|
Chúng tôi lại nhận
được bài viết của bạn đọc TĐH về một vấn đề nhạy cảm trong cộng đồng.
Dù sao đây cũng là những ư kiến "dị biệt" đáng suy nghĩ. Xin gửi đến
bạn đọc.
Chuyển Luân
Chân
dung những kẻ biểu t́nh chuyên nghiệp
Trần Đ́nh
Hoàng
Cụm từ “biểu t́nh chuyên nghiệp” rất thích hợp cho nhóm
người mới đi biểu t́nh chống đêm ca nhạc “Mơ về châu Á” và biểu t́nh
ở Canberra “cái gọi là” ủng hộ Lư Tống và đ̣i dân chủ tự do cho Việt
Nam, bởi v́ nghề nghiệp của họ là ... quậy phá và biểu t́nh. Mới đây
nghe trên một đài phát thanh cộng đồng, họ nhao nhao gọi vào đài
phàn nàn rằng tại sao lâu quá rồi mà “cộng đồng ta” không có biểu
t́nh! Đúng là “ngựa quen đường cũ”, đă đi biểu t́nh một lần, họ
thích đi một lần nữa, và khi thấy không c̣n màn xuống đường la ó om
x̣m, họ thấy … buồn.
Nhưng chúng ta
thử điểm qua lư do biểu t́nh của họ có thuyết phục hay không?
Đầu tiên là
chuyện ca nhạc. Những kẻ chuyên nghề biểu t́nh cho rằng đêm ca nhạc
ở Đại học Sydney là một công tác văn hóa vận của CS Việt Nam. Và,
bất cứ cái ǵ đến từ Việt Nam, đối với những kẻ này, đều phải chống.
Một lập luận đơn giản và trẻ con đến nực cười đó được đem ra để kêu
gọi người ta đi biểu t́nh! Nhưng sự thật th́ sao? Tôi đă có mặt
trong đêm ca nhạc và có thể nói rằng chương tŕnh ca nhạc đă thành
công mỹ măn với những bài t́nh ca và nhạc hip-hop do các ca sĩ có
hạng ở Việt Nam sang tŕnh diễn. Hoàn toàn không có “nhạc đỏ”, hay
tuyên truyền cho chính quyền. Cũng chẳng thấy bóng dáng các quan
chức ở đâu. Số số khán giả khá đông (trên 500 người), tức gấp 10 lần
con số người đi biểu t́nh chống văn nghệ. (Xin nói thêm rằng các đại
lư tin tức trong cộng đồng ở Sydney đưa tin rằng có đến 2000-3000
người biểu t́nh là cách đại ngôn quen thuộc và miệt thị trí tuệ của
người nghe đài. Khu vực chung quanh rạp hát, rất nhiều xe qua lại;
mà đám biểu t́nh th́ chỉ được phép đứng ở phía bên kia đường, th́
chẳng t́m đâu ra cái khoảng để chứa đến 500 người chứ đừng nói đến
có chuyện 3000. Đúng là nói láo mà không biết ngượng, che cái dốt
th́ lại tḥ cái ngu.
Đứng
bên này đường nh́n qua bên kia đường có đám người lố nhố, nhem nhuốc,
cờ quạt la hét, tôi cảm thấy tội nghiệp cho những kẻ hành nghề biểu
t́nh quá. Họ không biết rằng cuộc biểu t́nh của họ nó vô duyên, trơ
trẽn, và dơ dáy. Vô duyên là bởi v́ việc làm của họ chẳng nói lên
được một cái ǵ để người ta phải quan tâm. Trơ trẽn là v́ họ không
biết ngượng, không biết xấu hổ khi đứng trên lề đường xa tít, chẳng
ai thèm xem hay nghe họ la hét cái ǵ. Xe cộ th́ qua lại và phun
khói mù mịt để họ ngửi. Dơ dáy là v́ họ sử dụng những tṛ lưu manh
như phun nước mắm, chửi đổng, và hành hung người đi xem không may
đến gần. Sống trong một đất nước tiên tiến mà hành xử cứ như là
những tên du côn th́ thật là khó biết những con người này c̣n tế bào
trí tuệ trong năo hay không. Ây thế mà rồi họ lại cùng nhau hỉ hả là
thắng lợi, là thành công. Một vị “trưởng lăo cộng đồng” c̣n gào
thét một cách không ngượng miệng “Chúng ta đă đuổi cộng sản ra khỏi
“thủ phủ của chúng ta” (sic) là Cabramatta và Bankstown, nó chạy đến
Sydney, chúng ta sẽ đuổi chúng ra khỏi Sydney, ra đến ngoại ô và rồi
ra khỏi nước Úc”. Ông nói mà ông cứ tưởng ông ta là “chủ nhân ông”
của cả nước Úc này mà không hiểu cái thân phận ḿnh là ǵ, thật là
tội nghiệp cho những kẻ cực đoan mê muội như ông!
C̣n vụ Lư Tống
th́ lại đang là một chuyện thời sự của những kẻ biểu t́nh chuyên
nghiệp. Lư Tống là một cựu sĩ quan trong quân đội Sài G̣n cũ. Sau
năm 1975, Lư Tống sang định cư ở Mỹ và hành nghề … chống Việt Nam,
khỏi phải nhắc lại. Tống bị ṭa án Thái Lan tuyên án phạt tù 7 năm (nhưng
sau đó giảm xuống 5 năm). Việt Nam đă yêu cầu dẫn độ tên khủng bố
này về Việt Nam để xét xử, và ṭa án Thái Lan đă chấp nhận với yêu
cầu của Việt Nam.
Trước tin đó, Lư
Tống từ một người hung hăn, ngông nghênh, ăn nói bạt mạng trở nên
khiếp đảm trước viễn ảnh phải về Việt Nam thụ tội. Trong cơn bối rối
và sợ hăi, Tống chửi bất cứ ai, kể cả Mỹ là quê hương thứ hai của
ḿnh. Tống cho rằng Mỹ đă bỏ rơi, rằng Thái Lan đă toa rập với Việt
Nam để đưa Tống vào ṿng lao lư.
Thấy
Tống lâm nguy, một số người Việt ở Úc nhảy vào … kiếm chác. Những
người này nhao nhao kêu gọi thành lập quỹ yểm trợ Lư Tống, mà mục
đích cuối cùng là thu càng nhiều tiền càng tốt. Một số đồng hương v́
thiếu thông tin, nhẹ dạ và bị dụ dỗ, nên đă cống hiến cho cái “doanh
nghiệp Lư Tống” này 20 ngàn đô. Những kẻ chủ trương doanh nghiệp Lư
Tống làm ǵ với số tiền này? Theo một nguồn tin được tiết lộ trên
một đài phát thanh ở Úc, có người tố cáo họ đem số tiền đó đi du
ngoạn ăn chơi phè phỡn bên Thái Lan. Số tiền c̣n lại họ dành cho Lư
Tống để xây dựng cơ ngơi trong .. nhà tù. Tống dùng tiền đó để xây
cầu tiêu, trang bị pḥng ốc, mua nệm, mua quạt, mua tivi, mua máy
DVD v..v... để ở tù cho thoải mái!
“Doanh nghiệp Lư Tống” làm ăn khá phát đạt ở Úc, nhưng đă bị lụn bại
bên Mỹ. Trước đây, những tay “chính khách chạy rong” (chữ của Tú Gàn)
ở phố Bolsa bên Mỹ cũng từng ăn nên làm ra khi Tống ở tù bên Thái
Lan. Nhưng đồng hương bên Mỹ đă nh́n thấy bộ mặt giả dối của những
tên chạy rong chuyên nghề lừa đảo, nên không ai đóng góp ǵ cho cái
doanh nghiệp đó nữa. Lợi dụng cơ hội này, những kẻ chạy rong bên Úc
lau nhau phất cờ làm ăn và kiếm chác. Chỉ tội nghiệp những người
phải chắt chiu từng đồng với mồ hôi nước mắt ḿnh để cung phụng cho
những kẻ lừa đảo và cho “anh hùng” Tống hưởng thụ bên Thái Lan.
Mới
đây, hôm 14/10/2006, những “chính khách chạy rong” trong cái tổ chức
gọi là “Cộng đồng người Việt tự do New South Wales” tổ chức biểu
t́nh trước ṭa tổng lănh sự Thái Lan ở Sydney để yêu cầu ṭa án Thái
Lan không cho dẫn độ tên khủng bố Lư Tống về Việt Nam! Có điều khôi
hài là những kẻ chạy rong này chỉ la ó om x̣m để … chính họ nghe. Sở
dĩ có câu chuyện hài hước này là v́ ở Úc không có cơ quan hành chính
nào làm việc vào ngày thứ Bảy, do đó chẳng có quan chức Thái nào ở
đó mà nghe. Thật ra, các quan chức Thái cũng chẳng quan tâm đến vấn
đề, v́ đó là quyết định của ṭa án Thái, chứ không phải của chính
quyền.
Một điều khôi
hài khác là những kẻ chạy rong này lên đài phát thanh tuyên bố là có
“hàng ngàn người” tham gia biểu t́nh. Đây cũng là một kiểu thổi
phồng tiêu biểu của những kẻ chuyên hành nghề biểu t́nh nhưng thiếu
bộ năo. Con phố Macquarie nơi ṭa lănh sự Thái Lan đặt trụ sở chỉ có
thể chứa khoảng 500 người mà thôi. V́ ṭ ṃ, tôi có lái xe ngang qua
ṭa lănh sự Thái Lan vào lúc biểu t́nh th́ thấy có khoảng 50 người,
phần lớn là những người tuổi 50 trở lên. Một số người chẳng biết
kiếm đâu ra những bộ quần áo rằn ri khoác vào người trông rất hợm
hĩnh giữa một khu phố sang trọng của Sydney! Có thể những người này
quên rằng họ không c̣n là lính của chế độ Sài G̣n. Họ đem theo cờ 3
que và loa phóng thanh la ó bằng tiếng Anh và tiếng Việt với nội
dung yêu cầu không cho Lư Tống về Việt Nam. Điều khá nực cười là
tiếng Anh của họ là loại tiếng Anh chẳng có người Úc nào hiểu. Một
người Úc hỏi tôi “Do you understand what they are saying” (Ông có
hiểu chúng nó nói ǵ không?). Một số người khác hiếu kỳ th́ ôm bụng
cười, v́ không biết chuyện ǵ xảy ra. Nh́n chung, đó là một buổi
tŕnh diễn hài hước nhưng quá vụng về.
Sau
Lư Tống, họ lại bồng bế nhau lên Canberra để biểu t́nh “đ̣i dân chủ
tự do” cho Việt Nam. Họ huyênh hoang đ̣i thủ tướng John Howard (sắp
đi dự hội nghị APEC ở Hà Nội) phải giảng dạy chính quyền Việt Nam về
tự do tôn giáo và dân chủ. Nhưng trong thông cáo báo chí, chẳng thấy
ông Howard nói ǵ đến mấy chuyện to tát đó, mà chỉ toàn là những
chuyện làm ăn kinh tế. Điều trớ trêu khác là chính phủ Mỹ đă đưa
Việt Nam ra khỏi danh sách các nước CPC. Điều này cho thấy những kẻ
chạy rong chuyên nghề biểu t́nh chẳng biết ḿnh là ai và nói cái ǵ.
Một lần nữa, những kẻ chạy rong biểu t́nh lại tốn công sức cho một
mục tiêu ngớ ngẩn và bị hố.
Ba
lần xuống đường vô nguyên cớ. Ba lần xuống đường vô duyên. Và trơ
trẽn.
Đến đây có lẽ có
người sẽ hỏi: những kẻ chạy rong biểu t́nh chuyên nghiệp là ai? Như
nói trên họ là một nhóm thiểu số trong tổ chức có tên là “Cộng đồng
người Việt tự do New South Wales”. Tổ chức này trước đây và cho đến
nay do một nhóm cựu sĩ quan trong quân đội cũ điều khiển và giật dây.
Đây là một tổ chức có hai mặt: đối với chính quyền Úc họ đăng kư
là một tổ chức văn hóa cộng đồng chuyên giúp đồng hương; đối với
người Việt, họ tuyên bố là một tổ chức chính trị với tôn chỉ rơ ràng
là chống Việt Nam và đ̣i lật đổ chế độ hiện hành ở Việt Nam. Với
bộ mặt thứ nhất, hàng năm họ được chính phủ Úc trợ cấp ngân sách,
nhưng tiêu cho mục đích ǵ th́ chẳng ai biết. Với bộ mặt thứ hai, họ
thoải mái tổ chức biểu t́nh, chống phá bất cứ cái ǵ đến từ Việt
Nam, kể cả các buổi ca nhạc và trao đổi văn hóa giữa Việt Nam và Úc.
Có thể nói tổ chức này đă tự biến ḿnh thành một nhóm biểu t́nh
chuyên nghiệp.
Tuy trang bị
cho ḿnh một tôn chỉ lật đổ chế độ hiện hành ở Việt Nam, nhưng một
số người đầu năo của tổ chức này hiện đang làm ăn hay có quan hệ với
một số cơ quan hành chính ở Việt Nam!
Điều này làm cho người ta phải
đặt câu hỏi tại sao lại có một mối liên hệ “ngược đời” như thế. Tại
sao những kẻ muốn tiêu diệt chế độ ở Việt Nam lại có quan hệ hành
chính với chính quyền? Đây là một mối liên hệ mà chắc các cơ quan an
ninh sẽ rất muốn t́m t́m hiểu.
Một đặc tính khá
tế nhị cần phải nói ra ở đây là những kẻ chạy rong thường có tŕnh
độ văn hóa quá thấp. V́ tŕnh độ văn hóa thấp, họ không đủ khả năng
lư giải bằng chữ nghĩa và đấu tranh bằng lư luận, nên thường dựa vào
thói lưu manh sẵn có để gây bạo động. Vài tháng trước, một số người
tụ tập la ó ồn ào biểu t́nh chống các ca sĩ từ Việt Nam sang tŕnh
diễn. Điều kinh tởm là họ hành hung khách giữa ban ngày, và tung cả
những thức ăn “nặng mùi” như mắm nêm và nước mắm vào khách đi nghe
nhạc. Một số khác th́ đi t́m xe của ban tổ chức để phá hoại. Điều
đáng nói là tất cả những mưu mô, thủ đoạn bẩn thỉu đối người đi xem
văn nghệ đều được bàn tính công khai trên đài phát thanh! Họ hiện
nguyên h́nh là những kẻ lưu manh chuyên nghề khủng bố.
Nhưng kẻ chạy
rong này c̣n là những kẻ ăn bám xă hội. Phải nh́n nhận một thực tế
là những người chuyên hành nghề biểu t́nh và chống phá Việt Nam là
những người ăn trợ cấp “eo-phe” (welfare) của chính phủ. Mà tiền
trợ cấp này thực tế là tiền do người dân đóng thuế. Do đó, họ là
những người đang làm làm xấu hổ cho cộng đồng người Việt Nam ở Úc
châu. Chỉ có những ai ăn không ngồi rồi mới chỉ có biết lấy chuyện
biểu t́nh làm vui. Trong khi đại đa số người Việt tại Úc lo xây dựng
cuộc sống mới, ḥa nhập và cống hiến vào xă hội Úc, th́ những kẻ
chạy rong ăn bám này lại hành nghề quậy phá, và hành động của chúng
làm cho người Úc coi thường cộng đồng người Việt tại Úc.
Những kẻ chạy rong không chỉ làm xấu hổ cộng đồng người Việt ở Úc mà
c̣n đi ngược lại quyền lợi chung của Úc và Việt Nam, hai quốc gia
vốn đă có những quan hệ kinh tế, chính trị và văn hóa mật thiết từ
30 năm qua. Họ thường mạo xưng rằng họ đại diện cho cộng đồng người
Việt để yêu cầu chính phủ Úc phải làm khó Việt Nam trong những quan
hệ thương mại. Một số người c̣n nhẫn tâm phản bội đồng bào Việt Nam
bằng cách đóng vai tṛ chó săn tung tin cho các cơ quan truyền thông
Úc rằng cá basa nhập từ Việt Nam là cá được nuôi trong môi trường dơ
bẩn. Nhưng may thay các cơ quan có trách nhiệm của chính phủ Úc đă
minh oan cho nông dân Việt Nam. Một số tên c̣n đóng vai chỉ điểm
cho cơ quan di trú Úc truy t́m sinh viên Việt Nam ở quá hạn, trong
khi đó th́ lại đi xun xoe chính quyền để níu kéo cho những người
vượt biển trái phép vào Úc được mang mác “tị nạn cộng sản”! Qua một
vài câu chuyện này, có thể thấy rằng những kẻ phản bội Việt Nam tại
Úc càng ngày càng cực đoan và thấp hèn.
Trong khi mọi người muốn xóa bỏ quá khứ và cùng tiến về tương lai,
th́ một số người lại điên cuồng hành nghề chống phá quê hương
nơi họ đă sinh ra và lớn lên. Trong khi cả nước chống tham nhũng và
độc quyền kinh tế th́ một vài người ngoài này lại ồn ào đ̣i tự do
dân chủ. Việc làm của họ chẳng có liên quan ǵ đến tiến tŕnh phát
triển của đất nước, và tự biến họ thành những kẻ phá hoại, đứng bên
lề lịch sử. Cũng như bàn tay có ngón dài ngón ngắn, những đứa con
Việt nam cũng có những đứa phản bội, mục hạ vô nhân, biến ḿnh thành
những tên đốn mạt làm tôi tớ cho ngoại bang để hăm hại đồng bào. Họ
là những người đáng tội nghiệp, và thời gian sẽ là liều thuốc hữu
hiệu để cho họ quay về với cộng đồng quốc gia - dân tộc. |