|
Phái đoàn
Vatican đến Việt Nam
Minh Mẫn
“Một phái đoàn
của Giáo hội Công giáo La Mă đă đến Việt Nam để chuẩn bị thực hiện
một loạt các cuộc họp với các nhà lănh đạo ở Hà Nội trong lúc Việt
Nam và Ṭa thánh Vatican xem xét tới việc thiết lập quan hệ ngoại
giao."
Theo tin của hăng thông tấn AP: phái đoàn do Thứ trưởng Ngoại giao
Ṭa thánh, Ông Pietro Parolin, hướng dẫn đă đến Việt Nam hôm thứ hai.
Theo lịch tŕnh đă được ấn định, phái đoàn sẽ họp với các nhà lănh
đạo giáo hội Công giáo Việt Nam trong ngày thứ hai để bàn về các vấn
đề nội bộ.
Sau đó trong tuần, phái đoàn sẽ họp
với các giới chức chính phủ Việt Nam và đi thăm các nhà thờ ở 3 tỉnh
miền trung. “
Sau chuyến viếng Vatican của Thủ tướng
Nguyễn Tấn Dũng, Pietro Parolin, Thứ
trưởng Ngoại Giao ṭa thánh đă cùng phái đoàn đến làm việc tại Hà
nội.
Dư luận xôn xao khi VN đến Vatican th́
dư luận cũng hoang man khi Vatican đến VN.
Những hoạt đầu chính trị nương bóng
Mỹ, kêu gọi Mỹ cấm vận VN, đưa VN vào danh sách CPC, nhưng Mỹ lại
bắt tay với VC và bỏ cấm vận, đưa VN ra khỏi danh sách đáng quan tâm.
Những tổ chức chống cộng một phen thất
vọng, có người c̣n lớn tiếng oán trách, lên án Mỹ đă phản bội như
Tổng thống Thiệu từng mắng Mỹ suốt mấy giờ trên truyền h́nh khi Mỹ
bỏ rơi miền Nam VN,.trước lúc ông ta bỏ nước ra đi.
Cũng những tổ chức nương bóng Vatican
để chống lại VN, kêu gọi Vatican đừng bắt tay nếu VN không tôn trọng
tự do tôn giáo và nhân
quyền, hy vọng với áp lực của Vatican, có
thể làm VN chùn bước, nhượng bộ, nhưng khi Giáo hoàng
tiếp Thủ tướng VN bằng phong thái đon đả,
th́ phía VN vẫn ngồi thẳng lưng nghiêm nghị mà mọi người ngỡ rằng sẽ
phải khom lưng trước Benedict 16. Gíáo hoàng
cũng xác nhận VN có tiến bộ về tự do tôn
giáo. Một số giáo
dân và linh mục
gửi thư yêu cầu Giáo hoàng đặt điều kiện với TT Nguyễn Tấn Dũng nếu
muốn bang giao với Vatican.
Nghe qua, tưởng chừng bang giao với
Vatican là một ân huệ cho VN, ngỡ chừng VN được ṭa thánh chấp nhận
cho bang giao là VN được ṭa thánh tiếp tế, bao bọc, cung ứng mọi
nhu cầu, và hơn nữa chế độ CSVN sẽ được Vatican bảo lưu tại vị vĩnh
viễn…
Khi Vatican tiến hành đàm phán với VN
trên lộ đồ bang giao th́ những kẻ chống đối
càng một lần nữa hoang mang sợ sệt,
ngỡ chừng ḿnh lại bị phản bội như Mỹ vừa phản bội.
H́nh như ṭa thánh không v́ những
tiếng kêu cứu bi thương đó mà xét lại bang giao, ngưọơc lại, chỉ có
Vatican và chính phủ VN mới biết điều ǵ cần phải làm và tại sao
phải làm..
Vatican nôn nóng VN sớm cải thiện chính sách đối với tôn giáo, nhất
là Kito giáo, để sớm xét đến vấn đề bang giao, hầu tín hữu trở thành
kiều dân Vatican, không bị lay chuyển lập trường như giáo hội ở Nga
và Trung quốc, trể ngày nào, Vatican lo sợ ngày đó. Chính quyền
CSVN khôn ngoan hơn, không như Balan hay các nước trong Liên Bang
xô Viết trước đây; Khi dùng mọi áp lực quốc tế vẫn không lay chuyển
được VN, ṭa thánh phải thay đổi chiến thuật mềm mỏng, đối thoại và
bang giao, đó là sự khác biệt giữa thái độ chính trị của Kito giáo
và các sư PG. Sự khôn ngoan đó đă giúp cho Vatican tồn tại hơn
hai
ngàn năm qua. Riêng VN, vấn đề bắt tay với Vatican không hẳn là sự
cầu lụy,v́ ai cầu lụy với một đối thủ luôn lừa cách chôn sống ḿnh.
Có người nghĩ rằng VN đă đến lúc thoi thóp, vớ cái phao nào đở cái
ấy; có người nghĩ cách khác, bảo rằng VN tham tiền nên bị mua chuộc
bằng nhiều h́nh thức mà h́nh thức khôn ngoan nhất là trợ cấp cho gia
đ́nh họ một cách hào phóng., họ bảo nhà nước phần lớn cán bộ đều bị
mua chuộc từ tung ương xuống các phường xă…Nhưng có người thoáng hơn,
nghĩ rằng VN thường thể hiện tính lập dị với nước đàn anh Trung quốc
và hào phóng ngoại giao để bảo vệ chính trị của ḿnh, thỉnh thoảng
vẫn tuyên bố Hoàng sa, Trường sa là của VN nhưng không hề khiếu kiện
với ṭa án quốc tế về chủ quyền của ḿnh bị xâm phạm.
Hẳn nhiên nhà nước VN có cái lư riêng
của họ khi đặt vấn đề với Vatican; Cái trước mắt ai cũng thấy đó là
say mê chiến thắng trên mặt trận ngoại giao đối với quốc tê, thế th́
tiếc ǵ một Vatican khi an ninh chính trị đă vững vàn.
Một khi hai bên bắt tay làm việc tiến
đến thiết lập bang giao, nhiều vấn đề sẽ
được đặt ra và nhiều điều kiện, yêu sách sẽ đề cập; Theo yêu cầu
chung, ṭa thánh sẽ đặt vấn đề nhân quyền và tự do Tôn giáo nói
chung, một số yêu sách biệt đăi cho GH và tín hữu Kito giáo VN nói
riêng; Vấn đề tài sản GH bị chiếm dụng; vấn đề quyền hạn của VN đối
với nội bộ Kito giáo. Thêm nữa, tu sĩ và tín đồ đang bị giam giữ,
quản chế v́ lư do chính trị hay bất cứ lư do nào. Đặc biết khu đất
La Vang và vấn đề trùng tu xây dựng đền thờ La Vang; V́ thế, trước
khi bắt tay vào làm việc với Bộ ngoại giao, Ban tôn giáo VN, Pietro
Parolin đă phải t́m hiểu t́nh h́nh GHVN, lắng nghe yêu sách của Hội
Đồng Giám Mục VN…Đi quan sát các tỉnh để thẩm định mức độ tự do Tôn
giáo, nắm rơ thực chất của vấn đề cần đưa ra thảo luận.
Riêng VN, có quyền không cần đặt vấn
đề bang giao với bất cứ quốc gia nào, nếu
thích, nhưng với 6 triệu kiều bào Vatican tại VN khác
với 6 triệu tín đồ Kito giáo trong đất nước Trung quốc, vừa là lợi
thế, nếu tinh thần yêu nước cao hơn đúc tin cuồng nhiệt, vừa là
hiểm họa nếu họ chỉ biết đi theo tiếng gọi của thánh cha mà 5 thế kỷ
qua điều nầy đă được xác quyết.
VN muốn chứng tỏ bản lănh thử lửa cho
dù đă và đang gặp khó khăn với Kito giáo VN. Trên bàn cờ chiến thuật
hiện nay, ai đủ khôn ngoan và bản lănh, tất sẽ thắng; VN có quyền
lực, Vatican có đức tin. Trong thời chiến, miền Nam có quyền lực, VC
chiếm được ḷng dân vùng xa, cho dù vũ khí không cân sức, nhưng họ
đă thắng nhờ ngoại giao và tâm lư, ngày nay họ cũng dùng khả năng
đó để thành công trong việc bang giao với mọi quốc gia; nhờ bang
giao để VN ổn định và cân bằng vị thế trên chính truờng quốc tế mà
không bị một quốc gia nào chi phối như một thuộc địa, dù sát nách
với một chàng khổng lồ nhiều tham vọng.
Trong vấn đề bang giao với Vatican,
không hẳn nội bộ VN đă đồng thuận, nhất là nội bộ Đảng CSVN, v́ ai
cũng thấy mối hiểm họa khi Vatican nhúng tay vào bất cứ quốc gia nào
có tín đồ Kito giáo đang tồn tại, chỉ có một số ít cán bộ, đảng viên
c̣n trẻ, chưa kinh nghiệm máu xương về tội lỗi của Kito giáo đối với
nhân loại, hoặc một số mờ mắt trước mănh lực của đồng dollar mới can
đảm rước giặc vào nhà, nuôi ong tay áo; ngoài những lư do đó, chỉ có
bản lănh chính trị mới dám tham gia cuộc chơi đỏ đen mà trên bàn cờ
là tay lăo luyện ma mảnh có bề dày kinh nghiệm chính trị, có thành
tích làm đảo lộn nhiều quốc gia, có tổ chức chặt chẻ được bao bọc
bởi đức tin, có con dân đông nhất thế giới và tiền của quá dồi dào,
nguồn kinh tế không bị chi phối như những quốc gia thế tục. Vừa là
một quốc gia, vừa là một tôn giáo, Vatican có một ưu thế rơ rệt, v́
thế, cái đối thủ đáng gờm của Vatican không phải là CS, nhất là CSVN
mà là Hồi Giáo, tuy Hồi giáo không có những ưu thế đó, Hồi giáo chỉ
có cuồng tín v́ thế liều mạng, Vatican sợ liều mạng, v́ anh nhà
giàu nào cũng sợ mất mạng trước kẻ liều.
Khi VN bang giao với Vatican không hẳn
liều mạng như Hồi giáo, không hẳn v́ e sợ trước áp lực quốc tế, bằng
cớ LM Lư vẫn bị quản thúc sau khi TT VN đi Vatican về, VN cũng chưa
giải quyết vụ La Vang mặc dù đă cấp cho Phạm Minh Mẫn 100 mẫu đất
tại Củ Chi và đáp ứng yêu cầu của Tổng Giám mục Thừa Thiên trước khi
TT Nguyễn Tấn Dũng đi Ư…Có lẽ VN muốn có sự ḥa hoăn giữa 2 bên,
giảm bớt những thành kiến không cần thiết để con Chúa tại VN ngoan
hơn, có trách nhiệm với dân tộc hơn, yêu nước hơn mà không dựa vào
quốc tế để quấy rối; cái ngoan ngoăn hiện nay đối với chế độ, hào
phóng với cán bộ các cấp, chấp hành mọi chỉ thị và đóng góp sốt sắng
khi Mặt tận kêu gọi là thái độ khôn ngoan, nhà nước VN không có cớ
để gây khó; nếu cần thọc gậy bánh xe th́ đă có các sư quá khích sẳn
sàng la lối đả đảo. Khi nhà nước tỏ ra tiến bộ hơn trước sự chống
đối, th́ có một vài con cờ thí nghiệm đứng đầu thành lập các đảng
phái chống đối; khi nhà nước bắt bớ th́ nhũng con cờ thí đó được xem
là những kẻ tự phát, ṭa thánh ngoại giao xin ân giảm; nếu CS bó tay
trước những cao trào th́ nhiều phong trào khác sẽ phát triển như
trăm hoa đua nở.
Cái bận tâm thường xuyên của Kito giáo
là xóa CS khỏi cộng đồng nhân loại, ngoại giao chỉ là giai đoạn,
bang giao chỉ là chiến lược chờ thời. Cái mục dích của Vatican là mở
rộng lănh thổ, đem Tin mừng phủ trùm nhân loại; phương Tây là cái
nôi của Kito giáo từng ấp ủ cưu mang đức tin cũng như từng là nạn
nhân thống khổ của quyền lực đức tin đó, giờ đây nhẹ nhàng chối bỏ
v́ đức tin không đủ thỏa măn nhu cầu Tâm linh song hành với kiến
thức khoa học thực dụng và thực nghiệm hiện đại. Do những thất bại
đó, Vatican hướng về Đông phương mà tự nhận la trở về nguyên quán
của đấng Kito. VN là mănh đất mầu mỡ đức tin cũng như Á châu là vùng
ph́ nhiêu Tâm linh; VN chưa bị khống chế bởi Hồi giáo, CS chỉ là học
thuyết nhất thời mà Kito giáo mới là vạn đại, v́ thế, bằng mọi cách,
dù phải ḷn tron giữa chợ như Hàn Tín, cũng chả sao, hạ ḿnh
để bắt tay với CSVN th́ có ǵ phải ngại, tín hữu không thấy cái lợi
về lâu về dài và thủ thuật của toà thánh nên ồn ào thỉnh nguyện
thư thế thôi. Đức thánh cha là kẻ vô ngộ. làm ǵ có sai
lầm mà phải lo!
Đỉều mà đôi bên đặt ra là không xen
vào nội bộ của nhau, câu nói đó mang tính trừu tượng, thế nào là
không xen vào nội bộ của nhau? Hai bên phải đặt ra một ranh giới cụ
thể, v́ ai cũng muốn bảo vệ toàn vẹn quyền lực của minh. Cái khó
trước mắt là trả lại vùng đất La Vang khi mà PG cũng xác định đó là
lănh thổ của ḿnh. BTS PG Quảng Trị và quần chúng PG cũng đưa đơn
khiếu nại về vùng đất thánh đó khi Kito giáo cậy vào quyền lực xâm
lăng của Pháp để chiếm đọat và hủy bỏ ngôi chùa Lá Vằng để lập nên
đền thờ thánh mẫu. Tài sản đang tranh chấp th́ khó mà cho phục hồi
hoặc cho xây dựng. Các tài sản khác cũng thế, nếu trả lại cho GH
KitoVN th́ cũng phải trả lại co tất cả các tôn giáo khác tại VN đă
bị trưng dụng, trong đó có VN Quốc Tự tại đường 3/2 TP HCM..
Về phía chính phủ VN, khi đặt bút chấp
thuận bang giao, trao Đại sứ cho nhau, tức xác định lănh thổ của
Vatican tại VN cả hai phương diện: Địa lư lẫn tâm lư. Về địa lư, ṭa
Đại sứ ( Khâm sứ ) là lănh thổ bất khả xâm phạm của Vatican trên đất
VN, xác định tính hợp pháp của ṭa thánh tại VN, về tâm lư, tín đồ
Kito giáo không những cảm nhận ḿnh là con chiên ṭa thánh mà c̣n là
Kiều dân của quốc gia Vatican. Một kiều dân b́nh thường khi vi phạm
pháp luật VN th́ y cứ vào luật pháp hoặc tầm vóc lớn không giải
quyết được giữa 2 quốc gia th́ phải cần đến Công pháp Quốc tế, có
ṭa án quốc tế, giải quyết, chuyện nầy ít xẩy ra. Nhưng một quốc gia
cũng là một Tôn giáo th́ khó tránh khỏi những nhập nhằng.. Ví dụ Lm
Lư, vừa là chức sắc tôn giáo, vừa là công dân Vatican, vi phạm luật
pháp VN, hành trạng là chính trị hay tín ngưỡng? Nếu là tín ngưỡng
th́ tại sao lập các tổ chức mang tính chính trị, nếu là chính trị
th́ sao yêu sách mang tính tôn giáo? Đây là cái khó mà không chỉ có
thế! Một khi tín đồ cảm nhận sau lưng ḿnh đă có GH bảo vệ th́
tính ỷ lại cố hữu của con người, cái ǵ sẽ xẩy ra trong những t́nh
thế khó xử giữa 2 quốc gia, giữa nhà nước với một tôn giáo??
Chuyện khó khăn nếu có, không chỉ
trách nhiệm của nhà nước mà c̣n là nổi đau của một dân tộc từng là
nạn nhân của Tin mừng suốt 500 năm qua trên đất nước nầy.Công lao
Kito giáo đóng góp cho dân tộc th́ ít mà tộc ác th́ quá nhiều. Hy
vọng tất cả sai lầm đó chỉ là quá khứ, một quá khứ không lặp lại cho
dân tộc, dân tộc sẳn sàng mở rộng ṿng tay ấp ủ mọi sai lầm của
những đứa con vọng ngoại, nhưng có ǵ bảo đảm qua khứ không lặp lại
khi Vatican chưa thiết lập bang giao với VN mà một số tín đồ đă lớn
tiếng áp lực yêu sách với VN và thỉnh nguyện thư với Ṭa thánh?
Chả lẽ VN luôn bị cuốn xoáy vào cơn
lốc xáo trộn cực đoan mà hàng ngàn năm dân tộc phải gánh chịu?
Minh Mẫn
TP.HCM –ngày 12/3/07 |
|