Nói chuyện nhân
quyền với ông Đại sứ Mỹ- Michael Michalak
Trần Đ́nh Hoàng
Ngày 14/10/2007 ông Michael Michalak
ghé nhà của Nguyễn Trọng Việt, một thành viên của tổ chức Việt
Tân, ở Quận Cam. Hiện diện trong buổi gặp mặt đó c̣n có một nhân
vật nổi tiếng hằn học với Việt Nam là bà Loretta Sanchez.
Việt Tân là một tổ chức có quá
tŕnh khủng bố bạo động không những trong cộng đồng người Việt ở
hải ngoại mà c̣n đối với Việt Nam. Trong cộng đồng người Việt ở
hải ngoại, chúng đă từng hành hung thậm chí ám sát những ai dám
nói lên sự thật về hoạt động bất chính của chúng. Nhóm người này
đă nhiều lần đem vũ khí về đ̣i lật đổ chính quyền Việt Nam. Đây
là một nhóm khủng bố có tổ chức. Những người này mang mặt nạ
đấu tranh cho nhân quyền dân chủ để che dấu bản chất bạo động và
khủng bố. Do đó, việc xếp nhóm này vào nhóm khủng bố là hoàn
toàn có cơ sở.
Việc ông Michael Michalak ghé thăm
và giao du với nhóm người này cho chúng ta thấy ông có một
chương tŕnh nghị sự rất khác với chương tŕnh phát triển mối
quan hệ giữa hai nước Việt Nam và Mỹ. Sự có mặt và giao du
của ông Michael Michalak với nhóm Việt Tân cho thấy ông tán trợ
việc làm của nhóm người có mục tiêu thiếu lương thiện này. Và
việc làm này đi ngược lại nhiệm vụ ngoại giao của ông.
Ông
Michael Michalak cho rằng mục tiêu hàng đầu của ông là nhân
quyền. Đó là một mục tiêu cao cả, và tôi hoan nghênh ông. Tuy
nhiên, người Việt chúng tôi có câu “xem ḿnh trước, trách người
sau” và “tề gia, trị quốc, b́nh thiên hạ”. Tư cách của người
truyền bá ư tưởng là người đó trước hết phải sạch sẽ và làm
gương cho người khác. Nhưng tôi e rằng tư cách của nước Mỹ chưa
cho phép ông làm người truyền bá ư tưởng nhân quyền.
Vài sự thật sau đây hy vọng sẽ cho
ông hiểu rơ hơn về câu phát biểu trên. Nước Mỹ của ông là nước
có số tù nhân cao nhất thế giới (2,25 triệu). “Thành tích” tra
tấn tù nhân chiến tranh ở trại Guantanamo chắc không phải là một
điểm sáng của Mỹ. Ngay cả cựu tổng thống Jimmy Carter cũng nói
rằng Mỹ vi phạm nhân quyền trong việc này. Những vụ đốt nhà thờ
của người da đen ở Mỹ chắc cũng không phải là một thành tích tự
do tôn giáo hay nhân quyền mà ông đại sứ tự hào. C̣n nhiều sự
kiện lắm, nhưng bao nhiêu đó thiết tưởng cũng cho thấy nước Mỹ
chưa đủ tư cách để đi rao giảng về nhân quyền và tự do tôn giáo
cho thế giới.
Nói về nhân quyền mà không nói đến
những hành động của Mỹ trong cuộc chiến Việt Nam là một thiếu sót lớn. Vậy tôi
xin nhắc lại cho ông một bài học lịch sử v́ tôi sợ ông quên.
Trong cuộc chiến vừa qua người dân chúng tôi phải hứng chịu 13
triệu tấn bom của Mỹ (gấp 2 lần số lượng bom sử dụng trong Thế
chiến thứ hai), 25 triệu hố bom, 80 triệu lít hóa chất của Mỹ,
trong đó phần lớn là chất độc da cam. Ngày nay vẫn c̣n 5 triệu
nạn nhân của độc chất vẫn c̣n đang mang thương tật trong người.
Ông Michael Michalak sẽ nói ǵ về nhân quyền với họ?
Nhân quyền
của nước Mỹ đây!
Và đây
Thật là mỉa mai khi ông Michael
Michalak nói chuyện nhân quyền ở Việt Nam, nơi mà một số lính Mỹ đă gieo
rắc không biết bao nhiêu tàn phá và tàn bạo trên thường dân Việt
Nam. Có lẽ cần phải nhắc lại để ông nhớ rằng lực lượng “Mănh hổ”
(Tiger Force) đă bắn giết hàng trăm thường dân ở Quảng Ngăi vào
năm 1967 (xem bài “Elite
U.S. Unit Killed Hundreds of Vietnamese Civilians, Report Says”
– Một đơn
vị tinh nhuệ của Mỹ ghiết hàng trăm thường dân Việt Nam,
báo Washington Post,
ngày 20/10/2003). Chẳng những giết người một cách vô tội vạ,
những người lính này c̣n thi hành những hành động dă man mất
nhân tính, như cắt xén tai của nạn nhân để làm đồ trang sức!
Ông Michael Michalak có nghĩ đó là một cách hành xử theo nguyên
lư của nhân quyền không?
Khi ông Michael Michalak nói đến
nhân quyền, ông có nhớ đến vụ Mỹ Lai vào năm 1968? Hay là sự
kiện ở Đồng Bằng sông Cửu Long nơi mà lính Mỹ đă dùng lưỡi lê
đuổi và đâm chết hàng chục thường dân (xem thêm bài “Elite
unit savaged civilians in Vietnam”
– Một đơn vị tinh nhuệ man rợ giết thường dân Việt Nam, báo The Blade,
20/10/2003).
Mỹ Lai đây,
thưa ông Michalak!
Và đây nữa
Ông Michalak,
ông có biết Napalm không?
Tôi cho rằng ông đại sứ không đủ
tư cách để nói chuyện nhân quyền ở nước chúng tôi. Tôi thấy thái
độ của ông đại sứ Michael Michalak khá ngạo mạn và xem thường
luật pháp Việt Nam.
Công dân Mỹ phạm tội ở bất cứ nước nào phải bị xét xử theo luật
pháp nước đó, cũng giống như Mỹ xét xử công dân các nước khác
trên đất nước họ.
Tôi thật sự tức giận khi ông
Michael Michalak đưa ra yêu cầu “thả ngay lập tức những người bị bắt
giữ”. Đó là một thái độ xâm phạm thô bạo vào chủ quyền và luật
pháp của Việt Nam. Đó là một sự xâm phạm không thể chấp nhận
được. Xin ông đại sứ nhớ rằng đây là một nước Việt Nam độc lập
và có chủ quyền, chứ không phải một Việt Nam Cộng Ḥa trước 1975
mà những người tiền nhiệm của ông từng tung hoành tác oai tác
oái trên trường chính trị và xem thường người Việt Nam.
Nước Việt Nam c̣n nghèo. Người dân Việt Nam
chúng tôi ư thức rơ điều đó. Cho nên chúng tôi muốn hợp tác với
bạn bè khắp năm châu, kể cả Mỹ và những người bạn đặc biệt từ Mỹ,
để nâng cao kinh tế của Việt Nam và đóng một vai tṛ tích cực
trên trường quốc tế. Nhưng chúng tôi nhất định không chấp nhận
một sự xâm phạm của bất cứ ai vào nội bộ đất nước chúng tôi núp
dưới những mỹ từ như nhân quyền.
Chúng tôi đă từng trả cái giá quá đắt với hành triệu sinh mạng
để có được nền độc lập như ngày nay, và chúng tôi quyết sẽ không
chấp nhận một sự áp đặt hay xô đẩy từ các thế lực ngoại quốc qua
sự tán trợ cho các nhóm khủng bố xâm nhập đất nước chúng tôi.