|
Lời ngỏ: Chuyển
Luân nhận được bài viết của bạn đọc thường xuyên TĐH, mặc dù có
những điểm chúng tôi không đồng thuận với tác giả, nhưng nội dung
của tác giả nêu là đáng suy nghĩ, xin giới thiệu cùng bạn đọc.
Chuyển Luân
Ngựa
non háu đá
Trần Đ́nh Hoàng
Cứ đến tháng 11 hàng năm th́ lại có
một vài tiếng nói ca ngợi công đức của Ngô Đ́nh Diệm, một nhân vật
mà những người ca ngợi gọi một cách tôn kính là “Ngô Chí Sĩ”. Chí sĩ
như thế nào và ra sao th́ không biết, nhưng ông Diệm được đại đa số
người Việt nhớ đến như là một người độc tài trong chế độ gia đ́nh
trị, và kỳ thị Phật giáo. Dưới triều đại nhà Ngô (dân gian người ta
hay nói như thế), đă có biết bao nhiêu Phật tử hy sinh, biết bao
chiến sĩ cách mạng yêu nước phải bỏ ḿnh qua chính sách giết người
man rợ bằng máy chém lê qua những vùng nông thôn ở Nam Việt Nam. Ngô
Đ́nh Diệm và hai em ông ta là Ngô Đ́nh Nhu và Ngô Đ́nh Cẩn đă phải
trả giá quá đắt cho sự tàn bạo của chế độ.
Ấy thế mà ngày nay vẫn có người sùng
kính Ngô Đ́nh Diệm, không tiếc lời ca ngợi “công đức” giết người của
ông! Họ viết hồi kư, viết báo, thực hiện chương tŕnh phát thanh,
truyền h́nh để nói về những việc làm của ông, mà người đọc và nghe
không cần theo dơi cũng biết được đoạn kết luận nói ǵ. Thậm chí, ở
vài nhà thờ công giáo Việt Nam ở Úc c̣n tổ chức vinh danh họ Ngô.
Tuyệt đại đa số những người này là những người có tuổi theo đạo Công
giáo, hay những người từng mang ơn của gia đ́nh họ Ngô như Lâm Lễ
Trinh, Tôn Thất Thiện, Tú Gàn (Nguyễn Cần) v.v… Nhưng thỉnh thoảng
cũng xuất hiện vài cái tên nhỏ hơn thuộc loại “hậu duệ” trong những
“fan” của Diệm, và một trong những người đó là Trịnh Hội.
Mới đây,
Hội viết trên website chương tŕnh tiếng Việt của đài BBC than
phiền rằng chính quyền Việt Nam ngày nay không lo ǵ đến ngôi mộ của
anh em ông Diệm, để cho mộ của anh em ông Diệm không tên không tuổi.
Mượn gió bẻ măng, Hội quay sang bàn chuyện chính trị và lên tiếng ca
ngợi những người mà họ tự xưng là “nhà dân chủ”. Một cậu trẻ tuổi,
lớn lên ở Úc, đọc không nhiều, hiểu chưa thông mà dám bàn mấy chuyện
lớn, kể ra Hội cũng là một loại người can đảm.
Vài người viết thư khen
Hội viết hay, ngưỡng mộ Hội trong vai MC của trung tâm ca nhạc Asia
ở Bolsa. Nhưng h́nh như những người này chỉ khen để mà khen, chứ
chẳng suy nghĩ kỹ lời khen của họ có chính xác hay không. Thú thật,
tôi thấy Trịnh Hội quá tầm thường, tầm thường từ lời ăn tiếng nói
cho đến ư tưởng. Chắc chắn là tầm thường hơn cô vợ xinh đẹp Nguyễn
Cao Kỳ Duyên của Hội. Và coi qua ai cũng biết Hội làm MC cũng chẳng
qua là một sự “núp váy vợ” của ḿnh, chứ tài MC của Hội th́ khỏi nói.
Nh́n những điệu bộ đầy kịch tính, những câu đùa cợt vô duyên và nhạt
nhẽo, những câu nói đầy chất sáo ngữ của Trịnh Hội và thầy của cậu
là Việt Dzũng và Nam Lộc trên các DVD của Asia làm nhiều người phải
nôn ói và nhanh chóng nhấn nút Fwd (tua qua).
Trịnh Hội đặt vấn đề mộ phần của Ngô
Đ́nh Diệm bị bỏ hoang, nhưng Hội lại không hỏi mộ của Ba Cụt (Lê
Quang Vinh), người bị chế độ Ngô Đ́nh Diệm xử tử, có được Ngô Đ́nh
Diệm lo lắng chu đáo không? Nếu Trịnh Hội thật sự quan tâm đến lịch
sử th́ cậu có thể t́m câu trả lời bằng cách hỏi vợ của Ba Cụt hiện
đang ở Mỹ. Nhưng thật ra, Trịnh Hội đâu có quan tâm đến lịch sử; cái
mà cậu quan tâm là mượn câu chuyện để xuyên tạc chế độ hiện hành ở
Việt Nam mà thôi.
Nhưng những khiếm khuyết trên là thể
hiện tŕnh độ văn hóa (có thể uốn nắn được theo thời gian), điều
đáng chê là Hội đă nhiễm thói gian dối của những kẻ lưu vong hành
nghề chống Việt Nam. Hội cho biết cậu “t́m
được ra ngôi mộ của cố tổng thống Ngô Đ́nh Diệm với mộ bia cho đến
nay vẫn không được khắc tên, ghi tuổi.”
Từ nhận định đó, Hội bắt đầu cao giọng lên lớp rằng chính quyền Việt
Nam không tôn trọng lịch sử. Bỏ qua lối hành văn lủng củng (“t́m
được ra”), chúng ta thấy Hội đă nói sai ngay từ đầu. Sự thật là vào
thập niên 1980 theo chương tŕnh qui hoạch đô thị mới, mộ của Ngô
Đ́nh Diệm và Ngô Đ́nh Nhu đă được dời khỏi nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi
ra nghĩa
trang Lái Thiêu (thuộc tỉnh B́nh Dương), được. Mộ ông Ngô Đ́nh Cẩn (trước
đây ở nghĩa trang Tân Sơn Nhất) và mẹ ông là bà Phạm Thị Thân cũng
được dời về nghĩa trang Lái Thiêu và tọa lạc một dăy với mộ hai anh
em ông Diệm - Nhu.
Báo VietNamNet c̣n cho biết “Mộ bà Phạm Thị Thân nằm ở giữa,
mộ hai ông Diệm, Nhu hai bên. Cách mộ ông Nhu một quăng là mộ ông
Cẩn. Trước đây, theo yêu cầu của gia đ́nh, mộ không đề tên, mà chỉ
đề ‘mẫu’, ‘huynh’, ‘đệ’. Sau, theo đề nghị của một số người, trong
đó có Việt kiều về thăm, mộ được đề đích danh.” Báo VietNamNet
c̣n viết thêm: “Bởi hai ngôi mộ của anh em Ngô Đ́nh Diệm không có
nét dị biệt: nằm sệt đất như trước, mà được xây cao ráo như bao ngôi
mộ khác. Cỏ xung quanh được dọn sạch, mộ nhẵn bóng, rêu xanh chỉ có
thể đóng thành những vệt mỏng manh trong những kẽ bê tông mà bàn
chải không len vào được.”
Sự gian dối
của Hội c̣n được ban Việt ngữ đài BBC ủng hộ. Khi một độc giả viết
thư phàn nàn về sự thiếu trung thực trong bài viết của Hội và chứng
minh rằng mộ hai ông Diệm – Nhu được đề tên đàng hoàng, th́
BBC/Vietnamese chẳng những không đính chính, mà c̣n dán lên website
của họ một h́nh cũ và cho rằng đó là một bằng chứng mộ hai ông vẫn
chưa có tên. Dù biết rằng BBC/Vietnamese là một đại lư truyền thông
có chủ trương chống Việt Nam, nhưng thái độ thách thức dư luận và
cách làm việc của họ cho thấy họ là một nhóm người quá nhỏ và thấp.
 |
 |
|
H́nh
của BBC/Vietnamese với chú thích “Ngôi mộ của cố tổng thống
Ngô Đ́nh Diệm hiện nay”. Nguồn: BBC/Vietnamese, truy nhập
ngày 4/11/06. (nêu trên). |
H́nh của Vietnamnet với
chú thích “Anh Mâm chia nắm nhang cắm trước mộ ông Ngô Đ́nh
Diệm”. Nguồn:
http://vietnamnet.vn/psks/2005/08/480325, Truy nhập ngày
4/11/06. |
Hội tự nhận ḿnh là một tên “Việt kiều lai căng”. Lai căng, theo từ
điển tiếng Việt, là kẻ có pha tạp nhiều yếu tố ngoại lai, sống sượng,
trở nên lố lăng. V́ lố lăng và ngoại lai, cho nên Hội không ngại lớn
tiếng cho rằng trong xă hội Việt Nam “Ai
ai cũng phải luồn lách, khi nhấn ga vượt đèn, khi thắng gấp, hoặc
đôi khi phải dừng hẳn lại nhường cho người lấn đường. Người nào luồn
lách càng hay sẽ càng đến đích mau hơn.” Không hiểu Hội hiểu cụm từ
“luồn lách” là ǵ, nhưng có lẽ Hội muốn mắng xă hội Việt Nam thiếu
thành thật. Nếu thế th́ Hội đă chửi chính ḿnh, bởi v́ Hội cũng là
một kẻ luồn lách mà thôi. Không những luồn lách mà c̣n luồn cúi.
Luồn cúi để được trung tâm Asia, một trung tâm chống Việt Nam, trưng
dụng; luồn lách để được làm chồng cô Nguyễn Cao Kỳ Duyên và mượn tên
ông bố vợ để có chút tiếng tăm, luồn lách để được về Việt Nam 6 lần
lén lút quay h́nh quê hương và làm phim chửi quê hương.
Thật ra, cụm từ “luồn lách” mà Hội
dùng cho đồng bào ở Việt Nam là không đúng, phải nói là tuân theo
luật chơi th́ đúng hơn. Xă hội nào, kể cả xă hội Mỹ mà Hội đang sống,
cũng có luật chơi riêng. Chẳng hạn như ở Mỹ, Hội phải lái xe bên tay
mặt (thay v́ bên tay trái ở Úc, nơi mà Hội trưởng thành trước đây),
Hội không thể lén lút chụp h́nh những địa điểm quân sự, Hội phát
biểu ủng hộ khủng bố là bị đi tù, vân vân. Chẳng hạn như khi làm
việc dưới trướng của trung tâm Asia, Hội phải tỏ ra ḿnh chống cộng,
phải tỏ ra ḿnh là đứa con tốt của Chúa Giêsu, phải tham gia cùng
những tên khủng bố chống phá Việt Nam, phải theo luật giang hồ lưu
manh của xă hội chính trị phường tuồng Bolsa, vân vân. Đó là luật
chơi mà Hội phải tuân thủ theo. Chỉ có khác là đồng bào bên Việt Nam
tuân theo luật chơi để cho Việt Nam an toàn hơn và phát triển hơn,
c̣n luật chơi mà Hội đang sống trong đó là luật chơi với bản chất
chống phá Việt Nam.
Hội là một kẻ đang hành nghề xuyên tạc
chống Việt Nam. Nh́n qua những chương tŕnh của trung tâm mà Hội
đang làm chúng ta dễ dàng thấy đó là những chương tŕnh đội lốt ca
nhạc nhưng bản chất chống Việt Nam. Những kẻ đứng đằng sau của
chương tŕnh đẩy bộ mặt của Hội ra trước công chúng, mớm cung cho
Hội thốt lên những câu chữ hằn học, hận thù, xúi bẩy Hội kêu gọi
giật dậy cái lá cờ ba sọc đă “chết” từ hơn 30 năm qua. Họ c̣n cung
cấp tiền bạc để Hội về Việt Nam lén lút liên lạc với những phần tử
mà họ tự gọi là “nhà dân chủ”. Tưởng ḿnh là “anh hùng”, Hội thừa
thắng xông lên nói càng, nói dại, và lên giọng dạy đời thanh niên
Việt Nam. Hội cho rằng “sự hiểu biết của người dân Việt Nam vẫn bị
kiểm soát chặt chẽ không được khuyến khích mở rộng trong tương lai”.
Đúng là nói cho lấy có lấy được để lấy ḷng những ông chủ của Hội!
Sự thật là ở Việt Nam chẳng ai cấm đoán hay kiềm chế sự hiểu biết
của người dân, v́ làm sao có thể kiềm chế sự hiểu biết trong thời
đại thông tin toàn cầu này? Chẳng lẽ Hội không có mắt để thấy sự
phát triển của ngành viễn thông và internet ở Việt nam? Chẳng lẽ Hội
không có lư trí để nh́n thấy thanh niên Việt Nam đang cố gắng học
hỏi và vươn ḿnh nắm lấy công nghệ tiên tiến?
Hội có một người bạn đời vừa lớn tuổi
vừa thông minh và sắc sảo là Nguyễn Cao Kỳ Duyên, nhưng h́nh như Hội
chẳng học được ǵ từ vợ cả. Cô Kỳ Duyên thông minh bao nhiêu th́ Hội
dù có tri thức th́ lại lú lẫn bấy nhiêu. Ôi, thật là tiếc cho cô Kỳ
Duyên phải có một tấm chồng như Trịnh Hội.
Hội hỏi “biết đến bao giờ đa số người
dân Việt Nam mới hiểu rơ được những quyền lợi và trách nhiệm của
chính họ đối với đất nước” Xin thưa rằng người dân Việt Nam rất ư
thức được quyền lợi và trách nhiệm của ḿnh: đó là bổn phận phải giữ
ǵn anh ninh quốc gia và làm cho quê hương chóng phát triển để sánh
vai cùng năm châu bốn biển. V́ ư thức được an ninh quốc gia, cho nên
những kẻ lai căng chống Việt Nam như Trịnh Hội phải bị ngăn ngừa
không cho vào Việt Nam gây rối.
Hội c̣n làm bộ khoe khoang rằng ḿnh
có đọc sách bằng cách trích dịch câu nói của Einstein “learn from
yesterday, live for today, and hope for tomorrow” (mà Hội dịch sai
là “học từ quá khứ để sống cho hiện tại và ước mơ cho tương lai” và
viết tiếp một câu văn chẳng liên quan với câu nói của Einstein!).
Vâng, Einstein nói đúng: phải học từ ngày hôm qua, sống cho ngày hôm
nay, và hy vọng cho ngày mai. Học ngày hôm qua là học lịch sử bi
hùng của đất nước ta, để chúng ta không phải một lần nữa bị cai trị
bởi những tên ngoại bang, kể cả tôn giáo ngoại bang, để đất nước ta
không c̣n bóng dáng của những tên lai căng. Sống cho ngày hôm nay là
kiến tạo một cuộc sống an lành, sung túc, là cống hiến cho quê hương
và đồng bào. Hy vọng cho một ngày mai quê hương ḿnh sẽ sánh vai
cùng các nước tiên tiến khác trên thế giới.
Trịnh Hội bày tỏ nỗi buồn cho quê
hương khi thấy người dân c̣n cực khổ quá mà Hội th́ lại bó tay. Thật
ra, với chút kiến thức chuyên môn Hội có thể giúp đồng bào ḿnh (mà
thực sự Hội đă làm cho một số đồng hương bị kẹt ở Phillippines)
nhưng Hội không làm chuyện đó nữa mà lại chọn cho ḿnh một mặt trận
khác: mặt trận chống Việt Nam và biến ḿnh thành một tên lai căng
như Hội thú nhận. Chính sự lựa chọn đó đă biến Hội thành một kẻ ngu
si đáng thương. Thời gian là liều thuốc nhiệm mầu. Hy vọng rằng thời
gian sẽ đem lại cho Trịnh Hội một cơ hội để làm một người thanh niên
Việt Nam tử tế, ít ra như Hội đă làm được một phần cho kiều bào ở
Phi. |
|