảnh các bạn tôi cúi đầu ê chề trước hàng
chục ống kính trong buổi họp báo 19/12/1972, khủng khiếp. Trong căn
cứ, ai cũng mang nỗi lo sợ…”
Buổi họp báo lịch sử là một “đ̣n” tử huyệt đối với Mỹ. 12 ngày đêm
Hà Nội đă quyết tử cho một “Điện Biên Phủ trên không”, chấn động cả
nước Mỹ và lương tri nhân loại yêu chuộng ḥa b́nh trên thế giới.
Nguồn:
http://vietnamnet.vn/psks/2007/12/760118/
Kỳ
2: Cuộc cân năo không quên |