|
AI RA ĐI LÊN SAO HỎA...
Tùy Anh
Có những
bản nhạc làm người nghe vừa thích vừa sợ. Bởi tiếng nhạc lời ca cứ
đi thẳng vào tim nghe vừa lâng lâng d́u dịu, vừa buốt lạnh lặng lờ
tê tái. Bản Khúc T́nh Ca Xứ Huế của Trần đ́nh Quân là một. Ai
ra đi đành quên ngày xưa đẹp sao... câu hát làm người nghe thấy xốn
xang như bị ai xỉa xói bạc t́nh bạc nghĩa. Bản nhạc ấy khiến người
ta sợ phải xa quê hương và khi đă xa rồi th́ sợ phải nhớ quê hương.
Thông
tấn xă AP ngày 14/06/2006 loan tin là trong một buổi diễn thuyết ở
Hồng Kông ngày trước đó, Stephen Hawking gợi ư là đă đến lúc nhân
loại nên thực sự nghĩ đến chuyện an bài Sao Hỏa hay mặt trăng để làm
nơi thường trú trường hợp phải bỏ Quả Đất mà đi.
Stephen
Hawking không phải là người ba lơn ba trợn phát ngôn bừa băi như hầu
hết các vị lănh tụ khả kính, nhất là các lănh tụ... nhảy bàn độc cứ
ngứa miệng líu lo như mấy anh ngọng ham nói. Ông là một trong những
thiên tài khoa học đang c̣n sống đếm được trên đầu ngón tay với
những chuyện nghe qua tưởng như là chuyện thần tiên như Lổ Đen và
nguyên lai của càn khôn vũ trụ. Ông là người đă đưa ra quan niệm càn
khôn vô thủy vô chung, không có bắt đầu và cũng không có kết thúc.
Hàng xóm
láng giềng với loài người trên quả đất là khoảng 15 triệu loài có
sinh có diệt như muông thú cỏ cây. Cho đến bây giờ chúng ta nhiều
lắm chỉ mới biết được 1.800.000 loại.
Một trong những nhân họa đau đầu là con người
không có ǵ vui để giải trí nên chỉ c̣n biết chơi môn thể thao nội
thất hai chân chổng lên trời để rồi cứ tà tà làm chật quả đất, nhất
là khi đă có tín lư dạy rằng dùng bao cao su, thuốc ngừa thai là
xuống hỏa ngục cái chắc. Hậu quả thế nào, ai cũng thừa biết. Ô nhiễm
môi sinh, phá rừng phá ruộng để mở rộng đô thị, hấp nóng bầu khí
quyển và lan truyền nhập những chủng loại mới. Tất cả những nhân họa
này, kèm với những thiên tai như núi lửa bùng phát, vẩn thạch lạc va
vào trái đất, khí hậu chuyển biến bất thường đều, thiếu đồ ăn... là
những nguyên nhân đẩy mạnh tốc độ chủng loại tận diệt nhanh gấp ngàn
lần hơn. Trong ṿng 500 năm qua, đối với người Việt ḿnh th́ từ cuối
đời Hậu Lê đến nay, đă có 884 chủng loại hoàn toàn hóa kiếp. Hiện
tại, có khoảng 16.000 đang bị hăm dọa triệt tiêu. Trung b́nh cứ 25%
loài có vú, 1/8 loài chim, và 25% loài cây cỏ đang bị lâm nguy v́
những đại họa như ṿng khí quyển bị hấp nóng lên, chiến tranh nguyên
tử, sức tàn hại của một loài vi khuẩn nhân tạo tàn độc nào đó đă
vượt khỏi khả năng kiểm soát của loài người, hay bao nhiêu thiên tai
khác do ông Trời ngủ mơ hay cắc cớ khơi khơi bày ra hoặc ba chuyện
điên điên khùng khùng chính con người nghĩ ra để hại nhau chơi. [Ước
tính của cơ quan bảo vệ môi sinh
World Conservation Union (IUCN) công bố ngày 02/05/2006].
Bởi
không lường trước được thảm họa, hay biết nhưng không biết đi đâu,
hay biết nhưng chậm chân không chạy kịp, cho nên trước nay chúng
sinh, cả người, cả vật, cả cỏ cây, đă phải trăi qua năm đại kiếp.
Lần thứ nhất xảy ra khoảng 440 triệu năm trước, lần hai 375 triệu
năm, lần ba 250 triệu năm, lần bốn 205 triệu năm và lần cuối cùng
khoảng 65 triệu năm trước với thảm kịch khủng long. Khủng long là
cái gương sờ sờ gần nhất. To chần vần như vậy, mạnh như vậy mà cuối
cùng chỉ là những bộ xương khô, toàn xương là xương! [Báo cáo của
Liên Hiệp Quốc tŕnh nghị hội môi sinh Convention on Biological
Diversity của Liên Hiệp Quốc hồi cuối tháng 03/2006 tại Curitiba,
Brazil].
Trước
hiểm họa tận diệt ấy, dù có muốn hay không con người cũng phải bỏ
của chạy lấy người, cũng phải nhắm mắt bỏ thuyền bỏ lái bỏ ḍng
sông, tạ từ cây đa bến cũ để làm chuyến vượt biên đến nơi có thể
chứa chấp ḿnh là Mặt Trăng hay Sao Hỏa.
Con
người đă đặt chân lên Mặt Trăng, nhưng Sao Hỏa th́ chỉ được xa xa mà
nh́n. Có khi tôi c̣n lầm sao Hỏa với sao Kim, ngôi sao mà lúc hoàng
hôn là Sao Hôm, buổi b́nh minh là Sao Mai. Văn chương Việt Nam tràn
ngập h́nh ảnh ngôi sao lưỡng diện này.
Hawking
ước tính ít ra cũng phải mất 20 năm để có thể thuầ hóa chị Hằng và
40 năm để căi biến Sao Hỏa thành quê hương thứ hai.
Hăy thừ
nghĩ đến lúc con người phải ĺa bỏ quê nhà lên Sao Hỏa. Người đó ra
đi v́ sự sống, v́ miếng cơm manh áo mà người đó không c̣n có thể t́m
thấy ở quả đất nữa. Tương tự như người phải bỏ thành thị thôn làng
để đi kinh tế mới hay đi khu trù mật dinh điền ngày trước.
Trên Sao
Hỏa, mùa th́ khác nhau và chắc là dài hơn mùa dương thế v́ Sao Hỏa
xoay quanh mặt trời đến 687 ngày, nhưng ngày đêm dài ngắn th́ gần
như nhau bởi Sao Hỏa chỉ quay chung quanh ḿnh một ṿng 24 giờ 37
phút. Chiều chiều khi mặt trời lặn, từ trên Hỏa Tinh cách xa cố
hương đến 227.800.000 kilomét nh́n xuống hay nh́n lên trái đất,
người dân kinh tế mới sẽ thấy ǵ và có nao nao như người tỵ nạn nơi
đất khách tạm dung có tên là Pháp, Canada, Mỹ, Anh hay Australia...
nhớ về cố quận thường chỉ cách ḿnh bất quá một ngày bay không?
Người dân dinh điền đó có c̣n gọi trái đất là ngôi sao không? Có c̣n
nói với con cháu trước đây xưa bố mẹ đă đến từ ngôi sao ấy không?
Tùy Anh
tôi tự hỏi phi thuyền nào có đủ điều kiện vượt gần 28 triệu kilomet
đưa con người đi kinh tế mới lên Sao Hỏa? Lên đó con người sẽ sống
như thế nào trong một bầu khí quyển chỉ có 0.15% dưỡng khí và 95%
thán khí, không kể 3% nitrogen và 1,5% argon và nhiệt độ thi từ 0 độ
đến 100 độ? Cho nên, hỏi như vậy tức là nh́n con người đi dinh điền
hay kinh tế mới lên Sao Hỏa là một con người đă chuyển kiếp rồi. Xác
thân đó không c̣n là thân phận hiện hữu trong những điều kiện của
trái đất nữa rồi. Con người ấy không c̣n là con người của quả đất
hay địa cầu mà là con người của vũ trụ rồi. Tương tự như con người
đă chứng đạt Thiền hay Mật và những Du Già sư, những người được gọi
là Tiên, Thánh.
Lại nữa,
con người hôm nay, ngay cả con người của 40 năm tới để có thể đi lên
Sao Hỏa theo dự ước của Stephen Hawking, cũng không phải là con
người nguyên thủy nữa. Bởi ít ra con người hôm nay cũng là hậu duệ
của con người đứng thẳng xương sống xuất hiện lần đầu cách nay ít ra
cũng từ 1,5 đến 1 triệu năm [homo erectus], và sống cách loài người
biết làm lụng và xài dụng cụ [homo sapiens] cũng vài chục ngàn năm.
Nói thế khác, từ h́nh trạng nguyên sơ đến con vật biết suy nghĩ và
dùng dụng cụ, con người ít ra cũng đă chuyển thái không biết bao
nhiêu kiếp rồi trong quá tŕnh hơn 5 triệu năm ấy.
Tùy Anh
tôi tự hỏi nếu phải ĺa bỏ Trái Đất lên Sao Hỏa mà sống với một tâm
hồn của Trái Đất để chiều chiều nh́n về cố quận th́ tôi có c̣n những
rung động ngậm ngùi như khi tôi nghe Hà Thanh hay Hương Lan hát Khúc
T́nh Ca Xứ Huế của Trần đ́nh Quân không?
Hoàng
hôn rơi ngơ ngẩn hàng thùy dương
Lạnh
lùng trong bóng chiều ḍng sông Hương
Trường
Tiền qua mấy nhịp mờ trong sương
Ngỡ
ngàng khách thấy hồn buồn mênh mang.
Đêm nao
nghe khúc Nam B́nh buồn trên ḍng đời xuôi ngược đành lăng quên bao
mến thương,
Đêm nay
dư âm đang vọng về trên ḷng thuyền nghe năo nuột mơ hồ tiếng hát
Giang Châu.
Ai ra đi
đành quên ngày xưa đẹp sao
Bên ven
sông c̣n nguyên màu hoa chiều nao
Trăm năm
vẫn hẹn thề nối lại vạn nhịp cầu.
Xa nhau
ḷng ḷng thương nhớ măi về đẹp ḷng nhau.
Qua
không gian thời gian đẹp như ngày xưa
Mắt
trong xanh và tóc vờn mây mùa thu
Hôm nao
nắng vàng về bướm lượn nhạc rộn ràng
Tâm tư
ḿnh phơi phới đến mùa hẹn cùng sang.
Chiều
nay ai có về miền thùy dương
Về miền
có nắng hạ giữa mùa thu
Về miền
mây khắp trời giữa mùa xuân
Về miền
thơm ngát mùa hoa yêu thương.
Nam Giao
đăm đăm mắt lặng nh́n tóc bềnh bồng Bến Ngự chiều nay ai mong gió
lên,
Xa xôi
âm vang tiếng cười hiền trên đường về hoa nở đẹp môi cười nhớ măi
không quên.
Đôi lúc
bâng khuâng nhớ về... Tùy Anh tôi lại lôi Trần đ́nh Quân ra bắt hắn
âm thần đối chất qua tiếng hát của Hà Thanh hay Hương Lan.
Có khi
tôi nghe đi nghe lại bản nhạc mấy lần mà vẫn băn khoăn mường tượng
như Hương Lan hay Hà Thanh có... tự biên tự diễn một vài chữ trong
nguyên tác? Tôi muốn hỏi Trần đ́nh Quân cho khỏi oan những người ca
sĩ. Nhưng Trần đ́nh Quân đă đi rồi...
Có thể
hắn đă trở về miền có nắng hạ giữa mùa thu, có mây khắp trời giữa
mùa xuân cho vẹn câu thề. Cũng có thể hắn đang ở đâu đó trong cơi
thiên hà, hay trên Sao Hỏa nh́n xuống tôi mĩm cười khoan dung một
thằng bạn cứng đầu ngổ ngáo từng lôi hắn ỳ ạch xếp bút nghiên xuống
đường giải nghiệp.
Trên Sao
Hỏa, mi có được nghe lại khúc Nam B́nh, tiếng hát Giang Châu và có
được thấy lại mái tóc bồng bềnh Bến Ngự chiều nay ai mong gió lên
không Quân? |