|
Chúng tôi nhận
được bài viết của bạn đọc Hà Giang từ trong nước nhận định về những
"nhà dân chủ". Xin gửi đến bạn đọc.
CL
Nguyễn Đan Quế và những kẻ
hoang tưởng
Hà Giang
Vào những ngày
cuối năm 2006, hai sự kiện lớn xảy ra và có liên quan đến Việt Nam:
một là Việt Nam trở thành thành viên của Tổ chức thương mại thế giới
(WTO), và hai là Việt Nam tổ chức thành công Hội nghị APEC. Cả hai
sự kiện đều là tin vui. Việc Việt Nam tham gia WTO sau 11 năm đàm
phán gian nan là một tin được mọi người Việt trong và ngoài nước
nồng nhiệt đón nhận và đặt nhiều hy vọng cho tương lai phát triển
Việt Nam. Thành công trong việc tổ chức một hội nghị lớn và cấp cao
như APEC đă đưa Việt Nam đến một vị thế mới trên trường quốc tế. Báo
chí nước ngoài không ngớt ca ngợi nước chủ nhà và gọi bóng bẩy là
một Việt Nam Mới – “New Vietnam”.
Trước những sự
kiện tích cực như thế, và ở thời điểm mọi người dân hân hoan th́
Nguyễn Đan Quế lại hằn học đ̣i “đánh”. Trong khi người dân Việt thấy
WTO là một cơ hội để phát triển xứ sở, nâng cao vị thế của đất nước
trên trường quốc tế, th́ Quế thấy đó là cơ hội để … phá hoại. Trong
một bài viết gần đây do các “chiến hữu” của Quế đăng tải, Quế dùng
toàn những từ đao to búa lớn, rổn rảng đao kiếm, nào là “mồ chôn”,
là “sân đấu”, là “trận quyết đấu cuối cùng”, là “đánh thẳng”, “đánh
đ̣n chí tử”. Đọc mà cứ tưởng như là một tay du côn nào đó đang hùng
hổ gây sự.
Quế đ̣i đánh ai?
Đánh vào Đảng Cộng sản Việt Nam. Đánh vào chính phủ Việt Nam. Điều
đáng nói là những từ ngữ đao kiếm này khác hẳn như giọng văn có học
hơn trong một bài viết (hẳn nhiên do người khác soạn, chứ Quế th́
không chắc có khả năng viết tiếng Anh như thế) mà Quế đăng trên tờ
Wall Street Journal, một tiếng nói chính thức của giới chính trị cực
hữu bên Mỹ. So sánh hai bài viết này chúng ta sẽ thấy Quế là một con
người có hai bộ mặt: trước người nước ngoài th́ Quế tỏ ra mềm dẻo,
nhưng trước người Việt Nam th́ Quế tỏ ra hung hăn, bặm trợn, cứ như
là một người đang cầm dao búa lăm le đe dọa người khác. Một h́nh ảnh
tiêu biểu của một kẻ tiểu nhân, mà ông bà thường nói là kẻ mặc áo
“vạt ngắn vạt dài”.
Ngoài ra, Quế
c̣n tỏ ra háo danh, lúc nào cũng kư tên với danh xưng “bác sĩ”. Ai
cũng biết Quế đâu c̣n hành nghề bác sĩ nữa, do đó kiểu sính danh này
nó làm cho Quế càng thêm trơ trẽn. Mà cái danh xưng y khoa đó chẳng
có ăn nhằm ǵ với những phát biểu chính trị của Quế cả. Quế chỉ sử
dụng nó như là một cái đồ trang sức để khoe với thiên hạ rằng ta đây
là người có ăn có học. Thật ra, điểm qua những ǵ Quế viết người ta
có thể cảm thấy xấu hổ cho cái danh xưng “bác sĩ” v́ tŕnh độ xoàng
xĩnh quá, nếu không muốn nói là ngớ ngẩn quá.
Vào thời đại này
mà Quế vẫn c̣n nói chuyện “chấm dứt mâu thuẫn Quốc – Cộng” th́ quả
là lạc đề và nó chứng tỏ Quế nói chuyện ... đời xưa. Không, không có
lằn ranh Quốc – Cộng như trong thời Chiến tranh Lạnh ở đây vào lúc
này; chỉ có phát triển kinh tế, đấu tranh chống tham nhũng, và dân
chủ hóa đất nước – những vấn đề mà chính quyền đang đương đầu và cố
gắng làm. Chỉ có kẻ mù hay đầu óc c̣n nặng quá mới không thấy những
vấn đề này.
Những cái gọi là
“kêu gọi” của Quế đọc qua mới thấy buồn cười làm sao. Quế ngồi ở Sài
G̣n nhấm nháp cà phê và nói chuyện qua điện thoại với các “chiến hữu”
ở Mỹ mà kêu gọi nông dân 3 điều như thế này: đ̣i phải có quyền sở
hữu đất đai; đ̣i có quyền canh tác; và đ̣i có quyền hợp tác với tư
nhân. Đúng là những lời kêu gọi vào … hư không. Nó c̣n chứng tỏ Quế
không biết điều ḿnh đang phát biểu và phát biểu với ai. Quế nên
hiểu và biết rằng những cái mà Quế “kêu gọi” đó nó hiện hữu ở miền
quê Việt Nam từ mấy chục năm nay rồi. Quế không biết rằng Việt Nam
xuất khẩu gạo vào hàng thứ hai trên thế giới sao? Nếu nông dân không
có đất, không canh tác và buôn bán th́ làm sao xuất khẩu gạo đạt mức
độ đó. Quế thật là ngớ ngẩn – không c̣n từ nào thích hợp hơn – khi
thốt ra những câu nói đó!
Chẳng những ngớ
ngẩn, Quế c̣n tỏ ra mâu thuẫn với chính ḿnh. Một mặt Quế đ̣i lật đổ
chế độ hiện hành, mặt khác, Quế khuyên “Việt Nam cần” gia tăng đầu
tư, buôn bán với nước ngoài, đẩy mạnh cải cách luật pháp, v.v… Việt
Nam là ai? Không biết Quế đang nói chuyện với ai đây? Với chính
quyền hay với Đảng Cộng sản Việt Nam mà Quế đ̣i “đánh chí tử” để
tiêu diệt? Thật là điên rồ!
Bất đồng chính
kiến với chính quyền là một chuyện, nhưng đ̣i đánh đổ doanh nghiệp
Việt Nam, dù là quốc doanh hay tư nhân, là một hành động phản quốc.
Quế đ̣i “làm phá sản” (chữ của Quế) các doanh nghiệp do nhà nước
quản lư. Vậy Quế đ̣i làm phá sản Vietnam Airlines, bưu điện, viễn
thông, ngân hàng, công ty dầu hỏa, công ty than đá, công ty đường
sắt? Vậy nếu chiến tranh xảy ra ai sẽ đảm nhiệm các dịch vụ này (v́
tư nhân sẽ bỏ chạy hết)? Ngay cả các nước tư bản lâu đời như Mỹ và
Anh với phát triển kinh tế cao mà họ vẫn duy tŕ một số doanh nghiệp
quốc doanh mang tính chiến lược, dù các doanh nghiệp này có thua lỗ.
Một lần nữa, ư tưởng của Quế chỉ có thể nói là không tưởng hay đúng
hơn là phản quốc. Chỉ có những kẻ phản quốc mới có những suy nghĩ
bệnh hoạn này!
Lượt qua những
ǵ mà những người tự xung là “nhà dân chủ” kiểu như Nguyễn Đan Quế
phát biểu, ai cũng có thể thấy họ là một nhóm người, một tụ điểm để
tiêu phí th́ giờ bằng cách chửi cộng sản. Trong đó, họ sử dụng đủ
mọi thứ “vơ” tà phái như xuyên tạc, ngụy biện, giả tạo thông tin …
để nói cho hết th́ giờ. Họ không có trường phái chính trị, chẳng
phải đối lập, mà chỉ là một bầy đàn chính trị. Trường phái có
lư luận và lập trường, c̣n bầy đàn th́ không có ǵ cả mà chỉ là một
đám tụ tập với nhau để chửi bới. Và trong môi trường chửi bới, họ sử
dụng dùng mọi thứ dốt nát, ngu ngốc, vô liêm sỉ làm vũ khí để moi
móc.
Nói chung, những
người bất đồng chính kiến (hay bất măn với chế độ) ở Việt Nam hiện
nay đều nói năng giống như Nguyễn Đan Quế. Giữa họ có một vài đặc
điểm chung: tô vẽ một nước Việt Nam tràn đầy vi khuẩn xă hội, nghèo
nàn kinh tế, băng hoại chính trị, hết thuốc chữa. Họ nói cho lấy có
lấy được, bất chấp sự thật. Họ theo đuổi cái ư tưởng “Quốc – Cộng”
và lấy đó làm cứu cánh để chống đối chế độ. Họ mơ ngày khôi phục lá
cờ ba sọc. Họ sống với quá khứ và xuyên tạc hiện tại. V́ sống với
quá khứ và nói xằng nói bậy, nói láo, cho nên với người có lương tri
(b́nh dân) th́ chẳng ai quan tâm hay để ư đến những ǵ họ nói. V́
không ai thèm nghe họ nói, họ quay sang chê trách thậm chí quát mắng
quần chúng là thờ ơ với thời thế.
V́ nói năng bất
chấp sự thật và nói chuyện tưởng tượng, cho nên những người chống
đối chế độ hiện nay mắc một hội chứng gần như truyền nhiễm được: đó
là chứng hoang tưởng. Từ Nguyễn Đan Quế đến Trần Khuê và các “chiến
hữu” của họ đều mắc chứng hoang tưởng đó. Họ tưởng rằng ḿnh là các
chiến sĩ Kinh Kha hiện đại đang đấu tranh cho tự do - dân chủ! Có
người th́ quẩn trí lấy danh là “Sĩ Phu” (hàm ư sĩ phu Bắc Hà). Họ
hoang tưởng xem ḿnh là những người tài ba, những nhà trí thức, cho
nên thường xưng danh như “bác sĩ”, “giáo sư”, “viện sĩ”, “luật sư”,
“kỹ sư”, “nhà văn” hay nếu không có nghề ngỗng ǵ cụ thể th́ nhặt
luôn “nhà dân chủ”. Họ xưng như thế để hàm ư sánh vai cùng những nhà
trí thức như Phan Đ́nh Diệu, Nguyên Ngọc, Hoàng Tụy, v.v… có điều
khác là mấy cái-gọi-là “nhà dân chủ” là hàng dỏm (v́ các chức danh
của họ toàn là tự xưng hay do các đại lư truyền thông chống Việt Nam
của người Việt lưu vong phong ban cho), c̣n những người mà họ muốn
sánh vai là hàng thật v́ họ là những người đă thành công trong lĩnh
vực chuyên môn của ḿnh.
V́ thế, cái lối
so sánh mà Nguyễn Minh Cần đánh đồng những cái-gọi-là “nhà dân chủ”
với các nhà trí thức thứ thiệt như Phan Đ́nh Diệu, Nguyên Ngọc,
Hoàng Tụy, v.v…là một kiểu “thấy người sang bắt quàng làm họ”. Không,
xin đừng đánh tráo như thế, đừng nham hiểm gán ghép các nhà trí thức
có ḷng với đất nước ngang hàng với những kẻ bát nháo bất tài như
thế!
Người ta nêu ư
kiến đối nghịch và tranh luận để đi đến một sự đồng thuận, chứ không
phải để tiêu diệt nhau, hay để đánh đổ, phá sản doanh nghiệp. Đồng
thuận để phát triển xứ sở, để làm sao cho dân giàu nước mạnh cùng
sánh vai với các nước tiên tiến trên thế giới. Người ta chỉ trích,
nêu lên những thiếu sót, sai lầm để cùng nhau t́m biện pháp giải
quyết, chứ không phải để đạp đổ những ai phạm sai lầm. Người ta nêu
những ư kiến khác biệt để tạo một một nhu cầu và điều kiện cho tiến
bộ, chứ không phải để khúm núm chụp h́nh chung với tổng lănh sự Mỹ.
Việt Nam đang
dần dần tiến đến một thể chế dân chủ mở rộng hơn, cởi mở hơn, và đa
phương hơn. Dù tốc độ tiến triển có thể c̣n chậm, dù có thể c̣n tồn
tại những bất cập, nhưng không ai phủ nhận nỗ lực của chính quyền
hiện tại. Trong hệ thống đa phương đó, không ai muốn trao quyền điều
hành quốc gia cho những kẻ mang trong đầu cái tư tưởng làm nô lệ
ngoại bang được các thế lực chống Việt Nam tấn phong làm “nhà đấu
tranh”; không ai công nhận những kẻ hành xử như là những tên côn đồ
chính trị mang mặt nạ “đấu tranh”; không ai chấp nhận những kẻ bất
tài, chuyên nói bậy, hay những hạng diễn viên phường tuồng ồn ào bát
nháo đội lốt “trí thức”; không ai nh́n nhận những tên phản quốc muốn
bay lá cơ ba sọc nhưng đội lốt “đấu tranh cho dân chủ”; và không ai
cần đến những kẻ mắc bệnh hoang tưởng đeo nhăn hiệu “nhà dân chủ”
lải nhải lảm nhảm xuyên tạc Việt Nam.
TPHCM tháng 11/2006
HÀ GIANG |