|
CON CHÓ KIỂNG CỦA TỔNG THỐNG
Anthony Darlic
Ưu tiên 1 của TT Bush
bây giờ là cuộc bầu cử bán phần Quốc Hội tháng 11 sắp tới. Đảng Cộng
Ḥa c̣n có hy vọng duy tŕ ưu thế ở cả hai viện như hiện nay không?
Có và không...
Không. V́ ḷng tin của
cử tri vào khả năng và đường lối của TT Bush và Đảng Cộng Ḥa đă suy
phai. Bằng chứng?
Thứ nhất, thất bại te
tua của TNS Joseph Lieberman, một TNS Dân Chủ đương nhiệm đầy thế
lực của bang Connecticut từng đứng chung liên danh Tổng Thống với Al
Gore. Lieberman đă bị Ned Lamont đánh bại trong cuộc chạy đua để
được Đảng chỉ định ra ứng cử vào tháng 11 tới. Lieberman bị Lamont
tố cáo là con chó kiểng của TT Bush. Lamont là một kẻ giàu tiền
nhưng nghèo về kinh nghiệm chính trị, chỉ được cái là chống chiến
tranh Iraq chết bỏ. Từ 26 năm qua, chỉ có bốn TNS đương nhiệm bị
loại trong cuộc chạy đua tiền tuyển cử, Lieberman là một trong bốn
kẻ ngă ngựa giữa ḍng đó.
Thứ hai, hiện tượng cử
tri ngoảnh mặt làm ngơ những đại diện đương nhiệm của ḿnh không chỉ
xảy ra trong nội bộ Đảng Dân Chủ mà thôi. 54% cử tri của Dân Chủ cho
biết sẽ không ủng hộ những gà nhà nào ủng hộ đường lối chiến tranh
của Bush, trong khi chỉ có 37% cho biết ủng hộ Bush hay không không
quan trọng. Thông thường cử tri theo đảng nào th́ bỏ phiếu cho ứng
cử viên đảng ấy, nhưng lần này th́ không. Lần này th́ chỉ có 55% cử
tri chịu bỏ phiếu cho gà nhà thôi. Ba tháng trước đây, tháng 5/2006,
số này là 61%. Điều đáng báo động cho Đảng Cộng Ḥa là tỷ lệ 55% này
cũng chính là tỷ lệ xảy ra năm 1994, năm có bầu cử bán phần Quốc Hội
và Đảng Cộng Ḥa đă ngựa về ngược.
Thứ ba, một hạng cử
tri rất đông đảo và trung kiên mà các nhà phân tích thời cuộc và
chuyên viên tranh cử gọi là các bà mẹ an ninh, hay các bà mẹ ăn chắc
mặc bền con cái đầy đàn lo lắng cho an nguy của chồng con, TT Bush
nói ǵ về chống khủng bố là tin răm rắp, đă thôi không chịu nghe TT
Bush và Đảng Cộng Ḥa nữa. Năm 2004, TT Bush tái đắc cử với lá phiếu
của 54% các bà mẹ an ninh này. Năm 2002, 53% các bà đem lại thành
công cho Đảng Cộng Ḥa trong khi chỉ có 36% bỏ phiếu cho Dân Chủ.
Thế nhưng kết quả điều tra dư luận từ tháng Tư đến nay cho thấy kết
quả đó đă bị đảo ngược, 50% ủng hộ Dân Chủ và chỉ có 38% sẽ dồn
phiếu cho Cộng Ḥa.
Cho nên, điều duy nhất
mà Bush hy vọng như hồi năm 2004 là rung cây nhát khỉ dồn dân ngu
khu đen vào cái cái thế hoảng sợ khủng bố nên không muốn thay ngựa
giữa ḍng. Ổng loay hoay cà quậy nhưng để một ông mới lên chưa đóng
đèn nên loạng quạng lần ṃ th́ c̣n nguy nữa! Chưa kể là những đám đă
đầu tư quá nhiều tiền bạc và cả tôn giáo, ư thức hệ vào canh bạc
Trung Đông. Thế là ổng tái đắc cử, mặc dù lúc ấy ông và cả bộ tham
mưu của ổng đang trầm trầy trầm trật trên vùng đồi núi hóc hiểm ở
Afghanistan hay cà trật cà duột trong vũng cát chuồi ở Iraq.
Đánh Al-Qaida, săn Bin
Laden, lùng vũ khí giết người hàng loạt... chuyện nào cũng bù trớt
hết, nên TT Bush đổi gam hát bài Dân Chủ Tự Do, đem ánh sáng nhân
quyền lại cho mấy ông râu xồm thích chồng chúa vợ tôi và càng nhiều
vợ càng tốt.
Nhưng nói chuyện dân
chủ tự do kiểu one man one vote với mấy ông râu xồm này th́ thật c̣n
khó hơn bắt họ phải giải phóng phụ nữ hay tôn trọng nữ quyền nữa.
Chẳng phải v́ người Ả Rập Hồi giáo độc tài vô đạo khát máu, nhưng
chỉ v́ họ có định nghĩa tự do dân chủ theo cách riêng của họ, theo
truyền thống tâm linh xă hội của họ. Người Ả Rập hút thuốc như tàu
hỏa leo đèo, nhưng có thấy ông nào bà nào ngậm điếu thuốc ph́ phèo
đâu! Như vậy, bám vào khẩu hiệu tự do dân chủ th́ hoặc Mỹ sẽ kẹt ở
Trung Đông mút chỉ, hoặc sẽ có chính nghĩa để tà tà ở lại tha hồ!
Dân chủ tự do hóa là
tạo ra những chính quyền ôn ḥa, thân Tây phương, thân Mỹ, là để cho
văn hóa và tôn giáo Tây phương tha hồ thực hiện tự do tôn giáo để
tập cho đám trẻ hở rún hở bụng xài thuốc lắc và rung bụng rung đùi
theo nhạc yé yé... và đem kinh tế thị trường khuyến dụ người lớn rửa
tội để tụng niệm thần chú hiện đại hóa, hội nhập và tiên tiến.
Al-Qaida mới bỏ chạy
là đạo quân thánh giá với hàng ngàn giảng sư Tin Lành, đa số từ Hàn
Quốc đă tràn ngập Afghanistan. Đây có thể là đám đệ tử thuần thành
của Mục Sư Moon, có chi nhánh ở Sydney nổi tiếng năm 2000 v́ đă ôm
nhau ngồi cầu nguyện chờ giờ tận thế, chờ măi không có bèn lồm cồm
ḅ dậy ra về không kèn không trống.
Dưới cái nh́n Tây
phương, nước nào không chịu tự do dân chủ hóa như thế, không tôn
trọng tự do tôn giáo như thế là lạc hậu thoái hóa, là ác ôn côn đồ,
là... khủng bố chăm phần chăm đứt đuôi con ṇng nọc!
Hồi đầu tháng 8/2006
này, bị kẹp cứng giữa hai áp lực, từ chính quyền và tôn giáo ngoại
quốc cũng như từ quần chúng và giáo quyền trong xứ, TT Karzai của
Afghanistan đă phải gồng ḿnh kư lệnh đại xá tội tử h́nh cho một
người Afghanistan đă rửa tội theo đạo. Nhưng Karzai cũng đă duồng
gió bẻ măng, kư luôn lệnh tống xuất cả ngàn giảng sư Hàn quốc khỏi
Afghanistan. Mà ai cũng biết, Karzai là một thứ Lê chiêu Thống được
bồng lên đưa về thủ đô Kabul và được quân đồng minh bảo vệ ghế TT
cho.
TT Bush cũng như NT
Rice từng thú nhận là phạm nhiều lỗi lầm ở Iraq. Hậu quả của những
sai lầm ấy là trong lúc TT Bush đang cần một hành động ngoạn mục để
chứng minh ḿnh thành công trong việc b́nh định Iraq th́ TT Bush đă
phải bấm bụng tăng viện cho Iraq thêm 4000 quân chỉ để tăng an ninh
cho một ḿnh thủ đô Baghdad thôi. Thế là cái mộng rút quân tượng
trưng cho một thành công tưởng tượng đă tan thành mây khói, trong
khi Iraq đang chênh vênh bên bờ vực thẳm nội chiến.
Lỗi lầm chót nhưng
chưa hẳn là cuối cùng của Mỹ là định dùng Lebanon làm bàn đạp để tạo
nên một bàn cờ mới trong đó Israel là con tốt sang sông.
Cuộc chiến Israel-Hizbollah
trên một tháng phát khởi khi Israel khi Israel tung những lực lượng
tinh nhuệ và tối tân hiện đại nhất về không, hải và lục quân tràn
qua biên giới Lebanon nói là để triệt hạ lực lượng Hizbollah hầu
giải thoát hai binh sĩ Israel bị Hizbollah bắt làm con tin.
Khi chiến tranh biên
giới mới bắt đầu, Hizbollah pháo kích lai rai mỗi ngày khoảng 60, 70
hỏa tiễn vào các thành phố Israel. Sau 34 ngày tung hoành như thể là
anh nhà giàu đốt nhà để đuổi chuột, Israel nói là đă hoàn thành mục
tiêu chiến dịch nên theo lệnh Liên Hiệp Quốc mà ngưng bắn rút về.
Hizbollah lập tức trả lời Israel bằng một loạt gần 240 hỏa tiễn,
chứng tỏ Israel lùng diệt thế nào đi nữa th́ cũng không hề hấn ǵ
tiềm lực của Hizbollah.
Và kh́ ngưng bắn rút
về, Israel cũng không nói ǵ đến số phận của hai người lính bị ắt
làm con tin! Họ c̣n sống hay chết, bị giam ở đâu, Hizbollah có phóng
thích vô điều kiện hay trao trả có điều kiện... Hizbollah không nói
ǵ đă đành mà Israel cũng tỉnh bơ như ḿnh không có ai bị bắt cả.
Cuộc chiến biên giới
34 ngày vừa qua có lợi cho ai? Dĩ nhiên, đầu tiên là cho Hizbollah.
Hizbollah một sớm một chiều trở thành anh hùng, không chỉ là anh
hùng của Lebanon hay Palestine, không chỉ là anh hùng của phái
Shiite, của lănh tụ Hizbollah là đạo trưởng Nasrallah. Nasrallah là
anh hùng của cả khối Á Rập, ngay cả những nước Á Rập thân Tây phương
như Ai Cập, Saudi Arabia, Jordani, ngay cả những nước Ả Rập xem
Shiite như là tà đạo như Saudi Arabia.
Đàng sau Hizbollah và
Nasrallah là Iran và Syria. Tây phương và riêng các nước Ả Rập ôn
ḥa đă ngán chương tŕnh nguyên tử của Iran, bây giờ trước mặt Iran
lại có một tên lính tiền phương dũng mănh như Nasrallah và một đạo
âm binh đáng gờm như Hizbollah th́ nước nào ở Trung Đông mà chẳng
ngán. Iran sẽ có một con bài tẩy nặng kư là Hizbollah trên bàn mặc
cả chương tŕnh nguyên tử với Liên HiệpQuốc.
Và Syria. Từ năm ngoái,
sau khi áp lực quốc tế đẩy Syria khỏi Lebanon nhân cái chết của Thủ
Tướng Lebanon là Rafik Hariri, Syria gần như là bị cô lập trên
trường quốc tế. Bây giờ nhờ Hizbollah và Nasrallah mà Syria lại được
thiên hạ nể v́. Và rồi đây chắc thế nào cũng sẽ phải nhờ đến Syria
chứ không thể tiếp tục làm ngơ Syria như không có được, nhất là khi
đặt vấn đề giải giới Hizbollah theo chủ trương của Liên Hiệp Quốc.
Nhưng quan trọng hơn cả có lẽ là nhờ cuộc chiến ở Lebanon mà Syria
được gần lại với Iran. Và vai tṛ của liên minh Iran-Syria lại càng
đáng kể hơn nữa đối với t́nh h́nh Iraq đang nằm trong tay của những
người thuộc phái Shiite.
Phải chăng đó là sai
lầm trầm trọng nhất, hay là nước cờ tối độc của Mỹ ở Iraq và Trung
Đông nói chung?
Đừng quên rằng trong
quá tŕnh giải quyết cuộc chiến 34 ngày ở Lebanon, Mỹ luôn luôn đ̣i
hỏi phải có một lực lượng bảo vệ ḥa b́nh đúng nghĩa, một lực lượng
mà cả Israel và Hizbollah phải vâng phục. Thế đó mà cho đến bây giờ,
Mỹ cũng như Anh và đàn em nhỏ Australia vẫn chưa hứa hẹn một lời nào
là sẽ tham gia lực lượng bảo vệ ḥa b́nh đó.Tại sao?
V́ biết ḥa b́nh
Lebanon chỉ là tạm bợ? V́ đứng ngoài cho Israel rảnh tay hành động
khỏi sợ cấn cái? Hay v́ không muốn trực tiếp đối thoại với Iran và
Syria?
Cuộc bầu cử bán phần
Quốc Hội tháng 11 sắp tới đ̣i hỏi TT Bush phải có câu trả lời cho
những câu hỏi ấy nếu ông không muốn trở thành con tin cho Đảng Dân
Chủ tại Quốc Hội ít nữa là trong hai năm tới.
Anthony Darlic
|