|
Không được phỉ báng ḷng yêu nước
Nguyễn Hữu Liêm
Hôm 15-12,
Công an Thành phố Hồ Chí Minh đă chính thức ra một thông báo, "Phát
hiện âm mưu kích động tuần hành, biểu t́nh… của các thế lực thù địch,
phản động, trong đó có tổ chức phản động khủng bố 'Việt Tân', trang
web 'Tập hợp thanh niên dân chủ', diễn đàn 'X-caphe' và một số trang
blog trên 'Yahoo 360'… lợi dụng mạng internet để kích động thanh
niên, sinh viên, học sinh xuống đường tuần hành, biểu t́nh phản đối
Trung Quốc. Việc lợi dụng kích động tuần hành, biểu t́nh gây rối
trật tự công cộng trên địa bàn thành phố là vi phạm pháp luật Việt
Nam. Công an TP. HCM kêu gọi thanh niên, sinh viên, học sinh b́nh
tĩnh, ḱm chế, tuân theo chủ trương của Đảng và Nhà nước, tỉnh táo
không nghe theo âm mưu kích động của các thế lực thù địch phản động".
Như vậy là lập trường của Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam đă rơ.
Và đây là một lập trường sai lầm, một chính sách thiếu khôn ngoan,
đi ngược với ḷng dân về một vấn đề lớn của Tổ quốc đang sôi bỏng.
Tại sao lại có chính sách "cấm biểu t́nh" và cáo buộc sự bộc lộ t́nh
yêu nước tự phát của nhân dân vào "âm mưu" của "các thế lực thù
nghịch"? Ghán ghép ḷng ái quốc và sự thể hiện t́nh yêu đất nước vào
một vài tổ chức hay diễn đàn chính trị ở hải ngoại là không những
trái với đạo đức chính trị, mà là một sự chọn lựa chính sách đối nội
vụng về của lănh đạo.
Khi ḷng dân đang lên cao cho một chính nghĩa dân tộc rơ ràng, khi
những cuộc biểu t́nh tự phát không đi ngược lại nhu cầu chính trị
quốc gia, không có tác hại đến an ninh nội bộ, th́ sự cấm đoán như
thế là một sự thể hiện của tinh thần bất an, thiếu tự tin của Đảng
và Nhà nước. Ngoài lư do ngoại giao với Trung Quốc, có thể phía
chính quyền đang lo ngại rằng khi mà phong trào biểu t́nh chống
Trung Quốc bột phát tăng cao, th́ họ không thể kiểm soát được t́nh
h́nh, để rồi ngọn lửa ái quốc này có thể biến thành một phong trào
chính trị nội bộ. Sức mạnh chính trị chỉ có thể đến từ cơ chế và tổ
chức, người cộng sản Việt Nam thừa biết điều này, v́ thế điều mà họ
sợ là khi Đảng Cộng sản không lănh đạo và kiểm soát được một cao
trào t́nh cảm của nhân dân. Ngọn lửa ái quốc sau bao thập kỷ bị dồn
nén, thay v́ thắp sáng và làm ấm ḷng t́nh dân tộc, nó có thể đốt
cháy luôn cơ chế chính trị vốn đang có quá nhiều vấn đề.
Tuy nhiên, dù có chính đáng hay không, sự lo sợ hệ quả không lường
trước được của phong trào quần chúng không phải là lư do "kín" để
công khai mạ lỵ nhân dân bằng cách ghán ghép "công trạng" và trao
thưởng "tín chỉ" cho các "thế lực thù nghịch". Thanh niên, sinh viên,
và quần chúng Việt Nam có đủ trưởng thành và bản lănh chính trị để ư
thức rằng t́nh yêu tổ quốc không phải chỉ là quyền độc tôn của Đảng
và Nhà nước - và chắc chắn là không phải phát xuất từ âm mưu khích
động của các "tổ chức phản động" ở hải ngoại. Một vài phần tử đơn lẻ
len lỏi, một vài tập truyền đơn rải rác nhân danh một tổ chức chính
trị nào đó, nếu có, sẽ không là một yếu tố đáng kể nào trong các
cuộc tụ họp biểu t́nh ôn ḥa trước sứ quán của Trung Quốc. V́ thế, "Thông
báo" nêu trên của Công an Thành phố Hồ Chí Minh là một thủ thuật "dọa
ma" thiếu tinh thần trách nhiệm với một thái độ khinh thường nhân
dân.
Trong khi đó, một vài tổ chức chính trị người Việt ở hải ngoại, nhất
là Đảng Việt Tân ở California, với thái độ vô trách nhiệm, cũng đang
tạo ra lư do và biện minh cho công an cấm đoán biểu t́nh và ghán
ghép "âm mưu khích động". Trong lúc mà phong trào ái quốc của nhân
dân quốc nội đang lên cao đối với kẻ thù Trung Quốc, th́ Đảng Việt
Tân mượn cơ hội để lấy công trạng - dù rằng đảng chính trị này hiện
nay không có một ảnh hưởng nào ở trong nước.
Trong thời gian qua, họ chỉ tạo nên vài màn kịch nhỏ, vụng về dựng
cảnh những vụ bắt bớ để lấy điểm chính trị. Các đảng viên Việt Tân,
nhân danh là công dân Việt Nam để về nước "phát động phong trào dân
chủ", nhưng khi bị bắt th́ họ lại nhân danh công dân Mỹ để nhờ đến
ông đại sứ Mỹ can thiệp với thái độ đầy kẻ cả, trịch thượng. Trong
t́nh huống hiện nay, qua sân khấu diễn kịch thiếu về chất cũng như
lượng, cả Việt Tân lẫn công an Việt Nam đang cùng làm chung một công
tác là dẹp tan cao trào yêu nước tự phát của nhân dân trước hiểm họa
bá quyền Trung Quốc. Phía Việt Tân th́ tuyệt vọng bám víu vào một
thế đứng và chiến thuật chính trị quần chúng đầy ảo tưởng; phía công
an th́ biết rơ thực chất bất lực, thiếu chính thống của Việt Tân
nhưng họ cũng dựa vào "con ma" này để hù dọa những con người yêu
nước Việt Nam.
Trong buổi tranh luận trên truyền h́nh Việt ngữ ở bắc California hôm
thứ Sáu, 14-12, với tiến sĩ Hoàng Cơ Định, bào đệ của cố đề đốc
Hoàng Cơ Minh và là một lănh tụ của Việt Tân, tôi đă chỉ trích đường
lối tranh đấu thiếu trách nhiệm và đầy ảo tưởng của Việt Tân, từ vụ
diễn kịch bắt bớ gần đây đến việc lập công với các cuộc biểu t́nh
chống Trung Quốc ở trong nước. Tôi nhấn mạnh rằng nếu có một phong
trào dân chủ trong nước, họ cũng không cần đến những tổ chức của "Việt
Nam Cộng ḥa nối dài" như là Việt Tân. Những anh em dân chủ trong
nước không bao giờ chấp nhận sự lănh đạo của một tổ chức vốn đă một
thời phát động chiến tranh vơ trang vào Việt Nam ("Đông tiến"), nay
thay đổi lập trường sang "bất bạo động", để rồi một cách vô lư và
đầy ảo tưởng đ̣i hỏi chính quyền Việt Nam tôn trọng quyền chính trị
của họ. Sự cố gắng nhúng tay và lấy công trạng vào các cuộc biếu
t́nh ái quốc trong nước hiện nay của Việt Tân chỉ làm cho phong trào
yêu nước bị nhiễm độc và tạo nên một nguyên cớ cho công an đàn áp,
cấm cản. Tôi đă yêu cầu Đảng Việt Tân, qua ông Định, hăy chấm dứt
các thủ thuật chính trị thiếu chính đáng đó.
Tôi cũng muốn nhắn với phía công an Việt Nam rằng đừng cấm cản sự
thể hiện và đừng bôi nhọ t́nh yêu nước của nhân dân. Hăy biết tôn
trọng con người Việt Nam. Hăy để cho t́nh tự dân tộc, chính nghĩa
chống ngoại xâm được cơ hội phát tiết. Hiểm họa chính trị nội bộ,
nếu có, của các cuộc biểu t́nh tự phát chống Trung Quốc không thể
nào bằng mối hiểm nguy từ một một chính sách cấm cản ḷng yêu nước
của nhân dân bằng sự ghán ghép và bôi nhọ, phỉ báng họ một cách
thiếu công tâm. Yêu cầu Công an TP Hồ Chí Minh hăy rút lại "Thông
báo" nói trên.
Tôi cũng xin nhắn đến các anh em thanh niên, sinh viên biểu t́nh
chống bá quyền Trung Quốc ở trong nước hăy lên tiếng chính thức phủ
nhận rằng sự thể hiện t́nh yêu nước hiện nay của họ là do ảnh hưởng,
nhiều hay ít, của bất cứ tổ chức chính trị nào ở hải ngoại hay quốc
nội. Hăy minh xác rằng các cuộc biểu t́nh chỉ là nhất thời, sẽ chấm
dứt, không đi vào cơ cấu tổ chức, và hoàn toàn minh bạch, ôn ḥa,
tôn trọng luật pháp.
Trước thời cuộc, trong t́nh cảm và tự ái dân tộc dâng trào, tôi xin
được nói lên những điều trên. Khi đất nước bị xâm chiếm, tinh thần
chí nhân, cương trực, can đảm của tất cả chúng ta, từ chính quyền
đến nhân dân, từ trí thức đến lao động, từ trong nước ra hải ngoại,
phải được đánh thức. Và nhất là tinh thần trách nhiệm. Biết đâu, đây
là cơ may thời thế, khi mà tiếng trống trong tim thôi thúc ḷng ái
quốc, tất cả chúng ta phải lần nữa ư thức được t́nh đồng bào, nghĩa
dân tộc để mà công nhận và tôn trọng lẫn nhau.
© 2007 talawas
Nguồn:http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=11758&rb=0401 |
|