|
Chân dung Phạm Xuân Ẩn - Kỳ 18: Trong thời khắc lịch
sử
H.Y.Schandler viết: “Trận tấn công Tết
năm 1968 là một trong những biến cố quan trọng của chiến tranh Việt
Nam, là một đỉnh cao của hoạt động quân sự và có thể nói là trận
đánh duy nhất người ta nhớ đời. Sự kiện ấy đă được nhiều người xem
là một khúc quanh lịch sử làm Hoa Kỳ phải lao vào một đường lối hoạt
động mới tại Việt Nam, đă đưa đến việc chấm dứt sự can thiệp quân sự
của Hoa Kỳ, đă thay đổi triệt để khung cảnh chính trị nội bộ của
nước Mỹ và mở màn cho việc rút quân khỏi Việt Nam. Nhưng quyết định
đưa ra trong tháng 3-1968 dính líu đến không chỉ thuần túy chiến
lược quân sự mà cả dư luận quần chúng và của Quốc hội, đến tính chất
và kỹ thuật thu thập tin tức, đến tâm lư của cả nước, đến cá tính
của các nhân vật trong nội bộ làm quyết định cả ṿng trong ṿng
ngoài các giới cao cấp nhất trong chính quyền… Các quyết định trong
tháng 3-1968 đă thật sự trở thành một giai đoạn đầy mâu thuẫn trong
lịch sử hiện đại”.
Trong cuốn hồi kư của Tổng thống Lyndon B. Johnson Vị trí ưu thế
(The Vantage Point) ông có cả một chương về Tết Mậu Thân đặc biệt
đầy đủ và chi tiết. Trong tài liệu của Lầu Năm Góc cũng đề cập cuộc
tấn công Tết. Nó c̣n có trong các cuốn Lịch sử Bộ tư lệnh (Command
History 1968) và các văn khố của trung tâm quân sự quân đội Hoa Kỳ,
trong tài liệu thư viện Tổng thống chưa được giải mật cho các nhà
nghiên cứu v́ c̣n phải chờ sắp xếp các thủ tục giải mật. Đó là chưa
kể các luận văn trường đại học và sách báo khắp nơi trên thế giới.
Có
một câu hỏi đặt ra là: Tổng tấn công và nổi dậy Tết Mậu Thân có thật
sự bất ngờ với địch không? CIA có biết tin tức không? Câu hỏi này
được đặt ra với ông Ẩn.
“Mỹ
biết là sẽ có đánh nhưng không ngờ thời điểm chính xác. Nhưng họ đă
đánh giá sai mục tiêu tấn công chính và mức độ. Họ cho là đánh thành
phố chỉ là nghi binh, c̣n mặt trận chính là Khe Sanh. Chính Mác-vi
(Macv) nhận định như vậy. Khi đó tôi có được tin từ các nhân vật cao
cấp cho hay là Việt Cộng sẽ đánh vào thành phố, nhưng họ vẫn cho là
đánh nghi binh cho Khe Sanh, cho nên dù có tin tức họ vẫn bất ngờ.
Ngay khi xảy ra rồi, vẫn c̣n tưởng…”
Ông
nhớ lại các phân tích quân sự, đă là các nghiên cứu của ông cách nay
mấy chục năm: “Trước đó họ thấy ta pháo kích, tập trung quân ở Khe
Sanh. Rạng mùng 1 Tết ta tấn công Miền Trung, Huế - Nha Trang, ở Khe
Sanh cũng đánh mạnh. Đêm 30 rạng mùng 1: Miền Trung, đêm mùng 1 rạng
mung 2 Miền Nam. Vậy là lúc xảy ra rồi, tôi điện thoại hỏi nguồn tin
ở Macv th́ ông ta vẫn nói Khe Sanh mới là chính”.
Các
tài liệu khác sau này cho thấy thông tin này của ông Ẩn là chính
xác. Người Mỹ cho rằng những điểm giống nhau về địa lư và quy luật
hoạt động của đối phương khiến Khe Sanh giống Điện Biên Phủ. Điều
này thu hút sự chú ư của cả dân chúng lẫn báo giới Hoa Kỳ. Thậm chí
Tổng thống đă cho lập một sa bàn khu vực chiến trường ngay trong
pḥng t́nh h́nh của Nhà Trắng để nghiên cứu rất kỹ. Nhưng tướng
Westmoreland vẫn tin chắc quân Cộng sản sẽ dồn lực lượng chính vào
hai tỉnh phía Bắc của Vùng 1 chiến thuật. Quân đội cũng di chuyển
theo nhận định đó: Lữ đoàn lính thủy đánh bộ Nam Hàn từ phía Nam đă
chuyển ra vùng Đà Nẵng để thay thế cho lính thủy đánh bộ Mỹ để họ có
thể chuyển về phía Bắc nếu có nhu cầu.
Sau
này, trong hồi kư, Westmoreland cay đắng cho rằng các tin tức đă có,
nhưng rất mập mờ. Thậm chí chính ông đánh giá trước Hội đồng phái bộ
Mỹ rằngn khả năng 40-60% “địch” sẽ ngừng bắn và đánh sau Tết. Sau
này nh́n lại, ông cho rằng một số nhà báo cũng đă đưa dự báo -
Oberdorfer đă viết trên Washington Post và Miami Herald, nhưng, “Thế
nhưng ai sẽ chịu nghe những lời đó?” Westmoreland viết như kêu lên
trong hồi kư “Làm thế nào báo động cho mọi người biết khi mà báo
chí, Quốc hội và Nhà Trắng đang lo chuyện Khe Sanh và tác động Miền
Bắc chịu thương lượng do việc tạm ngừng ném bom”. Và măi sau này
trong các tác phẩm nghiên cứu, tác giả H.Y. Chandler viết: “Không
mấy người Mỹ biết rơ rằng chiến công nổi tiếng nhất trong lịch sử
Việt Nam là trận đánh hào hùng của Nguyễn Huệ (Quang Trung) bất thần
tấn công vào quân Thanh chiếm đóng Thăng Long Tết năm 1789”.
Những bất ngờ c̣n ẩn chứa trong các sinh hoạt đặc biệt của dân tộc
này. Chính Westmoreland miêu tả trong hồi kư của ḿnh về Tết của
Việt Nam: “Người Mỹ không có cái lễ nào giống dù là giống một cách
xa xôi với cái Tết Việt Nam bắt đầu từ ngày đầu năm âm lịch. Dù so
sánh nó với lễ Noel, lễ Tạ ơn và ngày 4-7 cũng không đủ để nói lên
tầm quan trọng mà người Việt Nam gắn bó cái Tết của họ. Trước Tết
hàng mấy tuần lễ, các bà nội trợ Việt Nam đă gói bánh chưng bằng nếp
dẻo bên trong những chiếc lá dong mùi rất thơm. Người ta bày bán
chè, bánh kẹo, rượu, nếp, mua sắm quần áo mới, trang hoàng nhà ở
bằng các thứ hoa. Người thân chuẩn bị về quê làm lễ cúng ông bà, tổ
tiên. Trẻ em mường tượng sẽ được mừng tuổi bằng kẹo bánh và giấy bạc
5 đồng. Không có ǵ, thậm chí cả một cuộc chiến tranh để sống c̣n,
lại có thể cản được lễ Tết”. Chính ông Westmoreland lo ngại: trong
số người đi lại như nước ấy, Việt Cộng trà trộn làm sao biết được.
Các tài liệu sau này cho biết: ít ra tới nửa quân số của Quân đội
Cộng ḥa bỏ về quê ăn Tết và chính Tổng thống Miền Nam Nguyễn Văn
Thiệu cũng về quê vợ ăn tết ở Mỹ Tho.
Nói
lại chuyện chiến sự với người Anh hùng t́nh báo Phạm Xuân Ẩn hôm
nay, ông vẫn nhớ lại các chi tiết buồn cười: “Phải rồi. Dân vẫn đi.
Ngay lúc bắt đầu tấn công, dân vẫn đốt pháo. Pháo đốt cả đêm. Súng
với pháo nhập nhằng với nhau. Quân đội bị cấm trại 100% nên mới có
bài hát “100% em ơi” không đi với đào được”.
Lúc
đó ông làm ǵ?
“Ngay từ hồi năm 1966 quân Mỹ ồ ạt qua, tôi cũng có ư nghĩ nên phản
công. Vào trong mật khu họp hành, tôi cũng có nói ư này. Nhưng lúc
đó lănh đạo nói nên coi cách nó sao đă, nghĩa là phải nắm chắc đường
lối của địch. Trước khi tiến hành chiến dịch, tôi cũng được biết
trước 3 tháng để chuẩn bị nghiên cứu các mặt chiến lược. Công việc
của t́nh báo chiến lược là vậy: nghiên cứu các mặt quân sự - chính
trị - xă hội - kinh tế, xem các yếu tố này và sự pḥng thủ của địch
thế nào. V́ khá gần gũi và am hiểu phía địch, biết đánh vô thời điểm
nào là tốt. Tôi cũng ủng hộ phương án đánh vào dịp Tết, bất ngờ”.
Lănh đạo, đă lệnh cho ông thời gian đó phải ở Sài G̣n nắm tin tức,
không được đi đâu xa vắng mặt.
Ông
phải có hoạt động cụ thể, hay lúc đó vẫn phải nằm im để khỏi bị lộ?
“Tôi phải sống b́nh thường với công việc nhà báo. Lúc đó tôi làm một
lúc cho hai tờ, phải viết tin tức chiến sự, máy chạy liền liền”. Có
lẽ đời làm báo với tin tức nóng bỏng và tiếp xúc trực tiếp với các
đầu nguồn tin, ông đă được ở một thế quan sát tổng quát cả chiến
dịch. “Tôi thường kêu điện thoại sang các nguồn tin quen thuộc ở
pḥng Hành quân, Tổng tham mưu, Nha Cảnh sát. Đánh đâu, biết liền”.
Trong lúc quân ta tiến đánh thành phố, Chợ Cũ đóng cửa do lệnh giới
nghiêm, ông Ẩn cùng với các quan chức ngụy rủ bạn bè đi ṿng ṿng.
Đại tá Nguyễn Bé mời ông đi ăn cơm cùng với Vượng người bạn thân và
một cố vấn Mỹ đeo hàm trung tá, nói tiếng Việt giọng Huế. Họ quan
sát t́nh h́nh, thảo luận thời cuộc và kéo nhau đi ăn. Họ phải gọi
cửa, chủ tiệm mới mở cho vào. Vừa ăn, vừa nghe đài, theo sát chiến
sự, đánh đến đâu, quân ta vào đến Hàng Xanh, đánh đến Bộ Tổng tham
mưu… Khi quân ta tiến công đợt 2, ông cũng ngồi với viên đại tá
Thanh Tùng, một trong những sĩ quan chỉ huy chiến dịch phía quân
ngụy, theo dơi và viết tin tức theo từng bước tiến quân, làm chiến
lược, tổng hợp và báo cáo ra cho chiến khu t́nh h́nh địch phản kích
như thế nào. Với tư cách nhà báo chuyên về tin tức chiến sự, ông đă
được chứng kiến, theo dơi nhịp độ của các trận đánh.
Ông
kể lại: “Quân ta vô ban đêm. Một tổ đề kháng của địch gần Dinh Độc
Lập, chỗ Thủ Khoa Huân - Nguyễn Du bây giờ, thành ra quân ta bị kẹt
ở đó. Có một tiểu đội ngầm ở phía dưới Gia Định, máy bay nó bắn xả
xuống. Anh em gan dạ, chết thôi chứ không lên hàng. Tin tức về nhóm
anh Tư Hùng đánh Ṭa Đại sứ rất dũng cảm. Họ leo qua phía sau Ṭa
Đại sứ để vào bên trong, gặp phải một tay súng giỏi của nó nằm phục.
Ta súng AK phải nhô lên. Nó nằm, phục bắn anh em. Đó là tên đại tá,
đại tá George Jacobson có vợ Việt Nam, ở phía sau Ṭa Đại sứ. Chúng
điều động tụi bảo vệ bên trong. Anh em hy sinh hết, chỉ c̣n một
chiến sĩ ta bị thương, bị bắt, rồi được trao trả nhưng sau này anh
bị tai nạn giao thông chết. Tụi nhà báo Mỹ sang đây kiếm anh hoài
không được”.
Ông
cũng kể về các nhân vật chỉ huy của quân ta rất dũng cảm như ông Tư
Cang, cụm trưởng t́nh báo chiến lược và sau đó là chính ủy Sư 316,
hoặc ông Bảy Vĩnh cũng là một chỉ huy giỏi của quân ta. “Ông Tư Cang
cụm trưởng t́nh báo chiến lược và sau đó là Tham mưu trưởng Sư 316,
biết rất nhiều chi tiết của chiến dịch. Đợt 2 cũng ông. Măi đợt 3 sợ
lộ, trên mới rút ông ra”. Ông Ẩn cũng c̣n chứng kiến cảnh thẩm vấn
kẻ đầu hàng.
Từ
trước khi chiến dịch xảy ra, ông có nhiệm vụ đưa một người quân báo
của ta vào nội thành để quan sát mọi mặt. Dưới vẻ ngoài, họ là bà
con, bè bạn, đi xem phim, đi chơi các phố xá.
“Tôi dẫn vào xem các hăng phim Mỹ cho coi các cuộc hành quân của Mỹ,
để ông biết đại đội nó đi sao, cỡ tiểu đoàn nó đi sao. Nhờ chỗ tôi
thân quen nên coi được những phim tư liệu đó. Chúng tôi t́m hiểu
được cả kế hoạch bảo vệ thành phố, tâm lư dân chúng, các mặt binh
vận, dân vận. Đó là việc của ông. Tôi th́ phải sống b́nh thường, vẫn
đi làm việc. Chỉ có khác là đêm xuống, công việc văn, tôi quan sát
các chuyển động của địch như xe cộ nó chạy, chuyển quân. Tôi thường
lái chiếc xe quen thuộc của tôi, trên có con bécgiê, đi ṿng ṿng
quan sát thành phố”. Ông đă dẫn cả người quân báo “đi xem” Sở Thú.
Họ coi ḍ máy, lái phía sau nổ điếc tai. Đi hóng mát chơi bằng đ̣
nhỏ như vậy ông mới có thể chỉ cho người quân báo thuộc trong ḷng
một cái “bản đồ”. Chỉ huy nó nằm ở đâu. Quân ta sẽ vô hướng nào. Bảo
vệ của nó có mấy lớp, cái nào tại chỗ, cái nào di động. Đi đường thế
nào…
Ông cũng không quên những chi tiết vui
của cuộc đi quan sát ấy. Người quân báo ở vùng giải phóng ra, cứ yên
trí là khi nào tấn công vào thành phố, sẽ phải lấy tiền ra cho cách
mạng. Ông chăm bẵm nghiên cứu kho bạc. Ông Ẩn kêu lên: “Ở đó kho bạc
nhưng không có nhiều tiền đâu. Trời ơi ở đó nó chỉ phát lương thôi.
Tiền nó lấy ở Ngân hàng Quốc gia. Tôi dẫn ông vô chỗ mấy đàn em của
tôi ở kho bạc, giải thích cho ông tiền bạc chi sao… Mà muốn lấy tiền
làm quỹ cho cách mạng, sao không nghĩ tới ṭa án. Ở đó mới lắm tiền,
lắm ṿng vàng, vật chứng của những vụ ăn cướp, buôn lậu đang chờ xét
xử”.
Người quân báo c̣n được anh bạn Ẩn dặn là khi tấn công vào kho bạc
hoặc ngân hàng, nhớ đem theo mỏ hàn. “Nhưng đó là việc của ổng. Làm
những việc đó không phải nhiệm vụ tôi”. Ông Ẩn kết thúc những chi
tiết hiếm hoi của cuộc chuẩn bị cho chiến dịch. Phần việc của ông là
thu thập và phân tích chiến lược.
NGUYỄN THỊ
NGỌC HẢI
(c̣n
tiếp)
Quay lại phần đầu |