|
Tưởng niệm nạn nhân cộng sản: c̣n nạn
nhân của Mỹ th́ sao?
Trần Đ́nh Hoàng
Đài RFA và một
số đại lư truyền thông tiếng Việt ở Mỹ cho biết ngày 13/6/2007, tổng
thống George W. Bush tham dự buổi lễ khánh thành tượng đài tưởng
niệm nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản. Vẫn theo đài RFA, đây là tượng
đài để tưởng niệm 100 triệu nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản trên
toàn thế giới, và những nước được có tên trong danh sách gồm có Nga,
Trung Quốc, Cambodia, và Việt Nam. Các nhóm chống cộng, đặc biệt là
những người Mỹ-hơn-cả-Mỹ gốc Việt, lại hư hửng xem dịp đó là một
phép lành mà ông Bush đă ban cho họ, để họ tiếp tục con đường chống
cộng.
Thật vậy, trong
khi dư luận Mỹ chẳng ai quan tâm đến chuyện ông Bush tham dự buổi lễ,
th́ các đại lư chống Việt Nam lại làm ồn ào xem như là một chứng
tích hiếm, một “ngày lịch sử” như ông người Mỹ gốc Việt Nguyễn Chí
Thiện nói. (Xin nói thêm để bạn đọc nhớ rằng Thiện là người làm
những câu vè chống cộng và chống ông Hồ trong thời nằm tù ở Việt
Nam, và nhờ những câu vè đó mà được cái đại lư chống Việt Nam ngoài
này ca tụng là “ngục sĩ”). Người Mỹ chẳng quan tâm v́ họ biết rằng
đó chỉ là một vở tuồng tuyên truyền được thiết kế trong chiến dịch
tuyên truyền nhằm lấy lại niềm tin của người Mỹ trong vấn nạn Iraq
hiện nay, và cũng để đánh lạc hướng những cuộc tàn sát người Iraq mà
quân đội Mỹ đang thực hiện có hệ thống ở Iraq. Những người có học,
có suy nghĩ và chịu khó động năo sẽ thấy ngay cái con số 100 triệu
nạn nhân (tức là 2,5% dân số toàn cầu) là một sản phẩm của những bộ
óc nghèo nàn về lư trí nhưng giàu tưởng tượng.
Tuy vở tuồng
diễn ra khá kệch cỡm, nhưng nó lại là cơ hội để người ta nh́n lại
tính đạo đức giả của Mỹ, hay nói chính xác hơn là của giới chính
quyền Mỹ. Một mặt họ tỏ ra là những người có tấm ḷng nhớ đến những
nạn nhân cộng sản, mặt khác họ lờ đi những nạn nhân của chính họ.
Không ai biết bao nhiêu và chưa chứng minh được thế nào nạn nhân của
chủ nghĩa cộng sản hay của bất cứ chủ nghĩa nào, nhưng bấtcứ ai trên
thế giới đều có thể thấy rơ nạn nhân của những cuộc chiến do bộ máy
chiến tranh của chính quyền Mỹ chủ động tạo nên.
Ai cũng biết Mỹ
là nước gây ra chiến tranh nhiều nhất trên thế giới. Và cũng không
ngạc nhiên, khi các chuyên gia xếp hạng về Chỉ số ḥa b́nh toàn cầu
(Global Peace Index), nước Mỹ đứng hạng 96 trong số 121 quốc gia,
c̣n tệ hơn cả Yemen! Ông Abruzzese (Chủ bút Tổ Tin tức Kinh tế chịu
trách nhiệm công bố danh sách này) cho biết lư do Mỹ bị điểm thấp là
v́
số lần tham dự vào các cuộc chiến
tranh, số quân nhân bị tử trận và chi phí cao cho ngân sách quốc
pḥng.
Thật ra, nếu có
ai tính toán số người bị chết hay thương tật trong các
cuộc chiến do Mỹ chủ động th́
con số chắc c̣n gấp 10 lần con số “nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản”,
bởi v́ Mỹ là nước gây hấn nhiều nhất, chủ động gây chiến tranh nhiều
nhất, và phạm nhiều tội ác chiến tranh nhất thế giới. Đáng lẽ tổng
thống Bush phải xây đài tưởng niệm những nạn nhân người Iraq,
Afghanistan, Việt Nam, Hàn Quốc, Nhật, Trung Quốc, Bosnia, v.v… do
Mỹ trực tiếp hay gián tiếp tàn sát mới đúng.
Những ai c̣n
nghi ngờ về phát biểu trên có thể t́m đọc cuốn sách “In
the Name of Democracy: American War Crimes in Iraq and Beyond”
(Nhân danh dân chủ: Tội phạm chiến tranh của Mỹ tại Iraq và các nơi
khác) của
Jeremy Brecher, Jill Cutler, và Brendan Smith. Trong sách, các tác
giả tường thuật và phân tích những tội phạm chiến tranh của Mỹ tại
Iraq và các nước khác trên thế giới. Một số tội phạm đă được đề cập
ngắn trên báo chí Mỹ, nhưng đại đa số các tội phạm tày trời và dă
man khác hưa bao giờ được đề cập đến.
Trong một bài điểm sách,
tác giả Vernon Ford viết: “Trong khi người Mỹ đang đau đớn
đánh giá lại cuộc chiến ở Iraq và mối liên hệ của cuộc chiến này
trong cuộc chiến chống khủng bố, có nhiều bằng chứng thuyết phục cho
thấy tội phạm chiến tranh của Mỹ xảy ra một cách có quy chuẩn, b́nh
thường, chứ không phải chỉ vài trường hợp cá biệt do một số sĩ quan
cấp thấp lệch hướng làm điều xằng bậy như báo chí thường mô tả. Cuốn
sách này là một sưu tập bao gồm phỏng vấn, tài liệu của FBI, phát
biểu của những cựu binh sĩ sau này trở thành những người chống chiến
tranh, tất cả cung cấp cho chúng ta một cái nh́n ớn lạnh về cuộc
chiến đă được khởi động và thực hiện như thế nào. Phần I cuốn sách
viết về các bằng chứng tội phạm chiến tranh của Mỹ (bao gồm những
chiến thuật “ra tay trước”, vi phạm quyền con người) qua lăng kính
luật pháp quốc tế. Các phần khác khai thác những cá nhân, quan chức
chịu trách nhiệm trong những vụ tra tấn tù nhân, và các hành động
bất hợp pháp trong cuộc chiến. Sau cùng, cuốn sách thẩm định sự thất
bại của các cơ quan pháp luật của Mỹ trong việc khống chế tội phạm
chiến tranh của Mỹ.”
Rất nhiều hành vi tội
phạm chiến tranh của Mỹ tại Iraq xảy ra hàng ngày nhưng báo chí Mỹ
không nói đến, và đài RFA tất nhiên cũng không nói đến. Chẳng hạn
như báo The Guardian (Anh) hôm 15/9/2004 cho biết một trường
hợp tiêu biểu trong hàng ngàn trường hợp xảy ra hàng ngày ở Iraq như
sau. Báo The Guardian cho biết trong một cuộc tấn công vào
thường dân tại trung tâm thành phố Baghdad vào ngày Chủ nhật
11/9/2004, máy bay trực thăng Mỹ bắn rocket vào đám đông đang vây
quanh một chiếc xe đang cháy trên đường Haifa (gần Khu Xanh, tức khu
vực dành riêng cho người Mỹ và Anh). Bộ y tế Iraq cho biết cuộc tấn
công giết chết 20 người và gây thương tích cho 39 người. Tất cả nạn
nhân đều là thường dân. Họ chết và mang thương tật chỉ v́ ở vào một
nơi không đúng vào một thời điểm không may.
Nên nhớ rằng
đó chỉ là một
trong những trường hợp xảy ra hàng ngày ở Iraq ngày nay, nhưng báo
chí Mỹ lờ đi. Đó là một tội phạm chiến tranh. Thật vậy, những công
nghệ quân sự mà Mỹ đang sử dụng
ở Iraq như bom
cluster, uranium bẩn (depleted uranium) là những vũ khí bất hợp pháp.
Điều 85 của Quy ước Geneva (Geneva Conventions) định nghĩa rơ rằng
tội phạm chiến tranh bao gồm "một cuộc tấn công bừa băi gây tổn hại
đến thường dân một cáchc có ư thức". Ủy ban về vũ khí của Liên Hợp
Quốc định nghĩa bom cluster là “vũ khí có ảnh hưởng bừa băi”
(weapons of indiscriminate effects). Một kư giả người Anh ở Iraq
viết như sau: “Trong số 168 bệnh nhân mà tôi đếm được, không một
ai được điều trị khi bị thương v́ bom. Tất cả bệnh nhân, đàn ông,
đàn bà, trẻ em đều mang trong người những mảnh bom. Những mảnh bom
này như những hạt tiêu rải trên cơ thể họ. Da biến thành màu đen.
Đầu bị vở ra từng mảnh. Chân tay bị đứt ĺa. Một bác sĩ ở đây cho
tôi biết ‘tất cả những trường hợp này mà ông đang thấy đều do bom
cluster mà ra’. . . Phần lớn nạn nhân là trẻ em và họ chết chỉ v́ ở
ngoài đường.”
Tội phạm của Mỹ
đâu chỉ xảy ra ở Iraq, mà c̣n ở Afghanistan. Tháng 12 năm 2002 đài
truyền h́nh Đức ARD, đài truyền h́nh số 5 của Anh, đài truyền hính
RAI của Ư tŕnh chiếu một phim tài liệu 45 phút có tựa đề “Massacre
in Afghanistan—Did the Americans Look On?”
(Cuộc tàn sát ở Afghanistan –
Người Mỹ có nh́n kỹ?) Bộ phim do một phóng viên và nhà làm phim
Jamie Doran (người Ái Nhĩ Lan) thực hiện. Bộ phim cho thấy sau khi
Mỹ giải phóng tỉnh Konduz (Afghanistan) vào tháng 11/2001, đồng minh
của Mỹ là tướng Abdul Rashid Dostun cùng với sự hỗ trợ của lính Mỹ
tra tấn dă man và giết hơn 3000 (ba ngàn) tù nhân Talobans.
Sau cuộc tàn sát này, bộ phim cho
chúng ta xem cuộc tàn sát ở Qala-i-Janghi. Cùng với tướng Rashid
Dostum và quân đội Mỹ tiếp tục tàn sát 3000 tù nhân được “phân loại”
từ 8000 tù nhân chiến tranh ở nhà tù Shibarghan.
Tù nhân chiến
tranh được chở đến Shibarghan trong những thùng container thiếu
không khí. Mỗi container chứa 200 đến 300 người do tài xế xe địa
phương lái. Một tài xế tham dự vào cuộc chuyên chở này cho biết
trung b́nh 150 đến 160 tù nhân chết trên đường vận chuyển.
Tội phạm chiến
tranh mà Mỹ gây ra có một lịch sử rất dài. Trong cuộc chiến ở Nam
Hàn vào thập niên 1940s, lính Mỹ cũng từng phạm tội ác chiến tranh.
Trong bài viết “American War Crimes: The Two Faces of America” (Tội
ác chiến tranh của Mỹ: Hai mặt của nước Mỹ), tác giả Hee Kyoung Chun
cho biết lính Mỹ từng tàn sát thường dân nhiều nơi ở Hàn Quốc trong
thời đó. Nên nhớ rằng Nam Hàn từng chịu sự cai trị của quân đội Mỹ
từ tháng 9/1945 đến 15/8/1948. Chẳng hạn như ngày 3/4/1948, lính Mỹ
cùng với cảnh sát Nam Hàn và các lực lượng chống cộng sản tàn sát
30000 (ba chục ngàn) người trên đảo Cheju. Đảo này lúc đó có 300
ngàn dân, do đó con số bị giết lên đến 10%! Một cuộc tội ác đẩm máu
khác cũng đo lính Mỹ và lính Nam Hàn gây ra là vụ tàn sát tại tỉnh
Nogun-ri. Trong vụ này, lính Mỹ giết hàng trăm người tỵ nạn, phần
lớn là trẻ em và phụ nữ, những người bị kẹt dưới chân cầu Nogun-ri
trong khi lính Bắc Hàn đang tiến về và lính Mỹ đang tiến tới. Một
cựu sĩ quan Mỹ nhớ lại sự việc và cho biết: “Mấy tên chết tiệt này.
Chúng ta hăy tiêu diệt tất cả chúng,” và một tay súng khác nhớ lại
“chúng tôi chỉ đơn giản thủ tiêu họ”!
B́nh luận về tội
phạm chiến tranh của Mỹ, nhà b́nh luận Hee Kyong Chun viết: “Giới
chính khách Mỹ thường hay nói đến chuyện nhân quyền, nhưng họ đă
từng phạm những tội chiến tranh chống lại con người nhân danh “luật
quốc tế” trên khắp thế giới. Tôi thấy hai mặt của nước Mỹ. Trước
hay sau ǵ th́ Mỹ cũng phải trả giá cho hành động của họ. Những hành
động tàn bạo của họ sẽ không bao giờ quên.”
Nói đến tội ác
chiến tranh của Mỹ và nạn nhân của Mỹ mà không nói đến cuộc chiến
Việt Nam th́ quả là một thiếu sót lớn. Không thể kể hết những cuộc
tàn sát dă man và đẩm máu của quân đội Mỹ tại Việt Nam qua một bài
báo. Nhưng những ai muốn t́m hiểu th́ có thể đọc loạt bài trên tờ
Los Angeles Times (2006) để biết thêm chi tiết. Tuy nhiên, một
vài trường hợp được ít nhiều người biết đến cần phải được nhắc lại ở
đây cho công bằng.
Ngày 16/3/1968,
tại xă Mỹ Lai, tỉnh Quảng Ngăi, trung úy William Calley chỉ huy
Trung đội 1, thuộc Đại đội Charlie, Tiểu đoàn số 1, Lữ đoàn 11, cùng
với Đại đội không kích trực thăng 174, tập trung theo h́nh chữ V tấn
công vào thường dân. Bảy giờ 45 phút sáng, chiếc trực thăng đầu tiên
của Calley hạ cánh xuống cánh đồng ŕa làng, nơi có một số nông dân
đang cày ruộng. Họ không dám bỏ chạy, v́ kinh nghiệm cho thấy nếu
vậy sẽ bị nghi là Việt Cộng và ăn đạn. Nhưng lần này th́ họ không
may mắn, v́ Calley xem họ là Việt Cộng và ra lệnh cho binh lính xả
súng tàn sát tất cả những người nông dân xấu số đó. Máu giết người
đang lên mức cao độ, Calley và đồng bọn tiếp tục vào làng càn quét,
tập trung dân làng theo từng nhóm nhỏ, lùa vào nhà rồi thản nhiên
tung lựu đạn. Một tốp khác đẩy người dân xuống mương rồi xả đạn một
cách không thương tiếc. Người, lợn, gà, chó... chạy nháo nhác. Hàng
trăm vụ cưỡng hiếp, giết người xảy ra ở mọi nơi. Ngôi làng ch́m
trong biển lửa. “Thành tích” của Calley là 504 người bị giết chết,
trong số đó có 182 phụ nữ (17 người đang mang thai), 173 trẻ nhỏ (56
bé c̣n ở tuổi ẵm bồng) và 60 cụ già trên 60 tuổi. Tất cả họ đều là
thường dân. Cuộc càn quét cũng không phát hiện một Việt Cộng nào!
Sau nhiều tố
cáo của chính đồng đội của Calley, mà đặc biệt là chuẩn ư Hugh
Thompson, về tội ác giết người hàng loạt của hắn, Mỹ mở phiên ṭa xử
Calley. Bản cáo trạng của quân đội Mỹ luận rằng tội của Calley là
“giết 109 người châu Á”. Họ thậm chí không dám dùng chữ “người Việt
Nam”, mà chỉ nói “Người châu Á”! Ngày 29/3/1971, toà án kết tội
Calley giết chết ít nhất 22 người Việt Nam. Sau khi nghe tội danh,
hắn đă đứng thẳng dậy, hướng về chủ tịch bồi thẩm đoàn, nghiêm trang
chào theo kiểu nhà binh. Ngày hôm sau, toà tuyên án tù chung thân và
lao động khổ sai. Nhưng chỉ hai ngày sau (1/4/1971) tổng thống
Richard Nixon đặc cách cho Calley chỉ phải chịu quản thúc tại gia
trong khi tiến hành thủ tục phúc thẩm. Tuy nhiên, Calley chẳng nằm
tù bao giờ. Calley vẫn tiếp tục được sống dưới mái nhà của ḿnh. Đến
năm 1973, mức án của hắn được bộ trưởng Quân đội giảm xuống 10 năm.
Ngày 9/9/1974, Calley được ân xá! Đó là công lư kiểu Mỹ.
Nhưng Mỹ Lai chỉ
là một trường hợp nổi bật, trong thực tế c̣n hàng trăm hay cả ngàn
vụ tàn sát khác mà chúng ta chưa biết được. Hiện nay, chúng ta biết
rằng các cuộc tàn sát sau đây đă xảy ra và báo chí Mỹ hay Âu châu đă
đề cập đến. Ngày 25/2/1969, dân biểu
Bob Kerrey chỉ huy một nhóm gồm 7 lính đặc
công (SEAL) giữa đêm tấn công vào ấp Thăng Phong để truy t́m kẻ thù.
Không t́m được kẻ thù, họ quay sang thảm sát 13 phụ nữ và trẻ em.
Tất cả các thường dân này bị tập trung lại và lính Mỹ lạnh lùng bắn
từng người. Nhưng phải chờ đến 32 năm sau, sự việc mới được báo New
York Times tiết lộ vào ngày 20/4/2001.
Ngày 19/2/1970, một đơn vị 5 lính thuộc sư đoàn thủy quân lục chiến
số 1 tiến vào xă Sơn Thắng, ra lệnh 16 phụ nữ và trẻ em đứng xếp
hàng và lạnh lùng bắn giết từng người một. Ngoài các vụ này, hồ sơ
tội ác chiến tranh c̣n ghi lại 7
vụ thảm sát trong giai
đoạn từ 1967 - 1971 khiến ít nhất 137 thường dân thiệt mạng, 78 vụ
tấn công không tham chiến khiến ít nhất 57 người bị giết, 56 người
bị thương và 15 người bị hăm hiếp, và 141 trường hợp lính Mỹ tra tấn
những thường dân bị bắt giữ hoặc tù binh chiến tranh bằng nắm đấm,
gậy, chày, nước hoặc sốc điện.
Ấy
thế mà Mỹ nay lập tượng đài tưởng niệm nạn nhân cộng sản! Không biết
khi mở miệng nói chuyện tưởng niệm, giới chính khách cực đoan Mỹ có
bao giờ nhớ lại vụ lính Mỹ đă gieo rắc không biết bao nhiêu tàn phá
và tàn bạo trên thường dân Việt Nam. Có lẽ cần phải nhắc lại rằng
lực lượng “Mănh hổ” (Tiger Force) của Mỹ đă bắn giết hàng trăm
thường dân ở Quảng Ngăi vào năm 1967, và c̣n man rợ hơn, chúng cắt
xén tai của nạn nhân để làm đồ trang sức! Tất cả những hành động
giết người man rợ đó đă được giới quân sự Mỹ công nhận là sự thật,
nhưng lại dấu nhẹm suốt 35 năm. Ngay cả sau khi được giới báo chí
phanh phui và nêu đích danh những phần tử giết người đó trên mặt báo,
nhưng chính phủ Mỹ đă phới lờ, đến nỗi giới báo chí phải kêu lên
rằng “Chấm dứt một cuộc điều tra mà không có công lư” (“Inquiry
ended without justice”, báo The Blade, 21/10/2003). Mỹ có
tưởng niệm đến họ không?
Những người Mỹ gốc Việt
cực đoan (hay Mỹ-hơn-Mỹ con) có mặt trong buổi “tưởng niệm” như
Nguyễn Chí Thiện cho rằng đó là một “ngày
lịch sử”. Thế th́ Nguyễn Chí Thiện nghĩ ǵ về những tên tội phạm
chiến tranh mang quốc tịch Mỹ đă tàn sát một cách man rợ những người
anh em mang họ Nguyễn (như Nguyễn Chí Thiện), họ Trần, họ Lê, họ
Phạm, họ Phan, v.v… trên đất Việt Nam. Nguyễn Chí Thiện nghĩ ǵ khi
tổng thống Nixon thóa mạ người Việt như là những sinh vật cấp thấp
muốn giết lúc nào th́ giết, muốn bỏ bom, kể cả bom hạt nhân, lúc nào
th́ bỏ. Nếu ai c̣n nghi ngờ câu văn trên th́ xin mời đọc sách của
Daniel Ellsberg, v́ trong đó ông ghi lại những trao đổi giữa Nixon
và Kissinger trước khi dội bom xuống Việt Nam.
Tổng thống Mỹ
như Nixon, một người có học, mà c̣n mang tư tưởng kỳ thị chủng tộc
th́ chúng ta không thể nào kỳ vọng lính của họ tiến bộ hơn. Những
tên giết người không gớm tay, được sinh ra, giáo dục và lớn lên
trong xă hội Mỹ, được huấn luyện và trang bị các kỹ thuật giết người
tàn bạo không hề biết đến ân hận, ăn năn là ǵ. Ngược lại, chúng c̣n
rất tự hào với hành động giết người của chúng. Khi được phóng viên
hỏi về hành động giết người ở Mỹ Lai, tên tội phạm Calley thản nhiên
nói một cách tự hào rằng: “Tôi rất tự hào v́ đă phục vụ quân đội Mỹ
và tham gia trận Mỹ Lai”. Hắn dùng chữ “trận Mỹ Lai”! Sau đây là
những phát biểu của một số tên giết người mang áo quân đội Mỹ khác (trích
phát biểu trên tờ Blade 2003): Willian Boyle tham gia trong
cuộc tàn sát ở một xă vùng Đồng bằng sông Cửu Long nói:
“Điều duy nhất mà
tôi ân hận là tôi không giết nhiều hơn nữa. Nếu tôi biết cuộc chiến
sắp kết thúc sớm như thế, tôi muốn sẽ giết nhiều hơn nữa.”
Sau đây là
những tường thuật mang tính sinh động, hay nói theo người Anh là
“graphical”, về những hành động tội phạm chiến tranh của quân đội Mỹ
do chính lính Mỹ kể lại trên tờ Los Angeles Times (5/8/2006):
“Một ai đó bắt được
cậu bé trên đồi, và họ lôi cậu xuống đồi, một trung úy hỏi ai muốn
giết cậu bé. Hai người t́nh nguyện bước lên. Một người đá vào bụng
cậu bé. Người kia lôi cậu bé ra đằng sau tảng đá và bắn. Họ quăng
xác cậu bé xuống sông và báo cáo cậu bé là kẻ địch bị giết trong khi
đang hoạt động.”
“Khi tôi quay lại, 2
người đă bắt được ông già, một người tóm tay, một người tóm chân và
họ quăng ông xuống đồi lởm chởm đá”.
“Hai lính Mỹ dùng một
người đàn ông Việt
Nam làm mục tiêu để thực tập bắn súng. Họ
phát hiện ra nạn nhân đang ngủ trong một túp lều và quyết định giết
ông để giải trí.
Mọi người điểm xạ vào ông ta,
xem ai bắn chính xác hơn.”
“Họ phát hiện một
người đàn ông và t́nh nghi ông ta đă hỗ trợ kè thù. Họ bắt ông đứng
trước một xe bọc thép. Họ lái xe lao đâm thẳng vào người đàn ông
nhưng không chết v́ ông chạy ngoằn ngèo, do đó họ quay ngược xe lại
và cán lên người đàn ông một lần nữa”
“Các binh sĩ lôi một
cô gái trần truồng khoảng 19 tuổi ra khỏi nơi ở và đưa cô này tới
nơi có nhiều thường dân đang bị tập trung vào một chỗ.
Cô bị quăng xuống nền đất.
Binh lính vây quanh số thường dân này và xả đạn vào họ…Việc đó kết
thúc sau vài giây. Máu, thịt, và mọi thứ bắn tung tóe…”
“Tất cả số người
trên bị bắt đứng vào hàng và bị bắn chết. Khi cuộc bắn giết kết thúc,
tôi quay lại thấy một phụ nữ chạy khỏi nhà ra chỗ đám người bị giết
và trông thấy đứa con của ḿnh bị bắn. Chị bế đứa con lên nhưng bị
bắn và đứa trẻ lại bị bắn tiếp một lần nữa.”
Mới đây nhất,
một cựu quân y sĩ Mỹ, BS Allen Hassan vừa cho ra mắt cuốn sách dạng
hồi kư "Không thể chuộc lỗi"
(Failure to atone). Một trích đoạn, chỉ nêu một vài chi tiết
nhỏ trong tác phẩm này:
"Ba
phi công mặc đồng phục vội vă khiêng một chiếc cáng vào hội trường
bệnh viện. Trên cáng chất đầy trẻ em. Các cháu có vẻ sạch sẽ, như
thể vừa mới được tắm rửa sáng hôm đó.
Tôi đứng nh́n
các viên phi công khiêng ba hoặc bốn bé chất đống trên cáng xuống,
rồi trở ra trực thăng khiêng tiếp. Tôi và các y tá điếng người khi
các viên phi công liên tục mang thêm vào bệnh viện hết cáng này đến
cáng khác. Tôi chú ư đến những bàn tay ủ rũ dọc theo thành cáng.
Những bàn tay đu đưa này như muốn đặt câu hỏi: “Tại sao? Tại sao lại
là cháu? Cháu đă làm ǵ sai nào?”. Không một lời nào, những phi công
đặt nạn nhân bé tí cuối cùng xuống nền nhà. “Chúng nó đấy, bác sĩ!”,
cuối cùng, một người lên tiếng. Không ai nói thêm một lời nào khác.
Rồi chiếc trực thăng cất cánh, mất hút về phía b́a rừng.
Từng hàng,
từng hàng những thân thể đầy thương tích, có lẽ lên đến chừng 40 trẻ
em Việt nam từ tuổi c̣n ẵm ngửa đến khoảng 5 tuổi. Các bé đều có đeo
dải băng trên cánh tay và một số các cháu đă chết hẳn. Những cháu
c̣n sống đang cố nhúc nhích chân tay. Ngay lập tức, tôi cố gắng cứu
chữa các cháu c̣n sống. Mỗi một bé trai, bé gái đều bị một viên đạn
xuyên qua đầu với vết thương là một lỗ tṛn, nhỏ nhưng không thể
chữa trị. Máu rỉ ra từ lỗ vết thương trên đầu các cháu. Những đứa
trẻ này rơ ràng đă bị bắn ở đầu, kiểu như bị hành h́nh.
............
Tôi chú ư đến
những dải băng trên cánh tay các cháu bé. Tôi bị sốc thật sự. Dải
băng plastic có ḍng chữ: 'Thủy quân lục chiến Mỹ thẩm vấn'.”.
Vậy th́
xin hỏi tổng thống Bush và những người Mỹ gốc Việt đang đứng quanh
ông hôm 13/6/2007 trong vở tuồng tưởng niệm rằng có khi nào ông để
tâm (thành tâm) tưởng nhiệm những nạn nhân Việt Nam này không? Và
c̣n nhiều hơn thế nữa, những 3 triệu người Việt Nam bị chết hay bị
chôn vùi trong 25 triệu hố bom được đào bởi 13 triệu tấn bom và 80
triệu lít chất độc hóa học của Mỹ. Một tượng đài tưởng niệm những
nạn nhân này nên được xây trước Ṭa bạch ốc th́ mới đúng phong cách
hào hiệp của Mỹ. |
|