|
TỪ ĐỐNG TRO TÀN CHIẾN BẠI
Huỳnh Bất Hoặc
Cuộc hội diễn
Dân Chủ vĩ đại nhất ba năm một lần của Australia đă chấm dửt lúc
10giờ36, giờ Sydney, khuya thứ Bảy 24/11/2007 khi ông John Howard
gián tiếp đầu hàng bằng lời chúc mừng Đảng Lao Động và đối thủ Kevin
Rudd.
Hai phe gầm gừ
có lúc tưởng có thể ăn tươi nuốt sống nhau suốt mấy tháng qua đă
gián tiếp tuyên bố hưu chiến bằng lời ghi nhận thành công và công
khó đóng góp cho quốc gia của đối thủ.
Triều đại của
liên đảng Tự-Quốc, một triều đại tự tung tự tác hét ra lửa suốt 11
năm nhờ thao túng được Quốc Hội, vừa cáo chung sau cuộc thảm bại
trên 7.723 mặt trận là các pḥng đầu phiếu.
Tam tứ phen hứa
không bán Telstra rồi vẫn bán.
Trong lần tranh
cử trước không hề hé môi là nếu đắc cử th́ sẽ t́m cách kềm kẹp lao
động rồi vẫn có WorkChoices và c̣n dơn dơn phí mấy trăm triệu tiền
thuế của dân để mua chuộc các tay tổ truyền thông và hù họa những
người công nhân nhát hít chỉ biết giữ cái bao tử.
Len lén bỏ ra ba
trăm triệu hối lộ cho Hussein để dộc chiếm thị trường dê cừu lúa ḿ
rồi lơn tơn theo Blair-Bush đưa quân khện Hussein chết lên chết
xuống v́ cái tội cứ tưởng bở Bush bố đă nhận ḿnh là con nuôi v́
công trạng đánh Iran.
Hứa nhường ngôi
rồi vẫn không nhường. Đến ngày chót c̣n lôi kẻ được ăn bánh vẽ lên
tivi đóng chung màn kịch... cợm trên thuận dưới ḥa ngậm bồ ḥn làm
ngọt.
Thề bán sống bán
chết là không có GST rồi vẫn có, mà có c̣n cao từ 10 lên 15 phần
chăm so với thiên hạ! không tăng tiền lời nhà băng nhưng Tổng Ngân
Khố của ḿnh vẫn tà tà nâng lăi xuất lên như cột thủy ngân của hàn
thử biểu gặp ngày nắng gắt.
Nước ḿnh ở gần
Á châu, buôn bán ăn làm với Á châu nhưng vẫn nhắm mắt áp dụng luật
kỳ thị của mồ ma Nam Phi để chống Á-Phi, hất hủi người Aborigines và
bày đặt chơi chữ sorry th́ sorry nhưng không apology! Lộn xộn là thả
con cá sấu Pauline Hanson ra dọa chơi!
Thế đó nhưng
chẳng ai làm chi được.
Trứ danh nhất là
chẳng ma nào thấy ngượng miệng khi mở mồm bênh chằm chặp. Một tiếng
nhất thủ tướng hai tiếng nhất ông anh.
V́ ông anh tự do
chống lao động khuynh tả này.
V́ ông anh giữ
cho nợ ngân hàng không tăng c̣n lăi xuất tổng ngân khố tăng th́ mặc
kệ không nhắm nḥ ǵ này.
V́ ông anh giữ
cho số công nhân viên không giảm dù cho với đồng lương chết đói và
chủ muốn đuổi lúc nào th́ đuổi. Thấy cao lương quá th́ đuổi. Đuổi ra
khỏi cửa muốn xin làm lại th́ trở vào kư hợp đồng lại với lương ít
hơn và không được khiếu nại lộn xộn!
Phe đối lập gần
như bị chà láng. Đánh lớn thưa lớn, đánh nhỏ thua nhỏ.
Nhưng nếu thành
công của liên đảng là phép lạ và lănh tụ liên đảng là một thứ
Lazarus trong Kinh Thánh th́ thành công của Lao Động cũng đúng là
phép lạ như David-Goliath cũng trong Thánh Kinh vậy.
Tay ngang không
chút kinh nghiệm chính trường như bà Maxine McKew một sớm một chiều
đă được mệnh danh là Giant Killer – châu chấu đá xe - dựt cái ghế
Bennelong từ 33 năm nay nằm trong tay Tự Do và do một đương kim thủ
tướng cha thiên hạ, coi trời bằng vung nắm cả bộ máy tranh cử hùng
hậu của liên đảng trong tay.
Maxine McKew dựt
cái ghế Bennelong khỏi tay Tự Do th́ Kevin Rudd cũng dựt cái ghế thủ
tướng về cho Lao Động. Trúng Lotto mà Lotto cá cặp nữa như vậy chẳng
phải phép lạ là ǵ?
Nhưng phe chiến
thắng không hề ỏm tỏi ăn mừng. Cũng không hề có chuyện giới nghiêm
ngăn sông cấm chợ để truy kích địch. Không kêu gọi tŕnh diện, hay
đổi tiền, khóa sổ chương mục kiểm kê tài sản hay tập trung căi tạo,
lao động khổ sai, hay đưa ra ṭa án xử chiếu lệ trước khi đem bắn bỏ
hay treo cổ...
Tàu bay vẫn bay,
xe lửa xe buưt vẫn chạy. Trường học, hàng quán nhà băng, bưu điện
vẫn mở. Cơ quan truyền thông hay báo đài hay trang nhà nào ngứa
miệng muốn phê b́nh phê ấm phe chiến thắng cứ tự nhiên, muốn chọc
quê hay cù lét tân lănh tụ cứ tha hồ!
Cái đẹp, cái
hay, cái hiệu lực của dân chủ trong việc chuyển quyền lănh đạo quốc
gia chính là chỗ đó.
Điều đáng ngạc
nhiên là trong lúc các ông các bà Tự-Quốc ấm ớ hội tề hay lo t́m
cách tố khổ lănh tụ kính yêu để chạy tội và tính đường ăn làm tương
lai th́ chỉ có đối thủ là nhẹ tay nâng người ngă ngựa.
Quân tử không
đánh người ngă ngựa đó chẳng ai khác hơn là Kevin Rudd và Maxine
McKew.
Thật vậy, trong
lúc những cận thần của Howard như Costello, Turnbull, Abbott,
Hockey, Coonan... đang lựa lời tố khổ Howard sao cho khỏi quê một
cục th́ Rudd đă đề cao thành tích phục vụ công ích lâu dài của
Howard [Nguyên văn: pay tribute to Howard's long service to the
nation] c̣n Maxine th́ quả quyết là mong muốn xác chứng những năm
dài công bộc của John Howard, rằng ông đă bỏ 30 năm đời ḿnh để...
vác ngà voi [Nguyên văn: I would like to acknowledge John Howard's
long years of public service...He gave 30 years to public life...]
Trong khi Rudd
và Maxine nhẹ tay với Howard như vậy th́ những kẻ từng là cận thần
ngậm miệng ăn tiền xum xoe chung quanh Howard lại quay lại tố khổ
ông thầy...
Peter Costello
tố Howard đă đẩy liên minh Tự-Quốc vào một trận Waterloo chính trị
như thế v́ tham quyền cố vị. Muốn chống Rudd th́ phải có khuôn mặt
mới nhưng Howard th́ cứ ngồi lỳ.
Malcolm Turnbull
tố Howard là đă không chịu kư nghị định thư Kyoto ngăn chận khí thải
hấp nóng khí quyển làm mưa băo lụt lội hạn hán. Cả thế giới chỉ có
hai người em chả không chịu chơi với Kyoto. TT Bush là một, thứ hai
là Howard!
Turnbull cũng tố
Howard là bày đặt chơi chữ trong việc đối xử với người
aborigines...
Turnbull chính
là người đă nhận chức bộ trưởng môi sinh do Howard ban phát cho.
Joe Hockey tố
Howard đă bày ra Luật Lao Động và nghĩ rằng WorkChoices đă ngon ơ
đem lại sứ mạng thế thiên hành đạo cho Lao Động cướp chính quyền để
xếp xó WorkChoices.
Joe Hockey là
người đă nhận ghế bộ trưởng lao động đặc trách tiến hành đẩy mạnh
việc ứng dụng WorkChoices.
Hợp ca tán đồng
đánh hôi với Hockey là Turnbull, Abbott, và cả bà Helen Coonan bộ
trưởng viễn thông trong nội các Howard.
Nhưng hăng hái
nhất trong việc hạ bệ Howard không phải là Costello như ai cũng nghĩ.
Bởi cái mối hận ngất trời của Costello dành cho Howard là hiển nhiên
như Opera House trên vịnh Sydney. Nhưng Costello lại không dại ǵ tố
khổ hay đứng ra nhận chức lănh tụ để phải mất công đổ vỏ mà không ăn
ốc.
Biết đâu
Costello chẳng tiếc hùi hụi là đă không bị hất văng khỏi đơn vị nhà
như Howard ở Bennelong?! Bởi v́ đó là cơ hội cho Costello trút hết
tội lỗi cho Howard để rũ áo từ quan ra về làm cho hăng tư kiếm bộn
tiền mà chẳng ai chê trách được.
Thật vậy, cái
vốn liếng kinh tế tài chánh mà Costello tích lũy được cộng thêm chức
vụ luật sư sẵn có có thể đem lại cho Costello một công việc tư ít ra
cũng từ 500.000 đến 1 triệu một năm. Và nếu chớp được cái chức là
Tổng Giám Đốc [CEO] th́ cộng chung với bổng lộc có thể là từ 3 triệu
đến 10 triệu một năm!
Cho nên cái bộ
mặt khổ nhục kế của Costello là điều chẳng có chi lạ. Costello càng
đóng kịch đau khổ thiên hạ trong đảng càng có lư do quại Howard bằng
thích!
Kẻ quại Howard
mạnh nhất là Malcolm Turnbull với ư nghĩ càng chống Howard càng làm
cho người ta quên cái xuất xứ NSW như Howard, càng thu hút thế lực
Victoria thù địch và các nơi khác như Tây Úc, Nam Úc, Canberra,
Tasmania, Queensland...
Nhưng Turnbull
đă tính lầm không thấy rơ bản chất của Đảng Tự Do cho nên đă bị
Brendan Nelson đánh bại với tỷ số sít sao 42/45 dù Nelson đă không
kèn không trống xuất hiện vào giờ chót để tranh với Turnbull.
Nelson là bộ
trưởng quốc pḥng của Howard, là cái bóng của cặp John
Howard-Alexander Downer trên chiến trường Iraq.
Đảng Tự Do thất
bại te tua v́ những chính sách hay chủ trương bảo thủ hữu khuynh. Cơ
chế và nhân sự của đảng có thể tan ră, nhưng chính sách và chủ
trương đó vẫn sống c̣n do đó mà Nelson được chọn và trở thành con
ngựa về ngược.
Chiến thắng của
Nelson là một kinh ngạc cho chính Nelson. Bởi giới cờ bịch chuyên
đánh cá đă xác nhận là trước giờ đảng ủy Tự Do trong quốc hội họp để
chọn giữa Nelson và Trurnbull th́ giá chót là Nelson/$5 và
Turnbull/$1.10.
Nói thế khác,
Nelson thắng th́ 1 đồng ăn 5 trong khi Turnbull thắng th́ một đồng
ăn một đồng mốt thôi! Cuối cùng Nelson là con ngựa về ngược để lănh
đủ cái gánh nặng bảo thủ của Đảng Tự Do. Đảng Tự Do từ nay là đảng
của Howard không Howard. Hơn mười năm qua Howard là hiện thân chính
nghĩa sáng ngời của đảng.
Có lẽ cũng v́
nghĩ vậy cho nên khi được đặc phái viên ở London của tờ Daily
Telegraph [Charles Miranda-ngày 29/11/2007] hỏi ông nghĩ sao về
chiến bại của John Howard, Dustin Hoffman phang ngay cái rụp thua
đáng kiếp!
Tài tử gạo cội
mấy lần đoạt giải Oscar này c̣n nói là ḿnh không biết ất giáp chi
về chính trị Australia nhưng không thể quên Howard là thành viên
cuối cùng bên cạnh TT Bush trong liên minh quyết tâm đánh Iraq.
Howard đă chịu chung số phần của anh chàng rởm láu cá Tony Blair...
Hoffman dùng chữ
dude để chỉ Blair làm Bất Hoặc tôi phả ngă mũ chào thua!
Nhất là khi nghe
Hoffman tâm sự: Tôi là người Mỹ, tôi sinh ra và lớn lên như người Mỹ
tôi ở trên trần gian này đă 70 năm nhưng chưa bao giờ tôi phải bận
ḷng về quê hương tôi như bây giờ...Chiến tranh là một gian dối,
chúng ta biết những vũ khí giết người hàng loạt [ở Iraq] là không có,
chỉ là gian dối. [Nguyên văn: I am an American, I was born and
raised as an American and I've been on the planet for 70 years but
I've never had such strong feelings about my country as I do now -
ever - even in Vietnam, where that war was a fraud...We were lied to
in Vietnam, we know that now and the weapons of mass destruction (in
Iraq), they didn't exist, we were lied to, it was a lie...]
Hoffman c̣n tâm
sự với đặc phái viên này rằng kỹ thuật đă làm cho chiến tranh trở
thành trừu tượng một cách tồi tệ [Nguyên văn: with technology, war
had become more perversely an abstraction.] cho nên Hofman đă khẩn
thiết xin các đồng sự diễn viên, các đồng sự đạo diễn, các chủ phim
trường, các nhà viết truyện, các nhà làm game video hăy dừng tay lại
v́ họ đă lăng mạn hóa bạo lực, làm cho bạo lực ngày càng dễ chấp
nhận [Nguyên văn:Please fellow actors, please fellow directors,
please studios, please writers, please people who make video games,
stop because you are romanticising violence, you are making it more
and more acceptable...]
Kể ra th́
Hoffman muộn phiền mà mắng oan Howard chứ thật ra Howard chẳng có
một kế hoạch ǵ ráo trọi. Hay nếu có th́ đó là kế hoạch chuẩn bị cho
chuyện về hưu của chính ông như Bất Hoặc tôi từng cà khịa chọc quê
ông trong bài Never Say Never với những lời lẽ như:
Ông sẽ từ chức
nếu đứa nào ngất ngơ cho ông được làm Dân biểu, nghĩa là làm Thủ
Tướng lần nữa.
Ông bèn lặn lội
về địa phương mà lâu nay ông phe lờ coi như rơm rác, nên đa số tấp
tểnh chạy theo bà Maxine McKew, để cười ruồi năn nỉ họ giúp ông được
về hưu với tư cách Thủ Tướng cho le lói thân già một chút. Sau đó
ông sẽ từ chức đi làm Đại Sứ Australia ở Anh, sờ lông mày đợi Nữ
Hoàng phong cho chức Sir – Sir John Howard - đặng trả công bảo hoàng
và phá đám khát vọng Cộng Ḥa của dân chúng tới cùng...
Và cũng v́ cái
phương án về hưu này nên ông đă trở thành bia miệng cho những người
không ưa ông. Wilson Tuckey là một. Nói chuyện với phóng viên Daily
Tegraph ngày 29/11/07 khi phóng viên này nhắc lại có lẽ Tuckey đă
đúng hồi đầu năm khi ông lên tiếng đ̣i thay đổi lănh đạo đảng Tự Do,
nghĩa là hất Howard, th́ Tuckey đáp: Chứ sao nữa, thằng ngốc, nhưng
có ai thèm nghe tớ, tớ là nhà quê mà. Mấy dạo sau này có ai thèm
nghe tớ đâu [Nguyên văn: Yeah, but I'm the village idiot. Nobody
ever listens to me these days....]
Cái khoái là
trong lúc x́ nẹt, Tuckey đă dùng ngay chữ village thay v́ bush. Dù
sao th́ Tuckey cũng nổi tiếng là bạo miệng bạo mồm nhứ không phải v́
lợi mà ngậm hột thị giả điếc, giả lăng tai. Có lẽ những kẻ đó đă học
được bài học nổi tiếng của Nikita Khrushchev mà báo chí thường nhắc
tới. Chuyện đó thế này...
Trong phiên họp
kín của đại hội đảng thứ 22 năm 1956, trước gần 5000 đại biểu đảng
đến từ khắp nơi,
Khrushhev đă bất
thần tố láng Stalin là lănh tụ độc tài ác ôn quá cỡ thợ mộc. Hội
trường bàng hoàng sững sốt chết lặng. Trong lúc Khrushchev hùng hồn
thao thao bất tuyệt th́ có giọng cất lên: đồng chí Khrushchev, vậy
th́ lúc đó đồng chí làm ǵ? Khrushchev ngừng đọc, để giấy xuống và
chăm chăm nh́n vào cử toạ hỏi: anh nào lên tiếng đó? Và sợ thiên hạ
không nghe, Khrushchev đă gầm lên: Anh nào lên tiếng đó!!!??? Ngăm
ngàn đại biểu ngồi trân như tượng đá. Hội trường ngột ngạt khủng
khiếp. Rồi Khruschev thư giản nét mặt tiếp: Đó! Đó là điều tôi đă
làm, biết chưa! [Nguyên văn:....about Nikita Khrushchev's speech to
the 22nd congress of the Soviet Union in 1956, when, behind closed
doors, he denounced Stalin and unveiled to 5000 shocked delegates a
catalogue of Stalin's crimes.- As Khrushchev was detailing Stalin's
atrocities, a voice called out: "And what were you doing then,
Comrade Khrushchev?"Khrushchev stopped, put down his speech, and
glared intently at the crowd. "Who said that?" he roared. "WHO SAID
THAT?"Five thousand delegates froze in their seats, too frightened
to move. The vast hall was filled with a deathly silence of fear.
Then Khrushchev relaxed, and spoke again: "That's what I was doing”
– Daily Telegraph-29/11/2007]
John Howard chắc chắn không phải là
Stalin mà cũng không phải là Khrushchev, vậy th́ những người như
Costello, Abbott, Hockey, Nelson, Turnbull đă ngán John Howard v́
cái ǵ đây? |