|
Bông Hồng ngày xưa ấy
Trần Tuyết Hoa
(Nhân mùa Vu Lan đầu tiên ở Canada)
Sài G̣n hồi đó sau biến cố 1963, người
Phật tử trong và ngoài nước có dịp đi, về gặp nhau thường xuyên hơn
để xây dựng đạo pháp trong ḷng dân tộc.
Từ đó, có một tập quán hơi là lạ nhưng
cũng khá dễ thương bỗng phát sinh trong giới Phật tử trẻ, đa số là
thanh niên, học sinh, sinh viên Phật tử chúng tôi, c̣n ǵn giữ cho
đến bây giờ. Đó là cái thói quen rất đẹp “Bông hồng cài áo” nhân
ngày Đại lễ Vu Lan ở chùa và các trung tâm văn hóa, xă hội Phật giáo.
Ban đầu do thầy Nhất Hạnh đi du học nước ngoài, khi đến Nhật Bản
thấy được h́nh ảnh cao quư, đẹp đẽ này của các bạn sinh viên bản xứ
nên thầy đem về VN phổ biến mà Sài G̣n là rầm rộ nhất, để cho SV
Phật tử chúng tôi có thêm một h́nh ảnh đẹp trong ngày Báo hiếu.
Xin trích dẫn một đọan lời thầy Nhất
Hạnh trong tập Bông Hồng cài áo xuất bản sau 1963: “…Tây phương
không có ngày Vu Lan nhưng cũng có”Ngày Mẹ”(Mother’s Day) mồng mười
tháng năm. Tôi nhà quê không biết cái tục ấy. Có một ngày tôi đi với
thầy Thiên Ân tới nhà sách Ginza ở Đông kinh, nửa đường gặp mấy
người sinh viên Nhật Bản, bạn của thầy Thiên Ân. Có một cô sinh viên
hỏi nhỏ thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy trong giỏ ra một bông hoa Cẩm
Chướng màu trắng cài vào khuy áo tràng của tôi. Tôi lạ lùng, bở ngở,
không biết cô làm ǵ, nhưng không dám hỏi, cố giữ vẻ tự nhiên, nghĩ
rằng có một tục lệ chi đó. Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào
nhà sách, thầy Thiên Ân mới giảng cho tôi biết đó là Ngày Mẹ, theo
tục Tây phương. Nếu anh c̣n mẹ,anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng
trên áo, và anh sẽ tự hào được c̣n mẹ. C̣n nếu anh mất mẹ, anh sẽ
được cài trên áo một bông hoa màu trắng. Tôi nh́n lại bông hoa trên
áo mà cảm thấy tủi thân. Tôi cũng mồ côi như bất cứ một đứa trẻ vô
phúc nào, chúng tôi không có cái tự hào được cài trên áo một bông
hoa màu hồng. Người được hoa trắng sẽ cảm thấy xót xa nhớ thương,
không quên mẹ dù người đă khuất. Người được hoa hồng sẽ thấy sung
sướng nhớ rằng ḿnh c̣n mẹ,và sẽ cố gắng để làm vui ḷng mẹ, kẻo một
mai người khuất núi, có khóc than cũng không c̣n kịp nữa. Tôi thấy
cái tục cài hoa đó đẹp và nghĩ rằng ḿnh có thể bắt chước áp dụng
trong ngày báo hiếu Vu Lan.”…
Thầy Thiên Ân sau đó về dạy triết học
Zen ở Đại học Văn khoa Sài g̣n. Tôi được hân hạnh học với thầy niên
khóa 1964-1965. Nhóm Cử nhân Triết Đông chúng tôi c̣n nhớ như in, cứ
đến giờ Zen của thầy, được nghe cái giọng Huế hiền lành, vô chấp của
thầy đều đều trong lúc giảng bài là chúng tôi cứ có cảm giác như
thầy tṛ đang ngồi thiền thực sự trong lớp học mà quên hết mọi sự
đời ở ng̣ai kia…
Thế rồi, hằng năm sau đó cứ đến gần
ngày Vu Lan ở Sài G̣n, đi đâu cũng nghe vang vang trên chương tŕnh
phát thanh, về sau có cả chương tŕnh truyền h́nh của Phật giáo bài
hát “Ḷng Mẹ” của Y Vân, và nhất là bài “Bông hồng cài áo”
của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ được phổ thơ của thầy Nhất Hạnh với các
giọng ca sinh viên truyền cảm. Trong các chương tŕnh văn nghệ Vu
Lan vào những năm ấy, tác phẩm “Bông hồng cài áo” luôn được Đ̣an văn
nghệ SV Đại học Vạn Hạnh chúng tôi trang trọng mở đầu với dàn hợp
xướng trên 60 sinh viên Phật tử Sài G̣n và Vạn Hạnh trong bộ đồng
phục áo dài và sơ mi trắng có cài chiếc bông hồng đỏ trên ngực, với
những khuôn mặt trẻ trung, rạng rỡ hạnh phúc của những đứa con đang
c̣n mẹ…Dạo đó, tôi thường xuyên có mặt trong các chương tŕnh Văn
nghệ của Tổng Hội SV Sài G̣n và cả Vạn Hạnh nữa.Hôm nào tôi không
bận bịu trong các vai Múa hay Nhạc cảnh th́ phải đứng vào hàng đồng
ca của dàn hợp xướng dưới sự chỉ huy của người nhạc sĩ tài hoa Phạm
Thế Mỹ, anh rất chịu khó và công phu hướng dẫn cho các giọng lĩnh
xướng, xô lô ḥa cùng ṭan ban thật tuyệt vời, đă một thời làm say
ḷng người nghe đến ngây ngất bàng hoàng, đến sụt sùi rơi lệ. Hỡi
các giọng ca xô lô thân thương một thời: Miên Đức Thắng, Nguyễn Xuân
An, Mai Hoa, Phi Huệ… Bây giờ các em đang ở đâu ? Sao tôi cứ nhớ măi,
nhớ hoài trong ḷng những lời ca đó ngọt ngào, an ủi như lời ru xưa
êm đềm của mẹ: “Một bông hồng cho anh… cho em…cho những ai đang
c̣n mẹ. Để ḷng vui sướng hơn…”
Những giọng ca cứ vút cao lên chơi vơi
như muốn cuốn hút cả ḷng người. Ôi ! Những lời ca thân thương ấy đă
cứ vương vấn măi theo tôi, chơi vơi đến nao ḷng, theo tôi đi khắp
nửa ṿng trái đất, đến một vùng đất lạnh xa xôi băng giá. Mùa Vu Lan
năm ấy, tôi cố t́m đến chùa Huyền Không ở Montréal, Canada để được
nghe bài “Bông hồng cài áo” do các em sinh viên, học sinh Việt Nam ở
đây tŕnh diễn và để được cầu nguyện cho mẹ và nhớ về mẹ…
Lần này, tôi không c̣n được hân hoan
đón nhận chiếc bông hồng đỏ như những năm xưa ở quê nhà, mà tôi phải
ngậm ngùi buồn đau đón nhận chiếc bông hồng trắng giá băng, nó lạnh
lùng hơn cả cái băng giá của xứ này. V́ trước đó một tháng, tôi nhận
được tin nhà, mẹ tôi vừa qua đời ! Chiếc bông hồng trắng của mùa Vu
Lan năm ấy, với tôi như đă thay thế vành khăn tang “mất mẹ”. Mẹ ơi !
Mùa báo hiếu này, con không thể mang bông hồng đỏ về khoe với mẹ như
hồi đó được nữa, v́ con đă thực sự mất mẹ rồi, mẹ ơi ! Ở đây, con
đang đau đớn nhận một bông hồng trắng, ḷng ngậm ngùi rưng rưng…
nhưng tai con vẫn nghe bản nhạc “Bông hồng cài áo” của ngày xưa đó
mẹ à ! Con đang nghe và đang cầu nguyện cho mẹ đây. Những giọt nước
mắt lại một lần nữa lăn dài trên má con hôm nay, âu cũng là những
giọt “nước đang chảy về nguồn” đó, thưa mẹ ! Tôi cứ cúi đầu cầu
nguyện và suy nghĩ miên man về mẹ tôi trong nước mắt… Ôi ! Một h́nh
ảnh không thể thiếu đă khắc sâu đậm nét vào tâm trí tôi tự bao giờ
?!....
Tôi nghe mơ hồ như có tiếng ai đó đang
gọi tôi. Buổi lễ đă kết thúc. Thầy mời đi thọ trai – Tôi giật ḿnh
ngớ ngẩn. Mùa Vu Lan đầu tiên ở Canada đă qua nhanh trong tôi như
vậy à ? Sao tai tôi vẫn c̣n nghe măi dư âm của giọng hát ai đó…
“Một bông hồng cho những ai… cho những ai đang c̣n mẹ…” như một
hoang tưởng viễn mơ chăng ?
Rồi những năm sau, lênh đênh đây đó
nơi quê người, tôi vẫn cố t́m đến chùa để được tiếp tục nhớ về mẹ,
cầu nguyện cho mẹ trong những ngày nao nao của mùa Báo Hiếu. Đôi khi
tôi được nghe và được hát lại bài ca “Bông hồng cài áo” của
năm nào trên đất khách mà ḷng vẫn c̣n xao xuyến không nguôi – Mẹ ơi
! Giờ đây ḷng con đang thèm được cài lên áo một bông hồng đỏ của
năm xưa mà cũng không được nữa rồi! Rất nhiều khi “lá muốn rụng về
cội”, nhưng cội đă chờ lâu quá…, chết khô mất rồi ! Cội không c̣n
đợi lá được nữa lá ơi ! Và lá giờ đây cũng chỉ c̣n biết th́ thầm,
xào xạt đớn đau một ḿnh :
“Chiều chiều ra đứng ngơ sau
Nhớ về quê mẹ ruột đau chín chiều” !
Sài G̣n, Mùa Vu Lan 2551, năm 2007
|
|