|
Không thể chuộc lỗi - Kỳ 2: “Trại cải huấn”
“Chuồng cọp”
Trong xă này, lần đầu tiên tôi thấy một “trại cải huấn”. Cũng giống
như nhiều trại tù tương tự được thiết lập bằng nguồn tài trợ của Mỹ
và do chính quyền Nam VN quản lư một cách tồi tệ, “trại cải huấn”
trong xă này chật kín hàng ngàn con người gần như trần truồng, gồm
cả đàn ông, phụ nữ và trẻ con, bị cho là tù binh chiến tranh. Cái
gọi là “trại cải huấn” dùng để giam giữ cư dân địa phương bị vây bắt
mà không có chứng cứ xác đáng và đối xử với họ như súc vật. Họ bị
buộc phải nhận tội, bị giam cầm mà không có xét xử và bị đối xử một
cách tàn nhẫn.
Đây
chưa phải là phương cách tồi tệ nhất mà chính quyền Nam VN và Mỹ áp
dụng. Những người bị t́nh nghi có hành động chống đối chính quyền
Nam VN c̣n bị nhốt trong các “chuồng cọp” rất chật hẹp và đầy nghẹt
người. Những “chuồng cọp” này được néo chặt bằng những cột tre dày
đặc, cách khoảng chưa đầy một tấc. Mỗi “chuồng” dài chừng 6m, rộng
3m và cao khoảng hơn 1m. “Chuồng cọp” rất thấp nên tù nhân không thể
đứng dậy được. Mỗi “chuồng” như thế giam đến 20 người. Họ được nuôi
ăn thông qua những lát gỗ mỏng và buộc phải sống chung với những thứ
cặn bă phân, nước tiểu mà họ thải ra. Tôi cũng thấy cảnh người ta
mắng nhiếc, khạc nhổ lên những người bị giam trong “chuồng”.
|
 |
|
Hai mẹ con trúng bom Mỹ được đưa vào
bệnh viện - Ảnh: Honda Katshuishi (Nhật) |
Khi
tôi đi bộ ngang qua những “chuồng cọp”, các tù nhân đă nhận biết tôi
là một người Mỹ mặc thường phục. Tôi được biết những du kích cộng
sản trung kiên nhất sẽ bị giam cầm rất lâu trong “chuồng cọp”. Những
tù nhân bị liệt vào hạng “tội nặng nhất” sẽ bị hành hạ và bỏ lờ đi
cho đến chết. Thường thường, các “chuồng” được xây dựng ở những nơi
trống trải nên nhiều tù nhân đă chết v́ bị mất nước dưới ánh nắng
mặt trời chói chang. Họ cũng chết v́ đói khát và căng thẳng khi bị
giam lâu ngày trong những “chuồng” chật chội, nơi mà đúng ra c̣n
không thích hợp để nhốt súc vật nữa.
Ngoài ra, tôi cũng được biết những tù nhân “ngoan cố” nhất - những
nhà cách mạng kiên cường đến cùng - những người bị xem như không có
hứa hẹn “cải hối” được, th́ đừng mong ngay cả việc bị đưa vào “trại
cải huấn”. Sau này tôi mới biết trong chiến tranh có khoảng 40.000
người Việt bị chính quyền Nam VN và Mỹ sát hại trong các chiến dịch
Phượng hoàng của Cục T́nh báo trung ương Mỹ (CIA). Chính đây là nơi
đề xuất thiết lập các “trại cải huấn”. Theo Stuart Herrington - tác
giả của cuốn sách về chiến dịch Phượng hoàng, những thường dân VN bị
phát hiện có giữ ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh trong nhà, có radio, có
thuốc men nhiều hơn mức cá nhân cần dùng, đều bị qui là Việt cộng và
sẽ bị giết ngay tức khắc.
“Trại cải huấn” mà tôi mô tả chỉ là một khía cạnh khác của cuộc
chiến tàn bạo, mất nhân tính. Tại VN, có lần tôi đă nghe từ miệng
một sĩ quan quân đội rằng cần phải giết cả con cái của những người
bị t́nh nghi là Việt cộng nữa, v́ chúng như trứng chấy rận, rồi sẽ
lớn lên và trở thành kẻ thù nguy hiểm.
|
 |
|
Một em bé ở Quảng Trị bị mảnh bom làm
hỏng mắt nhưng không làm mất được nụ cười của em - Ảnh tư
liệu |
“Trở
về với thế giới”
Thỉnh thoảng, ngay trong quân đội đă xuất hiện tiếng ŕ rầm lo sợ
hoặc trạng thái tuyệt vọng. H́nh như những người lính trẻ đă nghĩ và
hi vọng rằng tôi, với tư cách là một bác sĩ có thể có chút ảnh hưởng
đối với các nhà lănh đạo chính trị ở quê nhà trong việc đưa họ trở
về nhà sớm hơn. Có lẽ v́ tôi là một bác sĩ nên một số quân nhân
trông chờ ở nơi tôi nhiều hơn là đối với sĩ quan chỉ huy của họ. Rất
bất ngờ, một binh sĩ giăi bày với tôi cảm giác và nỗi sợ hăi của anh
ta. Một số quân nhân cố t́m cách làm cho tôi nghe họ nói và giúp họ
“trở về với thế giới” - là cách ám chỉ trở về nước Mỹ - càng nhanh
càng tốt.
Trong một cuộc viếng thăm quân nhân Mỹ, tôi nghe một lính thủy quân
lục chiến trẻ buột miệng: “Mẹ kiếp! Chúng ta đang thua trận. Mọi thứ
đều là đồ chết tiệt. Chúng ta đi hành quân và cố t́m diệt kẻ địch,
nhưng không biết kẻ thù của ḿnh ở đâu. Nếu chúng ta chạm trán ngay
bây giờ, trận chiến sẽ kết thúc nhanh v́ họ đang ở thế thượng phong
và chủ động, họ sẽ tấn công chúng ta tả tơi”. Một người lính trẻ
khác nói với tôi: “Này bác sĩ! Hăy nói với công chúng là chiến tranh
đang hồi bế tắc và không c̣n lư do biện minh nữa. Các sĩ quan chỉ
huy không c̣n dẫn dắt chúng tôi ra trận, họ cũng không đi theo chúng
tôi nữa. Họ sợ bị bắn hoặc hứng chịu mảnh bom đạn, nhưng họ cứ ra
lệnh buộc chúng tôi phải ra mặt trận. Chúng tôi nhận lệnh phải đi
tuần tra và sẽ chết như ruồi muỗi ấy”.
Là
một cựu binh thủy quân lục chiến, khi nghe những lời này từ những
quân nhân Mỹ trẻ tuổi hoặc từ những chàng trai thủy quân lục chiến,
tôi cảm thấy thật thảm thương và buồn xé ruột. Nhận định của những
quân nhân này nhắc nhở tôi hăy đừng hậu thuẫn với chính quyền Mỹ
trong việc tiếp tục dính líu vào chiến tranh VN.
|
Don Luce điều trần trước Quốc hội
Là đại diện của Tổ chức International Voluntary Services
và World Council of Churches, Don Luce đă phục vụ 12 năm
tại VN. Năm 1971, ông ra điều trần trước Quốc hội Mỹ về
những hoạt động của chính phủ có liên quan tới hối lộ,
tham nhũng và việc tra tấn người VN.
- Về việc người Mỹ tham gia các vụ tra tấn: “Khi tôi
(Don Luce) nói chuyện với những người từng bị giam trong
các trung tâm thẩm vấn rồi sau đó được thả ra, cùng với
việc đặt những câu hỏi tổng quát với hàng trăm người
b́nh thường khác, tôi đă nhận được ư kiến chung của
người VN. Họ nói rằng hầu hết những người bị bắt đều bị
tra tấn ngay tức khắc rồi sau đó chuyển đến một trung
tâm thẩm vấn, hoặc một đồn cảnh sát và lại tiếp tục bị
tra tấn. C̣n với câu hỏi là liệu người Mỹ có dính líu ǵ
đến các vụ tra tấn hay không th́ họ nói trong nhiều
trường hợp là có sự hiện diện của người Mỹ. V́ thế,
người Việt có cảm giác người Mỹ thường theo dơi việc tra
tấn và thỉnh thoảng c̣n tham gia tra tấn nữa”.
- Về việc tái định cư cưỡng bức: “Từ năm 1965, chúng ta
(người Mỹ) bắt đầu ép buộc dân chúng rời khỏi nơi cư trú
của họ. Cụ thể, chúng ta đă đưa 1/3 dân chúng ở vùng
nông thôn lên sinh sống tại các thành thị, xung quanh
các căn cứ không quân. Chúng ta trả tiền cao để họ ngủ
với binh lính, giặt ủi quần áo hoặc những công việc đại
loại như thế. Sự bất ổn ở thành thị là hậu quả tất yếu
của những ǵ chúng ta thực hiện hồi năm 1965 khi buộc
các nông dân rời khỏi nơi sinh sống của họ. Điều đó đă
phá hủy phần quan trọng nhất của xă hội VN là đời sống
gia đ́nh. Đàn ông buộc phải gia nhập quân đội. Phụ nữ
th́ giặt ủi quần áo cho binh lính Mỹ, những cô gái th́
làm trong các quán bar hoặc nhà thổ, c̣n các cháu bé th́
đi đánh giày, giữ xe, rửa xe và trộm cắp. Đó là sự phá
vỡ hoàn toàn cấu trúc của xă hội”. |
Kỳ 3:
Quay lại kỳ 1
Nguồn trích:
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=197818&ChannelID=89
|
|