|
THẦY NHẤT HẠNH VÀ TỔ Đ̀NH TỪ HIẾU
MINH MẪN tường thuật tại chỗ
A-
TỪ HIẾU - CHỐN XƯA
Vậy là lần nữa, sư ông Nhất Hạnh trở
lại tổ đ́nh Từ Hiếu mà 2005 đă về như một giấc mơ!
Ngày 23/3/07, chiếc Viet Nam airline
VN A 311 đáp xuống sân bay Phú Bài lúc 8giờ 30 sáng, tháp tùng có
tăng thân làng Mai vừa đến VN đợt sau. Quư thầy cô làng Mai về
chuyến trước, đă ra Huế trước đó mấy hôm, quư thầy ngụ tại Từ Hiếu,
quư ni trú tại chùa Diệu Nghiêm, nằm phía trên đường tay trái, ngoài
chùa Từ Hiếu.
Để chứng kiến cảnh đón tiếp đoàn mà
2005 đă mất cơ hội, anh Văn Hùng Quang yêu cầu tôi ra sớm, chi phí
về anh sẽ hoàn trả, tôi đến ngôi chùa ngoại vi TP HCM tạm mượn làm
lộ phí.
Chiếc xe khách Miền Đông-Huế khởi hành
lúc 6.30, đến Huế hơn 6giờ ngày hôm sau, trước khi sư ông đáp xuống
phi truờng 2 tiếng. Khi xe nằm tại cửa hầm đèo Hải Vân, tôi phát
hiện số tiền 900 ngàn đă bị mất tự bao giờ, nhưng gặp người xe ôm
quen chùa Từ Hiếu, anh ta chở tôi đến kịp lúc chùa chuẩn bị đến phi
trường, cũng là lúc anh Quảng Ân đến kịp đưa tôi ra Phú Bài.
Sân bay Phú Bài cách TP Huế chưa đầy
20km, sương mù và khí lạnh phủ khắp phố, rất may, hôm nay trời trong
mát, mấy hôm trước mưa suốt. Tuy phi cảng hẹp nhưng thiết kế gọn
sạch. Trên 20 xe bus và 50 xe du lịch đủ loại, cắm cờ PG đậu vào sân,
xe 2 bánh để phía ngoài ṿng rào phi trường; chư tăng ni TP Huế, BTS
TT-Huế và tăng thân làng Mai đến rất sớm, các Phật tử đi tự túc và
GĐPT cũng có mặt; các lẳng hoa, cặp lọng, nhang đèn đă túc trực từ
cửa hông, lượng người tuy không đông như Saigon, nhưng khi đoàn về
Từ Đàm, đă lên 2 ngàn người.
Chiếc máy bay trờ tới cách cửa hông độ
100m, mà đáng ra phải dừng từ đường băng quy định, sư ông và tăng
đoàn không phải qua thủ tục tại pḥng chính, Tổ đ́nh Từ Hiếu và BTS
ra tận chân cầu thang đón đoàn. GĐPT cầm cờ và hoa tiển đoàn ra xe,
sư ông vẫy tay chào mọi người.
Chùa Từ Đàm cũng treo băng và cờ
nghinh đón, Phật tử và GĐPT chờ sẳn khá đông, nhân viên trật tự,
giao thông cũng khẽ chào khi đoàn đi qua.
HT
Đức Phương, trưởng BTS TT-Huế, chống gậy ra đón sư ông. Sau khi chư
tôn đức an tọa, thầy Giác Quang phó BTS tỉnh đọc lời chào đón, nói
qua công hạnh của sư ông đối với đất nước và dân tộc được xương
minh. Thầy Pháp Trí người Pháp cũng phát biểu nói lên ḷng biết ơn
của tăng đoàn trong sự đón tiếp nầy; và tiếp lời, thầy Nguyện Hải
cũng tri ân sâu sắc BTS Thừa Thiên – Huế đă dành cho sư ông và tăng
đoàn làng Mai một ưu ái đạo t́nh.
Sư ông nói lên ước nguyện là chư tăng
ni và phật tử TT-Huế nên đoàn kết, thiền hành, tu tập chung, có an
lạc để đem lại lợi ích cho quê hương dân tộc. Người cũng không quên
ca ngợi tinh thần PG tỉnh nhà đă ân cần đối với Ngài Sư ông và tăng
thân tháp tùng cùng HT Đức Phương và BTS xuống văn pḥng giải lao,
sư ông nhẹ nhàng đặt phong b́ đỏ cúng dường BTS trước khi về Từ
Hiếu, sư ông và BTS chụp chung h́nh lưu niệm trước văn pḥng Tỉnh
Hội .
Đoàn xe quẹo vào cổng chính chùa Từ
Hiếu, sư ông và tất cả xuống xe thả bộ, cách chùa độ 300m. Đường vào
chùa, hai bên cỏ cây bụi rậm khá nhiều. Hoa dại trắng mọc chen với
hoa sim tím, hoa hồng đỏ, hoa thược dược hồng và hoa thái dương vàng,
tạo quang cảnh. Thiên nhiên thơ mộng như xứ lạnh Đà lạt, chung quanh
là đồi thông reo gió. Đổ dốc đến cổng tam quan cổ kính, xây dựng
kiên cố, giữ nét rêu phong tuế nguyệt, bề dầy độ 0m8, lối vào ṿm
cong, mái ngói ám màu; sư ông và quư thầy ngồi ngay bờ hồ bán nguyệt
nh́n nhau vui cười, một vị bắt nhịp hát bài Đă Về Đă Tới, tiếp theo
là một đoạn ca bằng tiếng Anh…I’m sorry, I’m free…
Sư ông nói: Ḿnh ở đây chơi thôi, vào
trong làm ǵ! Mọi người cười, quư sư bà, quư sư ông và hiện chúng
ánh lên khoé mắt vui tươi hạnh phúc.
Sư ông vào lễ tổ, lễ Phật, bên ngoài,
chư tăng và Phật tử văng cảnh, rừng thông và gió núi bạt ngàn, tuy
chu vi chùa 08 hecta mà ngỡ như lọt vào cảnh giới xa xăm.
Những cội thông hàng trăm năm mà Từ
Hiếu đổi thay bao vị Trụ Tŕ, cứ như trai tơ vừa lớn, là những chứng
nhân của bao cuộc chiến, thế mà vẫn không mang dáng dấp thương tích
của vô thường, cây vẫn suông vẫn đẹp, không như Phương Bối am rừng
Đại Lào, Bảo Lộc.
Chim vẫn hót, mây vẫn vờn lưng núi,
trong hồ bán nguyệt, cá vẫn tung tăng lội, quanh vườn rào, cội tre
già nhởn nha thả lá bay bay.
Tổ đ́nh Từ Hiếu là ngôi chùa cổ, tọa
lạc tại núi Dương Xuân, xă Thủy Xuân, cách kinh thành 5km hướng Tây
Nam, mặt chùa xây về Đông Nam, lấy núi Ngự B́nh làm tiền án; được
xây dựng từ năm 1843, do HT Nhất Định, huư Tánh Thiên khai sơn, lúc
đầu là thảo am để nuôi mẹ và tịnh tu, sau khi ngài từ chức Tăng Cang
Giác Hoàng Quốc Tự tại Bảo Quốc cho pháp đệ Nhất Niệm.
Năm 1848, HT Cương Kỷ xây dựng quy mô,
được vua Dục Tông ban tặng hiệu Từ Hiếu.. 1894 tiếp tục kiến thiết
do vua Thành Thái cùng Giám quan và đồng bào hổ trợ.
1931 HT Huệ Minh tiếp tục chỉnh trang.
1962 HT Chơn Thiệt tái thiết toàn cảnh
1971 TT Chí Niệm trùng tu Tam Quan, hồ bán nguyệt và các dăy nhà
xuống cấp.
Từ Hiếu qua các đời trụ tŕ như: HT
Cương Kỷ, HT Huệ Đăng, HT Tâm Tịnh, HT Huệ Minh, HT Chơn Thiệt, TT
Chí Niệm và Thiền sư Nhất Hạnh.
Từ Hiếu được xây theo h́nh chữ khẩu.
Giữa chánh điện, tổ đường, Đông lang, Tây lang là vườn hoa trỉu
nặng quưt vàng, mai tứ quư, lan, bonsai. Trong ḥn non bộ nằm một
góc sân là cây khế trên 160 tuổi thọ. Phía sau quá đường là dăy nhà
tăng và nhà trù..
Ngày thường, khách văng lai tứ phương,
có cả người ngoại quớc đến du lăm v́ không những là cổ tự mà c̣n là
danh lam thắng cảnh mang tính văn hoá lịch sử PG cố đô, nơi xuất
phát lắm vị danh tăng của mọi thời đại, có lẽ địa linh sanh nhân
kiệt!
HT
Mật Khế, HT Viên Quang, HT Bích Phong, HT Đôn Hậu từng là giới tử từ
giới đàn Từ Hiếu vào năm 1924. Ngày nay, TS Nhất Hạnh đă tiếp nối
đạo mạch làm thạch trụ PGVN vang danh thế giới.
Trong hai chuyến về quê hương, tuy đă
có sự cảm thông trong quần chúng, nhưng Ngài không tránh khỏi sự
chống báng bởi những tâm địa hẹp ḥi.
Không phải ngẩu nhiên tạp chí Time tôn
xưng ngài là một trong 60 anh hùng châu Á.
Vơ Nguyên Giáp giải phóng dân tộc bằng
vũ lực th́ Thiền sư hành xử bằng vận động ngoại giao phản chiến
trong ôn ḥa. Vơ Nguyên Giáp chỉ bị lằn tên mũi đạn từ một phía, TS
Nhất Hạnh phải hứng chịu cả đôi bên, bên nào cũng kết án tinh thần
phản chiến lúc bấy giờ, và ngay cả nội t́nh PG trước 1975 cũng không
dung nạp Ngài.
Ngài bị lưu đày, nhưng trên mănh đất
lưu đày, ngài đă làm cho PG nở hoa và PGVN đầy hănh diện, nước VN có
một kiện tướng đạo sĩ lừng danh thế giới bên cạnh đức Đạt Lai Lạt
Ma.
Tiếp nối long mạch tổ đ́nh Từ Hiếu sẽ
là ai? Dù là ai th́ PP vẫn được truyền thừa như dấu ấn Từ Hiếu vẫn
lưu danh, rừng thông vẫn xanh ngát, gió nội mây ngàn vẫn văng du
thong dong như bước chân Thiền sư nhởn nha khắp thế giới.
Uy danh ngài phải chăng đă xác định
tầm vóc tổ đ́nh Từ Hiếu là một Quốc Tự của linh hồn PGVN.
Chiều nay nghỉ ngơi, sư ông cùng đại
chúng lên viếng đền thờ Huyền Trân Công Chúa và khu Chín Hầm.
B
- MỘT KỶ NIỆM THỜI THƠ ẦU
Trời sáng mát dịu, không có sương mù
như hôm qua. Cảnh vật c̣n ngái ngủ trong màn đêm, tiếng đại hồng
chung nhẹ ngân như từng ngân nhẹ suốt hàng thế kỷ, từ ngày Từ Hiếu
có mặt..
Thời chiến, Pháp đi càn, dân chạy giặc
bỏ vườn hoang nhà trống, cư dân thưa thớt, lúc bấy giờ Từ Hiếu
cheo leo hiu quạnh một góc núi , cây cỏ rậm rạp, trong chùa chỉ vài
thầy tṛ và d́ Tư nấu ăn, khuya chiều vẫn vang vọng chuông mơ, thầy
tṛ cố bám trụ giữ chùa. Sư ông kể:
Ngày ấy, ba người lính Pháp, có một sĩ
quan, họ lái xe jeep vào rừng thông cưa đốn tự nhiên, chú điệu chạy
vào báo, thầy Chánh Kiến không biết tiếng Tây, nhờ thầy ra nói
chuyện – các ông có biết rằng các ông cưa cây của chùa không? Người
Pháp nh́n thầy từ đầu đến chân để thẩm định chú điệu này gan lớn
bằng người chú chăng, hai lính Pháp vẫn tiếp tục cưa cây, do tính
cương quyết của thầy, chiếc cây thứ ba vừa bị hạ, cũnglà cây cuối
cùng, họ mang đi làm cầu cống cho xe qua.
Sư ông vừa chỉ rừng thông đối diện
cổng chùa vừa nói. Thầy tṛ ngồi xúm quanh dưới tán thông, sư ông
kể tếp:
Có hôm một người lính Tây ốm đói như
vừa sốt rét, tuổi không hơn thầy bao nhiêu, bắt chùa đưa vào lục
soát nhà bếp, thấy nửa bao gạo, anh ta bắt thầy vác ra xe thế là
thầy lo chiều nay cả chùa nhịn đói; nhưng không, sư ông của thầy
đào lên một lu lúa khác đă chôn dấu. Sư ông thầy vừa đào vừa than:
Sống sao mà khổ quá, c̣n sống c̣n khổ, chết mới hết khổ, rôi sư ông
thầy lại nói - chết rồi ai hết khổ?nó biến thành một công án!
Từ trong chùa, thầy tṛ thong dong ra
cổng, đến hồ bán ngyệt, sư ông ngồi lại nh́n từng thân cây, từng
ngọn sao, sư ông kể, đây là chỗ thầy ngồi gọt mít, phải gọt dưới
nước mít không đen, chả hiểu tại sao thầy luôn ngồi bên nầy, sư ông
chỉ ngay đường xuống hồ. Ngôi tháp cổ, tầng trên có cửa ṿm đủ người
chui vào, nằm xéo cổng chùa cách độ hơn trăm thước:
Các con biết không, lúc nhỏ, thầy bắt
thang leo lên tháp, chui vào trong xem các cốt tượng, tượng nào c̣n
đẹp, thầy đem về tu bổ lại. V́ chưa cốt tượng hư và kinh sách cũ
rách nên gọi là Bảo tháp. Bên tay trái chạy về dốc trên là chùa Diệu
Nghiêm, thuộc nhánh nằm trên đất của chùa Từ Hiếu.
Khi ṿng xuống lại cổng Tam Quan, sư
ông nh́n nó một cách thân thương, v́ chính cổng nầy đă tạo cho sư
ông một ấn tượng khi được mẹ dắt vào cửa Phật, nơi đây, sư ông phải
xuống suối tắm rữa sạch sẽ trước khi vào bái bạch thầy ḿnh; con
suối gần Tam quan vẫn róc rách ca suốt hàng thế kỷ.
Quẹo tay trái, vào khỏi cổng, đến một
giếng cạn, nơi đây là chổ tắm giặt của chùa, chiếc cối đá dùng làm
thau giặt áo, vẫn c̣n nằm một góc bờ cỏ, phủ rêu xanh, giếng cũng
xây cao hơn, không c̣n tự nhiên của những ṿ đá quanh miệng. Nước
giếng chỉ cách một săi tay, mát trong vaw lạnh.Sư ông nhắc lại từng
cây khế, cây Bùi, cây Dầu sỡ, cứ đến mùa Người phải hái Bùi đem
cúng cac chùa ở Huế, ngày xưa đi bộ, không dép, không xe, v́ thế
chân bị phong thấp nứt nẻ đau nhức; trái dầu sỡ lấy hột bỏ vào cối
đâm nhuyển lấy dầu nấu ăn. Đặc biệt là khế, chính tay sư cố hái cho
th́ ăn ngọt, trộm mà ăn th́ chua, thật ra sư cố biết trái chín ngọt
sẽ ngă màu nào đó. Nơi chỗ lên chùa, khỏi hồ bán nguyệt một tầm tay
là chổ trồng khóm, thầy ăn trộm khi quá khát nước, giờ thầy phát lồ
trước hội chúng, mọi người đều cười ồ! Thầy chỉ về cánh trái của
chùa:
Nơi kia là chuồng ḅ, các điệu vào là
phải giữ ḅ, sáng mở cổng lùa ḅ ra núi, gói theo cơm trưa, khi cắt
đầy mấy bao cỏ, thầy lấy kinh ra học, khi nghe tiếng kẻng công phu
chiều vọng vào núi, thầy lùa ḅ về, tắm rữa, nuôi ḅ để lấy phân làm
ruộng; có hôm chú ḅ nghe theo tiếng gọi của t́nh yêu, bỏ thầy chạy
mất, thật khốn khổ thầy đuổi theo và nhờ dân giúp phụ. Cũng có cái
giếng cho ḅ uống va tắm. Trong khi giếng bên trên để nấu ăn, và
những vại nước lọc kia để nấu trà cho sư cố! Thầy nhớ có lần buồn
ngũ, thầy mang nước cho sư ông khách mà cái khay lật ngược, sư cố
nhắc khéo thầy. Một hôm, sư ông khách không c̣n đủ răng, thầy đứng
hầu, sư ông kêu lại bảo thầy ngữa tay ra, sư ông khách gắp bỏ vào
tay thầy cái chả gị chiên rồi nói, chú thấy tôi c̣n cái răng nào
không? Có hôm, thầy dọn cơm cho sư cố , ăn xong, ngài hỏi, chùa ḿnh
c̣n tre không, dạ c̣n nhiều, chú hạ một cây, thưa thua thầy làm ǵ
ạ?, làm vài đôi đũa, thầy sực nhớ dọn ăn thiếu đũa.
Vào hậu liêu, Đông lang, ngài chỉ bộ
sạp, chỗ của sư cố ngồi, giờ đây vẫn c̣n nguyên vẹn, tuy không c̣n
người, khi đi qua cũng nghiêng ḿnh kính cẩn; pḥng thờ sư cố, h́nh
sư cố do chính tay sư ông thuê người làm từ SG mang về một cách
trang trọng.. Một hậu liêu khác là chỗ lúc bé sư ông bị sốt rét nằm
co quắp đơn điệu, khi hết bệnh, d́ Tư cho ăn hai chén cháo trắng
thấy ngon hơn lúc b́nh thường. Cái cột tiền đ́nh, xưa kia màu trắng,
thầy dùng mực đen viết: Nguyện độ nhất thiết chúng sanh, nếu sư cố
bắt gặp chắc sẽ bị phạt! khẩu khí tự phát như thế khi c̣n nhỏ, giống
Lư Công Uẩn phạt di lư tượng Hộ Pháp vậy.
Măi đến khi thầy được gửi đi học, ở
lại chú Dương phải gánh nhiều việc, ngoài việc thỉnh chuông hằng bữa,
chú Dương có hạnh của một Bồ Tát!
Chùa Từ Hiếu là nơi in ấn kinh bằng
bản mộc phổ biến cho các chùa ở Huế, sư ông hướng dẫn chúng xuống
pḥng để xem thực tập in kinh, không c̣n trên giấy bổi mà giấy trắng
láng ngày nay.
Trên chùa, quư thầy đang cúng ngọ,
giọng Huế tán rơi thâm trầm thiền vị, các du khách nước ngoài ngẩn
ngơ đứng nghe; Chúng đệ tử c̣n ngậm ngùi những kỷ niệm ấu thời của
vị thầy suốt đời hy sinh cho đạo pháp và dân tộc và suốt đời vẫn
hứng chịu lắm đàm tiếu vô lư. Thiền sư luôn chánh niệm từng bước
chân và hơi thở, nhưng quá khứ, đạo hạnh và t́nh tự dân tộc vẫn theo
hơi thở của thiền sư đi suốt cuộc đời, giờ đây, pháp tử pháp tôn,
ngoài việc truyền thừa pháp môn, c̣n được trao lại bao kỷ niệm một
thời làm điệu của thiền sư! V́ hôm nay là ngày nghỉ ngơi sau chuyến
từ Nam về Trung, sư ông tận dụng thời giờ để tâm sự với núi đồi
Dương Xuân một thời.
C- KỴ TỔ
Khí hậu Huế năm nay oi bức lạ, mọi năm
tháng Giêng vẫn c̣n hơi hướng cuối đông, v́ thế, hội chúng tham dự
lễ Kỵ tổ, sau khi nghe pháp thoại, tất cả cởi áo tràng, t́m bóng mát
ngồi thở!
Trong chương tŕnh ngày 26/3 có buổi
pháp thoại đặc biệt; sáng sớm, mọi người sau điểm tâm, sẳn sàng tập
trung ngay trước sân để chờ kẻng báo, quư thầy và Phật tử đứng quay
ṿng, một vị bắt nhịp hát bài: Quay về nương tựa, Thở vào thở ra, Đă
về, Đă Tới, have arrived: I’m solid, I’m free; Ba Sự Quay Về, Taking
refuge in the three jewels, đặc biệt bài Tiếng Chuông Chùa: Boong
boong, tôi là chuông đại hồng, ngôi chùa xưa trên núi cao…khi hát
như thế, các ông tây bà đầm tuổi “cặp kê” 70 cũng hồn nhiên vui vẻ
hai tay ra điệu như lắng nghe chuông, những động tác tương xứng với
đoạn nhạc; giữa cảnh núi đồi mà tập thể già trẻ hoà lẫn niềm vui
hoan hỷ như chưa từng vướng bận ưu tư trong đời, quả là Tịnh độ trần
gian.
Thầy Pháp Ứng, tăng thân trong đoàn,
hướng dẫn thiền hành xuống đồi cỏ trước mặt chùa, sinh hoạt dăm
điều, mọi người nhốn nháo, mấy bác phó nḥm cũng dáo dác t́m sư ông
để chớp ảnh, nhưng không thấy, thật ra sư ông đă đến đền Huyền Trân
Công chúa theo lời mời BTC hôm nay khánh thành.
V́ đáp lời, sư ông phải đi chứ biết tờ
mờ sáng làm ǵ có lễ. Đến cho có mặt và cúng dường, sư ông quay về,
v́ chương tŕnh pháp thoại đặc biệt đă đúng giờ.
Người các tỉnh đổ về ngày càng nhiều,
từ hai hôm trước cũng đă lai rai có người đến, chiều qua một số ni
làng Mai cũng ra muộn, tăng ni các nơi đăng kư khoá tu cũng có mặt
trước mấy hôm, phật tử thành hố Huế cũng về chùa sáng sớm.
Chờ sư ông, thầy Giác Viên bắt nhịp ca
bài Thở ra thở vào, Đây là Tịnh độ…Sau 3 tiếng chuông, tăng thân hát
bài: Ba sự quay về
Vẫn mở đầu buổi pháp thoại là hợp
xướng bản Nhành Dương và ca tụng Bồ Tát Quán Thế Âm. Gần 10 phút im
lặng và 15 phút sư ông hướng dẫn tŕnh tự quán niệm hơi thở, sư ông
nói: Nay là ngày kỵ tổ, hôm nay thầy nói về t́nh thầy tṛ, t́nh cha
con…
Trong cuộc sống luôn có những nội kết
từ bản thân đến gia đ́nh và xă hội, biết giải tỏa những nội kết th́
cuộc sống sẽ hạnh phúc. Giữa cha mẹ, con cái, anh em và mọi người
chung quang. Sư ông ước muốn mở Viện Hạnh Phúc cho một người và Viện
Hạnh Phúc cho nhiều người.
Viện HP cho một người là để hướng dẫn
cho người sắp có gia đ́nh, biết giải toả nội kết tự thân và biết ưu
ái quan tâm với vị hôn phối tương lai, ít ra thời gian một năm tập
luyện chuyển hoá th́ sau nầy gia đ́nh không đỗ vỡ và con cái không
là nạn nhân của khổ đau.
Viện HP nhiều người là các cô các thầy
giáo thọ biết cách giải tỏa cho nhiều người. Bản thân ḿnh không
chuyển hoá được th́ làm sao chuyển hoá người khác…
Làm thầy, phải quan tâm xem đệ tử có
buồn giận ḿnh không, cha mẹ phải lắng nghe con có bất đồng với ḿnh
không, người lớn phải tỏ thiện ư trước mới cởi mở người nhỏ; nếu hai
bên không tạo cảm thông nhau được th́ phải nhờ ngựi thứ ba có uy
tín và khả năng hoá giải. Ḿnh là tu sĩ không gỡ gút mắc t́nh huynh
đệ được th́ làm sao giúp bá tánh!
Thật ra chủ đề sư ông nói hôm nay đă
có chủ đích khi không khí Thiền môn Huế có vẻ ngột ngạt theo thời
tiết. Một số quư thầy trong tông môn cũng như các hệ phái pháp lữ,
đến thắp nhang kính lễ Tam Bảo nhân ngày giỗ tổ rồi quay về, không
lưu lại thọ trai, không tiếp xúc sư ông, cứ xem như khách thập
phương văng cảnh, nhưng bá tánh vẫn vô tư tràn ngập sân chùa, vẫn
rải rác ngoài cổng trong sân, khẩu phần ăn tăng ni Phật tử đă lên 3
ngàn phần.
Sinh hoạt thành phố Huế vẫn trầm lặng,
tâm tư người dân vẫn kín đáo muôn thuở, buồn vui thiền môn như án
mây trôi.
Người chết kẻ sống vẫn đợi ngày giải
kết.
Chim trời vẫn hót, hoa vẫn nở, dù sự
xạc xào của gió hay đàm tiếu thế nhân cũng là tiếng phong linh để
trở về chánh niệm.
Tào Khê một gịng nước, chảy măi về
phương Đông!
D - OI BỨC và HIU QUẠNH
MINH MẪN - tường thuật tại chỗ
Khí hậu dạo nầy thay đổi nhiều quá,
mới nửa tháng Hai mà trời như vào hạ. Rừng cây rậm bóng của núi đồi
Từ Hiếu vẫn không xua tan cái nóng bất thường.
Đạo tràng Từ Hiếu vẫn tiến triển theo
chương tŕnh, sau ngày Kỵ Tổ, chư tăng ni các nơi tiếp tục đổ về
đăng kư tham dự khoá tu, nhưng thưa thớt lác đác như lá mùa Thu, so
với Bát Nhă.
Tại Lâm Đồng, lượng số tăng ni và tín
đồ hoành tráng bao nhiêu th́ nơi đây lẻ loi bấy nhiêu. Hết ngày đầu
đăng kư, qua ngày thứ hai, số khách tăng chỉ tṛm trèm 200 vị, nhưng
phần lớn là các tỉnh thành khác đến, Tăng Ni ở Huế chỉ đếm trên đầu
ngón tay, cả số tăng thân làng Mai, tu viện Bát Nhă và chúng thường
trụ Từ Hiếu chỉ độ 700 vị; riêng Phật tử địa phương h́nh như không
có; một số ít từ Sàig̣n và các tỉnh đến.
Đặc biệt, có mấy vị ngồi xe lăn từ SG
ra và một Pháp kiều chống nạn theo sư ông từ nước ngoài về. Đă thế,
Từ Hiếu quá rộng, càng thấy không gian lỏng bỏng, chỉ thấy toàn bộ Phật
tử Âu châu.
Riêng hôm kỵ Tổ khá đông, v́ tập quán
ở Huế, giổ chạp là điều quan trọng, cho dù anh em bất hoà, ngày ấy
cũng phải có mặt, v́ thế Phật tử và một số thầy đến thắp nhang lễ
Phật xong rồi về, trả lại cảnh hiu quạnh cho khung trời Từ Hiếu.
Trên Bát Nhă, khách tham dự ngủ ‘lây
lất khắp nơi” th́ Từ Hiếu, pḥng ốc dành cho cư sĩ tha hồ muỗi ṃng
tung hoành.
Sư ông vẫn pháp thoại, thiền đường
không lớn lắm, nhưng vừa đủ cho thính tăng. Vài anh em Tiếp Hiện đi
lại nh́n mây trời bên ngoài sân; hôm nay không thấy một phật tử văng
lai.
Tại Pháp Vân, nghe có sư ông ở đó,
hằng ngày số người đến c̣n đông hơn khóa tu của Từ Hiếu hiện thời.
Có người bảo: do hậu quả của cuốn
“Hiện Tượng Nhất Hạnh” tung ra mấy tháng trước. Có người nói tại Huế,
PG chia năm xẻ bảy, có ba phe, một của Thống Nhất, một của GH hiện
tại, một của Thiền sư N.H.
Trong tông môn cũng bất đồng với nhau.
Có người nói Ban Trị Sự tỉnh không thông báo rộng răi cho các chùa,
Khuôn, một số Phật tử lệ thuộc vào thầy ḿnh nên không được phép đi…Phần
lớn chùa ni tại Huế đều bất măn.
So
với chuyến về 2005 của sư ông th́ chuyến nầy xứ Huế quá ư lạc lỏng.
Một gia đ́nh nằm ngay cổng chính ngoài đường, thấy cặp vợ chồng trẻ
người Pháp chở con tóc để ba giá, họ hằn học nói – tu ǵ mà tu, kể
cũng lạ, xứ Huế là cái nôi PG, một người dân gần một tổ đ́nh như thế
mà không hiểu ǵ về đạo, không có tâm đạo lại cộc cằn thô lổ th́
biết rằng PG đă xa rời quần chúng. Ngày c̣n bé, tại làng tôi ở Quảng
Điền, người bán đậu hủ, buôn hàng rong cũng mặc áo dài, gặp nhau
chắp tay vái chào miệng niệm A Di Đà…nhà nhà đều thờ Phật và tâm đạo
rất cao, chỉ mấy mươi năm thay đổi nhanh thế!
Trong buổi pháp thoại chủ nhật 25/3,
một chị Phật tử ngồi ngay bậc tam cấp, mắt rớm lệ, tôi nghĩ, có lẽ
lời giảng sư ông tác động vào ḷng người, tôi lân la bắt chuyện,
được biết trong gia đ́nh chị có 5 người đi tu, người đầu là thầy
Thiện Châu ở Trúc Lâm, Pháp, thầy mất, người em kế thừa năm nay đă
77 tuổi.
Gia đ́nh chị là phật tử thuần thành
trong một ngôi chùa ở Huế, nhưng khi mẹ mất, thỉnh thầy rất khó,
măi đến nửa đêm thầy mới tới tẩn liệm, sau ba ngày ma chay, gia
quyến công đức ba triệu và mâm ngũ quả, thế mà thầy tỏ ra không vừa
ḷng; chị nói, gia đ́nh ḿnh dư giả ǵ đâu, bên Kito giáo, nếu biết,
họ sẳn sàng lo từ A tới Z mà ḿnh không tốn một xu, khỏi cần mời
thỉnh!
Tuy bất măn, chị nói, hầu hết quư thầy
trọng tiền hơn trọng phật tử, nhưng nh́n phong cách tăng thân làng
Mai, chị nghĩ rằng trong PG vẫn c̣n có người chân tu.
Hơn một năm trước, bố tôi mất, tại Phú
Lâm, chùa cạnh nhà tự động qua lo hậu sự, v́ hàng ngày, bố mẹ tôi
vẫn là phật tử ngoan của thầy, lúc 49 ngày, gia đ́nh tổ chức cúng
dường trai tăng, thầy không cho mời tăng ngoài quận, để thầy mời
những vị mà thường xuyên có đám mời nhau; gia đ́nh nấu đăi, thầy bảo
không tinh khiết, hăy đưa chùa 5 triệu để thầy lo tất. Gia đ́nh bất
măn, thu hồi tro cốt ông bà, cha mẹ, con cái đem ra đổ biển đổ sông!
Vâng, không chỉ có Huế mà chạy dài vào
Nam, đa phần là vậy, (ngoại trừ Hoằng Pháp, Phật Quang, Trúc Lâm
Thường Chiếu, Bát Nhă, phái thầy Duy Lực và một số vị chân tu) không
ít Phật tử bỏ Chùa cũng v́ thế!
Chuyện tăng phong đạo cách của tu sĩ
đă thế, nội t́nh GHPG cũng chẳng khá hơn. Ai chứng kiến Đại Trai Đàn
Thủy Lục Giải Oan Chẩn Tế tại Vĩnh Nghiêm sẽ thấy tầm vóc đại lễ
không chê vào đâu.
Ban
Kinh sư của TT Lệ Trang tập dượt hàng mấy tháng, chưa nói một chi
phí hàng trăm triệu do Ban nghi lễ cúng dường. Lần đầu tiên mang tầm
vóc quốc gia, tất cả dồn vào lễ, thầy rất trọng lễ nghi, v́ thầy
đang dạy luật cho Tăng Ni.
Tất cả ban kinh sư đều thanh tịnh nhất
tâm hướng về siêu độ cho ông bà tổ tiên thân bằng quyến thuộc ngàn
năm chưa có một lần. Tất cả cốt tượng thỉnh từ Trung Quốc về đều được
thiết lễ. Bộ đại y cúng dường sư ông cũng theo kiểu cách thời đại
mật pháp hưng thịnh của VN.
Thế nhưng, ngoại trừ ban kinh sư,
những chức sắc tu sĩ có mặt trong đại đàn không mặc y (quỷ thần
trọng nể uy lực pháp y của Phật) chẳng những thế, khi xướng ngôn
viên giới thiệu từng thành phần có mặt niêm hương, thầy Trí Quảng
lệnh cho người dẫn chương tŕnh đưa micro cho Thiện Tánh, thế là chỉ
có Sư ông và HT Trí Chơn, trưởng Ban Nghi Lễ trung ương đại diện
niêm hương chú nguyện mà đáng ra cần có cộng lực chư tăng hiện tiền,
đây là động thái tâm linh chứ không phải nghi tắc hành chánh tượng
trưng! Về tâm linh đă thiếu lễ với tổ tiên thân tộc th́ tiếp xử t́nh
người sao trọn đạo luân thường.
Một điều lạ lùng của Thành Hội, khi
khai đàn cũng như bế đàn, Thầy Trí Quảng không một lời giới thiệu và
cảm tạ sư ông, người đă khởi xướng đai lễ nầy.
Nội t́nh PGVN làm sao ấy, chả ai hiểu
được, ủng hộ th́ không hết ḿnh, chống đối th́ không ra mặt, thật
đáng buồn cho vận mệnh PGVN và dân tộc VN. Những tu sĩ và tín đồ
nước ngoài không đồng ngôn ngữ, nên không hiểu được sự bạc bẻo của
đồng đạo đối với vị thầy tâm linh của họ mà thế giới đang quy
ngưỡng!
Suốt bao thập kỷ, tại VN chưa có một
đại trai đàn mang tầm vóc quốc gia như thế, âm dương lưỡng lợi, từ
người dân thường đến chính quyền vô thần CS đều nhất tâm ủng hộ th́
ngược lại chức sắc GH xem nhẹ như chuyện giải sầu trên chung trà
buổi sáng.
Với tuổi ngoài 80, với cơ ngơi quốc tế,
với uy tín lẫy lừng, tại sao Thầy Nhất Hạnh không an hưởng tuổi già
giữa hàng ngàn đệ tử xuất gia và hàng triệu đệ tử tại gia, phải
chăng cũng chỉ v́ giữ thơm quê mẹ, an b́nh cho quê hương, đoàn kết
cho dân tộc, chấn hưng cho PG?
Tay bắt mặt mừng, chào hỏi xă giao,
tiếp đón theo nghi tắc phải chăng cũng chỉ để qua mắt thiên hạ, đánh
lừa cảm quan quần chúng.
Ngay cả tôi đi theo sát đoàn, cũng bị
ảo giác khi thấy sư ông để trên bàn bao thư đỏ mà tôi nghĩ cúng
dường BTS TT-Huế, thật ra, một vị trong làng Mai cho biết, không bao
giờ sư ông cúng dường tiền mặt, có chăng là thư pháp hoặc kinh sách.
Những tiếp đón mấy hôm trước đây tại
phi trường và Từ Đàm, giờ đây đă ch́m ngập trong b́nh lặng, người
dân vẫn b́nh thản trôi theo cuộc sống, các sư vẫn đắm sâu trong đố
kỵ hẹp ḥi, một xứ Huế trầm lắng đau thương trong một từ truờng
nhiều uẩn khúc, liệu đại đàn chẩn tế sắp tới có đủ khả năng thanh
tẩy những lợn cợn của mănh đất Thần kinh hay vẫn phủ trùm một không
khí ngột ngạt như sự ngột ngạt oi bức của khí trời, quạnh hiu của
của rừng núi mà không là sư im lặng trầm hùng của Phật Pháp.
E -
NỔI L̉NG CỦA HUẾ
Tôi ra Huế được một tuần, tuy không có
phương tiện đi lại, không quen phố phường, nhưng cũng được một số
huynh đệ cho đến thăm một vài chùa, t́m hiểu t́nh h́nh sinh hoạt nội
bộ, gặp gỡ một số tăng ni cư sĩ trí thức, nhờ thế mới hiểu được tâm
tư nguyện vọng của PG núi Ngự sông Hương!
Qua
bài Oi bức và Hiu quạnh, ta thấy hoạt cảnh của Từ Hiếu trong những
ngày qua. Người trong cuộc cảm thấy buồn và trách sự hửng hờ của cái
nôi PGVN. Sư ông đă trên 80, lặn lội từ nửa ṿng trái đất để đem hy
vọng thổi luồng gió mới cho đạo Phật mà mấy thập niên qua, sư ông
luôn ước vọng Hiện Đại Hoá PG, sư ông đă thành công trên xứ sở công
nghiệp.
Năm 2005, lần đầu sau 40 năm xa quê,
sư ông mong được có ngày đặt chân lên đất mẹ, ngày ấy, mănh đất
Thăng Long được sư ông bước đi bằng những cảm xúc bồi hồi của người
con viễn xứ hồi quy, và biết rằng, không phải chiêm bao, không phải
là người tù lưu đày biệt xứ, sư ông đă nh́n dân tộc ḿnh, anh em
ḿinh bằng ánh mắt tŕu mến thân thương, đă hiểu đất nước ḿnh,
thương đất nước ḿnh! V́ thế , sư ông gọi là Xuân đoàn tụ, Xuân bên
nhau, ước vọng siết tay nhau trong ngôi nhà PGVN đă được đáp lại
bằng sự nghinh tiếp của chư tôn đức, nhất là tại Huế, thậm chí, tăng
đoàn thuộc GHTN, quư thầy cũng hoan hỷ chúc mừng sư ông, họ cũng đă
Bố Tát chung lần đầu tiên gần 3 thập niên không nh́n mặt nhau! Như
thế, cho dù hệ phái tông môn nào, ư hệ nào, họ cũng tôn kính sư ông
bằng t́nh đồng đạo và bậc trưởng thượng, một thạch trụ trong ngôi
nhà PGVN hiện nay.
Thế nhưng tại sao chuyến về lần nầy,
Huế mộng mơ mà Huế lại làm ngơ? Đối với sư ông chẳng là ǵ để phải
bận tâm, v́ khi lấy Từ Hiếu làm chốn tu học theo làng Mai, cho dù
c̣n một người chấp nhận ở lại với những điều kiện tinh chuyên, cũng
là tốt. Nhưng chẳng lẻ sư ông từ vạn dặm quay về chỉ để độ một người
mà bỏ mọi người?
Có nhiều người, từ SG cho đến Huế, họ
bảo: “Pháp tu của sư ông không thích hợp tại VN”; tám vạn bốn ngàn
pháp môn, ai thích pháp nào theo pháp ấy đâu nhất cứ phải pháp của
sư ông, thật ra cũng rất nhiều người tại VN đă t́m thấy an lạc trong
pháp của sư ông. Thuở Phật tại thế, không thiếu chi người chống Phật,
bỏ Phật ra đi, v́ pháp phật nói không hợp căn cơ họ.Tinh thần môn
phái là tinh thần hẹp lượng, nhưng không v́ thế mà người ta chống
đối, quay lưng, bằng cớ họ đă đến với sư ông trong buổi đầu. Và tại
VN cũng đă tồn tại nhiều môn phái dị biệt mà có ai chống ai.
Vậy tại sao sư ông bị chống đối?
Ngoài cuốn HTNH của Quách Thị Song Phu
tức Quách Mạc Nhiên, tục gọi là Giản, xuất thân từ Huế, không ai
chống sư ông cả, theo tâm sự của một số tu sĩ tại Huế, họ chỉ buồn
sư ông, khi sư ông nêu lên: Hiểu và Thương mà sư ông không chịu
thương và hiểu họ!
Vấn đề tông môn, tổ đ́nh: Huế là mănh
đất đa t́nh nặng nghĩa, người dân Huế sâu sắc thâm trầm, khi thương
để dạ, khi ghét rát da! Tánh t́nh người Huế lặng lờ như sông Hương,
tâm hồn thoáng đạt như núi Ngự; điều Huế nghĩ không ai biết, điều
Huế làm chả ai ngờ.
Sư ông xuất thân từ cố đô, tâm tư t́nh
cảm người đất Thần Kinh sư ông đă hiểu, cho dù gần nửa thế kỷ lưu
lạc xứ người; v́ thế sư ông thể hiện nghĩa t́nh qua một số trường
hợp khá chu tất, ứng xử khá tinh tường, và nhạy bén trước hiện tượng
mà người đương thời không bắt kịp.
Nhưng, một số thầy tại Huế đă nói lên
được nguyên nhân nỗi buồn của chư tôn túc hầu hết các tổ đ́nh tồn
tại trong cái nôi PGVN đối với sư ông trong chuyến tái lâm. Họ nghĩ:
cho dù sư ông là cổ thụ của PGVN, nhưng nguyên tắc, hiện sư ông là
khách khi buớc chân về xứ Ḥ Mái Nh́, chư tôn túc các tổ đ́nh vẫn là
thổ địa sở tại, đáng ra sư ông phải ngỏ lời mời các Ngài quang lâm
Từ Hiếu để vấn an trong t́nh huynh đệ; cùng nhau bàn bạc những Phật
sự trong thời gian sư ông lưu trú. TT Giác Quang, phó BTS PGTT-Huế
ra đón sư ông mà thay v́ phải là vị chánh và toàn BTS cùng các khuôn
hội, thành hội. Về lễ tân, như thế vẫn chưa đúng với tầm vóc đón
đoàn quốc tế, chưa nói đến t́nh thầy tṛ mà đạo nghĩa nhà Phật quá
thâm sâu, đủ cho thấy thái độ phản ứng ngầm của một dân tộc mọi thứ
buồn vui ít khi biểu lộ.
Phía tăng thân th́ nghĩ khác: sư ông
là khách, làm sao khách lại mời chủ, lỡ mời không ai đến th́ ăn nói
làm sao với cái thể diện quốc tế đó! vả lại mời là do HT Chí Mậu,
trụ tŕ tổ đ́nh Từ Hiếu chứ sư ông lấy tư cách ǵ mời!?
Về lư th́ ai cũng phải, nhưng trong
đạo không lấy t́nh mà xử, chỉ dùng lư giữ kẽ nhau sao, liệu có vướng
phải tà kiến để anh em xa cách nhau? Sư ông đă dạy, thầy tṛ, anh em
không hóa giải nhau được th́ làm sao hoá giải cho tín đồ! Và sư ông
cũng dạy, người lớn phải đi trước một bước để gỡ những mắc míu đó.
Một số khác, v́ ảnh hưởng quyền lợi
nên bất măn, một vị tâm sự: Tiền viện trợ cho các trường và các cô
giáo, với điều kiện họ phải lên Từ Hiếu để tu tập, nếu không chấp
nhận là cắt ngay. Điều nầy chưa biết thật hư thế nào, đúng mấy mươi
phần trăm, nhưng tôi đă biện hộ cho từ thiện làng Mai: Biết đâu đó
là thiện ư, v́ sợ nhận đồng tiền với tâm niệm đời thường, không tu
tập th́ xử dụng thiếu chính đáng mang tội…Người ta phản bác ư kiến
tôi, tôi cũng không tiện gặp các vị có thẩm quyền làng Mai để hiểu
thêm cho chính xác.
Những người tu pháp Tịnh Độ, họ nói:
ông bà cha mẹ thầy tổ tôi lưu truyền nhiều đời quen tu Tịnh Độ, giờ
đây khuyến khích thở và cười nghe xa lạ quá, ai mà không thở, ai
chẳng phải cười trước cái ngộ nghĩnh đó.
Nghe đến đây tôi sực nhớ một tờ báo
tại TP HCM nói biếm pháp thoại sư ông tại khu du lịch Văn Thánh dành
cho doanh nghiệp: không thở có mà chết à, làm ăn giao dịch mà cái
mặt chầm dầm ai thèm kư hợp đồng…
Thở và cười hay mọi hành trạng trong
cuộc sống, sư ông muốn chúng ta trở về chánh niệm trong từng động
thái đó.Nhưng họ vẫn không đồng ư, họ nói: các pháp tu khác không có
chánh niệm à?
Nhưng thưa quư ngài, chúng ta đă đi
quá xa chánh pháp suốt nhiều thế kỷ, cha ông thầy tổ chúng ta cũng
không nắm bắt được pháp hành hiệu quả để biến nhiều thế hệ tu sĩ
thành những nạn nhân của nghiệp vụ tôn giáo, vắng mặt sự an lạc hiện
tiền, không có một thiền sư đúng nghĩa, sư ông khôi phục lại con
đường khởi nguyên từ An Ban Thủ Ư có ǵ xa lạ đâu! họ vẫn lắc đầu
quầy quậy.
Một số khác cố chấp vào hạ lạp, cho
rằng sư cô Chân Không mới tu, làm sao những sư bà năm bảy chục tuổi
hạ phải tuân thủ sư cô! Thật ra là sự tôn trọng nhau, có ai bắt ai
tuân thủ đâu.
Những sư bà không thể hoà nhập được
lối sinh hoạt tươi trẻ của làng Mai, họ không đứng ra ca hát, không
quen sinh hoạt từng nhóm mệnh danh gia đ́nh Mít, Xoài, Ớt Ổi…Họ ăn
có nơi, chơi có chỗ, không thể bưng bát đến lấy cơm như một
selfservice, rồi ngồi ngoài trời thoải mái thong dong, v́ họ từng
được đệ tử cung phụng hầu hạ theo giai cấp phong kiến mà truyền
thống thiền môn nhiều đời đă un đúc thứ lớp trật tự.
Những người khác họ không chấp nhận
thái độ độc đoán, kẻ cả của sư cô Chân Không, dù họ là tu sĩ thất
học, nhưng họ không cho biết cụ thể thế nào là độc đoán, kẻ cả, có
lẽ họ nói theo cảm tính và mặc cảm, phần lớn tu sĩ làng Mai rất
khiêm hạ! Nếu thật sự sư cô Chân Không có những đức tính đó cũng dể
hiểu, v́ phong cách làm việc tháo vác, quán xuỵến mọi thứ cho làng
Mai sinh hoạt hiệu quả, đều do cô Chân Không, không quyết đoán làm
sao thành tựu! Không phải họ mới chống cô Chân Không lần nầy, mà
2005 cũng đă có, do hiểu lầm nào đó mà họ bảo sư cô thao túng và nắm
quyền sư ông! Một số nghe không rơ khi sư cô trả lời phỏng vấn của
đài nước ngoài.
Tại SG, chuyến về trước của sư ông tại
chùa Hoằng Pháp, nhiều người phản ảnh về việc quy y cho những người
mà họ đă quy y, đă có sư phụ!
Một ít tăng ni trẻ, họ ra đời sau
chiến tranh, uy tín sư ông chỉ qua sách vở, họ chưa cảm nhận mối
huyết thống tâm linh mà chư tôn đức hiện diện tại các tổ đ́nh có sự
ràng buộc, v́ thế, khi sư ông trở về lấy tổ đ́nh Từ Hiếu làm đạo
tràng tu tập theo pháp làng Mai, một số tăng sĩ trẻ chưa hội nhập và
chưa cảm thông được Hiện Pháp Lạc Trú đó, họ ra khỏi Từ Hiếu, nơi
gắn bó quá tŕnh tu tập từ bé, bằng sự đau buồn mà không có sự chia
xẻ cảm thông để hiểu và thương!
Và mới hôm qua đây thôi, chùa Diệu
Nghiêm trước Từ Hiếu, làm lễ bàn giao lại cho Từ Hiếu, vốn cũng là
của Từ Hiếu, do sư bà Diệu Trí trụ tŕ, chưa họp chúng đả thông tư
tưởng, tạo sự ngỡ ngàng cho một số ni trẻ, các ni hỏi: Thầy giao
chùa rồi chúng con ở mô? sư bà đáp - thầy đă xin 2 cái pḥng ở chùa
Diệu Đức cho các con ở.- c̣n mấy em con đi học xa khi họ nghe như
vậy làm sao họ biết mô mà về!
Quư cô như bầy gà con mất mẹ, v́ chưa
giáp mặt cuộc đời, chưa đối diện với những khó khăn, quư cô c̣n rất
trẻ, rất nhỏ, như những tiểu thư luôn được sự bảo bọc của mẹ cha,
thế là quư cô quyết định ra góc vườn che cḥi tá túc!
Đó là những khó khăn vụn vặt thuộc tâm
lư mà không tế nhị sẽ dẫn đến những bất măn, và lây lan khá nhanh.
Chưa nói đến những đồn đại mà kẻ nhẹ dạ cả tin đă không có mặt đông
đủ như chuyến về lần trước của sư ông và tăng thân làng Mai.
Một số khác v́ quan điểm chính trị,
nghĩ rằng sư ông về để trang điểm cho chế độ, nghĩa là d́m những kẻ
chống đối CS, giải tán tăng đoàn, phá hoại cơ sở GHTN. Lấy tâm nhỏ
hẹp và phẩn hận của chính trị làm sao hiểu được đại hạnh của người
từng làm việc lớn như sư ông.
Cũng không loại trừ những vị chưa làm
ǵ cho PG ra hồn, sanh tâm đố kỵ và sợ uy tín của sư ông làm hại
quyền lợi của họ, địa vị của họ, nên ngấm ngầm yểm trợ cho kẻ chống
đối.
Có tăng trẻ tự hỏi: Bồi đắp gốc rễ,
khai thông suối nguồn, Gốc rể nào, nếu gốc rễ là một truyền thống
th́ truyền thống PGVN không thể như thế. Khai thông suối nguồn th́
suối nguồn nào bị bế tắt mà khai thông, nếu khai thông tại sao sư
ông không chủ động hạ ḿnh giao tiếp đả thông tư tưởng với tăng ni
quần chúng Huế, nhất là chư tôn túc hiện tại để bắt họ phải tự động
tới quỳ bên chân Người? với tinh thần câu móc như thế, tôi đành im
lặng.
Tóm lại, Huế đă dành cho sư ông một
cảm t́nh sâu đậm, đă hănh diện có một nhân tài từ đất mẹ mà ra,
nhưng v́ chưa hiểu nhau, đă mặc cảm cho nhau, buồn tủi nuôi trong
ḷng, không có cơ hội giải kết, cái im lặng đáng sợ đó tạo thành bức
màn ngăn cách, cho dù mỏng như sương khuya trên sông Hương, cũng đủ
thấm lạnh t́nh người.
Trong khóa tu Từ Hiếu, tuy phần lớn PG
Huế ngoảnh mặt, nhưng Kito giáo Thừa Thiên lại đến với ngài bởi hai
thầy ḍng Đan Viện Thiên An, họ chăm chú học tập và phát biểu, pháp
tu nầy không khác ǵ tôn giáo họ, họ đến học để về bổ sung cho những
khiếm khuyết của giáo lư Thần học như họ nói.
Suốt cuộc đời của sư ông luôn bị nội
bộ PG chống đối, trong quá khứ cũng như hiện tại, phải chăng một
thiền sư nổi trội nhờ sự chống đối? Ngài vẫn im lặng mà tiến, bát
phong xuy bất động, ngoănh mặt mà đi th́ có ǵ để nói, nhưng với tâm
từ của một Bồ Tát Qúan Thế Âm, ngài lắng nghe sự chống báng, bất măn,
biết nguyên nhân của sự thể để dang đôi tay siết chặt căm thông như
ngài từng nói, nh́n, lắng nghe để hiểu và thương th́ bài tán Quán
Thế Âm và Nhành Dương Liễu sẽ xoá tan bầu không khí u ám hiện nay.
PG Huế đang chờ Ngài mở lời, v́ sự im lặng chỉ là chờ đợi một sự
quan tâm, không khó khăn lắm đâu để cùng hát:
Dear friends, dear friends,, let me tell you how I feel, you have
given me such treasures, I love you so!
Nếu những suy tư trên của PG TT-Huế có
thật, là một tà kiến như quan điểm của sư ông, th́ cần một đả thông
trí tuệ của sư ông, bởi v́ tấm ḷng Hiểu và Thương chưa đủ thẩm thấu
làm mềm nhủn mănh đất khô khốc đó.
Những tà kiến khô khốc đó đang bị đóng
băng, lan nhanh như một hội chứng trầm cảm biểu lộ một thái độ thụ
động, bất hợp tác. Chúng ta buồn và trách cứ Huế lạnh lùng, nhưng ta
chưa hoà nhập vào sự lạnh lùng đó để biết lư do nào Huế đă làm ngơ…v́
chúng ta chỉ biết trách cứ mà chưa biết cảm thông.
Hoàng hôn xứ Huế, phủ lớp sương mờ cho
gịng sông Hương thêm huyền ảo, che bớt nét uy hùng của dăy Trường
sơn; hàm tàng nét quyến rũ đa t́nh lăng mạn của đất cố đô, nhưng
không dấu được sự thủy chung và buồn tủi từ những mái cong cổ tự mà
hàng Thích tử phải góp phần trùng hưng Phật Pháp.
TẠM THAY KẾT LUẬN - THÊNH THANG NHỊP BƯỚC
Sớm hơn mọi ngày, hôm nay 4g30 đă
chuẩn bị điểm tâm, 6g khởi hành khất thực thay v́ 8g như trù hoạch.
Tăng ni tập trung trên sân cỏ gần hồ bán nguyệt, sư ông thông qua
một số nghi thức thọ nhận cúng dường, cách cầm bát, cầm nón…
Khí trời c̣n mát, cây cỏ tươi tỉnh sau
một đêm ngậm sương, cây dại ven đường nở thêm nhiều đoá hoa đa sắc.
Sư ông dẫn đầu 700 tăng ni rảo bước lên dốc, qua cổng tam quan, quẹo
mặt ra lộ lớn. Chùa Từ Hiếu ra đến đàn Nam Giao độ 3km, xe cộ thưa
thớt, thế nhưng cảnh sát công lộ vẫn đi trước dẹp đường. Người dân
ngơ ngẩn chưa hiểu việc ǵ xẩy ra, một sự kiện quốc tế đều biết thế
mà nơi đây họ vẫn không hề hay.
Sư ông và tăng đoàn thong dong chiếm
nửa con lộ, khách bộ hành, xe cộ cứ mặc nhiên theo nhịp sống đời
thường . Con chó lông vàng của chùa cũng đủng đỉnh chạy theo sư ông
ra đến Nam Giao. Các quán cà phê ngă ba giao lộ xập x́nh trổi nhạc,
mọi sự diễn ra một cách b́nh thường như Chuyện thường ngày ở huyện.
Cứ ngỡ hai bên đường sẽ bày bàn để
thức ăn cúng dường khi đoàn đi qua như Bảo Lộc, hay sẽ có sự cúng
dường lẽ loi của người dân quanh phố.
Năm 2005, ngoài chư tăng, c̣n nối đuôi
rất dài những Phật tử khắp nơi tham dự, năm nay, khất thực chỉ là
cuộc bách bộ dạo phố của chư tăng ni theo sư ông, không có một phật
tử, trông đơn điệu, lẻ loi, chính v́ thề mà trật tự giao thông cũng
bớt vất vả. Ngay ngă ba quẹo vào Nam Giao, cảnh sát chận xe, la hét
những anh chàng bướng bỉnh, nạt nộ những chị thiếu nữ chưa kịp
ngừng lại, người dân cũng không buồn ghé mắt để xem.
Một vài Phật tử đă từng có mặt trong
chuyến sư ông về đợt trước, họ mới cảm nhận nét quạnh hiu tại Huế
trong cuộc trở về lần nầy.
Vào khỏi cổng Đàn Nam Giao, BTC của
chùa Từ Hiếu đă để sẵn thực phẩm dọc hai hàng giây nilon căng dài
làm lộ dẫn cho đoàn ṿng qua Đàn. Những chiếc xe lăn tật nguyền cũng
chờ sẳn, có một xe lăn của người địa phương sắp bánh trái trên tay
lắc, chờ đợi, lưa thưa phật tử đứng dọc hàng rào.
Hơn một tiếng đồng hồ, sư ông và tăng
đoàn xuất hiện. Khuôn viên Đàn Nam Giao rộng, chỉ toàn cội thông
“trưởng lăo” tạo một bóng mát cho sân chơi, tăng đoàn như lọt thỏm
khi bước vào khỏi cổng.
BTC trải nhiều tấm đệm nhựa, sư ông và
tăng chúng ngồi dọc quanh, quay lưng vào Đàn. Sư ông hướng đại chúng
vào chánh niệm hơi thở liên hệ đến sự sống của rừng thông, thở và
sống của con người cùng với thở và sống của cội thông là một, đó là
sự tương duyên sinh khởi. Đại chúng lại hát.
20
phút sau, cuộc khất thực bắt đầu, sư ông và đoàn hướng ngược ra gần
cổng, quẹo vào con đường căng dây theo hướng dẫn của BTC.
Mới 30 phút trước, tại nơi nầy lưa
thưa những phật tử của chùa đứng bên các quầy thực phẩm được sắp xếp
sẳn, nhưng khi đoàn đến, lượng phật tử bổng xuất hiện đông đảo lạ
thường, có đến trên 200 người, mặc áo dài lam, người Bắc, người Đà
Nẳng, người Huế và cả dân miền Nam.
Thực phẩm ồ ạt mang tới, thay đổi sinh
khí nhanh chóng, mọi người phật tử trông hồ hởi hơn; các anh em Tiếp
hiện với vẻ mặt bánh tráng nhúng nước, giờ cũng có được nụ cười phấn
chấn.
Ai
đó trong đám đông khi đoàn mở bát nhận cúng dường, họ thốt: đây là
cuộc picnic dă ngoại chứ khất thực cổ phật chi mô, thức ăn được BTC
chuẩn bị sẵn đem theo cúng chứ có phải do quần chúng địa phương phát
tâm mô, thay v́ ăn ở chùa th́ ra đây ăn để hóng mát thôi. Người đứng
cạnh nghe thế, quay lại nh́n và rầy: Răng mi ăn nói phạm thượng rứa,
mi có đi tu được như rứa không?!
Quư thầy được nhắc nhở mang theo túi
vải đựng thêm khi bát đă đầy, thế mà vẫn không có chỗ chứa; các anh
em trật tự cũng được quư thầy chia bớt thức ăn.
Tôi đi tay không, một thầy nhét thức
ăn vào trong áo tôi, bánh nậm, bánh bột lọc tuột lá, đổ vào người,
buộc ḷng tôi phải bỏ vào bụng tại chỗ chứ không thể mang đi bằng
tay không.
Thế mà thức ăn vẫn dư, trẻ con tha hồ
bê xách như hội Rằm tháng Bảy. BTC lại phải mang về, về với một ít
thức ăn c̣n lại nhưng tràn trề măn nguyện, chả bù lúc mang tới đầy
xe với niềm thấp tỏm lo âu tẻ nhạt.
Sinh hoạt xă hội vẫn rộn ră, sư ông và
tăng thân vẫn thong dong, v́ mây trời vẫn bay, sông Hương vẫn từ tốn
xuôi ḍng, cuộc sống vẫn thế, vượt khỏi mọi âu lo.
MINH MẪN - 31/3/07 |
|