|
Chân dung Phạm Xuân Ẩn - Kỳ 6: B́nh phong không phải
là vỏ...
Một mối hoài nghi, một câu hỏi ṭ ṃ
nhất mà giới báo chí phương Tây vẫn c̣n hỏi ông Ẩn. Đó là câu hỏi
của Morley Safer: “Họ có yêu cầu anh bịa đặt tin trên báo Time không?
Chữ mà người ta thường dùng là “đưa tin thất thiệt”. Ông Ẩn trả lời:
“Không. Họ đủ khôn ngoan để
thấy rằng loại tin ấy dễ bị phát giác. Họ dặn đi dặn lại tôi là
không làm bất cứ điều ǵ có thể phương hại tới công tác”.
Họ đây là phía Cách mạng. “Công
việc khởi đầu một cách thực sự vào năm 1960 khi ông Ẩn làm việc cho
hăng Reuters. Lúc đó ông đă mang quân hàm trung đoàn trưởng, nhưng
thực ra chưa bao giờ ông mặc quân phục, chưa bao giờ mang súng. Có
lẽ cây súng của ông là cây viết và một cái đầu cùng con tim của
người chiến sĩ. Trong những năm làm việc cho báo Time, ông đă thăng
quân hàm đại tá” - Nhà báo nước ngoài viết vậy.
Trong căn pḥng có vẻ hỗn độn nhưng
sạch sẽ và đầy sách vở, không có “mùi bùn tỏa ra từ chồng sách báo
đang từ từ mục trong cái khí hậu ẩm thấp của Á châu” như lời của nhà
báo phương Tây miêu tả. Ông Ẩn vẫn sống trong phong cách của một
người nghiên cứu và biết dung ḥa với tuổi tác ngày càng cao của
ḿnh. Công việc bận rộn suốt ngày, chỉ ngồi ở căn pḥng khách, ta có
thể tưởng tượng ra khối lượng công việc của ông. Bể cá phải thay
nước thường xuyên. Những lồng chim treo đầy cửa, đặt trên kệ. “Con
này 10 năm rồi đó” - ông chỉ về phía con chim quư và dẩu môi ra
huưt sáo chẳng ngần ngại, như ông và chú chim kia vẫn thường nói
chuyện cùng nhau. Dưới mắt tôi, con chim nhỏ xíu chỉ bằng quả chuối
ngự kia, thật “đáng sợ”: Để cho nó được sạch sẽ và no nê cất tiếng
hót, chủ nhân phải hầu hạ nó nhiều công lắm!
V́ sao ông chọn nghề báo, và giữa nghề
báo thực sự với công việc của một sĩ quan t́nh báo, hai việc đó liên
quan nhau thế nào? Làm thế nào để đúng như ông nói - Chỉ huy của ông
luôn dặn đi dặn lại là đừng làm ǵ phương hại tới công tác của một
nhà báo.
“B́nh
phong để hoạt động không phải là cái vỏ, không phải là sự đội lốt
trá h́nh, đó không phải sự ngụy trang bên ngoài. Phải thực sự sống
bằng nghề đó một cách trong sạch - Sống măn đời nghề đó mới mong
tiếp cận được mọi điều. Đó là cả một nghệ thuật sống. Nội cái đó
không thôi cũng đă là cả một cái luận án.”
Ông
lấy thí dụ Graham Greene (tác giả cuốn
The Quiet American -
Người Mỹ trầm lặng)
hết làm t́nh báo trở thành nhà tiểu thuyết. Nếu không là một người
trong giới trong nghề, nếu chỉ là sự ngụy trang bên ngoài, sao ông
có thể trở thành một tiểu thuyết gia.
“Người muốn tạo ra phải ở trong giới đó - Sống măn đời với nghề.”
Theo ông, có ba nghề quan hệ rộng nhất,
có lợi cho công việc của t́nh báo, đó là luật sư, bác sĩ, giáo sư.
“Thật
ra, báo chí rất dễ bị nghi. Cách cả cây số có mùi nó rồi. Cứ nghi là
chắc. Nó chuyên phủ định, Negative, moi móc cái tiêu cực. Xă hội lúc
đó giàu và quyền thế là thiểu số. C̣n đông số nghèo khổ ,uất ức sẵn.
Nghề này cần đổ cái tiêu cực của đám quyền thế đó ra. Và người làm
việc đó là anh nhà báo”.
Ông
như người phân tích kinh tế, lấy h́nh ảnh chia cái bánh:
“Sản xuất ra ít, nhu cầu nhiều,
th́ bánh chia thế nào. Dân nghèo đa số chỉ được miếng bánh nhỏ. Ức
hoài. Kư giả viết thường bám vào những quan tâm của đa số đó. Tờ báo
nhiều người đọc mới có quảng cáo. Một trang một kỳ mấy chục ngàn đô.
H́nh b́a báo tuần là 50 ngàn đô. Đó là giá ngày xưa. Nay mắc hơn
nhiều”. Ông giải thích: Đó là lư do v́ sao an ninh
“theo” kư giả trước. Bởi dù nếu không làm t́nh báo, chỉ làm một
phóng viên chuyên nghiệp cũng moi móc tin. Nhưng nghề nào cũng phải
đạt tới mức chuyên nghiệp và phải có lương tâm nghề nghiệp.
Nghề dễ chọn làm nghề để hoạt động là
luật sư, bác sĩ, nhà giáo, “kể như tính mạng bệnh nhân giao cho bác
sĩ”; giáo sư không bao giờ dạy con ḿnh làm bậy, do đó được phụ
huynh tin cậy. C̣n luật sư, nhất là căi án h́nh sự thường bênh vực
được người yếu thế, oan ức. Về cái nghề luật sư này, ông Ẩn có câu
chuyện tiêu biểu của người em ông, sau này là một vị đại biểu Quốc
hội khóa VIII của tỉnh Cần Thơ.
“Thời kỳ ṭa án xử
bà Huỳnh Tấn Phát, ṭa chỉ định em tôi, luật sư mới ra trường lúc đó
đứng ra bênh vực. Nó theo vụ án tới cùng. C̣n nếu là tiền bao nhiêu
đi nữa, nếu biết án giết người là nó từ chối. Lương tâm nghề nghiệp
nó dạy vậy.”
Nếu
coi b́nh phong chỉ là thứ nghề giả tạo mà không giỏi thật sự, không
làm nghề thật sự th́ “chết như không”. Ông Ẩn vẫn c̣n nhớ chuyện của
một điệp viên đóng vai cố vấn cho Nguyễn Chánh Thi lúc đó là tư lệnh
quân đoàn. Một sĩ quan cao cấp bên an ninh đối phương có quan hệ khá
thân, một hôm bảo Ẩn: “Toa làm cho báo Mỹ phải cẩn thận nhá. Ông
Sáu Già là Việt Cộng đó (Sáu Già là một điệp viên từ Bắc vào làm cố
vấn cho tướng Thi). Phải cẩn thận đó nghe. Toa có tính tốt, moa nói
cho toa kiểm tra coi chừng”.
V́
sao sĩ quan an ninh này biết ông Sáu đó là Việt Cộng? Viên sĩ quan
này vẫn không hề biết Ẩn cũng là một điệp báo Cộng sản. Ông ta vẫn
nghĩ Ẩn chỉ là một phóng viên giỏi của báo Mỹ. C̣n Ẩn, cũng không có
cách nào để giúp v́ nguyên tắc bí mật hoàn toàn. Ẩn chỉ rút ra bài
học nghề nghiệp từ ông Sáu Già đó. “Moa biết là v́ để ư thấy hễ ai
quan trọng nói chuyện với ông Thi, ông Sáu thế nào cũng ngồi ở
giường phía trong bức b́nh phong”. Viên sĩ quan nhận xét vậy, rồi
xui ông Ẩn “Toa cứ thử vào phỏng vấn tướng Thi mà coi. Nó ngồi nghe
đó. Có kư giả ngoại quốc là nó cho có chuyện quan trọng, thế nào
cũng ngồi nghe”. Ông Ẩn thử làm, y như vậy. Ẩn dẫn kư giả nước ngoài
vào phỏng vấn tướng Thi và thấy cảnh đó diễn ra thật. Sau đó, Mỹ
giao cho t́nh báo kiểm tra ông Sáu. Ông Ẩn biết được cách kiểm tra
của họ là do “đàn em” thân tín của ông, chính là người được phân
công kiểm tra.
Cách
kiểm tra ra sao? “Tôi sẽ dẫn thằng học tṛ lại v́ ổng nói ổng là
giáo sư trung học dạy toán ở bên Campuchia về. Mang thằng học tṛ
lại, nói ngày mai thi rồi có bài toán bí quá nhờ giảng hộ”. Hắn đă
làm như thế thật, và ông Sáu đă không giải được bài toán lớp bảy.
“Sau này ông Sáu đă bị giặc bắt và ông Thi bị đưa đi Mỹ lưu vong”.
“B́nh
phong phải là một cái nghệ thuật, phải sống thật với nghề, phải
giỏi, không thể ghép vô đóng giả được. Bác sĩ giỏi cứu được người
bệnh, mới có quan hệ thân được”.
Trở
lại sự nh́n nhận thời cuộc lúc đó, ông Ẩn cho rằng t́nh báo của các
nước đều đi theo kiểu “ăn sâu trèo cao” nhưng thực tế cho thấy lên
cao chừng nào th́ lại có sự hạn chế chừng đó. Lên không phải dễ,
nước nào cũng vậy. Phải có một nghề phù hợp với mục tiêu đối phương.
Đời
ông đă từng biết câu chuyện thực tế về việc “đánh vô” không hề dễ
dàng. Khi kư Hiệp định Genève, đất nước tạm chia đôi. Âm mưu của Mỹ
là không thực hiện tổng tuyển cử thống nhất đất nước như Hiệp định
đă ghi. Trong số những người di cư vào Nam, có hai thanh niên trẻ
được cách mạng đào tạo. Con đường của họ là phải học hành thành sĩ
quan chuyên nghiệp thực sự. Bao giờ thành tài, họ sẽ được giao nhiệm
vụ sau. Hai thanh niên ráng học giỏi, được sang Mỹ đào tạo quân sự.
Trong khi đó, có một cán bộ ngoài Bắc vào nắm t́nh h́nh và bị bắt
khi chưa ổn định. Bị tra tấn dă man, ông đă khai ra kế hoạch đào tạo
hai chàng trai nọ. Người t́nh báo bị bắt lẽ ra phải tự tử nếu chịu
không nổi, v́ nguyên tắc của địch là đánh cho tới khi khai. Khai ít
đánh cho khai nhiều, khai nhiều rồi đánh nữa cho khai hết. Ai c̣n
sống được là mừng. Có người bị giặc chích thuốc cho lên cơn thần
kinh, bị ám ảnh ma quỷ bóp cổ để khai những ǵ c̣n nằm trong tiềm
thức. Có thể nói đó là sự thử thách quá giới hạn của sức người. Sống
th́ thân tàn ma dại. Chính quyền ngụy không đủ phương tiện tra khảo
th́ chỉ dùng đ̣n đánh dữ. Ông cán bộ này chưa được huấn luyện kỹ.
Một thử thách nữa là t́nh báo đảng viên lại có quy định giữ trọn khí
tiết, không được tự tử, thế mới khổ thân.
Là một
người được coi như một chuyên gia, ông Ẩn được phép quan hệ với nhân
viên Quân ủy Trung ương ngụy, mặc dù lúc đó ông là chuyên viên ăn
lương Phủ Tổng thống. Ông được tin cậy tới mức Điều lệ của Đảng Cần
lao cũng đưa ông sửa và góp ư. Ông Đỗ Mậu (mà người ta gọi chệch là
ông Đổ Máu - ông ta là đại tá giám đốc An ninh Quân đội) hỏi ông Ẩn:
“Hai thằng này tính sao?”. “Khổ quá. Việt Cộng nó ghê gớm. Bây giờ
kêu hai thằng đi học đó về, bắt xác nhận có việc đó. Chứ tụi nó mới
đi học, đă hoạt động ǵ đâu. Cho đối chất chúng cũng biết ai đâu mà
nhận mặt. Ra ṭa cũng không kết tội được v́ chúng chỉ đi học thôi,
chưa hoạt động, đâu có tội ǵ”. “Thế hai thằng đó nó phải làm ǵ?”
“Bắt xác nhận”. “Xác nhận xong làm ǵ?” “Đuổi nó ra khỏi quân đội.
Bởi khi nhận việc, chúng nó tuổi vị thành niên”.
Việc
diễn ra y như rằng, hai thanh niên kia bị gọi về nước tạm để kiểm
tra thẩm vấn và sau cho ra khỏi quân đội. Câu chuyện cho thấy cài
người khó như thế nào. Tạo b́nh phong từ nguồn đến vậy rồi mà c̣n
hỏng. Ông Ẩn nhận xét và nhớ lại như đang b́nh luận một câu chuyện
cũ. Trong buổi chiều thanh b́nh ở một thành phố mà mối quan tâm của
tất cả dân chúng là hối hả làm ăn, th́ câu chuyện xa xưa này nghe
khó cảm nhận được hết.
Theo
câu chuyện của ông, thời cuộc lúc đó hiện ra trong lời vắn tắt mà
rất khốc liệt. Sau những năm 1957-1958, các lưới t́nh báo của ta bị
bắt hết. Dương Văn Hiếu cảnh sát đặc biệt Miền Trung dưới thời Ngô
Đ́nh Cẩn rất có kinh nghiệm nắm rơ hoạt động của ta. Chính ông Mười
Hương, chỉ huy của ông Ẩn, cũng bị bắt trong thời gian đó. “Tôi đang
học ở Mỹ - ông Mười Hương giữ được khí tiết, không khai ra nên tôi
an toàn”. Ông Ẩn nói rất kỹ về nỗi khó khăn của việc tạo vỏ bọc, của
b́nh phong. Chính Mỹ dạy về nghề t́nh báo này kỹ lắm. Phải bí mật
tuyệt đối. Họ dạy rằng khi nói chỉ một chuyện mật với một người khác
th́ phải coi là 11 người biết, c̣n nói với 3 người là 111 người
biết.
Việc
giữ bí mật quan trọng tới mức nếu một điệp viên được quá 3 người chỉ
đạo là phải đổi sang b́nh phong khác. Tạo b́nh phong hoạt động cho
một điệp viên rất khó và đ̣i hỏi nhiều thời gian, công phu và nghệ
thuật.
Cách
rất tốt là điệp viên đó phải đạt được tới mức trở thành chính khách,
các giới đều t́m đến tham khảo ư kiến.
“Giới quân sự cũng chạy tới. Bên kinh tế cũng qua hỏi. Nhưng không
phải dễ đưa ra lời nhận định. Khi đă được coi như chính khách rồi
th́ phải hết sức khách quan khi phân tích t́nh h́nh, đóng góp được
những ư kiến có giá trị”. Có người được thăm ḍ để chuẩn
bị vào chức bộ trưởng, cũng tới hỏi, nhờ phân tích xem có nên nhận
không, sẽ gặp khó khăn thuận lợi nào. Thậm chí có người sắp tiếp
giới báo chí cũng tới hỏi ông Ẩn xem “Có nên tiếp thằng này không.
Nó sẽ hỏi ǵ. Trả lời thế có được không”.
Ông Ẩn
c̣n nhớ có một người là tiến sĩ toán học, tốt nghiệp bên Tây về, bạn
của bộ trưởng giáo dục nên được chỉ định làm giám đốc Trung học. Vị
tiến sĩ này về nhận việc thấy nội bộ nơi ḿnh làm lại đang có chuyện
không hay với Phủ Tổng thống. Hai bên mâu thuẫn, và tất nhiên là cơ
quan đó bị Phủ Tổng thống “đánh”. Hoảng quá, vị tiến sĩ cũng t́m đến
Ẩn, “tay nhà báo chuyện ǵ cũng biết”. “Nó đánh nhau, moa ở giữa sợ
bị đạn. Có cách nào giúp không”. Vốn rất quen biết Phủ Tổng thống,
ông t́m đến người phụ trách. Câu chuyện thân mật đă giải quyết vấn
đề thật nhẹ nhàng: “Nè, tôi có người bạn mới về làm giám đốc đó, ông
nội! Nhắn biểu đàn em cho nó yên được không?”. “Không dính dáng
chính trị phải không?” “Ừ. Nếu được th́ ra lệnh đàn em đừng động đến
bạn tôi, tội nghiệp nó!”
Ở
đời phải giúp đỡ người khác, giúp rất nhiều. Ông Ẩn c̣n có cả núi
kinh nghiệm giúp cả mấy cô gái “ăn sương” thường bị nhân viên bảo vệ
thuần phong mỹ tục (tiếng Pháp gọi là agents - de - moeurs) hỏi thăm.
Từ việc to đến việc nhỏ, chẳng có việc ǵ lường trước được. Đôi khi
t́nh thế xoay chuyển đạt kết quả bất ngờ, dựa vào những ứng xử mang
đạo lư chứ chẳng phải bùa phép ǵ đặc biệt. Ngày đó, luật sư Nguyễn
Hữu Thọ có cô con gái yêu một người Mỹ. Vốn thù luật sư theo kháng
chiến nên chính quyền Sài G̣n lúc đó định làm lớn việc này ra bôi
nhọ thanh danh ông. Viên trung tá cảnh sát nói dự định sẽ bắt người
con gái đó ra xử tội. Lư do là “vi phạm thuần phong mỹ tục” v́ chứa
người Mỹ trong nhà khi chưa kết hôn và không khai báo với cảnh sát.
Nghe được dự định này, ông Ẩn cản: “Đừng làm vậy. Hạ sách. Con ổng
tự do. Bôi nhọ không được đâu. Người ta hy sinh cả gia đ́nh đi vô
chiến khu, đâu có mang con theo đâu mà quy trách nhiệm ổng. Ổng là
trí thức lớn có uy tín, bôi nhọ kiểu đó không được đâu, lại ḷi ra
nhà nước quốc gia hành động bần tiện. Mà làm như vậy th́ cũng là bôi
nhọ luôn cả thằng Mỹ nữa”.
Những lời hợp lư và tỏ rơ ứng xử khôn
ngoan ấy đă ngăn không cho việc xấu xảy ra. Hơn thế nữa, qua cách
ứng xử ấy, những kẻ đang tính mưu mô bẩn thỉu c̣n thấy ở ông Ẩn một
nhân cách trí thức biết tự trọng. Lời khuyên ấy giúp họ tránh được
những cư xử sơ hở, ngu ngốc, nếu không, họ đă trở thành người bị chê
trách. Những lợi ích như thế, qua nhiều thử thách lớn nhỏ của cuộc
sống, khiến Ẩn được yêu kính và tin cậy. Ở đời phải giúp rất nhiều
mới mong có quan hệ tốt, sự tin cậy và giúp đỡ lại. Không phải là
trả nợ ngang giá, mà nhiều khi ông được giúp hoàn thành những nhiệm
vụ to lón liên quan đến vận nước…
Đang nói chuyện về cái b́nh phong, cái
vỏ bọc nghề nghiệp, ông Ẩn phải ngừng câu chuyện để nghe điện thoại.
Không rơ câu chuyện của ông với ai đó, liên tưởng tới câu chuyện bỏ
dở, ông buông máy điện thoại để tiếp tục cái ư nghĩ liên quan tới
lối ứng xử mà ông suốt đời tuân theo.
“Ông bạn này người Hoa, 70 tuổi, bạn tốt. Cuộc sống ở đời có hai cái:
thứ nhất là quan tâm đến người khác. Thứ hai là phải tranh thủ chơi
với người bạn tốt, dù cho người xấu có nhiều, càng ngày càng xấu.
Phải làm bạn thật t́nh cho hết cuộc đời. Đời thành công cũng nhờ hai
cái đó”.
(c̣n
tiếp)
NGUYỄN THỊ NGỌC HẢI
Quay lại phần đầu |