|
Không thể chuộc lỗi - Kỳ cuối: “Toi rat sin loi”
 |
| Một người mẹ đang t́m cách bảo vệ con ḿnh trong trận
càn của lính Mỹ Ảnh: Vietnam Bilder eines Krieges
(Đức) |
Sau 30 năm,
tôi vẫn c̣n mơ
Một cường quốc
đă tiêu diệt bao nhiêu sinh mạng con người ở một đất nước vùng Đông
Nam Á làm sao có thể lên lớp với phần c̣n lại của thế giới về thái
độ, hành động dă man, tàn bạo? Những tiếng ŕ rầm khốn khổ từ những
mảnh đời mà chúng ta đă gieo tai họa cùng những thi thể tan vữa như
những làn sóng âm ỉ lan truyền khắp thế giới, chạm đến tất cả những
người có liên quan. Dù thế nào đi nữa, từ lâu tôi đă thấy rằng chúng
ta cần phải chuộc lỗi với những ǵ mà ḿnh đă gây ra, phải trung
thực với sự thật và đồng thời phải chấm dứt việc gây nên cái ṿng
quay chết chóc, đau khổ không ngừng đó.
Mặc dù tiếp tục
thành công ở pḥng mạch và văn pḥng luật sư, nhưng tôi vẫn khổ sở
với những cơn ác mộng triền miên về VN. Nhiều tháng, nhiều năm sau
khi trở về Mỹ, giấc ngủ của tôi vẫn bị gián đoạn v́ những h́nh ảnh
hăi hùng. Qua nhiều năm, tôi đă t́m cách kể cho nhiều người biết về
chuyện trẻ em bị tàn sát ở VN. Năm 1987, tôi gửi một bức thư cho Bộ
Quốc pḥng yêu cầu điều tra vụ việc.
Họ trả lời bằng
một cuốn sách mỏng cho biết điều luật của quân đội không cho phép
một việc tàn bạo với trẻ em như thế. Năm 1989, tôi viết thư cho
tướng Colin Powell - chủ tịch hội đồng tham mưu liên quân - và ông
ta cũng chẳng thể giúp đỡ ǵ hơn.
Tướng Powell cho
một thuộc cấp viết thư trả lời, đề nghị tôi cung cấp thêm thông tin
về vụ thảm sát cho cơ quan thanh tra của binh chủng thủy quân lục
chiến ở Washington D.C. Năm 1990, chính tôi lại bị pḥng an ninh hải
quân điều tra v́ những cáo giác của ḿnh. Năm 1991, tôi viết thư cho
thượng nghị sĩ John McCain, người chuyển tiếp một báo cáo của an
ninh hải quân với nội dung là không có chứng cứ về một vụ thảm sát
trẻ em như tôi chứng kiến. Mỗi cơ quan chức năng có liên quan - nơi
có thể biết được vụ thảm sát - đều không có hồ sơ lưu trữ về vụ việc,
hoặc phủ nhận là không bao giờ có sự việc như vậy xảy ra.
Nhiều năm sau
khi từ VN trở về, những kư ức và những giấc mơ thỉnh thoảng lại xen
vào cuộc sống. Tôi tự hỏi phải chăng cuộc hôn nhân của tôi sẽ không
tan vỡ nếu như tôi không có những cơn tỉnh giấc vào lúc nửa đêm,
toàn thân ướt đẫm mồ hôi, kinh hăi với những h́nh ảnh quằn quại đang
chết dần của các em bé.
Sau 30 năm, tôi
vẫn c̣n nằm mơ thấy ḿnh đang nâng cánh tay rũ rượi của một cháu bé
bị bắn một phát đạn ngay vào đầu, đang đọc ḍng chữ rơ nét trên dải
băng tay “Thủy quân lục chiến Mỹ thẩm vấn”. Tôi không thể lay chuyển
kư ức về một hội trường bệnh viện vấy đầy máu, về những điều kinh
hoàng và về những cú sốc từ tất cả những ǵ ḿnh đă chứng kiến...
“Ṭa án lương
tâm”
|
 |
|
Bác sĩ
Allen Hassan |
Nhân dịp bản tiếng Việt của cuốn hồi
kư Không thể chuộc lỗi ra mắt độc giả VN, bác sĩ người Mỹ
Allen Hassan đă có lá thư gửi tới người dân VN:
“Xin chào những
người dân VN,
Hôm nay tôi trở
lại VN - trở lại với dân tộc mà tôi hằng yêu mến. Trong hai năm
1968-1969, tôi là bác sĩ công tác tại Quảng Trị và một số tỉnh thành
khác thuộc miền Nam VN lúc bấy giờ.
Trước khi đến VN,
tôi đă không biết tí ǵ về cái giá nhân mạng phải trả cho cuộc chiến.
Là một binh sĩ thủy quân lục chiến trẻ vừa mới rời ghế nhà trường,
tôi vô cùng tự hào khi được phục vụ đất nước vĩ đại của ḿnh với
những lư tưởng tốt đẹp nhất.
Tôi đă không
hiểu về hậu quả kinh hoàng của chiến tranh cho đến khi tôi cùng
những đồng nghiệp y tá người Việt vật lộn với tử thần, nỗ lực giành
lại sự sống cho phụ nữ, trẻ em và những người già tại VN. Tôi luôn
bị ám ảnh trong đầu ḿnh h́nh ảnh những nạn nhân vô tội này, chết có,
bị thương có, những người đă mất mát và bị hủy hoại cuộc đời ḿnh
trong chiến tranh. Đây chính là cái giá quá đắt và không thể nào
chịu đựng được.
Mặc dù đă trông
thấy khá nhiều cảnh bi thảm ở đất nước này, nhưng tôi thật sự may
mắn khi được đến VN. Và số tôi thật sự may mắn khi được biến cải
cuộc đời ḿnh từ một tay được đào tạo bắn giết, một lính thủy quân
lục chiến trẻ, trở thành một người theo chủ nghĩa nhân văn và ḥa
b́nh - một người được tiếng Việt gọi là “bác sĩ”. Và số tôi cũng
thật may mắn khi có thể biến cải cuộc đời ḿnh để nuôi dưỡng và phát
triển một triết lư vốn đă ăn sâu vào tâm khảm - triết lư chống lại
tất cả các cuộc chiến hung bạo. Chính v́ những ǵ tôi đă chứng kiến
tại đây, tại đất nước VN này, mà tôi đă trở thành một người yêu
chuộng ḥa b́nh.
Chúng ta đă
thiết lập một ṭa án công lư quốc tế nhưng ít khi sử dụng. Chúng ta
phải sử dụng ṭa án của lương tâm.
Như tôi đă viết
trong cuốn sách này - Không thể chuộc lỗi - việc cần kíp và quan
trọng nhất đối với sự sinh tồn của chúng ta trong thế giới đang biến
đổi này chính là việc chúng ta nên chú ư, quan tâm đến những người
nghèo khổ, những người bị tước quyền công dân và những người đang
chết đói ở tất cả những quốc gia trên khắp thế giới này. Nếu hàng
xóm đang chết đói, chính tất cả chúng ta về mặt nào đó cũng đang
chết đói theo. Chúng ta phải t́m cách để giúp đỡ lẫn nhau.
Chỉ ở tuổi 32,
người ái quốc vĩ đại của nước Mỹ là Thomas Jefferson đă viết trong
Tuyên ngôn độc lập: “Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền b́nh đẳng”.
Tôi tin rằng nguyện ước của Thomas Jefferson là tất cả mọi người
trên thế giới ai sinh ra cũng đều có quyền b́nh đẳng. B́nh đẳng có
nghĩa là tôn trọng nền văn hóa và những thành tựu của các nước và
các nền văn minh khác. B́nh đẳng nghĩa là chúng ta cam kết không c̣n
gây chiến với bất cứ quốc gia nào trên thế giới. Và b́nh đẳng có
nghĩa là khi một nước lớn áp đặt quan điểm của ḿnh lên một nước
khác, điều đó là sai.
Tôi muốn nói với
các bạn, những người bạn VN thân yêu, một điều quan trọng. Các bạn
đă là đồng bào của tôi ngay cả khi ở Mỹ chúng tôi gọi là cuộc chiến
tranh VN. Và thật quan trọng với tôi khi tôi rũ bỏ được gánh nặng
trong ḷng ḿnh để nói với các bạn một điều: “Toi rat sin loi” (viết
bằng tiếng Việt nghĩa là: Tôi rất xin lỗi).
Chúng ta phải
phản đối những cuộc chiến tranh tàn bạo được sử dụng như một công cụ
chính trị, đồng thời kêu gọi những người khác hành động tương tự
chúng ta. Nếu cùng nhau đấu tranh v́ sự hài ḥa, chúng ta có thể
mang đến cho thế giới này sự cao quí mà người Mỹ đă luôn biết rơ.
Nhưng măi cho
đến nay, liệu đă có bao nhiêu người từ Mỹ trở lại VN để giúp xây
dựng lại trường học, bệnh viện, đường sá? Thật đáng ngạc nhiên,
những người này chính là một số cựu chiến binh Mỹ, những người đă
chiến đấu trên mảnh đất này chống lại lực lượng mà lúc bấy giờ được
gọi là Bắc Việt. Chúng ta đă chứng kiến cảnh chính những người lính
mất bạn bè và đồng đội trong cuộc xung đột này trở lại VN để giúp
tái thiết đất nước này.
Những cựu chiến
binh người Mỹ trở lại VN không có nguồn lực của chính phủ, nhưng họ
có trái tim, có tấm ḷng bao la như đất Mỹ. Những cựu binh này, cả
nam lẫn nữ, đều giống như tôi đă trở lại đây bởi v́ trong họ đă lớn
lên t́nh yêu với người Việt. Chính những cựu binh trở lại này đă tạo
cho tôi một niềm tin với nước Mỹ. Những phẩm chất của họ hoàn toàn
đi ngược lại những quyết định mang hậu quả bi thảm mà những nhà lănh
đạo chúng tôi đă gây ra trong cuộc chiến tranh xâm lược với những
nước khác, điển h́nh là Iraq và VN.
Những cựu chiến
binh đang trở lại này là đợt sóng đầu tiên khơi mào cho những ǵ mà
tôi hi vọng một ngày nào đó sẽ trở thành một kế hoạch giúp đỡ với VN.
Xin phép được
nói lại lần nữa, hỡi những người bạn VN đáng yêu và thân thiết của
tôi: Toi rat sin loi!
Quả là một vinh
dự lớn đối với tôi khi được trở lại VN.
Ngày 17-4-2007
Allen Hassan”
Quay lại kỳ 1
Kỳ 2
Kỳ 3
Nguồn:
http://www.tuoitre.com.vn/tianyon/Index.aspx?ArticleID=198606&ChannelID=89 |