WWW CHUYỂN LUÂN

 

Chuyển Luân kính chúc quư bạn đọc gần xa một năm Mậu Tư-2008 Sức khoẻ, An lạc và Tinh tấn

Trang chủ || Liên hệ

   
  Trang chủ
  Thời sự - xă hội
  Khoa học
  Lịch sử
  Văn nghệ / văn hóa
  Hồ sơ
  Đọc sách
  Đọc báo bạn
  Bạn đọc viết
 

Góp nhặt cát đá

 

Tác giả

  Video clips
  Online số cũ từ 11/2003
  Các số báo trước 11/2003
   

 

Nối Kết:

  

 

   
  Tác phẩm chọn lọc
  Thầy Nhất Hạnh
   

CHUYỂN LUÂN ONLINE

Về cuộc biểu t́nh trước Đại sứ quán Trung quốc ngày 09/11/07

Các bài viết trích

 

Chiến tranh

Huy Đức

Đêm qua, có ít nhất hai tờ báo, trong đó có tờ Tuổi Trẻ, phải lột những bài viết về vụ Trung Quốc hợp thức hóa việc thôn tính Hoàng Sa. Sáng, có nhà báo trẻ ví sự kiện này với vụ bé Bảo Trân bị cô giáo lấy băng keo dán miệng. Khóc. Vẫn biết là người Trung Quốc sẽ “chơi” như vậy mà không ḱm được nhục. Mấy tháng trước, Đại sứ cũng đă bị dựng dậy lúc nửa đêm để nghe Bộ Ngoại giao họ “mắng” khi báo chí ta, nói với nhân dân ta, rằng ở Mỹ, ở Châu Âu, người ta phát hiện ra những chất có hại cho sức khỏe trong thực phẩm và đồ chơi Trung Quốc.

Trong entry “Có Lẽ Cụ Chủ Tịch Không Biết” tôi đă phân tích tính “lợi bất cập hại” khi “nhà nước hóa tiếng nói của nhân dân”. Họ biết là hàng tuần chúng ta có giao ban, có định hướng, có xử lư báo chí.

Mấy ngày nay tôi có trao đổi email với một người bạn Trung Quốc, một nữ nhà báo. Cô ấy học với tôi ở Maryland. Hồi đó, biết tôi đă từng là một sỹ quan quân đội, cô ấy hỏi: “San, anh đă từng giết thằng Mỹ nào chưa?” Tôi nói, không phải đùa: “Sorry Jin, khi tôi đi lính, không c̣n Mỹ, chỉ c̣n Trung Quốc”.

Tôi xung phong vào bộ đội sau ngày 17-2- 1979, khi “Tiếng súng đă vang trên bầu trời Biên giới”. Năm ấy tôi 17 tuổi và đang học lớp 10. Tôi nhớ như in máu đă chảy trong tôi như thế nào và ngay giờ đây máu vẫn chảy như thế mỗi khi nghe “Tiếng súng …”. Tôi biết, tôi sẽ trở lại quân ngũ nếu chiến tranh lại xảy ra như 29 năm trước. Tôi cũng không thể ngăn cản con trai tôi, nếu khi cháu lớn, người Trung Quốc lại xâm chiếm đất nước tôi.

Nhưng, tôi đă biết Chiến Tranh sau những năm tháng ở Biên giới phía Bắc, những năm tháng ở Campuchia.

Ông Nguyễn Trung, nguyên đại sứ Việt Nam tại Thái Lan kể, có một nhà lănh đạo ta khi tiếp kiến Quốc Vương Thái nói rằng: “Chúng tôi tự hào v́ đă đánh thắng ba đế quốc to”. Đức Vua điềm đạm nói: “Chúng tôi th́ lại tự hào v́ không phải đánh nhau với đế quốc to nào cả”. Chắc nhiều bạn nghiên cứu lịch sử Thái cận đại và hiện đại sẽ thấy họ đă khôn ngoan như thế nào để tránh chiến tranh trong những t́nh huống tưởng như không thể nào tránh được. “Suy cho cùng trong mỗi cuộc chiến tranh, bên nào thắng th́ nhân dân cũng bại”, thơ Nguyễn Duy.

Tôi vừa đọc xong cuốn sách mới nhất của Đề đốc Hải Quân Việt Nam Cộng Ḥa Hồ Văn Kỳ Thoại. Ông Thoại là cháu nội của nhà văn Hồ Biểu Chánh, là vị tướng đă ra lệnh nổ súng trong cuộc “tử chiến” Hoàng Sa hồi năm 1974. “Lịch sử sẽ đánh giá quyết định đó”. Năm 2005, khi ở Mỹ, tôi đă giúp một quan chức cao cấp của Bộ Ngoại giao lập danh sách những liệt sỹ Hải Quân Việt Nam Cộng Ḥa hy sinh trong trận chiến này. Tôi không biết Bộ Ngoại giao đă làm ǵ với danh sách mà tôi đă từng cung cấp, nhưng ngay từ khi ấy, tôi đă đề nghị quan chức này, hăy thuyết phục để Nhà nước khắc bia lưu danh những người anh hùng đó.

Theo những ǵ mà những người lính Hải quân Sài G̣n kể th́ khi đó họ đă phải chiến đấu hết sức đơn độc. Trung Quốc đă lựa chọn một thời điểm mà người Mỹ không thể can thiệp, cho dù Hạm Đội 7 vẫn ở ngoài Biển Đông.

Tôi không bao giờ xét lại quyết định của ḿnh năm tôi 17 tuổi. Năm đó, tại Sài G̣n này, có những người lính đang bị hắt hủi, đang bị coi là “Ngụy” vẫn sẵn sàng, nếu được chính quyền chấp nhận, sẽ ṭng quân. Nhưng những ǵ dẫn đến “cuộc chiến tranh 17-2” th́, cho tới ngày nay, tôi vẫn tiếc.

Sau khi Jimy Carter trở thành Tổng thống, người Mỹ đă định “b́nh thường hóa” quan hệ với Việt Nam. Năm 1977, Việt Nam khó có thể lấy được chiếc ghế mà Sài G̣n đă ngồi ở Liên Hợp Quốc nếu như không có sự ủng hộ của người Mỹ. Khi ấy, ASEAN cũng đă ch́a bàn tay ra nhưng chúng ta đă thật kiêu ngạo để không nắm lấy. Nếu khi đó, chúng ta đă là thành viên ASEAN, đă có quan hệ ngoại giao với Mỹ, chắc chắn, chúng ta sẽ xử lư xung đột ở Campuchia theo cách khác và người Trung Quốc không thể nào dám để cho cuộc chiến Biên giới xảy ra.

Cũng có những sự lật lọng cay đắng khiến cho các nhà lănh đạo lúc đó không thể không “cảnh giác cao độ” với Bắc Kinh. Ngay trong ngày 1-5-1975, Khmer Đỏ, kẻ mà 14 ngày trước đó, nếu không có sự giúp đỡ của Việt Nam sẽ không thể nào nắm quyền ở Phnompenh, đă giết những người dân Việt Nam sống ở vùng Tây Nam Biên giới. Cuộc chiến tranh Tây Nam sau đó do chế độ Pol Pot, với sự cố vấn của người Trung Quốc tiến hành, đă làm cho mối quan hệ Việt –Trung trở nên nghiêm trọng.

Cùng lúc ấy, bên trong, chính sách “cải tạo tư sản” đă đưa hàng trăm ngh́n người Hoa ra khỏi thành phố. Tiếp đó là “nạn kiều”. Cựu Thủ tướng Vơ Văn Kiệt kể, năm 1978 ông ra Quảng Ninh và thấy nhiều vùng ở đây vắng ngắt. Hàng vạn người Hoa đă sinh sống nhiều đời ở Việt Nam, chỉ biết tiếng Việt Nam, đă phải ngơ ngác, ngậm ngùi “trở về” Trung Quốc.

Năm 1977, người Mỹ chủ động đàm phán với Việt Nam nhưng chỉ v́ khoản “bồi thường chiến tranh” mà chính quyền đă bỏ lỡ mất cơ hội. Sang năm 1978, Trung Quốc phát tín hiệu rồi “hù” Mỹ: “Việt Nam là Cuba ở phương Đông”. Người Mỹ bỏ cuộc ở Việt Nam, bắt tay với người Trung Quốc.

Đúng lúc ấy, 3-11-1978, Việt Nam lựa chọn đường lối ngoại giao “nhất biên đảo”, kư Hiệp định, dựa hẳn vào Liên Xô. Ngày 7-1-1979, Việt Nam đưa quân vào Campuchia. Cuộc chiến tranh mà giờ đây Thế giới biết là đă cứu được biết bao người dân Campuchia, khi đó bị coi là “xâm lược”. Ngày 28-1-1979, Đặng Tiểu B́nh đến Washington gặp Jimy Carter, thuyết phục Carter nh́n nhận sự “bất an” của Thế giới khi Việt Nam bắt tay với Liên Xô. Trong chuyến đi đó, người Mỹ đă đọc được thông điệp về một cuộc chiến mà Đặng sẽ gây ra cho người Việt.

Người Mỹ đă để cho Đặng “dạy cho Việt Nam một bài học” và thật đắng cay, khi chiến tranh Biên giới nổ ra, “đồng minh duy nhất” của chúng ta là Liên Xô đă “án binh bất động”, cho dù, ở Biên giới Trung Quốc khi ấy, Liên Xô có tới 54 sư đoàn.

Tôi sẽ viết về cuộc chiến tranh này trong một entry khác. Nhưng tôi muốn nói với các bạn rằng, số phận đă bắt tôi phải chứng kiến thêm một điều cay đắng nữa. Năm 1984, khi đă tốt nghiệp sỹ quan và một chương tŕnh đào tạo chuyên gia quân sự, tôi được điều tới Campuchia. Nơi mà hàng chục ngh́n đồng đội tôi đă chết. Nơi mà bạn tôi, đại úy Long, chỉ trong một năm phải đánh tới 68 trận, và trong những ngày anh mất tích, mẹ anh phải chạy đôn chạy đáo ḍ hỏi tin con th́ được trả lời rằng, ngày ấy, tháng ấy, trên chiến trường ấy, có 3 đại úy tên Long chết!

Thế rồi năm 1991, khi đă là nhà báo, tôi được cử trở lại Phnompenh để đưa tin về cuộc trở về của Quốc vương Sihanuk. Khi c̣n là một chuyên gia quân sự, tôi biết, ông Hunsen đă nhiều lần nói với đại sứ Việt Nam Ngô Điền: “Đây là người thầy vĩ đại của tôi”. Trong những ngày của tháng 11 năm 1991, tôi chứng kiến ông Ngô Điền gần như đă bị Hunsen “trục xuất” khỏi Phnompenh, trước khi Hunsen lên đường sang Bắc Kinh ruớc Sihanuk. Sau bao nhiêu năm làm đại sứ, làm người thầy dạy từng chút cho Hunsen, ông Ngô Điền phải “về” không có một quan chức Campuchia nào đưa tiễn. Nhân viên sứ quán và những người Khmer Crom nấu ăn cho sứ quán, sáng hôm ấy, đă phải vận sarông ra đưa tiễn ông để tôi chụp mấy tấm h́nh.

Không nên trách Hunsen, ông ấy phải v́ quyền lợi của người dân ông ấy. Chỉ thấy xót xa, khi chúng ta th́ đổ máu c̣n người Trung Quốc th́ luôn có mặt đúng lúc. Họ đă hậu thuẫn cho chế độ Pol Pot, rồi hôm ấy, cả Hunsen và Sihanuk, nạn nhân của Pol Pot, lại từ nhà họ trở về giữa tiếng reo ḥ của “nhân dân”.

Cũng năm đó, Liên Xô sụp đổ, Trung Quốc th́ vẫn được coi là kẻ thù. Chúng ta lần đầu tiên có được độc lập thực sự khi không nằm ở trong một “phe” nào cả. Tại thời điểm ấy, nếu lựa chọn thứ tự ưu tiên đúng, “b́nh thường hóa” quan hệ với Mỹ trước, “tư thế” trong đàm phán giữa chúng ta và Trung Quốc sẽ khác.

Cho dù có bị đô hộ hàng ngh́n năm rồi th́ chúng ta vẫn phải “quét sạch bóng quân xâm lược”. Nhưng, tránh khỏi phải bị xâm lăng vẫn là điều tốt nhất. Lịch sử ông cha ta đă làm điều đó. Nhưng cũng phải thấy, ông cha ta ngày xưa đối xử với người Trung Quốc không khó như bây giờ. Tôi vừa đọc một cuốn sách do nhà xuất bản của Đại học Tứ Xuyên xuất bản. Họ chửi rất thậm tệ chúng ta. Báo chí họ, trừ tờ Nhân Dân, vẫn chửi Việt Nam ngay cả khi các nhà lănh đạo Việt Nam đang ở “thăm Trung Quốc”. Nhưng khi dân ta, báo chí ta lên tiếng họ lại nhắc nhở dựa trên “t́nh anh em, đồng chí”. Im!

Huy Đức
 

Nguồn: http://blog.360.yahoo.com/blog-_Q78P6g5br89WVUa77qC3PG4?p=1601

 

Người trong cuộc nói về biểu t́nh

Tuấn Khanh

Nhạc sĩ Tuấn Khanh nói người dân dễ tái nhóm lại và nhà nước khó mà ngăn chặn

Trả lời Xuân Hồng của BBC về cuộc xuống đường phản đối Trung Quốc hôm 9.12 vừa qua tại TP HCM, nhạc sĩ Tuấn Khanh, người tham gia cuộc biểu t́nh, cho rằng người dân sẽ tái tập hợp và sẽ khó ngăn cản điều đó xảy ra.

BBC: Liệu có một thế lực nào đó xúi anh xuống đường phản đối Trung Quốc hay không?

Tuấn Khanh: Hai tuần trước khi cuộc biểu t́nh chống Trung Quốc diễn ra, những người sử dụng các tiện ích trên Internet như blog hay Yahoo Messenger đều nhận được tin nhắn bày tỏ sự phẫn nộ trước hành động của Trung Quốc và kêu gọi đi biểu t́nh.

Mọi người cùng hẹn nhau lúc 9 giờ sáng ở cả đầu Hà Nội và Sài G̣n. Tôi nghĩ họ chọn ngày chủ nhật v́ muốn tất cả mọi người cùng tham gia dễ dàng do không phải đi làm.

Tôi và nhiều anh em nghệ sĩ khác cũng có mặt v́ tôi nghĩ đó là hành động cần thiết để Trung Quốc biết rằng người Việt Nam cũng có thái độ nhất định sau rất nhiều lần Trung Quốc lấn lướt Việt Nam từ trước tới giờ.

Sự tham gia của tôi cũng như mọi người hoàn toàn tự phát, mang tính cá nhân và không có sự chỉ đạo hay kích động của bất kỳ ai.

Cuộc biểu t́nh diễn ra trong bầu không khí ôn ḥa. Lực lượng an ninh ở Sài G̣n lúc đầu cũng có phản ứng bởi lẽ họ cũng chưa quen lắm với h́nh thức tập hợp đông người một cách bất thường ở thành phố, với sự tham gia của thanh niên, trí thức và dân thường, như vậy.

Sau khoảng thời gian ngắn, tin về cuộc biểu t́nh phản đối Trung Quốc lan tỏa nên không có sự va chạm nào giữa an ninh và những người tham gia. Không khí cuộc biểu t́nh mỗi lúc một nóng lên.

BBC: Cuộc biểu t́nh ở TP HCM ‘nóng’ đến mức độ nào, thưa anh?

Tuấn Khanh: Tôi nghĩ đây là thời điểm thanh niên nói lên tiếng nói của họ bởi v́ một quốc gia không có nguyên khí mạnh mẽ và ḷng yêu nước thực sự th́ không thể tồn tại được.

Tôi thấy thanh niên Việt Nam đă chứng minh một điều rất to lớn rằng họ không phải là những người vô dụng và không biết yêu nước.

Hành động của họ mỗi lúc một dâng cao v́ thực sự mà nói, trước đây nhà nước vẫn dùng chính sách ngoại giao để cố gắng xoa dịu mối quan hệ giữa hai nước v́ một lư do nào đó.

Nhưng những ai sử dụng Internet đều biết rằng Trung Quốc vẫn lấn lướt Việt Nam từ trước đến giờ, và đó là lư do mà tôi cho rằng người Việt Nam vẫn giữ trong ḿnh sự uất ức và đến bây giờ họ mới bộc lộ.

 Các thanh niên tham gia có thể quyết liệt trong ngôn ngữ và hành động nhưng động thái th́ rất ôn ḥa nhằm chứng tỏ cho Trung Quốc thấy cần phải xem lại hành động.

 

Nhạc sĩ Tuấn Khanh

BBC: Một nhân vật chính trị nhà nước có mặt tại cuộc biểu t́nh ở TP HCM, thưa có đúng không?

Tuấn Khanh: Cuộc biểu t́nh, meeting hay tụ tập đông người, theo các cách gọi khác nhau, diễn ra mỗi lúc càng gay gắt và càng lúc càng tập trung nhiều người quan tâm. Nhiều người đi đường c̣n dừng lại và tham gia luôn.

Trước t́nh h́nh đó, một số lănh đạo thành phố bắt đầu lo ngại. Tôi thấy bên thành đoàn có anh Cang, sau đó có Phó chủ tịch thành phố Nguyễn Thành Tài tới theo dơi.

Nhưng tôi tin họ cũng ghi nhận rằng các thanh niên tham gia có thể quyết liệt trong ngôn ngữ và hành động nhưng động thái th́ rất ôn ḥa nhằm chứng tỏ cho Trung Quốc thấy cần phải xem lại hành động.

Tôi đă thuyết phục rất nhiều người rằng hăy kết thúc cuộc biểu t́nh một cách có ích, và tốt nhất là hăy đi gặp người lănh đạo đang có mặt, nhờ ông Nguyễn Thành Tài chuyển tiếng nói và ư kiến của thanh niên và những người có mặt cho Lănh sự quán Trung Quốc.

Chúng tôi đă nhận được sự hợp tác của ông Tài. Ông Tài sau đó c̣n đối thoại với thanh niên. Đó là điều độc đáo và chưa từng xảy ra như vậy.

BBC: Anh nghĩ sao khi phát ngôn viên Lê Dũng nói rằng đó là cuộc biểu t́nh tự phát và cần phải chấm dứt?

Tuấn Khanh: Theo tôi, có hai cách nhận định về phát ngôn của ông Lê Dũng. Nếu xét về khía cạnh nhà nước, rơ ràng bất kỳ một cuộc biểu t́nh nào mà không xin phép trước th́ được coi là không hợp lệ. Nhưng theo tôi, những quy định đó chỉ ứng dụng trong các vấn đề liên quan tới an ninh xă hội, trật tự giao thông.

C̣n trong bối cảnh này, khuynh hướng lớn nhất của thanh niên là thể hiện ḷng yêu nước và chính nghĩa. Tôi nghĩ bản thân các nhà lănh đạo thành phố cũng cảm thấy rằng không thể ngăn chặn được làn sóng đó.

Về phát ngôn của ông Dũng, tôi nghĩ nhà nước không phải nói với dân chúng, mà cho Trung Quốc biết rằng không phải nhà nước Việt Nam tổ chức cuộc biểu t́nh này. Đó là cuộc biểu t́nh tự phát, và hai quốc gia vẫn tiếp tục ḥa giải vấn đề đó.

C̣n đối với cộng đồng mạng, họ thực sự cảm thấy xúc phạm, v́ ở một xă hội dân chủ mà Việt Nam đang hướng tới, theo tôi, việc tập hợp bày tỏ chính kiến v́ quyền lợi quốc gia là điều chính đáng. Tôi nghĩ người dân sẽ tiếp tục tái tập hợp và khó ngăn cản điều đó xảy ra.

Nguồn: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2007/12/071210_protestaccounts.shtml

Bài trong tháng

"Điện Biên Phủ trên không"
"Đá vành khăn"
Biểu t́nh chống TQ ở Pháp 22-12-2007
Biểu t́nh Hà nội 16-12-07
Biểu t́nh phản đối TQ
Biểu t́nh TP HCM 16-12-07
Chuyện của Tim (Alene Rebeaud)
Con lạy ông
Cơn khủng hoảng PG VN Hải ngoại
Cộng đồng mạng
Gương kia ngự ở trên tường
Gặp gỡ Trần Trường
Không được phỉ báng ḷng yêu nước
Nhớ một người yêu tiếng Việt
Nói chuyện Nhân quyền với Đại sứ Mỹ
Phóng sự tin biểu t́nh phản đối TQ
Phóng sự ảnh biểu t́nh phản đối TQ
Phóng sự ảnh biểu t́nh phản đối TQ
Thư giăn
Trung quốc xâm lược VN 1979
TỪ ĐỐNG TRO TÀN CHIẾN BẠI
Video Pháp thoại Thấy Nhất Hạnh
Ư kiến:  biểu t́nh phản đối TQ

 

 

   

Copyright Chuyển Luân 2005

Designed by HT MEDSOFT

CHUYỂN LUÂN ONLINE