|
Anh C̣n Nhớ Hay
Anh Đă Quên?
Tờ
Sài G̣n Giải Phóng đăng một bài ‘b́nh luận’ trong dịp lễ Giáng Sinh,
cho rằng lễ hội này có tầm vóc quốc tế cho tất cả mọi người ‘Công
Giáo’ cũng như không ‘Công Giáo’ trên toàn thế giới. Thời Ngô Đ́nh
Diệm, các tín đồ Thiên Chúa Giáo nằng nặc tự phong tôn giáo ḿnh là
‘công giáo’, c̣n tín đồ các tôn giáo khác đều là ‘tư giáo’, chỉ có
tín đồ Thiên Chúa Giáo là ‘có đạo’, c̣n các tín đồ các tôn giáo khác
là ‘vô đạo’, qua câu hỏi trịch thượng ‘anh có đạo không?’
Ky
Tô Giáo gồm nhiều tôn giáo thờ cung tổ phụ Abraham như Chính Thống,
Thiên Chúa La Mă (Ca tô Rô ma) và hàng trăm giáo phái Tin Lành khác.
Nếu thờ chung một ‘chúa’, phải kể thêm Hồi Giáo.
Tưởng là ‘sau ngày giải phóng’ chánh quyền và ban Tôn Giáo có cơ
hội hiểu biết khá hơn về các tôn giáo Ky Tô. Thế nhưng bài ‘b́nh
loạn’ về ư nghĩa của Lễ Giáng Sinh trên tờ Sài G̣n Giải Phóng cho
thấy tác giả chỉ là những con ếch ngố đáy giếng. Hay nguy hiểm hơn,
là những con ngựa thành Troy, đang kiên nhẫn chờ ngày hoàn tất ‘thị
trường hóa’ kinh tế, ‘dân chủ hóa’ (đúng ra là ‘Mỹ hóa’) cơ cấu
chính trị, để các cựu cán bộ của Toà Tổng Giám Mục Nguyễn Văn B́nh (một
trong những nhân vật đă ủng hộ chánh sách oanh tạc miền Bắc trở lại
thời đá cũ- phải thời đố đá cũ chứ tư lệnh không quân Mỹ Curtis
LeMay và tổng giám mục ‘ôn hoà’ Nguyễn Văn B́nh cũng chưa vừa ḷng!)
tiếp tục sự nghiệp cải đạo tập thể dân Việt, mà chế độ thực dân và
Ngô Đinh Diệm đă thất bại.
Đối
với tín đồ Ky Tô tây phương, các hội lễ như Giáng Sinh và Thăng
Thiên chỉ là những hội lễ văn hóa, c̣n phần ư nghĩa tôn giáo
rất hời hợt, phản ảnh qua một bài bào trên tờ The Sydney Morning
Herald trong ngày Giáng Sinh, do Linda Morris viết.
Giáng Sinh? Đây là ngày
phải đi lễ nhà thờ
Trong ‘doanh nghiệp’ giáo hội, những tín đồ loại này được gọi là Cs
và Es, nghĩa là những tín đồ chỉ đi nhà thờ mỗi năm 2 lần, một vào
dịp Giáng Sinh và một vào lễ Phục Sinh.
Tuy nhiên nhà thờ đă chuẩn bị ŕnh rang cho các buổi lễ trước đêm
Giáng Sinh cho những tín đồ ‘hữu danh vô thực’ (Nguyên văn Nominal
Christians), tổ chức các lễ hát thánh ca, hội chợ và các buổi ḥa
nhạc để t́m cách ‘tái’ lôi kéo những người không chịu đi nhà thờ
trong năm hầu xây dựng con số giáo dân.
Theo Tiến Sĩ Phillip Hughes, chuyên viên nghiên cứu lâu năm của Tổ
Chức Nghiên Cứu Ky Tô, chỉ có 20 phần trăm dân Úc chỉ đi nhà thờ vào
dịp Giáng Sinh và Phục Sinh
(nói chi là các buổi lễ thường lệ trong năm- dịch giả thêm mắm thêm
muối).
Các người này là tín đồ Ky Tô. Tuy nhiên họ chỉ muốn ǵn giữ các giá
trị đạo đức của Ky Tô Giáo và muốn vun bồi các giá trị đạo đức này
vào các dịp lễ Giáng Sinh và Phục Sinh. Đó là ḷng thương và chăm
sóc người khác, ḷng nhân ái, đời sống gia đ́nh, tuy nhiên họ thấy
đi lễ nhà thờ đều đặn là chuyện làm phí phạm th́ giờ...
Theo kinh nghiệp của chúng tôi(của Dr Hughes) số giáo dân loại này
chiếm một phần lớn trong số giáo dân đi lễ trong các nhà thờ chính
hơn là tại các nhà thờ của các xứ đạo làm áp lực các giáo dân đi nhà
thờ thường xuyên.
Phần lớn các tin đồ Anh Giáo, tin lành Baptist và giáo phái
Pentecostal thuộc tín đồ loại này. Chúng tôi (Dr Hughes) cho rằng
các tín đồ Chính Thống đi nhà thờ trong dịp lễ Giáng Sinh như là
thái độ tự nhận diện với toàn thể cộng đồng bên ngoài” (Nghĩa là
không phải để mừng Chúa giáng sinh hay sống lại)
Tin buồn cho các nhà lănh đạo các Giáo Hội Ky Tô là rất ít tín đồ
‘hữu danh vô thực’ tham dự vào các lễ hội do các tôn giáo truyền
thống Ky Tô tổ chức (10% các tín đồ các giáo phái Tin Lành và các
tín đồ Thiên Chúa nhiều hơn một chút, từ 12% đến 15%. Nếu quan sát
các nhà thờ lớn ở Úc, như St Mary Cathedral, các tín đồ phần lớn gốc
Phi Luật Tân hat Nam Mỹ. Tín đồ da trắng có thể đếm trên đầu ngón
tay!) . Điều này không ngăn các giáo phái Ky Tô cố gắng tổ chức các
lễ hội thật lớn để lôi kéo lại tín đồ. Trong năm nay Giáo phái tin
lành Hillsong tổ chức 9 buổi hoà nhạc và lôi cuốn hơn 20 ngàn giáo
dân tham dự, nhưng phần đông không chịu đi nhà thờ thường xuyên. Để
chiêu dụ, giáo phái này c̣n tổ chức các quầy phát quà, các tṛ chơi
và ḥa nhạc ngoài trời cho công chúng.
Bài
b́nh loạn trên tờ Sài G̣n Giải Phóng là các nh́n của những con ếch
ngồi đáy giếng, của những người không có cơ hội quan sát sự biến
thái những sinh hoạt tôn giáo của các giáo hội Ky Tô tại các quốc
gia Tây Phương. Tuy nhiên tờ SGGP là cơ quan của Thành Uỷ. Thay v́
có cái nh́n chính xác xem tôn giáo nào đă từng đồng hành với dân tộc
trên con đường dựng nước và giữ nước, tôn giáo nào đă từng làm đại
quân thứ năm để tiếp tay với thực dân cướp đoạt nền tự chủ của dân
tộc gần 100 năm Ban Tôn Giáo ‘đừng quên, đừng vội quên’ là chỉ cần
hơn 700 ngàn ‘giáo dân’ từ miền Bắc được bứng vào Nam vào năm 1954,
các thành phần này đă góp sức với ngoại bang khiến chiến tranh kéo
dài gần 20 năm (1954-1975)
Anh c̣n nhớ hay anh đă quên?

Anh có
biết hay là không biết?
Với
sự hỗ trợ của các linh mục và bà sơ Thiên Chúa tám trăm ngàn dân dân
Tutsis bị bộ lạc Hutus quá khích tàn sát. Khi một nhóm dân Tutsi xin
vào một nhà thờ tỵ nạn các bà sơ đă đuổi họ trở ra và dĩ nhiên bị
tàn sát tập thể. Khi có người thắc mắc nếu trong đó có người theo
Thiên Chúa th́ sao? Một bà sơ trả lời tỉnh bơ: ‘Lên đó Chúa chọn sau!’
Ngày chủ nhật 12 tháng 3 năm 2000, Giáo Hội đă công khai xin lỗi
nhân loại về 7 núi tội ác đă làm trong suốt 2000 năm qua.
Chưa thấy Vatican lên tiếng xin lỗi dân tộc Việt Nam những tội ác mà
Hội thừa sai Pháp và giáo dân Thiên Chúa đă gây ra trong một trăm
năm đô hộ.
Bài học chủ
quyền Quốc Gia
Tờ
New York Time tiết lộ là Giáo Hội Thiên Chúa Trung Quốc đă tấn phong
thêm nhiều Giám Mục mà không cần sự chấp thuận của Vatican...
Giáo Hội Thiên Chuá Trung Quốc đă tấn phong Giám Mục Wabg Rentlei
thuộc giáo phận Xuzhou tỉnh Jiangsu. Giám mục Wang chỉ mới 36 tuổi
và nhà cấm quyền Trung Quốc nói là giám mục này được Hội Đồng Giám
Mục bầu cử một cách ‘dân chủ’. Vatican ‘đe dọa’ chánh phủ Trung Quốc
là không được tấn phong thêm giám mục nào khác nếu không có sự đồng
ư của Vatican. Vatican dọa sẽ rút giấy phép thông công tuy nhiên cho
đến nay chỉ đánh vơ mồm. Ban tôn giáo Trung Quốc kêu
gọi Vatican nên hiểu biết về lịch sử mối liên hệ giữa hai bên. Đám
phán để nối lại mối bang giao giữa hai bên
gặp nhiều khó khắn v́ hai bên chưa đồng ư giám mục của phe nào sẽ
điều khiển các giáo xứ. Phát ngôn nhân Bộ Ngoại Giao Trung Quốc cũng
từ chối không chịu xác nhận là trong tương lai Trung Quốc có c̣n
tiếp tục tấn phong thêm giám mục nào khác hay không.
Ban
tôn giáo nhà nước Việt Nam có rút ra được một bài học nào từ thái độ
bảo vệ quyền tự quyết của nhà cầm quyền Trung Quốc hay không?
_______
(19/12/2006)
Tiếng Vỗ Của Một Bàn Tay
Một trong những
quyến rũ nhất của Thiền đối với trí thức Tây phương là cách nói
nghịch lư, thú vị đối với những người sống và thở trong truyền thống
duy lư Descartes ‘Tôi tư duy nên tôi hiện hữu’. Tuyển tập Zen
Flesh, Zen Bones của Paul Reps bán cả trăm ngàn quyển và trở thành
tác phẩm cổ điển vê văn học Thiền Tông (Bản Việt Ngữ của Đổ Đ́nh
Đồng- Góp Nhặt Cát Đá). Ernest Wood c̣n sưu tập một Từ Điển về Thiền,
cũng do nhà xuất bản Penguin xuất bản từ năm 1957. Những ẩn dụ như
‘núi không phải là núi, sông không là sông’, ‘gặp Phật giết Phật,
gặp tổ giết tổ’, ‘Phật tính là cục phân khô’, ‘Con chó có rồi không
có Phật Tính’ vân vân đă ‘tra tấn’ tinh thần (nói theo ngôn ngữ mới-
trăn trở) bao nhiêu trí thức Tây Phương và cùng với đóng góp về việc
t́m hiểu Thiền trên phương diện tri thức của Đại Sư Suzuki trong 3
tác phẩm Zen Series (Trúc Thiên & Tuệ Sĩ chuyển ngữ thành Thiền Luận)
đă mở đầu cho ḍng văn chương Zen Beat ở Mỹ vào thập niện 50-60.
Ảnh hưởng sâu
đậm nhất là cụm từ Tiếng Vỗ Của Một Bàn Tay. Có ai nghe được tiếng
vỗ của một bàn tay? Có cả một quyển tiểu thuyết lấy nhan đề này và
nghịch lư này đă được bao nhiêu trí thức Tây phương trích dẫn khi
nói về tinh thần biện chứng của Phật Giáo.
Nhất Hạnh có đề
cập đến t́nh trạng bát nháo trong hàng ngũ tăng già trước 75, than
thở là ‘lương’ sư th́ hiếm, ‘bất lương’ sư th́ nhiều. Không phải
t́nh trạng kiêu tăng loạn tăng này chỉ xảy ra ở Miền Nam trước 75,
mà vẫn c̣n tồn tại ở Việt Nam sau 75. T́nh trạng tăng già ở quốc
ngoại cũng không sáng sủa hơn ǵ, nếu không muốn nói là đáng bi quan
hơn. Nhiều sư tụ họp lên chức tấn phong cho nhau không cần qua giới
đàn, năm nay đại đức, dăm năm sau đă lên thượng tọa. Hoà Thượng lúc
đầu c̣n hiếm, chỉ có một vị trước đây là chức sắc trong Giáo Hội
Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (Ấn Quang- xin đừng lầm với cái gọi là
GHTN do đám kiêu tăng hải ngoại cầm đầu bởi một Viện Trưởng ăn nói
như dân anh chị Cầu Muối). Sau đó một vị khác được tấn phong, nhưng
nghĩ là một nước không thể hai vua, phản người tấn phong ḿnh, lập
một giáo hội mới để lên chức hội chủ.
Trong ṿng 30
năm qua, có bao nhiêu tăng sĩ chịu dịch kinh viết sách? Hầu như chỉ
có một hay hai tăng sĩ kiên nhẫn dịch và in kinh từ năm này sang năm
nọ. Đa phần biến thành đám thầy cúng, sống nhờ lợi tức thờ vong ở
chùa. Ai cũng muốn có chùa riêng, không ai chịu tu hành với ai. Thậm
chí có tăng sĩ c̣n ‘mở’ hai chùa gần nhau, hay đă trụ tŕ một chùa
lớn nhưng chưa hài ḷng, đắp y vàng sang nhà thờ cầu.. hồn kiếm ăn
thêm và không ngần ngại ‘thúc cùi chỏ’ đẩy một huynh đệ đi đày một
vùng hẻo lánh. Đó là chưa kể hiện tượng nửa đêm ra xa lộ không đèn
t́m ..ḅ lạc, việc tranh chấp gia tài khi một huynh đệ vừa thị tịch.
Độc giả có thể
bi quan chép miệng, Đức Phật há chẳng báo động là thời chúng ta sống
là thời mạt pháp hay sao. Đạo Phật không bao giờ chấp nhận mê tín và
thái độ thụ động chấp nhận ‘số’ phận. Nếu vậy Đức Phật không khổ
công lang thang từ nơi này đến nơi nọ trong 49 năm thành lập tăng
đoàn, dạy đệ tử tứ diệu đế và bát chánh đạo để ‘chuyển nghiệp’. Đức
A Di Đà không có nói là ai rủ bỏ báo thân, nếu được tụng kinh cầu
siêu th́ sẽ lên thẳng ‘niết bàn’ như đám thấy cúng ‘bất lương’ sư
đang cổ vỏ. Nếu ai chết cũng lên niết bàn mà không cần tu học, th́
tu hành làm ǵ cho mệt, cứ hối lộ các thấy cúng đắp y vàng là xong.
Khỏe re như xe chạy bon bon trên xa lộ (không đèn). Thảo nào có
nhiều người chưa học chưa hiểu đạo Phật, cho đó là một tôn giáo mê
tín.
Có nhiều độc giả
chất vấn chúng tôi có quyền ǵ chỉ trích ‘quư Thầy”? Phật Tử không
gọi tăng sĩ là ‘Cha’ như ‘cha nhà thờ’. Chúng ta gọi tăng ni một
cách thân mật là quư Thầy quư Cô. Trong khi các cha nhà thờ cho ḿnh
là không bao giờ sai lầm và tuân theo ư cha là tuân theo ư chúa,
Phật tử không xem các Thầy là ‘không bao giờ sai lầm’. Quư thầy phải
vừa tu và học, hành tŕ chánh pháp, nghĩa là vẫn c̣n sai lầm. Nếu
không sai lầm nữa th́ đă lên ‘niết bàn’ cho c̣n tu học và hành tŕ
làm chi? Cái áo không tà không phải là cái áo giáp, che chở những
hành động bất lương và vô minh.
Chung tôi nhớ
đến các cư sĩ trong thời đại chấn hưng Phật Giáo vào các năm 30 trở
đi, đă từng là thầy dạy của ‘quư Thầy. Nhớ đến cáo thái độ của cư sĩ
Chánh Trí Mai Thọ Truyền, không chịu nổi đám thấy cúng Cổ Sơn Môn
hay Lục Hoà Tăng, tuyên bố là ông chỉ quy y nhị bảo. Mới nh́n th́ có
vẻ cụ Chánh Trí cống cao ngă mạn, nhưng hiểu t́nh trạng sa đọa của
Phật Giáo thời bấy giờ mới thấy nhân cách quân tử và vô úy của cụ
Chánh Trí.
Chúng tôi không
có ư nói chúng tôi là ‘thấy’ của quư Thầy như cụ Chánh Trí hay Tâm
Minh. Đối với chúng tôi một trong những tiêu chuẩn của dân chủ là
one man one vote. Ngay cả về nội điển, chưa chắc hễ mặc áo không
tà là hơn cư sĩ. Có nhiều Thầy chỉ bám víu vào kinh điển làm tấm bia
đỡ đạn… chỉ trích. Quư thầy nói đúng th́ chúng tôi khen là quư thấy
nói đúng. Quư Thầy nói và làm bậy th́ chúng tôi chỉ trích là quư
Thầy nói và làm bậy. Thay v́ bụm miệng chúng tôi, nên chỉ vạch ra
cho thấy là chnúg tôi nói sai chỗ nào, để lần tới chúng tôi không
c̣n nói sai nữa. Những luận điệu như vạch áo cho người xem lưng là
luận điệu lỗi thời và phản với tinh thần vô úy và phá chấp trong
kinh Kalama.
Nên nhớ là những
chuyện sách nhiễu t́nh dục, hiếp dâm trẻ con của các Linh Mục và
Giám Mục Thiên Chúa là do chính các tín đồ Thiên Chuá Giáo tố cáo.
Nếu không có những tín đồ vô úy này, các cha nhà thờ này vẫn là cha
nhà thờ, nghĩa là không bao giờ sai lầm và không ai có quyền chỉ
trích.
Những ai lương sư th́ chúng tôi ca
ngợi là lương sư, những ai “bất lương” sư th́ chúng tôi gọi là ‘”bất
lương” sư. Thà loại bỏ những thành phần bất hảo ra khỏi giáo hội,
hơn là để Phật Giáo tiếp tục bị xem thường như là tôn giáo mê tín
trong thiên niên kỷ mới. |