|
Những tiếng phèng la đội lốt đấu
tranh cho dân chủ
Trần Đ́nh Hoàng
Nhân dịp Chủ
tịch nước Việt Nam, ông Nguyễn Minh Triết, sang Sydney dự Hội nghị
thường niên APEC từ ngày 6/9 đến 9/9/2007, các nhóm trong công ty
“cộng đồng” lại có dịp phô trương cái sở trường của ḿnh: phèng la.
Mấy hôm nay, họ ồn ào kêu gọi đám đàn em chuẩn bị phèng la, cờ quạt,
xe cộ để đi biểu t́nh. Người ta biểu t́nh chống chiến tranh Iraq,
chống toàn cầu hóa, chống bóc lột lao động, v.v. nhưng những kẻ
trong công ty cộng đồng mang trong người ḍng máu đỏ và da vàng này
biểu t́nh chống người Việt Nam.
Đối với những kẻ
cầm đầu và đàn em của họ trong công ty cộng đồng, biểu t́nh là một
cái nghề. V́ hành nghề này từ ba mươi năm qua nên việc xuống đường
la ó om x̣m đối với họ đă trở thành một quán tính. Bởi v́ quán tính,
cho nên họ làm mà không biết ḿnh làm cái ǵ và ư nghĩa ra sao.
Họ nhân danh đấu
tranh cho tự do và nhân quyền ở Việt Nam, nhưng chính những kẻ cầm
đầu trong cái công ty này là những kẻ đàn áp tự do và nhân quyền thô
baọ nhất ngay tại xứ Úc này. Ai cũng biết trong thời gian qua, họ tổ
chức khủng bố Trịnh Hội, vợ anh ta (Nguyễn Cao Kỳ Duyên) và đoàn ca
sĩ trong và ngoài nước đến nổi họ phải hủy bỏ show nhạc. Mỉa mai
thay cho những kẻ mồm miệng không ngớt nói mỹ từ “tự do, dân chủ,
nhân quyền” nhưng hành xử th́ lộ nguyên h́nh là những tên lưu manh
và khủng bố!
Theo dơi những
màn họ lải nhải chửi bới Trịnh Hội và Kỳ Duyên trên báo chí và đài
phát thanh, người ta không thể không liên tưởng đến những cuộc đấu
tố của mấy mươi năm về trước. Đấu tố nạn nhân vắng mặt và không cho
nạn nhân trả lời là hèn. Cũng chính những tên này oang oang nói
chuyện tự do dân chủ, và có lúc làm bộ tỏ ra ḿnh có học bằng cách
viết vài ba chữ Anh (sai văn phạm) cho báo Úc để xuyên tạc t́nh h́nh
trong nước. Đúng là một đám lư toét, xă xệ hành nghề Việt gian phản
quốc.
Đối với một số
người khác th́ biểu t́nh là một hành động với một mục đích đơn giản
hơn: phá rối. Động cơ phá rối biến họ thành những người mất lư trí
cà hành xử như lưu manh thật đáng kinh tởm. Điều đáng nói là tất cả
những mưu mô, thủ đoạn chống đối người đi xem văn nghệ đều được bàn
tính công khai trên đài phát thanh. Đây là một nhóm khủng bố có tổ
chức.
Mục tiêu và lư
do biểu t́nh đă không chính đáng, biểu tượng của họ lại càng chứng
tỏ sự ngu xuẩn của những cái đầu thiếu tế bào trí tuệ. Họ rất thích
trương tấm h́nh Nguyễn Văn Lư bị bịt miệng như là một bằng chứng
chính quyền trong nước đàn áp tôn giáo. Nhưng họ quá ngu và không
biết rằng nếu Nguyễn Văn Lư bị xử ngoài này th́ có lẽ ông sẽ lănh
thêm một bản án khác: coi thường ṭa án. Ngay tại Mỹ, Đại sứ Marine
cũng nói kiểu hành xử lưu manh của Lư nếu tại Mỹ cũng vẫn bị khống
chế bằng vũ lực (nguyên văn:
I know
in certain circumstances in the trials in the United States,
prisoners who are speaking out, would be dealt with forcefully. So
there is a reason for people in plain clothes standing in the front
of the prisoner).
Phiên ṭa
Nguyễn Văn Lư chẳng liên quan ǵ đến tự do tôn giáo cả, mà chỉ là
một chuyện xích mích cá nhân. Cứ hỏi những người trong quê mà Lư ở
sẽ biết rằng
Lư tranh chấp với chính quyền địa
phương về việc xây một cái mương dẫn nước bên cạnh nhà thờ, và v́
không giải quyết được mâu thuẫn nên Lư quay sang chiêu bài tôn giáo
để cho đám lưu manh hải ngoại lợi dụng.
Họ trưng bày lá
cờ ba que bên cạnh lá cờ của Úc, như để nịnh người Úc rằng họ cũng
là người yêu nước Úc. Nhưng trong thực tế, đó là một sự sỉ nhục cho
Úc, bởi v́ lá cờ ba que đó là biểu tượng cho một chế độ tay sai nổi
tiếng tàn ác đă mất tên trên bản đồ quốc tế cả hơn 30 năm nay. Lá cờ
Úc đâu thể đứng ngang hàng với một lá cờ vô danh như thế. Nhưng tên
nịnh hót người Úc bằng cách trương hai lá cờ đă vô t́nh hạ thấp giá
trị chính trị của lá cờ Úc.
Nói tóm lại,
cuộc biểu t́nh, hay nói đúng hơn là cuộc phá rối trị an, do những
tên cực đoan cầm đầu hoàn toàn không có lư do và cũng chẳng có chính
nghĩa. Nên nhớ rằng cuộc chiến đă kết thúc 30 năm rồi. Những kẻ cựu
thù bây giờ đă bắt tay nhau rồi. Kẻ cựu thù lớn nhất là Mỹ cũng đă
bang giao với Việt Nam về mặt kinh tế, chính trị, xă hội cả 10 năm
nay rồi. Chiến lược đă thay đổi. Chống cộng, phục quốc, tự do, dân
chủ, nhân quyền, tôn giáo … chỉ là những khẩu hiệu đao to búa lớn
của kẻ lái buôn chính trị của ngày hôm qua. Người Việt ở trong nước
muốn biết làm sao làm cho Việt Nam thoát cảnh nghèo nàn. Thoát nghèo
rồi mới tính đến những chuyện to tát kia. Biểu t́nh không làm cho
người dân thoát cảnh nghèo nàn. Những khuyến khích biểu t́nh của
những kẻ trục lợi hoàn toàn đi ngược lại quyền lợi của tuyệt đại đa
số người Việt ở trong nước.
Để kết thúc bài
này, xin trích một đoạn trong bài viết trên Việt Weekly gần đây: “Vậy
người Việt chúng ta đừng nên bỏ tâm sức vào những chuyện vô bổ,
xuống đường ḥ hét chẳng mang lại chút giá trị nào mà đằng trước chỉ
là hí hửng, lăng nhăng đằng sau lại là sự khinh bỉ mà thôi. Mọi
người trong chúng ta nên tỉnh táo về sự kiện này, rằng chính phủ Mỹ
là một nhà nước có trách nhiệm cao: họ cho ta tới đây để sinh sống,
họ trợ cấp cho ta ổn đinh và sống đủ trong tuổi già, bảo đảm an ninh
và hầu hết đă chọn đây là quê hương thứ hai để lấy Mỹ tịch rồi. Ta
cũng đă tuyên thệ trung thành với nước Mỹ rồi, ta thề tuân hành hiến
pháp và pháp luật Mỹ, ta sẵn sàng cầm súng để chống kẻ thù trong,
giặc ngoài để bảo vệ nước Mỹ, ta cũng hứa sẵn sàng chấp nhận thi
hành dân sự vụ khi được điều động th́ nề hà ǵ ta phải t́m những giá
trị linh tinh khác. Điều đó chỉ tổ làm phiền xă hội Mỹ mà thôi, hăy
đừng để ḿnh tự trở thành một dân tộc biểu t́nh (demonstrated
people) dưới con mắt của các sắc tộc khác.”
Chỉ cần thay thế
chữ “Mỹ” thành “Úc” lời khuyên trên rất hợp lư cho những ai đang làm
con chốt phải đội nắng dầm mưa để thực hiện những kịch bản phản dân
hại nước do đám xôi thịt và hoạt đầu chính trị trong công ty cộng
đồng lợi dụng cho những mục tiêu phản quốc. |