|
Bên
Thầy Măn Giác - những ngày ngắn ngủi không thể nào quên
Nguyễn Đắc Xuân
Suốt
tuần qua, tâm tôi lo lắng chuyện mẹ già 95 tuổi bị ngă chấn thương
cột sống phải nằm một chỗ ở Đà Lạt, thân lại bệnh đi lại nhiều mệt
mỏi, nhiều khi phải uống thuốc giảm đau. Tối hôm 15-10-2006, tại TP
HCM, mở e-mail ở nhà con gái được tin Thầy Măn Giác vừa thị tịch ở
Los Angeles vào lúc 7 giờ 55 ngày 13-10-2006, tôi hết sức bàng hoàng.
Tôi điện thọai cho nhà tôi ở Huế biết, nhà tôi kêu lên :"Mô Phật,
mới nghe anh Ch.Th. - đệ tử của Thầy vừa về Huế nói Thầy đă khá hơn,
hồi tháng 5 -2006 anh ghé thăm Thầy ở Bệnh viện Good Samaritan kia
mà ! Như thế làm sao sắp đến anh c̣n được gặp Thầy nữa ?" - "Chuyện
sinh kư, tử qui ai mà biết trước được ! Thôi em hăy hướng về trời
Los Angeles cầu nguyện cho giác linh của Thầy sớm về cơi Phật. Và,
anh cũng thế".
Nhà tôi học cùng lớp với Trần Kiêm Đoàn thuộc thế hệ sinh viên của
Thầy Thích Măn Giác thời gian Thầy về làm Giáo sư thỉnh giảng tại
Đại học Văn khoa Huế (1967-1970). C̣n tôi là Sinh viên Phật tử, có
quan hệ với Thầy trong những năm tham gia cuộc vận động của Phật
giáo từ 1963 đến 1966. Thầy Măn Giác ở Nhật c̣n chúng tôi ở Huế.
Họat động đấu tranh của Phật giáo trong nước luôn được Thầy ở Nhật
ủng hộ. Chín năm đi kháng chiến tôi không c̣n liên lạc được với Thầy
nhưng qua các cơ sở vốn là sinh viên Phật tử, tôi biết có thời Thầy
làm Tổng vụ trưởng Tổng vụ Thanh niên, lănh đạo các Đoàn Sinh viên
Phật tử và Thầy luôn quan tâm đến các đ̣an viên Đ̣an Sinh viên Phật
tử dù người đó "ở bên nầy hay bên kia". Sau năm 1975 tôi về Huế,
chưa được gặp lại Thầy th́ được tin Thầy đă vượt biên (1977) qua
châu Á rồi châu Mỹ. Hai thầy tṛ tưởng như đă ở hai thế giới. Không
ngờ đến giữa những năm Chín mươi, qua các Phật tử ở Houston (Texas)
và Phật tử trong Nhóm Giao Điểm ở Nam Ca-li về thăm Huế, tôi liên
lạc được với Thầy, "hai thế giới" được Thầy nối lại bằng điện thọai
viễn liên. Nhiều khi gia đ́nh chúng tôi được hầu chuyện với Thầy
suốt cả tiếng đồng hồ bất kể khuya sớm chiều tối. Những đệ tử của
Thầy có dịp về thăm Huế, Thầy không quên nhắc họ t́m thăm tôi. Năm
2002, diễn viên điện ảnh Kiều Chinh về Quảng Trị làm từ thiện, Thầy
bảo chị khi ghé ngang qua Huế hăy t́m gặp tôi. Đây là một bất ngờ
đối với tôi. Hồi c̣n là học sinh Trung học, chúng tôi rất thích thú
được xem chị Kiều Chinh với Lê Quỳnh đóng phim
Hồi Chuông Thiên Mụ ở
ngay chùa Thiên Mụ.
Tôi không thể ngờ gần đến cái tuổi cổ lai hy nầy rồi mà tôi vẫn c̣n
có dịp gặp được chị Kiều Chinh. Sở dĩ có sự bất ngờ ấy là nhờ sự
quan tâm của Thầy Măn Giác dành cho một đệ tử cũ của Thầy.
Những điều Thầy dạy bảo qua thư từ cũng như những lần qua điện thọai
viễn liên, liên quan đến chuyện thơ văn, chuyện nghiên cứu các vị tổ
Thiền sư Việt Nam, chuyện những năm tranh đấu ở các đô thị miền Nam
Việt Nam. Thầy cũng gởi cho tôi những trước tác mới của Thầy. Nhờ
những "thông tin lịch sử" của Thầy, tôi hiểu Huế tôi hơn. Sau những
lần gặp gỡ bao giờ Thầy cũng nhắc đến hai việc quan trọng : Một là,
Thầy nhắc tôi với tư cách là người viết sử nên quan tâm đến các vị
Tỳ-kheo đă lănh đạo các Đoàn Sinh viên Phật tử, quan tâm đến các cư
sĩ có nhiều đóng góp với Đạo pháp và Dân tộc ở Huế như bác sĩ Lê
Đ́nh Thám, bác sĩ Thân Trọng Phước, bác sĩ Lê Khắc Quyến, nhà văn Vơ
Đ́nh Cường, bác Đội Thăng, nhạc sĩ Văn Giảng, nhạc sĩ Nguyễn Hữu Ba,
cư sĩ Nguyễn Khắc Từ, cư sĩ Phan Văn Gái.v.v. Hai là, Thầy nhớ Việt
Nam quá, nhớ cảnh, nhớ chùa, nhớ Phật tử cực khổ gian nan trong
những năm tháng chiến tranh, Thầy muốn gặp lại họ trong hoàn cảnh
đất nước ḥa b́nh và cũng để cho họ gặp lại Thầy cho thỏa ḷng mong
nhớ.
Vào đầu năm nay (2006), tôi được tin Thầy bị tai biến mạch máu năo,
bệnh t́nh tưởng chừng không qua khỏi. Vợ chồng chúng tôi lặng người
trước cái tin dữ nầy. Rồi một hôm, sau tết Bính Tuất, vào lúc nửa
đêm, chuông điện reo, tôi nghe thều thào ở đầu dây bên kia:- "Thầy
đây ! Nhớ ...Việt
Nam, các con quá ! Sao ...các con không qua thăm Thầy ?"Sau
mấy phút tĩnh người tôi mới nhận ra tiếng nói của Thầy. Trời ơi, đối
với tôi chuyện đi Mỹ đâu có giống như đi Pháp muốn đi là có thể đi
được ! Hơn nữa, đầu năm 2006 gia đ́nh chúng tôi phải chuẩn bị cho lễ
Vu qui của cháu gái thứ hai, tôi đâu có rời Việt Nam được. Nếu có đi
đâu xa cũng phải đợi đến mùa thu 2006 kia. Nhưng sau khi nghe tiếng
Thầy hỏi tôi có cảm giác như tiếng nói của người ở thế giới bên kia.
Câu hỏi của Thầy giống như một cái lệnh. Không kịp suy tính đắn đo
ǵ nữa tôi đáp:- " A-di-đà Phật,
con sẽ qua đănh lễ Thầy, nếu được Chính phủ Hoa Kỳ cấp vi-sa
!" - "Thầy chờ con !".
Tôi đem chuyện ấy báo với các anh trong Nhóm Giao Điểm. Rồi thầy
Thích Trí Hoằng ở Massachusetts lo thủ tục cho tôi đi Hoa Kỳ. Và
thật không ngờ, chuyện tôi đi Hoa Kỳ thăm Thầy Thích Măn Giác c̣n dễ
dàng hơn lần đầu đi Pháp cách đây đúng mười năm. Vào 11giờ50
ngày 12 - 4 - 2006, anh bạn Hoàng Phấn trong Nhóm Giao Điểm đón tôi
ở sân bay Burbank/Los Angeles và anh lái xe chạy thẳng một mạch về
chùa Việt Nam. Lúc ấy các thị giả đang chuẩn bị bữa ngọ trai cho
Thầy. Thấy tôi bước vào pḥng, Thầy đưa tay ra hiệu cho các thị giả
tạm dừng bữa cơm để Thầy tiếp tôi. Tôi chắp tay vái, Thầy kéo tôi
vào ḷng và ôm tôi mếu máo khóc thút thít. Thầy ôm tôi với nỗi nhớ
thương đối với mấy trăm sinh viên Phật tử ngày xưa của Thầy. Tôi
cũng không cầm được nước mắt nên cũng khóc. Sau phút gặp gỡ xúc
động, Thầy bảo thị giả dọn cơm cho tôi cùng ăn với Thầy. Sau trận
tai biến, Thầy không tự và cơm được nên các thị giả thay nhau phục
vụ Thầy. Bữa cơm chay đầu tiên của tôi ở Mỹ lại được ngồi cạnh một
vị Ḥa thượng thi sĩ - Hội chủ Tổng hội Phật giáo Việt Nam tại Hoa
Kỳ th́ thật là một vinh dự hiếm có trong cuộc đời theo Đạo Phật của
tôi. Các thức ăn chay rất ngon nhưng v́ quá cảm động tôi chưa ăn
được mấy đă thấy cảm thấy no.
Ngọ trai xong, Thầy bảo tôi ngồi bên cạnh để nói chuyện. Nhiều câu
nhiều chữ Thầy nói không rơ, Thầy viết lên giấy cho tôi hiểu.
Thầy hỏi tôi về trường hợp hy sinh của các bạn Sinh viên
Phật tử là Nguyễn Thiết, Lê Minh Trường, Nguyễn Đức Thuận, Vĩnh
Kha...Thầy nhắc lại những chuyện Thầy đă bảo tôi qua thư từ và điện
thọai viễn liên mấy năm qua. Thầy gọi tôi qua Hoa Kỳ để Thầy nói
tiếp những chuyện không tiện nói qua điện thoại: Chuyện Thầy làm Chủ
tịch Hội Trùng tu Cố đô Huế sau năm 1968, chuyện Thầy vượt biên năm
1977, chuyện lúc qua đời thầy Thiện Minh c̣n một mảnh đạn của chế độ
Thiệu Kỳ trong người, chuyện Thầy đă tổ chức cho ba người thanh niên
Huế ra Bắc. Đó là các Phật tử Vơ Văn Ái, Mai Khắc Thuận (sau nầy
đổi tên là Nguyễn Khắc Mai), Tôn Thất Thanh. Nhưng Thầy không hiểu
v́ sao Vơ Văn Ái bị trả lại và sau nầy Vơ Văn Ái chống lại miền Bắc
một cách nghiệt ngă. Thầy cũng nhắc đến ông Trần Thanh Đạm ở ĐHSP TP
HCM sau 1975. Thầy khen ông Trần Thanh Đạm là người Huế, rất phải
chăng. Thầy rất tiếc không có dịp làm việc với ông
Đạm.v.v.
Sau mấy ngày nghe Thầy nói chuyện, tôi có được mấy chục trang bút
đàm của Thầy. Lúc về TP HCM tôi đă gởi tặng ông Trần Thanh Đạm một
trang giấy mà Thầy đă viết tên ông nhiều lần. Những trang bút đàm
của Thầy Măn Giác là những hiện vật quư của gia đ́nh tôi hiện
nay.
Tôi được Thầy Măn Giác thương nên các thầy ở chùa Việt Nam cũng quư
tôi. Đặc biệt là thầy Như Minh - trụ tŕ chùa Việt Nam. Có hôm đi
tham quan về tối, thầy Như Minh c̣n tranh thủ lái xe đưa tôi đi xem
thành phố biển Santa Monica ban đêm. Tôi buồn ngủ muốn chết nhưng
không dám từ chối. Tôi theo thầy Như Minh ra biển. Thầy muốn mua
tặng tôi nhiều thứ kỷ niệm nhưng tôi chỉ xin 6 tấm bưu ảnh Los
Angeles và Santa Monica mà thôi.
Sống với Thầy ở chùa Việt Nam tôi có cảm giác như được sống trong
một ngôi chùa quen thuộc nào đó ở Huế. Nghe tôi nói cảm tưởng đó,
các thầy chỉ cho tôi đọc hai câu thơ của Thầy Măn Giác đă được Thư
pháp treo trên tường pḥng làm việc của Thầy:
"Mái chùa che chở hồn dân tộc
Nếp sống muôn đời của tổ tông"
Hai câu thơ mộc mạc nhưng thể hiện được một sự thật của lịch sử văn
hóa Việt Nam.
Mấy hôm sau tôi tạm biệt Thầy để về Nam Ca-li. Trước khi đi, cũng
như mọi hôm, tôi qua pḥng Thầy nói chuyện và giúp đút cháo cho Thầy
ăn sáng. Một lúc, có anh bạn trẻ đến đón giục tôi lên đường. Các thị
giả bảo tôi đi và họ thay tôi đút tiếp cho Thầy ăn. Tôi xin phép
Thầy đi Nam Ca-li và hứa sẽ trở lại ở với Thầy trước khi về Việt
Nam. Thầy nh́n tôi với vẻ ngơ ngác làm cho tôi hết sức ngại ngùng.
Tôi bước nhanh ra khỏi pḥng để khỏi bịn rịn. Xuống đến đường, tôi
mở cửa vào ngồi trong xe để có thể đi ngay. Nếu không có cuộc hẹn ở
Đại học UCLA có lẽ tôi đă hoăn chuyến đi ấy rồi. Bất ngờ có người
trong chùa chạy ra xe và gọi tôi:
- "Ôn gọi anh vào Ôn gặp đă
rồi hăy đi !".
Tôi xuống xe vội vàng leo lên cầu thang vào pḥng làm việc của Thầy.
Thầy giơ tay bảo tôi ngồi đó và Thầy đứng dậy bước vào pḥng riêng.
Anh Ch.Th. bước theo vịn Thầy. Thầy đi được mấy bước th́ xiu xiu,
tôi nhảy tới ôm Thầy nhưng không ôm nổi, anh Ch.Th. và tôi cùng ngă
theo Thầy làm cho mấy bức tranh treo tường bị tôi vớ phải rách luôn.
Tôi hết sức hoảng hốt nhưng cũng cố đỡ Thầy lê vào giường ngủ. Thầy
rất tỉnh táo với tay mở cái ngăn ở đầu giường lấy đưa cho tôi 200
USD. Hồn vía tôi lúc đó đang hoảng loạn nên Thầy nói ǵ đó tôi cũng
không nghe. Tôi không dám từ chối nhưng cũng không biết lầy làm ǵ.
Sau tôi mới nghe các thị giả bảo Thầy cho để tôi có tiền xuống Quận
Cam mua sách. V́ thế xuống Quận Cam tôi sử dụng tiền Thầy cho mua
những sách về lịch sử Phật giáo năm 1963 và sách của Thầy. Số sách
đó tôi đem về Huế đặt trên ḷ sưởi ngay trước bàn viết của tôi. Mỗi
lần liếc nh́n chồng sách mua ở Quận Cam tôi không khỏi rùng ḿnh.
Bây giờ ngồi viết mấy ḍng nầy mà c̣n cảm thấy buốt lạnh trong xương
sống. Nếu hôm đó mà Thầy mệnh hệ ǵ th́ tôi làm sao sống nổi với với
lương tâm tôi và với Phật tử Việt Nam !
Tôi đi Nam Ca-li rồi mê man theo bạn bè qua Las Vegas, Houston, lên
Washington, New York, Massachusetts, Boston qua tận Toronto Canada.
Trong lúc rong chơi như thế tôi được tin Thầy được đưa vào bệnh viện
để giải phẫu một cục u trong năo và hy vọng sau khi giải phẫu Thầy
có thể cử động và nói tốt hơn. Tôi rất mừng. Chiều ngày 10-04-2006
tôi trở lại Los và được anh Tôn Thất An Cựu từ Quận Cam lên chở vào
Bệnh viện thăm Thầy. Xe chạy đến khu vực Trung tâm Y tế ở Los th́
con đường trước mặt bị cảnh sát chận lại v́ có một vụ phạm pháp nào
đó đang diễn ra. Anh An Cựu đưa xe vào Parking bên đường. Nh́n kỹ,
thấy Parking nầy chỉ dành cho thực khách Nhật Bản của một Quán ăn
gần đó, và chỉ được đổ trong một giờ, nếu quá sẽ bị Tow. Anh An Cựu
cho xe lui ra đường cái đậu trước một trụ đồng hồ rồi lấy tiền xu
đút vào miệng đồng hồ với thời gian đậu một tiếng. Tôi hơi ngại nên
đưa tiền xu cho anh An Cựu bỏ thêm, anh chỉ lấy thêm 25 xu. Sau đó
hai anh em vừa đi vừa hỏi ḍ t́m đường đến Bệnh viện Good
Samaritan.Bệnh viện Good Samaritan là chỗ thân quen của Chùa Việt
Nam, các thầy thuốc ở đó biết rơ bệnh t́nh của Thầy và họ rất quư
trọng Thầy. Vào pḥng, tôi thấy Thầy mặc quần áo rằn của bệnh viện,
trông rất lạ. Chung quanh Thầy là các thị giả và Phật tử ở các Tiểu
bang của nước Mỹ đến thăm Thầy. Tôi đến cạnh Thầy, Thầy nắm lấy tay
tôi và lại khóc một cách hồn nhiên làm cho tôi bối rối vô cùng trước
các Phật tử của Thầy. Một thị giả giới thiệu tôi với mọi người :-"
Đây là anh Đắc Xuân, đệ tử của Thầy Măn Giác từ 40 năm trước, từ
Việt Nam qua thăm Thầy". Bổng có tiếng nói lớn với sự ngạc nhiên:- "
Anh Hồ Đắc Xuân hả ? Một người Huế rất nổi tiếng." Nghe thế, Thầy
lắc đầu và đính chính ngay:- " Nguyễn Đắc Xuân, không phải Hồ...!"
Người nhầm tôi họ Hồ là một Phật tử gốc Huế đến từ Tiểu bang
Florida. Anh đến bắt tay tôi và tỏ ra có cảm t́nh với tôi. Anh
bảo:-"Bà con Phật tử ngoài nầy rất kỳ vọng tiếng nói của các nhà văn
hóa trong nước. Làm sao ngăn chặn cho được sự xâm nhập của các đạo
độc thần vào Việt Nam. Nếu họ vào được th́ đất nước làm sao có hoà
b́nh, làm sao xây dựng được !". Nghe thế, Thầy không nói ǵ nhưng
gật đầu tỏ ra đồng t́nh. Tôi đứng lặng yên bên Thầy khá lâu. Khi anh
An Cựu nói chuyện với những người chung quanh xong, có ư muốn chia
tay, tôi định chia tay Thầy để về theo anh An Cựu. Nhưng tôi không
thể rút tay ra khỏi bàn tay nắm chặt của Thầy. Tôi thử nhiều lần mà
vẫn không được. Thầy cứ khóc làm sao tôi có thể dứt ra khỏi tay Thầy
được. Dùng dằng măi thêm một tiếng đồng hồ nữa tôi mới chia tay được
Thầy.
Khi chúng tôi ra khỏi Bệnh viện th́ đèn đường đă bật sáng. Đi bộ về
chỗ để xe, th́ hỡi ôi chiếc xe màu bạc của anh An Cựu không cánh mà
bay. Tôi lại một phen sửng sốt. V́ đưa tôi đi thăm Thầy mà anh An
Cựu mất xe. Ở Mỹ, chiếc xe như đôi chân vạn dặm, không có xe chỉ
nằm nhà chịu đói thôi. Hai anh em chạy loanh quanh hỏi nhưng không
một người nào biết cả. Anh An Cựu là dân Orange County nên không
rành Los lắm nên cũng lúng túng. Tôi không biết ăn làm sao, nói làm
sao để chia xẻ bớt lo lắng của anh bạn cùng quê tốt bụng. Biết thế
nên chính anh An Cựu lại trấn an tôi:"Chiều nay tôi đưa anh vào thăm
Ôn được như thế là quư rồi. Chưa chắc anh c̣n có cơ hội gặp Ôn nữa.
C̣n tôi, mất chiếc xe nầy cũng tiếc nhưng các con tôi dư xe tôi có
thể có một chiếc xe khác. Anh yên tâm. Tại tôi chứ đâu phải tại anh
!" Chạy ngược chạy xuôi không t́m được xe, cuối cùng anh An Cựu
phone báo tin mất xe với anh Trần Tuệ (một cư sĩ gốc Huế) đang chờ
chúng tôi về chùa Việt Nam để đi ăn tối. Anh Tuệ nói không can chi.
Một lúc anh Tuệ lái xe đến rất vui vẻ. Anh bảo không mất đâu, ḿnh
đậu xe vào đường cấm đậu xe sau 4giờ30’ nên cảnh sát cho "tâu" (tow)
đi đó. Nghe thế tôi mới yên tâm để đi ăn tối. Đúng như thế, hôm sau
anh An Cựu được Cảnh sát Mỹ gọi đến nộp phạt 300 USD và được lái xe
về. Tôi xem như vừa được anh An Cựu cho tôi 300 USD và tôi đă sử
dụng số tiền đó đi thăm Thầy tôi. Như thế cũng c̣n quá rẻ.
* * *
Từ ngày rời Los, tôi cứ đinh ninh là Thầy đă được ngành y học của
Hoa Kỳ cứu chữa. Ư tưởng đó càng được củng cố khi mới đây được vợ
chồng anh Ch.Thọ về thăm Huế cho biết Thầy đă khá hơn trước, nói rơ
hơn. Và, không rơ từ nguôn tin nào bà xă tôi cho biết Thầy đang nhờ
Thầy Nhất Hạnh ở bên Pháp làm giấy tờ để Thầy cùng về Việt Nam vào
đầu năm sau. Không ngờ sự thực lại không giống như ḿnh tưởng. Thầy
đă vĩnh viễn ra đi. Không ngờ lần tạm biệt Thầy ở bệnh viện đă trở
thành vĩnh biệt.
Vĩnh biệt Thầy chúng con chỉ biết cúi đầu đănh lễ xin hứa với Thầy
sẽ thực hiện những điều Thầy dạy bảo "Góp phần lấp đầy những khoản
trống trong lịch sử Phật giáo Thuận Hóa Phú Xuân".
Việt
Nam, 19-10-2006
Nguồn giaodiemonline.com |
|