|
Bạn đọc viết: Ca nhạc hay
phường tuồng chính trị?
Hà Giang
Hoạt động văn
nghệ ở hải ngoại gần đây rộ lên phong trào làm DVD ca nhạc và hài
kịch. Rất nhiều công ty nổi lên với nhiều chương tŕnh ca nhạc hấp
dẫn, quay h́nh màu mè, và nhiều chiêu thức mới lạ được tung ra để
thu hút khách hàng. Đặc biệt là cùng với sự mở cửa của Việt Nam, rất
nhiều chương tŕnh ca nhạc có sự tham gia của các nghệ sĩ trong nước.
Những chương tŕnh này, nói cho công bằng, cũng đáp ứng được phần
nào nhu cầu giải trí của bà con Việt kiều, nhưng cũng qua đó, tạo cơ
hội cho các ca sĩ và nghệ sĩ từ trong nước đang định cư ở nước ngoài
có thể tiếp tục hành nghề. Ngoài ra, qua các chương tŕnh này, một
số ca sĩ mới được phát hiện và kế thừa nền văn nghệ Việt ở hải
ngoại.
Nhưng sự việc
lúc nào cũng có hai mặt tích cực và tiêu cực của nó. Sẽ không có ǵ
đáng nói nếu trong kỹ nghệ ca nhạc ngoài này không có những “con sâu
làm rầu nồi canh”, những con muỗi làm ô uế môi trường văn nghệ. Thật
vậy, lợi dụng phong trào đang lên, một số nhỏ công ty cố ư chính trị
hóa bằng cách nhồi nhét vào các chương tŕnh ca nhạc những luận điệu
xuyên tạc lịch sử và chống phá Việt Nam. Một công ty “nổi” trong các
công ty bầu sô nhạc này là nhóm Asia ở miền Nam California.
Công ty bầu sô
Asia được biết đến trong làng văn nghệ hải ngoại không phải nhờ chất
lượng của chương tŕnh, mà nhờ vào chủ trương chống cộng cực đoan
của họ. Khác với nhóm bầu sô Thúy Nga, nhóm Asia thường lồng vào
chương tŕnh những bài ca mang nội dung tâm lư chiến trong thời
chiến tranh, những b́nh luận chống Việt Nam, những câu tụng niệm
mang tính truyền đạo Kitô giáo, những phát biểu hằn học hận thù từ
cửa miệng của những người từng phục vụ trong chế độ Diệm Thiệu trước
1975. Có thể gọi các chương tŕnh ca nhạc này là những phường tuồng
chính trị.
Với
một nội dung ‘tả-pí-lù’ như thế, các chương tŕnh ca nhạc của công
ty Asia làm nḥa lằn ranh giữa văn nghệ, chính trị và truyền đạo.
Chẳng hạn như một DVD mới đây, họ mở đầu bằng một màn với một bà sơ
mặt mày ủ rũ, cùng với h́nh ảnh nhà thờ và thánh giá giống như là
một màn quảng cáo trên tivi Mỹ. Như để nhấn mạnh cái nét Kitô giáo,
họ kết thúc chương tŕnh cũng bằng những h́nh ảnh và bài nhạc với
nội dung nặng từ Kitô giáo. Cách tuyên truyền tôn giáo quá lộ liễu (và
vụng về) này chẳng những là một sự tự tử thương mại, mà c̣n thể hiện
sự coi thường khán giả của công ty bầu sô Asia.
Các chương tŕnh
ca nhạc của công ty Asia thường có chất lượng thấp, và chẳng đóng
góp ǵ cho nghệ thuật âm nhạc. Công ty Asia thích khai thác những
bài ca với nội dung hoài niệm về thời chiến tranh, về người lính Sài
G̣n, và nhất là về chống cộng, một đề tài gần như là “tủ” của nhóm
này. Bộ máy tâm lư chiến trong thời chiến đó có mục tiêu chính là
tuyên truyền chống cộng, cho nên không ngạc nhiên khi các sản phẩm
của hệ thống tâm lư chiến đều mang nội dung chống cộng. Chỉ có điều
là những sản phẩm đó không c̣n phù hợp với t́nh thế mới nữa. Những
“anh tiền tuyến, em hậu phương” thời xưa có lẽ nghe hay, nhưng bây
giờ nghe qua thấy khôi hài.
Tuy nhiên, chúng
ta thông cảm và hiểu những bài nhạc này vẫn c̣n hấp dẫn một số khán
giả có tuổi, những khán giả từng một thời gắn bó với những sản phẩm
văn hóa của bộ máy tâm lư chiến dưới thời Diệm – Thiệu do Mỹ tài trợ.
Kỷ niệm bao giờ cũng đẹp. Đối với người có tuổi, nhất là những người
từng hưởng một cuộc sống an nhàn, ngồi mát ăn bát vàng, hưởng ân huệ
của “chí sĩ” Ngô Đ́nh Diệm và tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, th́ ngày
xưa cũng có nghĩa là những ngày đẹp nhất trong đời, và hoài niệm về
“thời vàng son” là một điều có thể hiểu được.
Tác giả của
những sản phẩm tâm lư chiến cũng là những người được huấn luyện kỹ
càng cho công tác tuyên truyền chống cộng. Đó là những ông hoàng
nhạc boléro như Trần Thiện Thanh và nhóm Lê Minh Bằng (mà Asia đặt
tên là “huyền thoại” (sic!)). Họ được công ty bầu sô “vinh danh” rầm
rộ trong thời gian gầy đây. Cho rằng những người này có đóng góp vào
nền văn nghệ miền Nam e rằng quá thậm xưng, v́ họ không phải là
những nghệ sĩ thực thụ mà chỉ là những người “tải đạo”, có năng
khiếu nhạc phổ thông và được trưng dụng để làm công tác tuyên truyền
trong một thời gian. V́ sản phẩm của họ có định hướng tuyên truyền
cho nên chúng không có giá trị nghệ thuật cao. Đó là những bài nhạc
loại “ḿ ăn liền”, được viết ra trong ṿng vài giờ, mà sinh viên
trước 1975 đặt tên là “nhạc sến”. Sến là v́ những bài ca mang tính
kể lể, tự sự về những câu chuyện t́nh éo le, ủy mị, vụn vặt, tủn mủn,
với những lời xưng tụng t́nh yêu sáo, thậm chí vô nghĩa, lồng trong
những giai điệu ru ngủ được du nhập từ các nước Nam Mỹ.
Nhạc sến phải do
ca sĩ sến tŕnh bày. Các ca sĩ sến thời trước 1975 nay thấy ḿnh có
đất trở lại dụng vơ như Phương Dung, Thanh Thúy, Hoàng Oanh, Thanh
Tuyền, Kim Loan, Trúc Mai, Chế Linh, Nhật Trường, Anh Khoa, v.v… Sau
này, một loạt ca sĩ loại karaoke như Như Quỳnh, Diễm Liên, Phương
Diễm Hạnh (hai cô này nghe tên đă biết … sến), Lâm Thúy Vân, Tâm
Đoan, Tuấn Vũ, Trường Vũ, v.v… cũng bắt chước con đường nhạc sến.
Không có ǵ để nói về tài năng của các “ca sĩ” này, v́ thật sự họ
chẳng có tài ǵ đặc biệt hay nổi trội. Vẫn cách hát nhép (tức thu
sẵn và phát ra trên sân khấu). Vẫn những chất giọng ướt át ủ rủ, vẫn
những khuôn mặt phấn son ḷe loẹt như cô gái quê mới học làm đẹp,
vẫn những khuôn mặt được “tân trang” khá thô bằng phẫu thuật cố níu
kéo thời gian, vẫn cái áo veston và càravát như ông công chức văn
pḥng, vẫn những điệu bộ khô cứng và khuôn mặt gượng gạo nhăn nhó
như người mắc bệnh … táo bón, vẫn những cách diễn người máy. Họ cũng
chẳng tạo cho ḿnh một phong cách ǵ độc lập, mà chỉ hát đi hát lại
những bài ca cũ rích với nội dung chẳng ăn nhằm ǵ với ngày nay. Hay
có “cải tiến” th́ cũng là loại lai căng pha trộn tiếng Anh của dân
du côn người Mỹ da đen với ca từ Việt. Âm nhạc Việt Nam với những
“ca sĩ” loại này khó mà cất cánh được.
Các ca sĩ xuất
hiện và làm cho công ty bầu sô Asia ca th́ không hay, nhưng một số
thích làm cái loa tuyên truyền chống cộng. Điển h́nh cho nhóm này là
Anh Khoa. Anh chàng này thuộc loại ca sĩ hạng dưới trung b́nh trước
1975. Sau 1975 xuất hiện trên một sô nhạc của Thúy Nga mếu máo, nước
mắt đầm đ́a, tưởng là anh ta nhớ nhà, nhưng hóa ra anh ta khóc là để
được bảo lănh đi Mỹ! Nay Anh Khoa đă ở Mỹ và ăn nói bậm trợn chống
Việt Nam và mỉa mai đồng nghiệp trong nước.
Ngạc nhiên hơn
là Thanh Lan cũng tham gia làm cho công ty Asia. Trong một sô ca
nhạc mới đây, Thanh Lan – người vẫn được đồn đại là vợ không chính
thức của vua nhạc sến Trần Thiện Thanh – nói láo đến không biết
ngượng. Thanh Lan nói rằng vào khoảng năm 1975 hay 1976 (tức vừa mới
hết chiến tranh), Trần Thiện Thanh nửa đêm đến nhà cô kêu đi ca hát
ở một cánh đồng ngoại thành Sài G̣n mà cô không nhớ địa danh. Thanh
Lan c̣n cho biết chỉ trong ṿng một hai giờ đồng hồ mà giữa cánh
đồng hiu quạnh đă có sẵn sân khấu với cả 4 ngàn khán giả! Xin nhắc
lại: ở vào cái thời điểm “gay go” mới sau 1975 mà có hàng 4 ngàn
người đi xem tŕnh diễn ở một cánh đồng vào lúc 2 giờ sáng. Thanh
Lan hoặc là có trí tưởng tượng của người hoang tưởng, hoặc là nói
láo. Tôi tin rằng cô ta nói láo hơn, v́ cô chưa mắc bệnh hoang tưởng.
Thật ra, Thanh Lan mang tiếng xạo từ sau năm 1975, v́ hành “nghề”
hơi tế nhị mà ai ở Sài G̣n sau 1975 đều biết hay nghe đến. Thú thật
tôi từng là một “fan” của Thanh Lan trong thời trước 1975, nhưng sau
1975 tôi thấy cô ta tự đánh mất tư cách của ḿnh, và bây giờ lại nói
láo trước công chúng mà không biết ngượng. Thật là tiếc!
Công ty bầu sô
Asia c̣n có một chiêu thức khác là dụ dỗ và lợi dụng các ca sĩ từ
trong nước mới ra ngoài định cư, rồi sử dụng họ như là những cái loa
xuyên tạc chống cộng. Một số người khi biết ḿnh bị lợi dụng th́ đă
muộn và nay th́ im hơi lặng tiếng trong hối hận. Nhưng cũng có người
có vẻ thích được sử dụng như Ngọc Huyền chẳng hạn. Ngọc Huyền là dâu
của Thanh Tuyền, và từng được nhà nước phong “Nghệ sĩ ưu tú” v́ hoạt
động hát cổ nhạc của cô ở trong nước, nhưng khi rời Việt Nam th́ cô
ca tân nhạc là chính. Tuy giọng ca của cô không có ǵ đặc sắc (tôi
thích nghe cô ca cải lương hơn), nếu không muốn nói là khá tầm
thường (thiếu kỹ năng luyến láy, giọng ca hơi chối tai), nhưng điều
đó không quan trọng, v́ vai tṛ của Ngọc Huyền trên công ty bầu sô
Asia không phải để ca hay, mà để tuyên truyền và xuyên tạc Việt Nam.
Qua cô, những người của công ty này muốn chọc quê nhà nước Việt Nam
rằng “Đó, nghệ sĩ ưu tú của các ông nay đă ‘hồi chánh’ và đang xưng
tụng Việt Nam Cộng Ḥa và đang chửi các ông đây”. Cần nói thêm rằng
Thanh Tuyền, mẹ chồng của Ngọc Huyền, cũng là một người có hai mặt:
một mặt về Việt Nam làm “từ thiện” và được báo Công an Nhân dân
phỏng vấn và ca ngợi, nhưng mặt khác khi xuất hiện trên sân khấu
Asia th́ gân cổ làm tâm lư chiến!
Nội dung nhạc và
ca sĩ của công ty bầu sô Asia đă không bằng nhóm Thúy Nga, mà ngay
cả tŕnh diễn của nhóm Asia cũng rất gượng ép và … hài hước. Điều
khôi hài nhất và phường tuồng nhất là trong các sô nhạc sau này là
họ cho các em mới lớn lên ở hải ngoại mặc đồ lính, đeo súng, nhảy
nhót và gân cổ hát những bài nhạc mà chính các em cũng chẳng hiểu có
ư nghĩa ǵ. Những bộ đồ rằn ri và những cây súng làm cho người ta
liên tưởng đến người Ả Rập thích mặc áo nhà binh và đeo súng, trông
bề ngoài th́ rất nhà binh, nhưng đánh giặc th́ cực kỳ tồi, bị Mỹ
đánh cho tơi bời hết năm này sang tháng nọ. Chẳng biết công ty Asia
muốn chơi xỏ lính Sài G̣n hay sao mà cho các em ăn mặc những bộ đồ
nhà binh của một quân đội chẳng mấy ǵ vẻ vang đó. Những màn tŕnh
diễn của công ty Asia phải nói là cự kỳ lố bịch và trơ trẽn.
Nói về khả năng
dẫn chương tŕnh (tức làm MC) công ty Asia thua xa nhóm Thúy Nga. So
với cặp Nguyễn Ngọc Ngạn và Nguyễn Cao Kỳ Duyên, những người như Nam
Lộc, Việt Dũng và mới đây nhất là Trịnh Hội và Leyna Nguyễn có tŕnh
độ văn hóa quá thấp, và … rất vô duyên. Nói cho ngay, tŕnh độ Nam
Lộc c̣n khá hơn Việt Dũng nhiều, v́ Nam Lộc tỏ ra là một người đứng
đắn (tuy phong cách này không hợp với vai tṛ MC), có tŕnh độ văn
hóa, và có vẻ cẩn thận với câu chữ dù đôi khi cũng cương lên nói ẩu.
C̣n Việt Dũng
bản chất là một kẻ chống cộng quá khích và có lẽ v́ lớn lên ở Mỹ và
bơi lội trong môi trường “văn hóa Bolsa” cho nên vai tṛ của cậu ta
chỉ có thể mô tả là làm lạc đề và phá chương tŕnh ca nhạc. Nên nhớ
Việt Dũng là thủ lănh của các cuộc biểu t́nh chống đối các sô nhạc
có sự tham gia của các ca sĩ trong nước. Cậu ta đă trở thành một kẻ
biểu t́nh chuyên môn. Về nói năng, Việt Dũng không phân biệt được
đâu là ngôn ngữ b́nh dị và đâu là ngôn ngữ sáo sến. Những câu chọc
cười liên quan đến trai gái của Việt Dũng chỉ làm cho khán giả nôn
ói và làm vẫn đục không khí của chương tŕnh ca nhạc. Những câu chữ
chống cộng của Việt Dũng chẳng những lạc đề mà c̣n nói nhiều về
tŕnh độ nghèo nàn và thiên kiến cực đoan của chính cậu ta.
Sáo sến là đặc
điểm của những kẻ bất tài và tŕnh độ văn hóa thấp. Cũng như những
nhạc sĩ và ca sĩ sến chuyên sản xuất ra những câu chữ rẻ tiền, những
người dẫn chương tŕnh của công ty bầu sô Asia cũng mang thói quen
phun ra những câu chữ theo đường ṃn và nhàm chán đến độ khán giả
phản kháng bằng cách nói ngọng hay sửa lời cho nó trần tục. Những
người dẫn chương tŕnh nói chuyện cứ như là những kẻ mê sảng mải mê
lắp ráp câu chữ cho thành vè, miễn sao nói lên cho nó có vẻ ê a, du
dương, không cần biết những từ ngữ ấy có thể hiện được trung thực
điều ḿnh muốn nói, muốn gửi gắm hay không. Họ dẫn chương tŕnh mà
nói theo quán tính, tức là nói những cái mà ngữ nghĩa và ngữ cảnh
thoát ly khỏi sự thật. Ví dụ về những câu chữ vô duyên và sáo của
Nam Lộc, Việt Dũng và Trịnh Hội th́ nhiều không tả được, nhưng một
ví dụ gần nhất có thể làm minh chứng. Trong một sô nhạc gần đây, khi
giới thiệu bài ca về Hà Tiên, Nam Lộc mô tả Hà Tiên như là một vùng
đất “sông dài biển rộng”. Sáo. Hà Tiên có sông nào để gọi là “sông
dài” đâu, và biển nào th́ chẳng rộng?! Ôi, ngớ ngẩn làm sao!
H́nh như những
người như Nam Lộc, Việt Dũng không biết họ đang nói sáo, v́ càng
ngày họ càng phun ra những từ ngữ theo đường ṃn, và có vẻ đắc ư khi
thấy có khán giả vỗ tay, cứ tưởng rằng ḿnh đang sáng tác nên một
cái ǵ mới mẻ trong khi trên thực tế đó là một h́nh thức ăn cắp văn
chương. Đó là một cách dẫn chương tŕnh, không những vô duyên, mà
c̣n ngu dân nữa. Trong xă hội học, người ta gọi đây là những ngôn từ
nhai (masticated language) là kẻ thù của trí tuệ. Ngôn từ nhai, cũng
giống như những kẹo chewing gum, nó làm dơ bẩn môi trường văn hóa
nghệ thuật.
Lối nói sáo sến
mang tính truyền nhiễm từ người này sang người khác. Do đó, không
ngạc nhiên khi một người trẻ như Trịnh Hội cũng bị nhiễm cái thói ăn
nói sáo sến. Người bị nhiễm thói sáo sến thường không đứng vững được
bằng nội lực và khả năng của ḿnh, mà phải bắt chước người khác hay
đứng núp dưới cái bóng của người khá, và trong trường hợp này cái
bóng đó là Nam Lộc và Việt Dũng. Thầy đă không khá th́ tṛ cũng tệ
theo thôi. Nghe những ǵ Hội nói trong các sô nhạc Asia người ta
phải lắc đầu tội nghiệp cho một cậu bé mới lớn, thiếu kiến thức,
thiếu tŕnh độ văn hóa để rồi phải quanh quẩn với những câu chuyện
chẳng có đầu đuôi, những mẩu chuyện trai gái vô duyên, những câu đùa
nhạt nhẽo, và những câu chống cộng vừa hạ cấp vừa lạc lơng.
Một thời gian
dài với các sô nhạc như thế, nhóm bầu sô Asia làm ăn không lên nổi,
lúc nào – và cho đến bây giờ – cũng đứng sau nhóm Thúy Nga. Thật ra,
nhóm Thúy Nga cũng khởi đầu doanh nghiệp với chủ trương chống cộng,
nhưng dần dà có lẽ thấy chủ trương này không c̣n ăn khách, và họ
quay sang chiêu thức phi chính trị. Từ ngày trở về với mục tiêu phục
vụ văn nghệ, nhóm Thúy Nga ăn nên làm ra và lên như d́u gặp gió.
Ngoài Thúy Nga c̣n có một loạt công ty bầu sô nổi lên với nhiều cách
thức tổ chức mới lạ, trẻ trung, và nhất là quay ngoại cảnh Việt Nam,
cũng như mời các ca sĩ từ trong nước cộng tác.
Trước t́nh h́nh
mới đó, chủ trương chống cộng cực đoan kiểu “một mất một c̣n” với
cộng sản và ư tưởng “quang phục quê hương” không có chỗ đứng nữa,
công ty bầu sô Asia đi vào đường cùng. Để cứu văn t́nh thế, họ tung
ra một chiêu thức mới và một con chốt mới. Chiêu thức mới đó là về
Việt Nam quay vài đoạn phim ngoại cảnh rồi lồng vào chương tŕnh ca
nhạc của họ. Con chốt mới là Trịnh Hội, chồng của cô Nguyễn Cao Kỳ
Duyên đang cộng tác với nhóm Thúy Nga. Cố nhiên, Trịnh Hội chỉ là
một con chốt xung kích cho công ty bầu số Asia, v́ những người đứng
đằng sau Hội không thể và không dám về Việt Nam.
Họ sử dụng Trịnh
Hội và cho tiền bạc để Hội về Việt Nam lén lút quay h́nh và phỏng
vấn các nhạc sĩ, nhà thơ ở trong nước. Trong vài sô nhạc mới đây,
chúng ta thấy cảnh các nhà thơ Hữu Loan, Kiên Giang Hà Huy Hà, Hoàng
Cầm, Yên Thao … tṛ chuyện. Chiêu thức mới này của công ty Asia muốn
gián tiếp nói với đồng hương rằng họ không c̣n cực đoan nữa, họ đă
trở về với “chính thống”. Với một số khán giả ở trong nước có dịp
theo dơi, họ muốn nói rằng họ đă được nhà nước Việt Nam công nhận,
cho phép hoạt động ở trong nước.
Nhưng tất nhiên
trên thực tế, công ty bầu sô Asia vẫn là một nhóm chống cộng cuồng
tín bằng phường tuồng ca nhạc. Chiêu thức về Việt Nam phỏng vấn các
văn nghệ sĩ chỉ là chiêu thức nhặp nhằng đánh lận con đen, nếu không
muốn nói là lợi dụng sự thiếu thông tin của các văn nghệ sĩ trong
nước để đánh lừa họ và đưa họ vào ṿng khó khăn rắc rối với chính
quyền. (Chiêu thức này đă và đang được đài RFA của Mỹ tận dụng tối
đa. RFA cho người về Việt Nam phỏng vấn những người phê b́nh nền
giáo dục nước nhà như Phan Đ́nh Diệu, Hoàng Tụy, và khi phát thanh
RFA gán ghép cho họ đứng chung hàng với các “nhà dân chủ” bát nháo.
Thật là độc địa!)
Chắc chắn công
ty bầu sô Asia với bản chất chống cộng chẳng có cảm t́nh ǵ với các
nhà thơ quân đội như Hữu Loan, Yên Thao hay Kiên Giang Hà Huy Hà, mà
chỉ nhắm vào mục tiêu tuyên truyền và xuyên tạc Việt Nam. Bằng chứng
là khi thu h́nh xong ở Việt Nam, họ về Mỹ xào nấu các h́nh ảnh và
lời phát biểu của các nhà thơ / nghệ sĩ để cố t́nh gán ghép những
phát biểu của họ cho có chút ǵ ăn khớp với những luận điệu chống
cộng mà công ty bầu sô Asia nhét vào miệng người dẫn chương tŕnh.
Việc làm của
Trịnh Hội và công ty bầu sô Asia là một hành động xem thường luật
pháp Việt Nam. Ai cũng biết khi một người vào một quốc gia khác với
tư cách du khách hay thăm gia đ́nh không có quyền tác nghiệp. Ở Mỹ,
Úc luật này được ghi rơ trong visa. Ở Việt Nam cũng thế, du khách
vào Việt Nam không có quyền làm việc, và quy chế này cũng được ghi
rơ ràng trong visa. Ấy thế mà Hội vẫn lén lút làm. Không chỉ một lần
mà ít nhất là ba lần! Ở một khía cạnh nào đó, Hội đă thành công v́
đă nhiều lần về Việt Nam và lén lút quay h́nh, ra ngoài này công
khai moi móc, xuyên tạc t́nh h́nh Việt Nam, mà Hội vẫn được cấp visa
để về làm cái chuyện phi pháp đó. Tài len lỏi của Hội quá giỏi, hay
đồng đô la của công ty Asia quá nặng để có thể “đa kim ngân phá luật
lệ”?
Nếu Trịnh Hội đi
gặp và tṛ chuyện cá nhân th́ chẳng ai đặt vấn đề, nhưng ở đây Hội
làm những chuyện đó v́ lư do thương mại và lư do xuyên tạc. Có thể
Trịnh Hội lợi dụng t́nh trạng tham nhũng ở Việt Nam để đút lót để
gặp các nhà thơ và nghệ sĩ trên. Với đồng tiền, Trịnh Hội c̣n làm ǵ
có phương hại cho an ninh của Việt Nam mà chắc cũng chẳng ai biết!
Việc làm của Trịnh Hội và nhóm bầu sô Asia c̣n là một hành động
thách thức công khai giới an ninh Việt Nam. Hàm ư của Hội và nhóm
bầu sô Asia là “chúng tôi chống các ông, và chúng tôi dám về tận nơi
quay phim người của các ông đây”.
Báo
chí trong nước mới đây đă có bài viết về hành vi chống Việt Nam của
công ty bầu sô Asia, Việt Dũng và Trịnh Hội. Một số chiến hữu của
công ty Asia suy luận rằng v́ những sản phẩm của công ty Asia làm
cho Việt Nam “thấm đ̣n” nên mới báo chí phản ứng. Thật là một loại
suy luận trẻ con. Nếu sử dụng logic kiểu này, người ta cũng có thể
nói những kẻ chống cộng cuồng tín như công ty Asia và chiến hữu đă
thấm đ̣n hơn 30 năm qua nên họ vẫn c̣n hằn học với quá khứ! Thực ra,
vấn đề không phải là chuyện ăn thua đủ kiểu trẻ con, mà là sự lợi
dụng văn nghệ để làm chính trị - nói chính xác hơn là loại chính trị
phường tuồng và ấu trĩ.
Làm
văn nghệ, kể cả ca nhạc, là để xưng tụng cái đẹp, và qua đó góp phần
nâng cao tŕnh độ thưởng thức nghệ thuật của công chúng. Nhưng tiếc
thay, một vài công ty bầu sô như Asia lại biến hoạt động văn nghệ
thành hoạt động chính trị. Việc làm của họ chẳng những phản bội lư
tưởng của nghệ thuật, mà c̣n gây chia rẽ người Việt trong và ngoài
nước, trong lúc mà mọi người cố gắng hàn gắn vết thương chiến tranh.
Tuy nhiên, đó chỉ là tàn dư của những đầu óc c̣n mang nặng hận thù,
và chúng cũng sẽ tàn lụi theo thời gian trong khi cộng đồng người
Việt ở nước ngoài phát triển. Thật vậy, một thế hệ trẻ đang lớn lên
và lớn tiếng nói “không” một cách dứt khoát với loại h́nh thái chính
trị phường tuồng đội lốt ca nhạc. Những sản phẩm của các công ty ca
nhạc do thế hệ trẻ chủ trương đang cống hiến cho đồng hương những
sản phẩm văn hóa tươi trẻ và hấp dẫn. Hy vọng các nhóm trẻ này sẽ
nâng tân nhạc Việt Nam lên một tầm cao mới đúng với lư tưởng xưng
tụng cái đẹp của h́nh thái nghệ thuật phổ thông này. |
|