|
V́ sao có nhiều
"nhà khoa học hoang tưởng"
Nhà sinh học phân tử người Trung Quốc,
nhà báo tự do Phương Thị Minh, với bút danh Phương Chu Tử, đă có một
số bài viết phản ảnh thực trạng nghiên cứu khoa học hiện nay ở đất
nước ḿnh.
Bài "V́ sao có nhiều nhà "khoa học
hoang tưởng"" phản ảnh một hiện tượng đang nở rộ ở Trung Quốc trong
những năm gần đây. Nhận thấy bài viết
phản ảnh một hiện
tượng xă hội khá giống với xă hội Việt Nam ngày nay, xin được giới
thiệu với bạn đọc bài viết này.
>>Hai
người Việt muốn xét lại thuyết Tương đối của Einstein>>
>>Xét
lại thuyết Tương đối: Vấn đề là ai thẩm định?>>
Gần đây có nhà
“cuồng triết” tuyên bố dùng triết học mà giải được những vấn đề toán
hóc búa, muốn “sống mái một phen” với giới khoa học gia, được báo
đài đua nhau tán tụng là “nhà khoa học dân gian”.
Ḱ thực danh hiệu “nhà khoa học dân
gian” không thỏa đáng, dễ khiến người ta lầm rằng khoa học có hai
loại chính thống và dân gian. V́ thế, tôi muốn dùng danh hiệu “nhà
khoa học hoang tưởng” để chỉ những người không qua đào tạo bài bản,
không đủ kiến thức chuyên môn nhưng lại tự cho ḿnh đă có những phát
minh vĩ đại. V́ không được giới khoa học thừa nhận nên họ dốc kiệt
đời ḿnh để chứng tỏ bản thân.
Nhà khoa học hoang tưởng không phải
“đặc sản” của Trung Quốc.
Nửa thế kỷ trước, Martin Gardner(1) đă
miêu tả 5 đặc điểm của các nhà khoa học hoang tưởng phương Tây như
sau:
- Họ tự cho ḿnh
là thiên tài
- Họ cho rằng tất
cả những nhà khoa học nghiên cứu cùng vấn đề như họ đều ngu dốt
- Họ nghĩ rằng
ḿnh bị giới “học phiệt” kỳ thị và đàn áp
- Họ hết sức công
kích những nhà khoa học vĩ đại nhất cùng những lư thuyết khoa học cơ
bản nhất
- Tác phẩm của họ
vô lư, dùng một lượng lớn thuật ngữ tự nghĩ ra, lời lẽ rối rắm
Thế nhưng những nhà khoa học hoang
tưởng Trung Quốc c̣n thêm những nét “đặc sắc Trung Quốc”. Ngoài việc
bị giới “học phiệt đàn áp”, họ c̣n phải chịu thêm áp bức từ “khoa
học phương Tây”, do là người Trung Quốc nên bị kỳ thị. Mang ḷng tin
không thể lay chuyển, họ “treo ngh́n vàng cho ai khiêu chiến”, thậm
chí đ̣i “một phen sống mái”.
Thế nhưng, giả dụ có người “ứng chiến”,
chỉ ra chỗ sai lầm th́ họ thà chết không nhận sai!
Trở nên mẫn cảm với phê b́nh, họ càng
phản ứng càng dữ dội. Ai mà t́nh cờ phê phán mấy câu, họ thù. Họ cay
cú, từ bỏ cuộc sống b́nh thường, chỉ theo đuổi mục đích duy nhất là
tranh biện. Cũng có lúc họ làm báo chí cảm động mà bất b́nh thay.
Ngoài ra, c̣n một “đặc sắc Trung Quốc”
nữa mà phương Tây c̣n phải theo dài là số lượng nhà khoa học hoang
tưởng. Luôn thấy bóng các nhà khoa học hoang tưởng tại các cổng viện
nghiên cứu trường, đại học; trên các diễn đàn khoa học online th́
tràn ngập.
Nói không ngoa, cứ một, hai tuần là
tôi lại nhận được một công tŕnh nghiên cứu của các nhà khoa học
hoang tưởng với mong muốn tôi giải oan cho “nạn nhân của nền khoa
học hủ bại”; đề nghị sau này cùng chung hưởng danh tiếng và lợi
nhuận. Có người gửi liên tục. Đặc biệt, có người c̣n gửi cho tôi vài
chục lần cái gọi là đề án “động cơ vĩnh cửu”.
Có mấy nguyên nhân khiến Trung Quốc
thịnh hành các nhà khoa học hoang tưởng.
Đầu tiên là nguyên
nhân truyền thống. Trung Quốc không hề có truyền thống khoa học, chỉ
có truyền thống kỹ thuật, “bốn phát minh lớn” (2) mà người Trung
Quốc vẫn sung sướng nhắc đi nhắc lại chính là nó. Kỳ thực, tư tưởng,
phương pháp và nội hàm của khoa học và kỹ thuật khác xa nhau, thế
nhưng người Trung Quốc lại thường gộp lại. Phát minh kỹ thuật có lúc
chỉ cần nhờ vào kinh nghiệm và thông minh là nảy ra, một số người
lại lầm tưởng đă t́m ra đường tắt cho khoa học.
Thứ hai là nguyên
nhân văn hoá. Trước kia Trung Quốc không có ư thức về “tính chuyên
nghiệp”, chỉ thích “toàn tài”, “đa tài”, không xem trọng - thậm chí
xem thường - người chuyên nghiệp; cho rằng chỉ cần ngộ “đạo” là có
thể thấu suốt mọi điều, vấn đề ǵ cũng có thể giải thích, lĩnh vực
nào cũng có thể ngồi phán. Quan niệm đó rất phổ biến trong giới nhân
văn.
Trong mắt họ, nhà
khoa học chỉ là những kỹ thuật viên tỉ mẩn - không như họ, nắm được
tư tưởng triết học tiên tiến rồi th́ có tầm nh́n xa trông rộng, lănh
đạo được khoa học, chỉ ra được quy luật phát triển của khoa học. Môi
trường văn hoá đó khiến rất nhiều người trên trời dưới bể về các vấn
đề khoa học.
Thứ ba là nguyên
nhân chính trị. Đến nay, “dư độc” của việc coi thường tột bậc nhà
khoa học, hết lời ca ngợi “quần chúng lao động sáng tạo” thời “Đại
nhảy vọt” và “Cách mạng văn hoá” vẫn tồn không ít. Hết Cách mạng văn
hoá, người ta vẫn kêu gọi toàn dân “tiến quân vào khoa học”, xem
việc nghiên cứu khoa học như phong trào quần chúng. Tiếp đến là tôn
Trần Cảnh Nhuận (3) làm gương cho cả nước học tập, khiến tỉnh nào
huyện nào cũng xuất hiện ngàn vạn Trần Cảnh Nhuận.
Hiện nay th́ phần
nhiều v́ kinh tế. Do chính sách thúc đẩy kỹ thuật, khi nhiều người
nghiên cứu chuyên nghiệp dùng những kết quả giả dối để kiếm tiền th́
nhà khoa học hoang tưởng cũng xây mộng dùng “thành quả khoa học kỹ
thuật” để phát tài, cuối cùng cố ư hay vô ư mà lừa đảo.
Việc này không
phải không có tiền lệ.
20 năm trước, tṛ
“biến nước thành xăng” của anh chàng lái xe bus Vương Hồng Thành đă
nhận được sự hỗ trợ lớn của đủ các cơ quan nhà nước, đến 10 năm sau
mới bị lộ, làm nhà nước thiệt hại tới hơn 400 triệu tệ. Năm 1999, ở
Nam Nhai, Hà Nam, người ta bắt đầu chế tạo “động cơ vĩnh cửu” theo
thiết kế của bí thư Vương Văn Bân. Mất 4 năm và hơn 20 triệu tệ,
người ta mua được bài học là trên đời này không tồn tại động cơ vĩnh
cửu.
Nhờ những nguyên
nhân chồng chéo kể trên mà viễn cảnh phồn thịnh của các nhà khoa học
hoang tưởng Trung Quốc c̣n dài. Chỉ cần không lừa đảo th́ họ vẫn có
quyền hạnh phúc trong hoang tưởng, không việc ǵ phải thay đổi. Đă
gàn dở th́ không thể nói suông mà thay đổi. Giờ tôi vẫn chưa thấy
một nhà khoa học hoang tưởng nào nhờ được chỉ bảo mà lột xác. Nhưng
với những nhà nghiên cứu nghiệp dư không cố chấp th́ chúng ta có thể
thẳng thắn với họ:
Thứ nhất, yêu khoa
học là điều tốt, song phải hiểu rơ hạn chế của bản thân. Trong bối
cảnh khoa học đă phát triển ở mức rất cao, tính chuyên nghiệp càng
ngày càng sâu sắc như hiện nay, th́ người không được đào tạo quy củ
sẽ không thể có phát minh lớn; không việc ǵ phải giải quyết việc
trên trời dưới biển mà chỉ cần giải quyết các vấn đề nhỏ trong tầm
tay.
Trong các việc như quan trắc thiên văn,
quan sát thiên nhiên, phát hiện hoá thạch hay các loài sinh vật mới...
th́ nhà nghiên cứu nghiệp dư vẫn có đất dụng vơ để khỏi bị biến
thành nhà khoa học hoang tưởng.
Thứ hai, nên gắng hợp tác với các nhà
khoa học, tôn trọng học thuật, cố theo đường thông thường để được
giới khoa học thừa nhận, không nên lợi dụng báo chí hay sự suy tôn
dân gian để bức các nhà khoa học. Mà làm vậy cũng không kết quả.
Báo chí cũng không nên tung hô các nhà
khoa học hoang tưởng, vừa khiến họ không thể trở lại cuộc sống b́nh
thường, vừa khiến công chúng hiểu lầm về giới khoa học, nghĩ rằng
giới khoa học đang đè nén những thiên tài thực thụ.
Những người làm báo không có kiến thức
khoa học chuyên nghiệp, không phân biệt được thật giả cũng nên xác
định lại vị trí, đừng nghĩ ḿnh là vua không vương miện trong giới
khoa học.
Nghiên cứu khoa học có quy luật riêng.
Trong lịch sử khoa học, xưa nay chưa
từng có sự can thiệp bên ngoài nào thúc đẩy được khoa học, bất kể đó
là chính trị, tôn giáo, hay báo chí.
CHÚ THÍCH:
1. Martin Gardner
(1914- ): Nhà toán học, rất nổi tiếng với các tác phẩm phổ biến khoa
học, đặc biệt ông chuyên vạch trần khoa học giả mạo.
2. Tứ đại phát
minh: la bàn, thuốc súng, kỹ thuật làm giấy và kỹ thuật in ấn.
3. Trần Cảnh Nhuận
(1933 - 1996), nhà toán học Trung Quốc nổi tiếng thế giới. V́ có
thời đang làm ở thư viện ông vẫn nghiên cứu giải quyết Bài toán
Waring, Phỏng đoán Goldbach
Nguồn: Vietnamnet,
http://vietnamnet.vn/khoahoc/vande/2006/11/637122/ |