WWW CHUYỂN LUÂN

 

Chuyển Luân kính chúc quư bạn đọc gần xa một năm Mậu Tư-2008 Sức khoẻ, An lạc và Tinh tấn

Trang chủ || Liên hệ

   
  Trang chủ
  Thời sự - xă hội
  Khoa học
  Lịch sử
  Văn nghệ / văn hóa
  Hồ sơ
  Đọc sách
  Đọc báo bạn
  Bạn đọc viết
 

Góp nhặt cát đá

 

Tác giả

  Video clips
  Online số cũ từ 11/2003
  Các số báo trước 11/2003
   

 

Nối Kết:

  

 

   
  Tác phẩm chọn lọc
  Thầy Nhất Hạnh
   

 

"Bông hồng vàng" của Trịnh Công Sơn

(VietNamNet) - Lại sắp 06 năm kỷ niệm ngày mất của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, xin một lần nữa nhớ về cái khoảng trống đă bị bỏ lại. Cái khoảng trống vốn đă được xây nên bằng âm nhạc, thơ ca, hội họa một cách thật trong trẻo, bao dung....

"Tôi vốn thích triết học và v́ thế, tôi muốn đưa triết học vào những ca khúc cuả ḿnh. Một thứ triết học nhẹ nhàng mà ai ai cũng có thể hiểu được như ca dao hoặc những lời ru của mẹ".  (TRỊNH CÔNG SƠN).

Đêm nhạc Trịnh Công Sơn "...nhẹ nhàng như mây..."

Một đêm nhạc miễn phí do Hội quán Hội ngộ, Làng Du lịch B́nh Qưới tổ chức nhân kỷ niệm 06 năm ngày mất của NS Trịnh Công Sơn vào lúc 19 giờ  ngày 04/04/2007 tại Khu du lịch B́nh Qưới 1, TP.HCM với sự tham gia của các nghệ sĩ: Lan Ngọc, Bảo Phúc, Trần Mạnh Tuấn, Hồng Nhung, Mỹ Hạnh, Đức Huy, Nhón AC&M, nhóm Mặt trời đỏ...

2000 vé mời (vé 02 người} sẽ được phát tại Hội quán Hội ngộ, Khu Du lịch B́nh Qưới 1 vào 8 giờ sáng ngày 02.04.

"Thứ triết học nhẹ nhàng mà ai ai cũng có thể hiểu được" đó chính là triết lư sống thiền, một triết lư đă ra đời và gắn liền với những mối liên hệ đầy "căn duyên" giữa Trịnh Công Sơn và Phật giáo. Đó là một triết lư về cách sống, về mối quan hệ giữa con người với bản thân và tạo vật, một thứ triết học gần như vô h́nh, ẩn hiện lung linh, bàng bạc như những hạt bụi vàng lấp lánh trong ca từ của Trịnh Công Sơn...

Hăy sống thật bao dung...

Với Trịnh Công Sơn, "đức tính của con người khiến tôi cúi đầu kính phục có lẽ là ḷng vị tha", v́ "giận hờn, trách móc mà làm ǵ bởi v́ cuộc đời sẽ xoá hết những vết bầm trong tâm hồn chúng ta nếu ḷng ta biết độ lượng. Ta biết tha thứ những điều nhỏ th́ cuộc đời sẽ tha thứ cho ta những điều lớn hơn". Và có lẽ, do trong ông luôn có điều răn của Phật: "Lễ vật lớn nhất của đời người là sự bao dung" nên ông đă chọn cho ḿnh thái độ thứ tha cho tất cả những ǵ đă mang lại cho ông những nỗi bất hạnh, đớn đau, thậm chí cả niềm tuyệt vọng trong cuộc sống: "Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đă tha thứ cho nhau"...và "Mỗi đêm, tôi nh́n trời đất để học về ḷng bao dung. Nh́n đường đi của kiến để học về sự nhẫn nhục. Sông vẫn chảy đời sông, suối vẫn trôi đời suối. Đời người cũng để sống và hăy thả trôi những tỵ hiềm"...

... với tấm ḷng thanh thản

"Tôi vốn thích triết học và v́ thế, tôi muốn đưa triết học vào những ca khúc cuả ḿnh..."

Nhưng h́nh như để có thể sống bao dung, con người cần phải giữ cho ḷng ḿnh luôn thanh thản. Đó là trạng thái khi con người biết vứt bỏ khỏi ḷng ḿnh mọi nỗi ưu tư, phiền muộn, ham muốn, tỵ hiềm. Đó là sự thanh thản của con người trước những đua tranh, được mất; là sự thanh thản khi con người nhận ra sự phù du, mỏng manh của cuộc đời; khi con người biết mỉm cười trước "cơi tạm" và biết nói "Thôi về đi, đường trần đâu có ǵ...". V́ xét cho cùng, ở cuối mỗi cuộc đua tranh vẫn sẽ là cảm giác: "Ôi phù du, từng tuổi xuân đă già, một ngày kia đến bờ, đời người như gió qua...".

<IMG height=152 alt='"Tôi vốn thích triết học và v́ thế, tôi muốn đưa triết học vào những ca khúc cuả ḿnh..." src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200703/original/images1269485_trinhcongson.jpg" width=200 align=left >

"Tôi vốn thích triết học và v́ thế, tôi muốn đưa triết học vào những ca khúc cuả ḿnh..."

 

 

 

Đó cũng chính là sự thanh thản khi con người nhận ra bản chất "sắc không không sắc" của cuộc đời, và cũng chính ở trạng thái "ngộ" ra chân lư đó, con người sẽ có đủ sức mạnh để với một chữ "vô" sẽ vượt qua tất cả, như thông điệp ẩn tàng trong một bài kệ dành cho những kiếm khách thượng thừa trên đất Phù Tang: "Tâm vô ưu, thần bất động, khí uy dũng, kiếm vô chiêu". Nói khác đi, trong "triết học" của Trịnh Công Sơn, sự bao dung và ḷng thanh thản chính là hai điều "bất biến" giúp con người đối mặt và vượt qua "vạn biến" ở đời...

Hăy sống hết ḿnh trong hiện tại, tin ở tương lai...

Trịnh Công Sơn kêu gọi mọi người "phải biết sống hết ḿnh trong mỗi sát na của thực tại. Từ mỗi cái ăn, cái uống, cái đi đứng nằm ngồi. Không làm công việc này, mà nghĩ đến công việc khác. Với tôi, đó cũng là thiền, là một cách sống đích thực. Tôi vẫn tiếp tục thực tập cách sống như thế hàng ngày". V́ sao vậy? V́ khi đó, con người mới có thể làm được cho ḿnh và cho đời nhiều điều nhất, và cũng chỉ bằng cách đó, con người mới có thể "làm tṛn đầy sự có mặt của ḿnh" trên thế giới này – như cách nói của Trịnh Công Sơn.

Không những phải sống hết ḿnh trong hiện tại, con người c̣n cần phải nuôi dưỡng trong ḿnh một niềm lạc quan vô tận, một niềm tin vô hạn ở tương lai và ngay cả trong những thời điểm tuyệt vọng nhất, con người vẫn phải biết "tin vào chính ḿnh, tin vào cuộc đời vốn không thể khác..." Cùng với âm nhạc của ḿnh. Trịnh Công Sơn luôn hiện diện trong cuộc sống với lời nhắn nhủ: "Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng" và "Hăy cứ vui như mọi ngày/ Bên trời c̣n nắng/ Lá trời c̣n xanh/ Phố c̣n người đông...", thậm chí khi đối diện với cái chết: "Dù thật lệ rơi, ḷng không buồn mấy, giật ḿnh tỉnh ra, ồ nắng lên rồi"...

... ḥa hợp cùng đất trời

Chân dung Trịnh Công Sơn qua nét cọ của danh họa Bùi Xuân Phái

"Với ca khúc, tôi là người t́nh của thiên nhiên", Trịnh Công Sơn đă từng nói về ḿnh như vậy. Thông qua những ca khúc của ḿnh, ông đă bày tỏ với mọi người về một cách sống hài ḥa cùng với thiên nhiên, sống ḥa hợp với đất trời. Đó là trạng thái khi con người và thiên nhiên là một. Đó cũng chính là trạng thái khởi thuỷ của con người và thế giới khi "Thiên - Địa - Nhân" hợp nhất, một trạng thái giúp con người tồn tại và trở về "bản lai diện mục" của ḿnh...

Trong âm nhạc, Trịnh Công Sơn yêu từng ngọn cỏ, nghe được "lời tự t́nh" của gió", "tiếng trở ḿnh" của đất và cả "tiếng khóc cười của những bào thai"... Cũng v́ vậy, đôi khi ông thấy ḿnh là lá cỏ, thành cơn gió, thành con thác đổ trong đêm...Và phải chăng, từ thuở bé, do thấm nhuần lời dạy của pho kinh cổ Upanishd: "Khi một lá cỏ bị cắt đứt, cả vũ trụ rung rinh", nên đến khi trưởng thành, ông đă nói: "Ngay cả giải quyết số phận một ngọn cỏ cũng phải suy nghĩ, ngắt đi một bông hoa bên vệ đường cũng phải suy tư huống chi là số phận con người quá lớn và chúng ta không có quyền quyết định số phận con người". Con người với cỏ hoa là một, không ai lớn hơn ai, không ai có thể thay thế cho ai và chỉ nên cùng nhau tồn tại trong thống nhất. H́nh như Trịnh Công Sơn đă muốn nói với chúng ta về một cách sống ḥa hợp với đất trời để trở thành một người t́nh của thiên nhiên như vậy.

Hăy là một người t́nh cao thượng...

"Ta không thể níu kéo một cái ǵ đă mất. T́nh yêu khi muốn ra đi th́ không có tiếng kèn nào đủ nhiệm màu để lôi về lại được. T́nh yêu là t́nh yêu. Trong nó đă sẵn có mầm mống và sự hủy diệt"...Những bài hát của Trịnh Công Sơn luôn nhắn nhủ con người hăy là một người t́nh cao thượng. Cao thượng khi đang yêu và cao thượng khi đă chia ĺa... Có lẽ, Trịnh Công Sơn là người t́nh "kiêu bạc" nhất và phải chăng v́ thế mà ông đă trở thành người t́nh "đáng yêu" nhất trong âm nhạc Việt Nam? Không bi lụy, trách hờn, không van xin, kêu khóc... khi t́nh phụ, Trịnh Công Sơn vẫn "ru em dù đă chia xa", vẫn nở nụ cười buồn "áo xưa dù nhàu, cũng xin bạc đầu, gọi măi tên nhau..."

Nụ cười hiền lành thường trực trên gương mặt ông...

Trịnh Công Sơn cũng có lẽ là người t́nh duy nhất dám "xin vỗ tay cho đều, khi t́nh trôi đă trôi xa...", dám "treo t́nh trên chiếc đinh không" để "phơi t́nh cho chóng khô mau", dám nhắn gửi người t́nh: "này em xin cứ phụ tôi. Đời sống quanh đây có vạn lời mời". Và mặc dù đă chia xa, vẫn mong em "môi son đừng biếng lười, cho ta c̣n măi măi chút mùi phấn hương bay..." Một người t́nh "tuyệt vời" như vậy, liệu mấy ai đủ can đảm nói tiếng giă từ?...

 

... Và yêu quê hương này bằng cả trái tim

“Buổi chiều Orléans, bỗng nhiên tôi thương nhớ quê nhà quá. Có những cái đầu không b́nh tĩnh lắm sẽ trách móc tôi v́ sao ở một nơi sung sướng như vầy mà vẫn nhớ quê. Than ôi, quê nhà chính là tôi rồi, tôi biết làm sao được..."

Tôi thường tự hỏi, ngoài Trịnh Công Sơn ra, liệu c̣n ai có thể nói về t́nh cảm với quê nhà thấm thía vậy không? Từ trong nguồn cội, Trịnh Công Sơn đă yêu quê hương này bằng cả trái tim. V́ t́nh yêu đó, trong những năm tháng chiến tranh, ông đă rơi những "giọt nước mắt thương dân, dân ḿnh phận long đong" và luôn mong đợi một ngày "chờ khô nước mắt, chờ đá reo ca, chờ áo cơm nuôi cho những trẻ con không nhà, chờ ngày Việt Nam thống nhất cho những t́nh thương vô bờ...". Cũng v́ yêu đất nước này nên khi ḥa b́nh lập lại, ông đă chọn cho ḿnh một con đường "đến với anh em, đường đến với bạn bè" bởi "tôi chợt hiểu rằng v́ sao tôi sống, v́ đất nước này cần một trái tim..." Cũng v́ yêu đất nước này, ông đă chọn trọn đời ở lại với quê hương, "như đứa con ngoan không tuyệt t́nh nổi với rẫy sắn, nương khoai, nơi có bà mẹ suốt đời mắt không sáng nổi một ngày trẩy hội... "Cũng v́ t́nh yêu đó nên mặc dù đă sáu năm kể từ ngày vĩnh biệt chúng ta, Trịnh Công Sơn vẫn như đang có mặt trong ngày giỗ của ḿnh, với ánh mắt nheo cười qua đôi kính cận, nụ cười hiền ḥa và giọng Huế nhu ḿ: "này em trong mỗi con tim, nhớ mang quê hương của ḿnh..."

Như đoạn kết trong câu chuyện cảm động về người thợ kim hoàn đă âm thầm chắt chiu, gom góp những hạt bụi vàng làm thành món quà tặng người yêu dấu, những "hạt bụi vàng" mang thông điệp "sống thiền" trong lời ca và bài viết của Trịnh Công Sơn qua thời gian đă kết tinh thành một bông hồng vàng lộng lẫy như món quà cuối cùng ông dâng tặng cho đời... Tôi xin gọi đó là Bông hồng vàng của t́nh yêu và sự tỉnh thức, "Bông Hồng Vàng của Trịnh Công Sơn..."

Thu Thủy

Bài trong tháng

55 phút với Thiền sư Nhất Hạnh
7 luận điểm về kẻ sĩ
Alexandre Yersin
Bánh cuốn Thanh Tŕ
Bông hồng vàng của TCS
Dọt lẹ
Howard, Tới số rồi?
Hoà Giải
Hạnh Măn_Khoá tu ở Bát Nhă
Minh Mẫn_Làm giàu theo tinh thần Bát chánh đạo
Minh Mẫn_Vatican đến VN
Nghĩ từ trái tim
Nguyễn Cao Kỳ-chuyến đi của TNH
Nhận định về TCG
Thiền sư Nhất Hạnh_Trao đổi với doanh nhân
Thép đă tôi thế đấy
Thơ Hoàng Cầm
Thầy Nhất Hạnh tại quê hương
Thằng cha này khùng thiệt rồi!
Tiễn biệt Nguyễn Ngọc Lan
Văn Hoá VIỆT NAM đă lan rộng
Ê, Cha Lan trên đó có ǵ vui không
Đàn tràng giải oan
Đàn tràng giải oan và hoà hợp hoà giải dân tộc
Đại trai đàn chẩn tế (2)
Đại trai đàn chẩn tế (3)

 

 

   

Copyright Chuyển Luân 2005

Designed by HT MEDSOFT

CHUYỂN LUÂN ONLINE