|
Nguyễn Văn Lư: tội nhân hay
anh hùng?
Hà Giang
Những người ủng
hộ hay từng hà hơi tiếp sức cho việc làm của Nguyễn Văn Lư chắc phải
thất vọng trước bản án 8 năm tù giam và 5 năm quản chế mà Ṭa án Huế
đă tuyên phạt ông về tội h́nh sự “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng
ḥa xă hội chủ nghĩa Việt Nam” vào hôm 30/3/2007.
Tuy nhiên, bản
án đang bị nhạt nḥa trước bức h́nh ông Lư bị một nhân viên an ninh
bụm miệng do một phóng viên Tây phương chụp được trong khi xử án và
phát tán trên mạng. Đối với nhiều người không ưa chính quyền hiện
hành ở Việt Nam, bức h́nh nói lên những ǵ mà họ từng nói bao nhiêu
năm qua: không có tự do ngôn luận ở Việt Nam. Một vài người có trí
tưởng tượng phong phú c̣n thêm vào những câu chữ cho bức h́nh, như
Bùi Tín (một người nổi tiếng nói láo) cho rằng “Bức ảnh biết thét”!
Từ bức h́nh, các
nhóm người Việt cực đoan ở hải ngoại đang đánh phèng la về tự do
ngôn luận. Lớn tiếng nhất và ồn ào nhất vẫn là những nhóm người
Việt cực đoan ở Mỹ. Nhưng cũng như bao nhiêu chuyện khác liên quan
đến Việt Nam, các nhóm với nói chuyện bằng phèng la trên phường
tuồng chính trị lại đi lạc vấn đề! Dù cho bức h́nh là thật, là một
vết nhơ cho công an Việt Nam, nhưng sự thật vẫn là sự thật: Nguyễn
Văn Lư là một phạm nhân, một phạm nhân ngoan cố và hung hăn, hung
hăn ngay cả trước ṭa án.
Thế nhưng bức
h́nh nào cũng có một câu chuyện đằng sau. Và, câu chuyện đó là ông
Lư đă tỏ ra khinh mạng ṭa án, không chỉ một lần mà là nhiều lần.
Theo thông tin từ những người chứng kiến phiên ṭa, trước những phát
biểu ngoài lề và linh tinh của Nguyễn Văn Lư, ṭa án đă 4 lần cảnh
cáo Lư về thái độ khinh mạng ṭa án. Bốn lần là quá nhiều. Thế
nhưng, chứng nào tật đó, Lư vẫn lớn tiếng phát biểu những điều không
liên quan đến phiên ṭa, nên đă bị bụm miệng.
Tuy
nhiên, hành động bụm miệng của công an thật là vô văn hóa. Nhưng
hành vi của Nguyễn Văn Lư là hành vi coi thường ṭa án. Cần nói
thêm rằng nếu Lư hầu ṭa ở Úc th́ chắc chắn Lư đă bị thêm một bản ác
khác: bản án contempt of court – xem thường ṭa án. Những người
đang lớn tiếng chỉ trích ṭa án Huế về bức h́nh nên nh́n lại ṭa án
tại những nước mà họ đang cư ngụ hành xử ra sao.
Ở Mỹ,
một phiên ṭa khác cũng xảy ra trong cùng thời gian với phiên ṭa ở
Huế, đó là phiên ṭa xử David Hicks. Hicks, 31 tuổi, là một công
dân Úc, vài năm trước đây cải đạo thành tín đồ Hồi giáo, và sang
Afghanistan sinh sống dưới thời Taliban. Khi Mỹ đánh tan Taliban và
giải phóng Afghanistan, Hicks và hàng trăm người khác bị bắt và đưa
về giam giữ tại trại tù nổi tiếng Guantánamo, v́ bị t́nh nghi có
liên quan đến nhóm khủng bố Al-Qaeda.
Suốt
5 năm trời, Hicks không hề được đưa ra xét xử, v́ không có bằng
chứng nào cho thấy Hicks dính dáng đến khủng bố. Nhưng Mỹ vẫn giam
giữ Hicks! Đến khi có áp lực của dân Úc (chứ không phải chính phủ
Úc) th́ Mỹ đành phải “thương lượng” với Hicks, khuyến khích Hicks
nhận tội “Ủng hộ vật chất cho khủng bố” để được trao trả về Úc. V́
quá khổ ải trong nhà tù, luật sư đoàn của Hicks khuyên Hicks nên
“nhận tội” để được tự do. Hicks nhận tội. Nhưng Mỹ vẫn đưa ra điều
kiện khác: Hicks không được nói chuyện với báo chí; Hicks không được
kiện chính phủ Mỹ; và Hicks không được nói rằng bị tra tấn khi ở
trong tù.
Đó
là một kiểu tự do ngôn luận và nhân quyền của Mỹ. Nêu lên trường
hợp của Hicks ở đây để nói với những nhóm người Việt cực đoan ở Mỹ
đang lớn tiếng chỉ trích bức h́nh trong phiên ṭa ở Huế thấy rằng
Nguyễn Văn Lư vẫn c̣n quá may mắn! Người Việt ta có câu “Tiên trách
kỷ, hậu trách nhân”. Những nhóm người phèng la này nên nh́n lại
hành vi của chính phủ họ trước khi chỉ trích Việt Nam.
Nguyễn Văn Lư
không phải là người đấu tranh cho “tự do tôn giáo”, bởi đơn giản ở
Việt Nam không có vấn đề tự do tôn giáo. Lư càng không phải là một
“anh hùng”, mà chỉ đơn giản là một người có vấn đề đạo đức và bất
măn với h́nh phạt của giáo hội rồi quay sang chống phá chế độ, núp
dưới danh nghĩa “tự do tôn giáo”.
Xin nhắc lại
rằng trong thời gian làm cha sở giáo sứ Đốc Sơ từ 1978 – 1983, Lư đă
vi phạm nghiêm trọng đạo đức của một linh mục, nên bị Tổng giám mục
Nguyễn Kim Điền truất quyền làm giáo vụ. Lư tức giận bắc loa lên
tháp nhà thờ Đốc Sơ chửi chính quyền và trao biểu ngữ “Tự do tôn
giáo hay là chết”! Khi Tổng giám mục Nguyễn Như Thể lên thay, Lư
năn nỉ xin được tha vạ, và TGM Thể cử ông đi làm cha sở An Truyền.
Nhưng ngựa vẫn theo đường cũ, và Lư lại phạm pháp.
Hành động chống
chính quyền núp dưới chiêu bài ảo “tự do tôn giáo” của Nguyễn Văn Lư
đă quá rơ. Nhưng khi chiêu bài “tự do tôn giáo” không c̣n ăn khách,
Lư quay sang làm chính trị, bằng cách lập một lúc ba “đảng” đối
kháng! Nhưng luật pháp ở Việt Nam chỉ công nhận một đảng. Do đó,
việc làm của Lư là phạm pháp. Ở đây, chưa nói đến chuyện đồng ư hay
không đồng ư với luật pháp Việt Nam, sự thật đơn giản là Lư đă phạm
pháp. Đă phạm pháp th́ phải bị trừng phạt. Bức cứ bức h́nh nào
trong phiên ṭa, bất cứ hành vi mất văn hóa của công an, hay bất cứ
phèng la nào cũng không thể biện minh được cho tội phạm của Nguyễn
Văn Lư. |