|
Danh cầm Đặng Thái Sơn: Tuổi năm mươi
nh́n lại
Say
mê âm nhạc và được cha mẹ hướng nghiệp từ nhỏ, năng lực của Đặng
Thái Sơn đă đột khởi với sự kiện kỳ diệu mùa thu 1980 - là người
châu Á đầu tiên đoạt giải nhất cuộc thi dương cầm thế giới mang tên
F. Chopin. Từ đó đến nay, anh trở thành một trong những danh cầm có
tầm cỡ quốc tế, tham gia biểu diễn và thu đĩa tại nhiều quốc gia.
“Hổ phụ sinh hổ tử”.
NSND Đặng Thái Sơn thật xứng đáng là tài năng nối nghiệp cha Đặng
Đ́nh Hưng – nhạc sĩ, nhà thơ và mẹ Thái Thị Liên – NSND bậc thầy
dương cầm Việt Nam.
Thời gian cứ lặng trôi ngày tháng. Mới ngày nào Đặng Thái Sơn về
Việt Nam kỷ niệm 40 năm Nhạc viện Hà Nội. Vậy mà giờ đă là kỷ niệm
tṛn nửa thế kỷ. Và Sơn cũng đă vào tuổi 49 rồi. Lâu rồi Sơn mới có
dịp soi gương. Những lần soi gương trước khi biểu diễn chỉ là để sửa
sang cho tề chỉnh rồi bước ra sân khấu. Soi gương để nh́n lại ḿnh
th́ mấy khi. Hóa ra ḿnh để râu trông có vẻ phong trần hơn. Đă có
người nói bây giờ ḿnh đă có nét phảng phất của bố Hưng khi ngồi xếp
bằng tṛn nâng chén rượu. Bây giờ ḿnh soi gương là để có một lần
tĩnh tâm trôi ngược về thời nhỏ.
Ôi!
Đă trở lại những bước đi chập chững đầu tiên ngày bé dại trên phố
nhỏ Tống Duy Tân. Đă trở lại những bước chân nhi đồng trên con đường
làng Xuân Phú nơi sơ tán. Đă trở lại những bước chân thiếu niên đi
về trên con đường Nhạc viện Hà Nội. Đă trở lại những bước chân
thanh xuân trên đất Nga mênh mang năm tháng bên thầy Natansol. Và đă
lùi xa tất cả. Đă lùi xa cả những ḍng ngợi khen trên báo chí.
“Anh là một dương cầm gia bậc nhất với một ấn tượng đáng tin cậy, kỹ
thuật khó ngờ và sự tự tin…” (Franfuoter Allgemeine Zeiting - tháng
11/1988)
“Duyên dáng và minh mẫn, đặc biệt là khi chơi với một trực giác
không có sự hướng dẫn nào. Hà Nội, nơi sinh ra Đặng Thái Sơn thật
tuyệt vời… sức nặng những ngón đàn của anh đă giữ một sự cân bằng và
chất thơ…” (The Times, London, 25/3/1991) vv và vv…
Thế
là Sơn đă bước vào cuộc đời của một nghệ sĩ dương cầm đi lưu diễn
ṿng quanh thế giới tới một phần tư thế kỷ rồi. Cuộc đời lưu diễn
thật không biết bao nhiêu chuyện buồn vui.
Dạo
sau khi đoạt giải nhất cuộc thi F.Chopin, Sơn cùng chú Trọng Bằng
sang Pháp biểu diễn cho bà con Việt kiều ta. Nhờ sự giúp đỡ của nhà
soạn nhạc tiên phong Nguyễn Thiện Đạo, Sơn đă làm cho bà con hiểu
Việt Nam qua đêm diễn. Ngay cả gần đây nữa, dù thẩm mỹ lớp trẻ Việt
kiều ở Pháp nghiêng về pop - rock, Sơn vẫn chứng tỏ ḿnh là Đặng
Thái Sơn trong mọi thời tiết âm nhạc. Bữa đó, Sơn đă chơi thành công
một concerto của C.Saint - Saen với dàn nhạc.
Sơn
cũng thường xuyên trở lại các cuộc thi F.Chopin sau ḿnh để nhận ra
thêm các tài năng ở Warsawa. Đúng 20 năm sau ngày Sơn đoạt giải,
Trung Quốc đă có Lư Vân Địch là người châu Á thứ 2 đoạt giải nhất
cuộc thi. Lư Vân Địch có cái “hậu sinh khả úy” hơn Sơn là hoàn toàn
được đào tạo trong nước. Biết bao thế hệ nghệ sĩ dương cầm đă sinh
ra trong suốt thế kỷ qua. Thảo nào Sơn đă đến tuổi gần “ngũ tuần”
rồi. Ấy vậy mà vẫn thấy ḿnh trẻ thơ như xưa, trong trẻo như xưa.
Giữ điều đó trong ḿnh lâu bao nhiêu, th́ tiếng đàn của ḿnh c̣n trẻ,
c̣n quyến rũ người nghe bấy nhiêu.
Những đêm ở Nhật, khi đi biểu diễn ở những vùng xa xôi, nghe tiếng
ếch nhái kêu ầm ĩ xung quanh nhà hát, Sơn lại nhớ đến những đêm sơ
tán ở Xuân Phú, Yên Dũng, Bắc Giang, thật gian khổ. Nhưng chính
trong bóng tối của chiến tranh, những giai điệu F.Chopin mà mẹ Liên
tấu lên trong giá lạnh, đă thắp sáng, dẫn dắt Sơn đến hôm nay. Giờ
th́ mẹ vẫn bên Sơn, nhưng lại trong không gian của xứ Montrian thuộc
Bắc Mỹ.
Nhớ
hồi 1998, mẹ thường ngồi lặng lẽ trước đàn trong mắt nh́n tŕu mến
của Sơn. Nhỏ nhắn và thư thái. Những ngón tay t́m phím dương cầm như
t́m lại bạn cố tri. Hồi ấy, mẹ đàn tập để trở về Việt Nam nhân ngày
sinh lần thứ 80 và dự lễ trao Huân chương Lao Động hạng Nhất cho
ḿnh. Rồi tiếng đàn đă vang lên trong không gian thân thuộc của Nhạc
viện Hà Nội - nơi mẹ đă có tới nửa thế kỷ giảng dạy và gắn bó. Những
âm thanh như thở. Có cảm giác như mẹ không chơi đàn mà là đang sống
trong giấc mơ.
Hẳn
không hề vô t́nh khi mẹ chọn mở đầu phần tâm sự bằng dương cầm của
ḿnh khi 80 tuổi là chương hai của Sonate “Pathéque” mà L.V.
Beethoven đă viết ra 200 năm trước (1798) khi ảnh hưởng của Cách
mạng Pháp c̣n tràn đầy trong tâm hồn nhà soạn nhạc vĩ đại này. Giai
điệu chậm răi ngân nga, trầm tư, cao thượng như một lời tâm sự. 60
năm trước, mẹ đă say mê dương cầm như thế. Những người thầy ở Nhạc
viện Paris, giáo sư Gabrien Amienno và Ana Cariote đă truyền giảng
nghệ thuật này cho mẹ ở Sài G̣n. Và từ đấy mẹ bắt đầu một giấc mơ -
giấc mơ tạo nên ngành biểu diễn dương cầm ở Việt Nam.
Có
lẽ bởi vậy, mẹ đă thực sự tan trong “Mộng t́nh” của F.List. “Đời là
một giấc mơ” như mẹ thường nói. Với tuổi già của mẹ, nếu không c̣n
sức lực, niềm ham sống, chắc không thể lăng mạn được trước những
giai điệu huyền diệu của F.List với “Mộng t́nh”. Mẹ có thể được xem
như một trong những nghệ sĩ dương cầm chơi hay nhất thế giới ở lứa
tuổi 80.
Đối
với Sơn, mẹ chẳng c̣n ǵ để có thể nói hơn câu ca dao: “Công cha như
núi Thái Sơn/ Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”. Sơn đă từ sân
bay khát vọng của mẹ vụt bay vào ṿm trời dương cầm thế giới. Bây
giờ, mẹ vẫn đang d́u dắt Sơn trong nỗi buồn xa xứ. Nỗi niềm đó cứ
canh cánh làm sao khi mẹ chợt chuyển sang chơi Etude số 3 mà nước ta
quen gọi là “Nhạc buồn Chopin” hay “Nỗi buồn Chopin”. Sơn nhớ bố
Hưng từng hát nỗi buồn này rất hay bằng tiếng Việt cho Sơn nghe từ
ấu thơ: “Ôi đàn năm xưa/ Réo rắt buồn ngân/ Rung bao sầu nhớ/ Nhắc
ta bao ngày xa xôi/ Đă lăng quên rồi/ Thôi hỡi đàn vang chi những
lời ca năo nề/ Nhắc làm ǵ/ Những ngày qua/ Phương trời xa xăm/
Chiếc én liệng bay/ Tha phương buồn nhớ/ Nhắc ta bao người thân yêu/
Bóng dáng yêu kiều…”.
Rồi
mẹ đă tươi cười trong vinh dự giữa hoa và hoa. Nhưng để đổi lấy giây
phút ấy, bao thăng trầm đă lướt qua đời mẹ. Khi mẹ học dương cầm ở
Sài G̣n th́ bố Hưng cũng bắt đầu cuộc đời tha thủi từ một làng quê
Chương Mỹ - Hà Tây bên bờ sông Đáy ra chốn kinh thành mong t́m kế
sinh nhai.
Khi
mẹ thành thân với bác Trần Ngọc Danh - một nhà cách mạng, th́ bố
Hưng mới đang “t́m đường”. Nhưng sau sự ra đi vĩnh viễn của bác Danh,
mẹ đă thực sự chuyển đời ḿnh qua một bước ngoặt của giấc mơ. Mẹ và
bố Hưng đă tạo ra một cái “Bến lạ” mà bố Hưng đă để lại cho đời.
Bỗng nhớ những câu thơ của bố Hưng đến thế: “Khi một thuở phong trần/
Hồng nhan gian truân/ Phảng phất đâu đây cái thời gió bụi ấy/ Hồng
nhan bóng nhạn/ Như cữ đông sang màu tuyết/ Thu sang nắng quyến hành
vân…”.
Những giai điệu F.Chopin vẫn vang lên. Bây giờ thật rơ tiếng bố Hưng
hát: “Ôi gió sớm reo buồn trong ḷng người/ Ôi luyến tiếc khôn nguôi
nỗi đầy vơi/ Cho khiến ḷng ta tan nát cùng khơi gió/ Ta mong đời ta/
Măi như con thuyền trôi/ Bến xa xăm mặc gió/ Ta mang sầu nhớ/ Đau
thương ngàn năm…”. Sơn thấy mẹ chợt ngồi lặng lẽ. Con tàu thời gian
chầm chậm rời ga cũ. Một ánh mắt mẹ ngoái nh́n như câu thơ bố Hưng:
“Xa rồi đâu nữa đâu/ Con sông trôi đă những bến bờ”.
Ở
tuổi ḿnh, tiếng đàn đă tới độ chiêm nghiệm, suy tưởng hơn trước. Về
kỷ niệm tṛn nửa thế kỷ Nhạc viện Hà Nội lần này, Sơn đă cùng Dàn
nhạc Giao hưởng của thầy tṛ Nhạc viện nhấn thêm một ấn tượng cho
năm kỷ niệm 250 năm ngày sinh thiên tài W.A. Mozart sau cuộc tŕnh
diễn hoành tráng nhạc kịch “Cây sáo thần” của ông. Đó là việc tŕnh
tấu bản Concerto số 27 của thiên tài này. Nhạc Mozart cũng là sở
trường của Sơn. Và nguồn sống ấy vẫn dạt dào trong Sơn ở tuổi “ngũ
tuần” trong đêm tŕnh tấu.
Lần
nào về Hà Nội, Sơn cũng không quên thưởng thức bún ngan Hàng Bút.
Bỗng thèm một tô bún ngan nghi ngút khói. Ở nước ngoài làm ǵ có
ngan. Thịt ngon lành, ăn với miếng măng khô sao thấy ngon kỳ lạ. Một
ẩm thực chả ở đâu có được. Dù là NSND Đặng Thái Sơn. Dù là Chủ tịch
danh dự Câu lạc bộ F.Chopin Đặng Thái Sơn. Dù là con của bố Hưng và
mẹ Liên th́ vẫn là cậu bé Đặng Thái Sơn thích bún ngan từ thuở ấu
thơ.
Điều tâm đắc nhất của
bà Thái Thị Liên cũng như Đặng Thái Sơn là hai mẹ con rất muốn làm
cầu nối cho lớp trẻ theo nghề piano ở Việt Nam hôm nay. Sơn rất mừng
là tính chuyên nghiệp của sinh viên piano Việt Nam ngày càng được
nâng cao. Hàng năm, Sơn vẫn giảng dạy, bồi dưỡng một số sinh viên
giỏi của Nhạc viện đi thi quốc tế và sang Canada học. Sơn đă thành
lập quỹ học bổng chủ yếu giúp đỡ sinh viên Nhạc viện Hà Nội. Cũng từ
quỹ này, Sơn kêu gọi Chính phủ Nhật Bản hỗ trợ thiết bị giảng dạy
như sách dạy nhạc, đàn và … “chiếc cầu” của hai mẹ con sẽ đưa sinh
viên Nhạc viện sang Canada du học. Một chiếc cầu vàng bắc trên hai
đỉnh núi lạ.
Nguyễn Thụy Kha
|