|
55 PHÚT VỚI THIỀN SƯ THÍCH NHẤT HẠNH:
Một lần gặp và nhiều bài học…
KHÁNH LINH
|
 |
|
Thiền sư Thích Nhất Hạnh |
Một ngày đầu xuân, một phóng viên trẻ chưa hiểu ǵ nhiều về đạo Phật
như tôi được ṭa soạn giao phỏng vấn Thiền sư Thích Nhất Hạnh nhân
chuyến ông về nước lần thứ 2 cùng với
Tăng
đoàn vài trăm người của ông. Một vinh dự, cũng là một áp lực. Bởi dù
chưa một lần diện kiến
Thiền
sư nhưng tôi đă nghe những người bạn, đặc biệt trong đó có cả người
Mỹ, Canada, Pháp, Đức, Ấn Độ… kể về ông và pháp môn
Thiền
của ông với tất cả sự ngưỡng mộ và khâm phục. Họ thành kính gọi ông
là “Thầy”, và đề cập đến những lời ông nói, những cuốn sách ông viết
như là kim chỉ nam cho cuộc đời họ.
Tôi
nhớ nhất khi người phụ nữ Mỹ 60 tuổi kể về lần bà có “phước” được
đứng cách thiền sư vài mét khi tham gia tu tập tại Làng Mai (Đạo
tràng Mai Thôn, Pháp), được cảm nhận nguồn sức mạnh tinh thần, nguồn
năng lượng từ
Thiền
sư truyền qua bà như phép nhiệm mầu.
Nh́n ánh mắt bà, nghe bà nói, tim tôi như đập mạnh hơn bởi cảm nhận
quá rơ đức tin nơi người phụ nữ ấy. Những người phương Tây bị chinh
phục bởi
Thiền
sư Thích Nhất Hạnh mà xem Việt Nam như quê hương thứ hai. Vậy là, dù
chưa hẳn có chủ ư,
Thiền
sư đă thực hiện sứ mạng mang văn hóa, mang h́nh ảnh Việt Nam đến với
thế giới.
Từ
góc độ một người trẻ, tôi bị chinh phục bởi “t́nh thương yêu”, "ḷng
nhân ái" giữa người với người, giữa người với vạn vật tràn ngập
trong những bài giảng của Thiền sư Thích Nhất Hạnh ở khắp mọi nơi.
Quan trọng hơn, theo cách hiểu của tôi th́ mỗi người trước hết sẽ
phải tập yêu chính ḿnh, bởi trong ḿnh có cả cha mẹ, ông bà…, và
ḿnh sẽ là một phần trong những người con, cháu của ḿnh… Theo ông,
mỗi người không tự nhiên sinh ra hay mất đi mà là một phần của sự
tiếp nối của những con người cùng huyết thống.
Tôi
đặc biệt ấn tượng bởi ông luôn nhấn mạnh đến sự “an trú trong hiện
tại”, chỉ để ư đến phút giây này, ở nơi đây mà không vướng bận quá
khứ, không lo nghĩ tương lai. Quá khứ th́ đă qua và không thể thay
đổi, tương lai th́ chưa tới và ta chưa thể chắc chắn, vậy sao không
dành trọn "năng lượng" để sống và yêu thương trong từng giây phút.
Qua ông,
tôi nghĩ, sống tốt trong hiện tại là cách chuẩn bị tốt nhất cho
tương lai.
■
|
 |
|
Trong không gian Tu viện Bát Nhă |
Tôi
đă nghe, đă hiểu – dù chỉ là phần rất nhỏ – về ông như thế. Bây giờ,
tôi sắp có duyên được ngồi đối diện với
Thiền
sư và tṛ chuyện trực tiếp với ông. Biết
Thiền
sư Thích Nhất Hạnh đang có khóa tu 5 ngày dành cho đại chúng tại
Tu
viện Bát Nhă (Bảo Lộc), theo như gợi ư của sư thầy Pháp Ấn, tôi
quyết định lên trước một ngày để cảm nhận không khí, “lắng ḿnh”
chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ được xếp lịch vào chiều hôm sau.
Tu
viện Bát Nhă nằm cách thị xă Bảo Lộc (Lâm Đồng) 16km nên những người
đi xe khách đến thị xă sẽ phải vào tận nơi bằng xe ôm. Chiều ngày
cuối tháng 2.2007, tôi vừa xuống xe đă thấy một bác tài niềm nở "Vào
Bát Nhă phải không cô?", th́ ra từ đêm hôm trước bác tài đă miệt mài
chở hơn chục lượt khách, nên thấy người lơ ngơ xuống xe là không cần
hỏi. "Chẳng vào Bát Nhă th́ c̣n đi đâu lên đây hôm nay" (!?) – ông
khẳng định chắc nịch. Vào đến nơi mới hiểu v́ sao bác tài tự tin thế.
Theo ước tính, trên 3.000 người từ khắp nơi đang có mặt tại đây để
tham dự khóa tu. Đây đă là chuyến trở về thứ hai của
Thiền
sư sau chuyến đầu tiên cách đây 2 năm, nên người trong nước đă biết
nhiều về ông hơn, người muốn đến với khóa tu cũng nhiều hơn.
Người chen chân như trẩy hội, nhưng không hề tạo ra cảnh náo loạn.
Mọi người đi nhẹ hơn, nói khẽ hơn, những ánh mắt đồng cảm… bởi dù
già trẻ lớn bé, dù Bắc hay Nam th́ mọi người đến đây: hoặc đă từng
tu tập theo phương pháp của
Thiền
sư (mong có dịp thật sự được tu tập cùng ông), hoặc những người mới
lần đầu đến đây (v́ nghe người thân và bạn bè kể nên muốn tận mắt
chứng kiến và trải nghiệm). Tôi được xếp vào loại thứ hai, đồng thời
thực hiện nhiệm vụ của một phóng viên.
Dễ
dàng nhận thấy có đến hàng trăm người nước ngoài có mặt trong khóa
tu, bởi họ nổi bật giữa cả ngàn người do... chiều cao khác biệt. Dẫu
là Tây th́ cũng khoác trên người bộ quần áo nâu hay trắng đặc trưng
của Phật tử, cũng chắp hai tay trước ngực và thành kính cúi chào
không khác ǵ Phật tử Việt Nam. Đó là những người đang làm việc tại
Việt Nam nghỉ phép để lên đây, hoặc những người theo tăng đoàn của
thiền sư Thích Nhất Hạnh trở về cố hương, bởi họ đă bị chinh phục
bởi pháp môn
Thiền
của vị
Thiền
sư gốc Việt, xem Việt Nam như quê hương. Chính họ đă lập ra những
đoàn thể tu tập ở khắp châu Âu, châu Mỹ, là những "đại sứ thiện chí"
để truyền bá văn hóa Việt trên khắp thế giới.
Chỉ
tiếc v́ đang trong khóa tu nên mọi người rất hạn chế nói chuyện
riêng, tất cả đều hẹn hết khóa tu 4 ngày sẽ chia sẻ mọi điều về bản
thân họ. Dù rất hấp dẫn bởi những lời hẹn ấy, nhưng tôi đă không thể
chờ v́ phải trở về TP.HCM ngay buổi chiều, sau khi phỏng vấn thiền
sư Thích Nhất Hạnh. Tôi cũng không có nhiều thời gian để tham gia
những giờ thực tập bởi c̣n phải chuẩn bị cả hơn chục câu hỏi cho
buổi phỏng vấn. Quỹ thời gian ít ỏi, điều muốn hỏi th́ nhiều, thôi
th́ cứ chuẩn bị, thừa c̣n hơn thiếu.
■
|
 |
|
Cuộc tṛ chuyện giữa 3 nhà báo với Thiền sư Thích Nhất Hạnh |
Dù đă hứa
sẽ để tôi thực hiện một cuộc phỏng vấn
“độc
quyền”
với
Thiền
sư, nhưng rồi v́ anh Tony Macgregor, phóng viên người Canada đang
làm việc cho Korean Times tha thiết quá, rồi một
cộng tác viên
của báo Giác Ngộ cũng muốn được tiếp cận, mà thời gian của thiền sư
Thích Nhất Hạnh tại
Tu
viện Bát Nhă lại quá khít khao nên tôi đành hài ḷng với cuộc tṛ
chuyện "3 cùng 1" với lời hẹn trước "câu của ai người nấy hỏi, hồn
ai nấy giữ".
Chúng tôi được đưa vào một ngôi nhà nhỏ phía sau khu thiền đường.
Chưa kịp ngó nghiêng xung quanh th́ nhân vật chính đă xuất hiện. Ấn
tượng đầu tiên của tôi về thiền sư là ông trẻ hơn tuổi 82 của ḿnh
rất nhiều, mọi lời nói đều nhẹ nhàng, mọi cử chỉ đều toát ra sự b́nh
an thanh thản, đôi mắt sáng tinh anh luôn nh́n thẳng vào người đối
diện như để hiểu thấu tâm can.
Buổi
gặp bắt đầu bằng thiền trà, vốn là một nghi lễ rất được tôn trọng ở
Làng Mai. Trong không gian im lặng đầy trang nghiêm, những tách trà
được rót, được đưa cho mỗi người thưởng thức từng hớp nhỏ với cả sự
trân trọng, cả trái tim. Theo thiền sư Thích Nhất Hạnh th́ thiền trà
là cơ hội để trân quư sự có mặt bên nhau trong đạo t́nh và trong
tinh thần ḥa hợp. Thiền sư c̣n viết ngay trên giấy
dó
câu “Drink your tea”,
"bức thư pháp" sau đó được ưu tiên tặng Tony cầm về, chắc chắn anh
sẽ nâng niu những ḍng chữ vừa ráo mực của người mà anh đă rất
ngưỡng mộ. Khác với quan niệm thiền là ngồi yên, nhắm mắt,
Thiền
sư muốn cho chúng tôi cảm thiền trong đời thường, hiểu cách có thể
thiền trong từng hoạt động.
Tony
khoe anh đă theo đạo Phật nhiều năm, rất mê cuốn sách có tựa đề
“Anger" (Lửa hận)
của
Thiền
sư Thích Nhất Hạnh, cuốn sách đă bán được 1 triệu bản trong 1 năm.
Thiền sư nhẹ nhàng tiếp lời kể chuyện ông đă viết thêm một cuốn sách
nữa có tên là “Power” (Quyền
lực) hướng đến những nhà lănh đạo, những doanh nhân, sẽ
xuất bản trong khoảng 6 tháng nữa.
Cứ
thế, chúng tôi nhẹ nhàng đi vào cuộc tṛ chuyện. Trước mọi câu hỏi
dù bằng tiếng Anh hay tiếng Việt, trong khi ba chúng tôi cứ nhấp
nhổm để được hỏi nhiều hơn trong khoảng thời gian hạn hẹp th́
Thiền
sư luôn trả lời với đúng phong thái chậm răi, khoan thai, tự chủ. Và
trong mọi câu trả lời,
Thiền
sư luôn nhấn mạnh đến thiền
trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống, rằng chỉ với sự tu tập th́ người
ta mới có thể cân bằng cuộc sống vật chất và tinh thần, những người
lănh đạo mới thật sự v́ dân và lo cho dân. Dù câu hỏi về văn hóa, về
bản sắc dân tộc, về sự phát triển của đất nước… Thiền sư đều đưa
thiền vào câu trả lời như tái khẳng định điều ông luôn theo đuổi.
Giữa
cuộc tṛ chuyện, có hai lần sự im lặng bao trùm căn pḥng nhỏ. Đó là
khi tiếng chuông vang lên khắp không gian tu viện, và theo nghi lễ
th́ tiếng chuông là dấu hiệu để mỗi người dừng mọi hoạt động, mọi
suy nghĩ vẩn vơ tâm trí, quay về theo dơi hơi thở. Đă biết qua về qui định này
nên tôi không bất ngờ, nhưng mấy người bạn đồng nghiệp có phần ngạc
nhiên, tưởng Thiền sư đang suy nghĩ câu trả lời. Giây phút im lặng
ngắn ngủi ấy càng khiến tôi hiểu hơn về triết lư sống "an trú trong
hiện tại".
■
|
 |
|
Một buổi chia sẻ trong nhóm tại Tu viện Bát Nhă |
Bất chấp sự
nhấp nhổm của chúng tôi, 55 phút gặp gỡ trôi qua mà mỗi phóng viên
vẫn c̣n nhiều thắc mắc chưa có lời đáp. Tôi nhớ nhất câu hỏi đáp sau
này đă không thể giữ trong bài phỏng vấn, bởi có phần lạc đề.
-
Có ǵ mâu thuẫn giữa việc đổi mới, tập trung phát triển kinh tế và
việc
bảo
tồn, phát huy những giá trị văn hóa tinh thần trong một đất nước "c̣n
nghèo" như Việt Nam?
-
Đây là một chủ đề rất căn bản. Người đương thời nghĩ hạnh phúc chỉ
có được khi ḿnh có tiền, quyền hành, danh vọng. Trong Đạo Phật cũng
nói đến quyền lực nhưng không phải là danh vọng, tiền bạc mà là
quyền của đoạn đức (khả năng có thể chặt đứt được những hận
thù, những đam mê), trí đức (có trí tuệ, không bị u mê, giải
quyết được những mâu thuẫn trong phạm vi gia đ́nh, xă hội. Nhiều khi
chỉ nói một câu, khuyên một lời, buông bỏ một thái độ th́ tự nhiên
hoàn cảnh sẽ thay đổi nhiều), ân đức (khả năng tha thứ). Nếu
đủ ba "quyền", ba năng lượng này th́ hạnh phúc rất lớn. Khi đó quyền
lực, sự giàu sang của nhà chính trị, nhà kinh tế sẽ lại thành lợi
khí giúp họ thực hiện chí hướng của họ.
Đáp
lại câu hỏi mang tầm “quốc gia” của tôi, Thiền sư chỉ nhẹ nhàng giải
thích về vai tṛ của mỗi cá nhân. Nhưng có lẽ mỗi người đọc đều sẽ
tự hiểu được thông điệp mà Thiền sư muốn nói đến. Cũng như câu hỏi
cuối cùng, có phần “lấn giờ” của tôi:
-
Thiền sư đă 2 lần về Việt Nam, và như Thiền sư nói đó thật sự là
những chuyến trở về cội nguồn. Vậy thiền sư đă dự định ǵ cho những
chuyến trở về tiếp theo?
-
Ḿnh an trú trong giây phút hiện tại, làm cho tốt điều ḿnh đang làm,
không phân tâm nghĩ đến việc tiếp theo.
Quả
là một bài học cho cái nghề luôn đ̣i hỏi phải “sục sạo quá khứ”, “dự
đoán tương lai” của tôi. Cũng như, nếu Thiền sư biết tôi cứ tiếc hùi
hụi v́ c̣n tới 5 câu hỏi chưa được trả lời, chắc chắn ông sẽ mỉm
cười.
Cuộc
gặp đầu tiên có phần ngắn ngủi của tôi với vị Thiền sư đă nổi tiếng
khắp châu Âu, châu Mỹ đă cho tôi một bài phỏng vấn, một bài viết và…
những bài học.
K.L
Nguồn:
http://nguoivienxu.vietnamnet.vn/doisongnvx/hdvktrongnuoc/2007/03/673696/ |
|