|
Bà
Mười Xiềm sang Mỹ biểu diễn... làm bánh!
|
 |
|
Bánh của bà Mười Xiềm mới thấy đă thèm - Ảnh: Tấn Thái |
TT - Chỉ là một người bán bánh dạo
hằng ngày để kiếm sống nhưng bà Mười Xiềm - Nguyễn Thị Xiềm (TP Cần
Thơ) - được mọi người “phong” là nghệ nhân. Tháng sáu này bà sẽ được
mời sang Mỹ biểu diễn làm bánh!
Ba đời sống bằng nghề bán bánh dạo
Chúng tôi t́m đến nhà bà Mười Xiềm,
nghệ nhân làm các loại bánh sẽ đi biểu diễn trong lễ hội đời sống
dân gian Smithsonian diễn ra tại Mỹ vào cuối tháng sáu tới đây. Nhà
bà Xiềm trên đường Nguyễn Chí Thanh (phường Trà Nóc, quận B́nh Thủy,
TP Cần Thơ). Bà đang đổ bánh xèo. Bà Xiềm cho biết gia đ́nh bà sống
bằng nghề này đă là đời thứ ba. Năm lên 12 tuổi bà đă phụ giúp cha
mẹ bưng bánh đi bán dạo. Lớn lên, bà cũng sống bằng nghề này và đến
nay bà Xiềm đă 66 tuổi.
Trong ngôi nhà nhỏ mái tôn, vách lá
lụp xụp của bà Xiềm - sáng nào cũng vậy - luôn thoang thoảng mùi
thơm của các loại bánh chuối, bánh ít trần, bánh khọt, bánh lá mít,
bánh cúng, bánh xèo... Theo bà Xiềm, nghề làm bánh rất vất vả: từ 4
giờ sáng bà đă thức dậy xay bột, tỉa nước, chuẩn bị dầu mỡ, gia vị,
rau cải (tùy theo từng loại bánh)... Các công đoạn phải làm từ từ,
đúng theo qui tŕnh, nhiều công đoạn bắt buộc phải làm thủ công, rất
công phu, nếu làm vội sẽ làm bánh mất ngon...
Trên 50 năm sống bằng nghề làm bánh,
bà đă nghe rất nhiều lời khen chê của những người thưởng thức. Mỗi
lần nghe là mỗi lần bà điều chỉnh, rút kinh nghiệm. V́ thế không
phải tự dưng bà có được những kinh nghiệm làm bánh quí báu. “Tùy
theo người, theo vùng mà khẩu vị khác nhau. V́ vậy để bán được bánh
không chỉ phải làm ngon mà phải có hương vị đặc trưng riêng” - bà
Xiềm bày tỏ.
|
Nghệ nhân Nguyễn Thị Xiềm làm
các loại bánh Cần Thơ là một trong 11 loại h́nh di sản văn
hóa của VN tham dự lễ hội đời sống dân gian Smithsonian diễn
ra tại Mỹ từ
23-6 đến
9-7-2007. Lễ hội qui tụ rất nhiều nghệ nhân các nước thuộc
lưu vực sông Mekong biểu diễn những loại h́nh văn hóa tiêu
biểu, đặc trưng của mỗi dân tộc nhằm mục đích tôn vinh sự đa
dạng các nền văn hóa trên thế giới. |
Bánh của bà Xiềm ngon nên nhiều người
ăn quen, trở thành mối ruột. Như chị Tô Thị Lệ (nhà cách cả hai cây
số) khi lâu không thấy bà Xiềm đội bánh đi bán th́ đến tận nhà mua.
Chị Lệ cho biết: “Tôi rất thích bánh do bà Mười làm. Bánh bà làm ra
không chỉ ngon mà hương vị c̣n rất giống ngày trước mẹ tôi thường
làm cho tôi ăn. Những loại bánh dân dă như bánh chuối, bánh khọt,
bánh ít trần, bánh lá mít... ngày càng ít người làm. Chính v́ vậy
hiện nay rất nhiều người không có cơ hội thưởng thức”.
Cũng theo chị Lệ, mỗi khi mẹ chị ở
nước ngoài về lần nào bà cũng đến nhà bà Mười Xiềm mua bánh. “Mẹ cho
mấy anh chị em tôi ăn để họ nhớ hương vị quê nhà, những món ăn dân
dă ngày xưa của ông bà” - chị Lệ tâm sự.
Cho mấy chú Tây biết bánh quê ḿnh
Chị Lê Thị Bé Bảy (công tác ở Pḥng
Văn hóa quận B́nh Thủy) cho chúng tôi biết chính bà Nga (Trần Ngọc
Nga, phó giám đốc Sở Văn hóa - thông tin Cần Thơ) là một trong những
người đầu tiên phát hiện nghệ nhân Mười Xiềm. Chị Bảy nhớ lại: “Một
lần, cô Nga đi công tác ở Thới An Đông (quận B́nh Thủy) th́ t́nh cờ
gặp lúc bà Mười Xiềm đang chiên bánh chuối hấp. Loại bánh này hiện
nay rất ít người làm. Quan sát cách chế biến, pha chế... cô Nga thấy
bà Xiềm làm giống với cách làm của ông bà ngày xưa. Khi cô Nga
thưởng thức bánh thấy rất ngon. Các loại bánh rất quen thuộc với
người dân Nam bộ khác như bánh khọt, bánh hấp, bánh cúng, bánh xèo...
bà Mười làm cũng rất ngon”.
Theo bà Trần Ngọc Nga, các loại bánh
bà Mười Xiềm làm không “cao sang quyền quí” mà b́nh thường dân dă,
là những món ăn thường dùng của người lao động b́nh dân như ông bà
ḿnh ngày xưa. “Hiện nay nhiều loại bánh đă được “hiện đại” không
c̣n giữ được cách làm truyền thống, chính v́ thế hương vị của nó
cũng khác đi. Kỹ thuật làm bánh của bà Xiềm giống như cách làm
truyền thống dân gian. Đây là điều rất quan trọng mà chúng tôi đang
đi t́m. Chính v́ vậy chúng tôi quyết định đưa bà Mười Xiềm vào dạng
bảo tồn văn hóa phi vật thể” - bà Nga nói.
Khi được hỏi v́ sao chọn bà Nguyễn Thị
Xiềm đi biểu diễn làm bánh trong lễ hội đời sống dân gian
Smithsonian diễn ra tại Mỹ sắp tới đây, bà Hoàng Bửu Hiếu - giám đốc
Bảo tàng TP Cần Thơ - cho biết: “Chúng tôi chọn bà Xiềm với hai lư
do. Thứ nhất là các loại bánh bà làm ra đảm bảo được chất lượng và
mang tính truyền thống dân gian. Thứ hai là bà Xiềm có thể tŕnh
diễn cách làm những loại bánh này rất thuần thục, thao tác nhuần
nhuyễn và giới thiệu được cho mọi người hiểu cách làm, cũng như qui
tŕnh làm những loại bánh này”.
Bà Hiếu cũng cho biết thêm: “Có nhiều
người làm bánh cầu kỳ hơn và có thể ngon hơn bà Xiềm nhưng chúng tôi
không chọn. Chúng tôi chọn bà ngoài những yếu tố trên, bà Xiềm cũng
có cái rất đặc biệt là nghệ nhân xuất thân từ làm bánh, bán bánh mưu
sinh. Chúng tôi muốn giới thiệu cho mọi người một con người thật
b́nh dị, làm những loại bánh đời thường trong cuộc sống hằng ngày...”.
Bà Xiềm cho biết đă 66 tuổi nhưng bà
chưa một lần đi xa, chỉ quen đội những xửng bánh trên đầu đi bán dạo
quanh xóm. Nay... bất ngờ được cho sang Mỹ biểu diễn làm bà Xiềm
cũng... hồi hộp và lo lắng. “Hồi nào tới giờ tôi làm bánh cho bà con
ḿnh ăn không hà, c̣n qua bên Mỹ tôi lo lắm! Tôi làm bánh th́ không
sợ khớp nhưng sợ bên đó mấy chú Tây không quen thưởng thức các món
bánh “nhà quê” của ḿnh. Nhưng tui sẽ cố, cho mấy chú Tây biết bánh
ḿnh” - bà Xiềm tâm sự.
TẤN THÁI
Nguồn:
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=199833&ChannelID=89
Mười Xiềm đi Mỹ
|

|
|
Bà Mười
và cuộc mưu sinh mỗi ngày (ảnh: Trương Công Khả) |
Bộ
Văn hóa - Thông tin đă quyết định chọn 11 loại h́nh di sản văn hóa
phi vật thể của Việt Nam để giới thiệu tại Lễ hội đời sống dân gian
Smithsonian 2007, diễn ra từ ngày 23.6 - 9.7.2007 tại thủ đô
Washington, Hoa Kỳ.
Sẽ có 39 nghệ nhân tham gia trong các
loại h́nh văn hóa di sản: nghệ thuật cồng chiêng, nghề đẽo thuyền
độc mộc, nghề đan gùi và sử thi của đồng bào Bana Rơngao (Kon Tum);
chế tác dụng cụ đánh bắt thủy sản (Điện Biên); đờn ca tài tử, múa
lân (Bạc Liêu); nghệ thuật hát bội (Vĩnh Long); sân khấu Ro Băm (Sóc
Trăng); nghề dệt dân tộc Chăm (An Giang) và nghệ thuật làm bánh dân
gian của nghệ nhân Nguyễn Thị Xiềm (Cần Thơ).
"Có mà đi... Mỹ Tú, Mỹ
Tho"!
Chỉ c̣n trên dưới
mươi ngày nữa thôi là bà Mười Xiềm sẽ khăn gói lên đường đi Mỹ để...
làm bánh xèo, bánh tét cho Tây ăn ! Ấy vậy mà bà con lối xóm coi ṃi
vẫn chưa tin. Lóng rày, mỗi khi qua lại căn nhà lá lụp xụp của bà
Mười y như rằng họ lại chọc ghẹo: "Bà Mười à, chừng nào bà đi Mỹ. Mà
Mỹ Tho hay Mỹ Tú vậy bà"... hoặc giả: "Bà Mười ơi, chừng nào đi Mỹ
nhớ cho tui quá giang theo với nghen". Bà Mười nghe rồi hệch hạc
cười trừ chớ hổng giận. Bởi một điều cho đến tận bây giờ bà cũng
không tin có ngày mà: "Chèn ơi, từ hồi cha sanh mẹ đẻ đến giờ có nằm
mơ tui cũng hổng tin con mẹ bán bánh xèo bên lề đường như tui đi Mỹ
nghen cô".
Cũng không chỉ bà
Mười và bà con lối xóm ở trên Trà Nóc, B́nh Thủy băn khoăn mà rất
nhiều người cũng tự hỏi tại sao bà Mười chứ không phải ai khác đă
được trao cái vinh dự này. Tôi cũng tự hỏi như vậy và đang đêm hôm
tăm tối, tôi lặn lội lên cái xóm nhỏ heo hút ngoại ô để t́m cho ḿnh
lời giải đáp. Bên cái chái bếp lợp lá dừa nước không mấy chắc chắn
lắm, dưới ánh đèn tù mù, bà Mười Xiềm vẫn c̣n vần cái cối đá ra mải
miết xay, lớp nào bột nếp, lớp nào bột gạo. Cô con dâu th́ cặm cụi
lau chùi mấy thứ nong nia, ơ chảo, xề xửng và cả cái bàn nạo dừa.
Hóa ra bà Mười sửa soạn để gửi tất tật những món đồ vẫn c̣n ám khói
ấy qua Mỹ. Bà nói: "Bên này tui nấu bán cho bà con xóm giềng ra làm
sao th́ qua bển cũng làm y thinh vậy chớ hổng tiểu vẽ ǵ đâu". Tỷ
như mỗi buổi sáng bà xay kư ngoài bột để chiên bánh xèo, nhân bánh
th́ sơ sịa mấy thứ như củ sắn (miền ngoài gọi là củ đậu), giá hẹ
cộng thêm mươi con tép ṃng bán ra mỗi cái 3 ngàn đồng. Gặp khách
nào sang cả lắm th́ bà cho thêm vài miếng thịt heo, dăm ba hột đậu
xanh và lên giá 5 ngàn đồng một cái to bằng... nửa cái bàn. Nói làm
chi đến dân trong xứ mà có nhiều ông "trên chợ" coi ṃi sang trọng
lắm đi ngang qua cũng quành lại ăn thử. Hổng thèm dùng đũa, nhiều
ông, nhiều bà ṿng vàng hột xoàn đeo đầy nhóc cũng sề xuống bốc bằng
tay ăn miệt mài. Họ hỏi: "Bộ bà già mua nước mắm Phú Quốc hay sao mà
pha nước chấm ngon dữ vậy ta". Bà Mười lỏn lẻn cười đưa cho họ coi
mấy can nước mắm ḿnh mua. Chèn ơi, toàn là thứ chỉ có 1.500 đồng
một lít bày bán đầy các chợ... chồm hổm xứ miền Tây này.
Bà Mười khoe chuyến
này đi Mỹ bà đă thủ sẵn cái... "mơ nu" rồi - (nghe bà tập nói tiếng
Tây tiếng u mà tôi cười ngất). Hai ngày làm bánh xèo, hai ngày làm
bánh ít trần, một ngày làm bánh tét, rồi dành ra mấy ngày nấu cơm
với mấy món: canh chua, khổ qua hầm thịt, cà-ri gà, thịt heo kho tàu
và cả mắm kho mới là độc chiêu. Bà Mười chỉ lo, qua bển đi chợ hổng
biết có giống như bên ḿnh hay không, xách bàn nạo qua mà biết kiếm
đâu ra trái dừa khô để làm bánh, nấu chè; cũng may là bà đă gửi trót
lọt qua bển... 500 gr mắm sặt (!). Rồi bà lại lo không biết thi thố
ra làm sao đây, có làm kịp cho họ ăn không: "Phải cho tui rộng rộng
thời gian như lúc tui đi nấu đám bên này vậy đó. Mấy người hát bội
tới nơi chỉ có việc rút từ trong bụng ra mà hát chớ mấy chuyện bánh
trái là hổng có hối thúc được nghen. Mà mấy ổng ở bển c̣n đ̣i tui
gói rồi nấu bánh tét trong ṿng... 3 tiếng đồng hồ nữa chớ. Trời ơi,
đ̣i hỏi chuyện chi bất nhơn dữ vậy". Tôi cười nhưng chợt nghĩ, ngoại
ḿnh, má ḿnh hồi xưa có lẽ cũng âu lo, vén khéo chuyện bếp núc gia
đ́nh y thinh như bà Mười vậy thôi.
Hổm rày, để chuẩn
bị cho ngày đi, bà Mười đă nhiều lần tập dợt với những người có
trách nhiệm ở Sở VHTT Cần Thơ rồi Bảo tàng Cần Thơ. Từ bánh xèo,
bánh tét, cho đến bánh ít trần. Thấy họ săm soi từng miếng nếp, từng
cọng dây lạt buộc bánh mà bà đâm lo. "Trời ơi, tui ngồi trong góc
kẹt nhà nh́n họ nếm thử đồ ăn mà thấy nổi da gà, ốc ác tùm lum. Quan
quyền không đó cô. Tới chừng thấy họ nói với nhau - Xôi vậy mới là
xôi chớ - tui thiếu điều muốn lọt tim. Tui có hứa với mấy ổng chừng
qua bển là nấu từ bằng chí hơn chớ hổng kém đâu mà lo". Rồi bà khoe,
mấy ổng cho người đi sắm cho bà đồ mới nhiều lắm, hai bộ áo dài, ba
bốn bộ đồ bà ba mới tinh, lại thêm dù, dép và cả cái vali to đùng.
Những món đồ quá sang trọng với một nghệ nhân đang mưu sinh bằng
nghề bán hàng rong ở ngoại ô như bà Mười. Lục t́m trên net mới biết
dự lễ hội lần nầy bà Mười sẽ có dịp bày biện nấu nướng tại Quảng
trường quốc gia Mall, từ đường số 7 đến đường số 14, khu vực có
nhiều bảo tàng của Viện Smithsosian. Nơi tập trung toàn các bảo tàng
danh tiếng, từ những Anacostia, Hirshhorn đến bảo tàng quốc gia về
hàng không, không gian; bảo tàng về lịch sử Mỹ, về dân bản địa Mỹ
cho đến cả vườn thơ quốc gia... mà không phải ai cũng đến được. Mới
nghĩ thôi đă thấy... tự hào cho bà Mười.
|

Bà Mười xay bột chuẩn bị đem qua Mỹ (ảnh: Trương Công Khả) |
"Trời cho bây nhiêu th́
hưởng bây nhiêu"
Đối với bà Mười,
được như vầy là xem như đổi đời rồi. Bà kể, cách đây độ hai năm cô
Nga người ở xóm trong (bà Ngọc Nga, bây giờ là Phó giám đốc Sở VHTT
Cần Thơ) đi qua ăn thử bánh chuối bà làm đâm mê. Lần hồi, cô Nga
hướng dẫn bà tham gia các liên hoan ẩm thực, rồi chỉ mối cho bà làm
bánh giao cho các dịp thôi nôi, đầy tháng, cúng rằm, cúng đ́nh. Ban
ngày bà lội dài dài vô Thới An Đông bán dạo, ban đêm làm bánh bỏ mối.
Cuộc sống bà nới nang ra chút đỉnh từ đó. Bà nói: "Cách đây độ hai
năm, gặp lúc mưa băo dầm dề không bán dạo được, đói quá đến độ tui
phải xách cái cối đá xay bột đi cầm lấy 160 ngàn đồng đó cô".
Bà Mười năm nay đă
66 tuổi, chồng bà đă 78, hồi c̣n trai trẻ ông Mười là tài xế chạy xe
đ̣ tuyến Ngă Bảy Sài G̣n - Gia Kiệm Long Khánh. Bà Mười th́ sáng
sáng theo xe ông ngang qua Biên Ḥa nhảy xuống bán cho bằng hết sịa
bánh chuối. Vậy mà cái nghèo cứ đeo đẳng, dạo đó bà cứ ăn suốt cơm
độn... chuối già c̣n xanh. Ông Mười nghe kể bèn nói với tôi: "Tui
thấy vợ tui nấu cái ǵ cũng ngon hết cô ơi. Không phải nói chớ bả mà
thắng nước cốt dừa th́ đừng nói chan bánh ít làm chi, đem chan cơm
hoặc giả chấm bánh ḿ cũng đă tỷ lắm". Bà Mười luôn tâm niệm đă mua
bán th́ hổng được ăn gian, làm dối; tỷ như thắng nước cốt dừa th́
phải là dừa nguyên chất chớ không dùng bột béo, thà lời ít đi chút
đỉnh để lấy số nhiều c̣n hơn. Cũng như cuộc sống vốn lam lũ đă quen
nên bà cũng tỉ mẩn hết sức, nội chuyện xay bột bà cũng rị mọ xay đi
xay lại hai ba bận cho bột thật mịn màng mới thôi. "Hồi c̣n sống má
tui dạy tui làm ăn vậy đó cô" - mẹ của bà Mười là bà cụ Bảy Xuối, xứ
Cái Vồn bên cầu bắc B́nh Minh, cũng chuyên đi nấu đám tiệc, ḍng họ
không giàu có ǵ mấy. Bà Mười lại khoe, mới hôm Tết rồi được cô Bửu
Hiếu, Giám đốc Bảo tàng Cần Thơ mời vô hội chợ để nấu bánh tét, bánh
xèo bán cho người ta, tới ngày 27, 28 Tết mới măn cuộc. Mỗi ngày bà
kiếm được trăm ngoài ngàn tiền lời, so với 3, 4 chục ngàn kiếm được
của một ngày bán rong lội bộ đến mỏi chân là bà thấy măn nguyện rồi.
***
Hổm rày nhà bà Mười
khách nhiều lắm. Người "trên chợ" nghe tiếng xuống ăn bánh xèo, đặt
bánh tét cũng bộn. Có cả mấy ông "quan quyền" làm cho bà Mười... lọt
tim hôm nọ. Mắc cười là giờ mấy ổng nói chuyện hiền khô, chở theo
mấy bà vợ năn nỉ bà: "Bà Mười ơi, bà chỉ cho con cách làm nước mắm
chua nghen. Ảnh về cứ nói bà Mười làm đồ ăn sao mà giống hệt má ảnh
làm cho ảnh ăn hồi nhỏ vậy đó. Với lại chỉ luôn cho con mối mua nếp
gói bánh tét, ngày cúng Thần nông tới con về quê gói bánh cho bà má
chồng mát ruột chơi". Lại nhớ hôm nọ bà Mười thắc mắc chuyện nấu ăn
dân dă, sơ sịa vậy mà sao mấy cô, mấy chú lại mê, lại cho bà đi Mỹ.
Hóa ra đă có câu trả lời. Trong mỗi một phong vị món ăn bà Mười nấu,
thực khách không chỉ ăn mà c̣n được liên tưởng chuyện ngày xưa, lại
nhớ đến nao ḷng những kỷ niệm nơi chôn nhau cắt rốn của ḿnh. Hồn
quê đong đầy trong mỗi một món ăn dân dă này đây.
Phóng sự của
Hồng Hạnh
Nguồn:
http://www1.thanhnien.com.vn/Doisong/2007/6/9/196321.tno |
|