|
Chuyến Công Du Cuối Cùng Của Thủ
Tướng Australia:
CON TIM RỚT LẠI
Anthony Darlic
Nh́n Thủ Tướng Howard buồn buồn rời Mỹ đi Canada sau mấy ngày hào
nhoáng vui nhộn thân thiết bên cạnh TT Bush, Anthony tôi bỗng liên
tưởng đến bản nhạc I Left My Heart In San Francisco, tôi để lại con
tim ở San Francisco, và đă được một nhạc sĩ Việt Nam đồng vọng thành
‘ngày rời Paris anh đă để quên con tim’... Văng vẳng đâu đây lời
than thở Quốc Văn giáo khoa thư lớp Đồng Ấu: Ôi biệt ly sao mà buồn
thế. Ôi mấy ngày ở Mỹ sao mà huy hoàng thế!
Nụ cười hớn hở rạng ngời trên mặt Thủ Tướng Howard, nhất là những cú
bổ-sua nồng nàn mỗi lần ông gặp Bush hay những người thân cận của
Bush như Phó TT Cheney, BT Quốc Pḥng Rumsfeld hay NT Rice trông
thật là... trứ danh. Ai mà chẳng nhăn mặt ái ngại khi thấy Thủ Tướng
Howard miệng cười toe toét trong khi rán đốc phách day lấy day để
cánh tay người đối diện thiếu điều muốn lọi. Chứng kiến cảnh đó, mới
thấy quan hệ giữa Bush và Howard thân thiết đến mức nào. Thân đến
mức mà theo lời đặc phái viên Phillip Coorey của tờ The Sydney
Morning Herald ở Washington ngày 18/5/2006 tường thuật rằng trước
hàng trăm quốc khách thượng lưu và tai mắt truyền thông quốc tế,
trong lúc Thủ Tướng của Australia chừng mực gọi TT Bush là người bạn
trung thành thắm thiết [staunch friend] th́ TT Bush thân thương ưu
ái gọi Thủ Tướng Howard là một anh chàng đầu hói, xấu trai và là một
anh chàng chịu chơi [bald,
ugly, one hell of a guy]
Tất cả những lễ lạc linh
đ́nh nhất, những lễ nghi quân cách rầm rộ nhất từ trước đến nay đều
được TT Bush dàn dựng ra để đón tiếp Howard. Mà quả thực, Bush có
muốn dành hội diễn lễ lạc đó cho kẻ khác th́ cũng chẳng biết dành
cho ai. Bởi Howard đến Mỹ trong lúc mức ủng hộ của dân chúng Mỹ dành
cho TT của ḿnh tụt xuống thấp nhất và nỗi hoài nghi về một chiến
thắng của đồng minh ở Iraq lên cao nhất. Nh́n lui nh́n tới, những
đồng minh chung lưng đấu cật với TT Bush khi phát khởi chiến tranh
Iraq ba năm trước đây, bây giờ chỉ c̣n Thủ Tướng Australia cu ky
ḿnh ên! Tất cả những người đứng quanh TT Bush trong ‘liên minh
quyết tâm’ đánh Iraq đều lần lượt rơi rụng như lá mùa thu. Khởi đầu
có lẽ là Thủ Tướng Spain
Jose Maria Aznar
bị loại khỏi chính quyền năm 2004. Thủ Tướng Portugal, Poland,
Ukraine là những nước có quân tham chiến ở Iraq đều lần lượt bị loại
nhường chỗ cho đối thủ của họ lên cầm quyền để xét lại quyết định
tiếp tục chơi với Mỹ ở Iraq. Thủ Tướng Italia là Silvio Berlusconi,
đồng minh trung trinh nhất của TT Bush ở Âu châu vừa bị Romano Prodi
đánh bại và trong bài diễn văn nhậm chức Prodi gọi chiến tranh Iraq
là một sai lầm trầm trọng. Thủ Tướng Nhật Junichiro Koizumi, người
mà TT Bush thường cà lăm cà cặp gọi tên và cho là người bạn thân
thiết của ḿnh cũng đă loan báo sẽ rút lui vào tháng 9/2006 sau khi
hoàn thành rút đội công binh Nhật khỏi Iraq. Sau hết, Tony Blair của
Anh cũng đang điên đầu v́ những chống đối ngay trong đảng và đă đánh
tiếng xa gần sẽ ra đi vào năm tới. Nh́n tới nh́n lui, chỉ c̣n ḿnh
Howard với Bush, và Bush với Howard trên chiến trường Iraq.
Cho nên, nói cần th́ cũng chưa chắc ai cần hơn ai. Bởi v́ trong hoàn
cảnh hiện nay, có thể nói Thủ Tướng Howard là hoa lá cành trang trí
cho chính quyền của TT Bush, hơn là t́nh thân thắm thiết của TT Bush
cần cho Thủ Tướng Howard đang b́ bơm trong vũng lầy dư luận với vụ
AWB hối lộ cho Saddam Hussein để bán lúa ḿ, và nhất là vụ Kovco, tử
sĩ đầu tiên của Australia trên chiến trường Ngàn Lẽ Một Đêm. Chính
quyền Howard cứ dấm dớ như gái ngồi phải cọc trước ba câu hỏi. Kovco
chết như thế nào, chết trận, thương vong v́ hỏa lực bạn hay tự tử,
hay v́ ǵ khác? Thứ hai, tại sao đem lộn xác Kovco về, lộn như theê
nào? Thứ ba, tại sao báo cáo về vụ lộn xác này lại rơi vải ở phi
trường Melbourne và lọt vào tay một đài phát thanh tư nhân? Nhưng
làm cho Thủ Tướng Howard bối rối nhất trong lúc đang thù tạc chén
anh chén chú với TT Bush là những lời cảnh giác của trùm truyền
thông Murdoch. Không biết nổi cáu Howard chuyện ǵ mà Murdoch bỗng
buộc miệng dạy đời là Howard đă lên tột đỉnh danh vọng rồi, nên lui
đi là vừa đừng để bị ê mặt v́ đàn em trong đảng phản như bà Margaret
Thatcher. Một mũi tên nhắm hai con chim. Murdoch vừa ngán chân cho
Howard vấp té, vừa xúi Costello thăng hái xông lên. Được lời như mở
tấm ḷng, lâu nay Costello ển ển x́u x́u như gà nuốt dây thun bỗng
được Murdoch hà hơi tiếp sức nên vội vàng lên tiếng bốc Murdoch lên
tận trời xanh và ỡm ờ tiết lộ đă từng bàn nhiều chuyện quốc gia đại
sự với Murdoch. Hỏi chuyện quốc gia đại sự đó là ǵ th́ Costello bảo
là chuyện... riêng! Úm ba la! Thiệt t́nh, hèn ǵ mà cứ bị Howard cho
há miệng chờ ho! Mấy năm trước đây, Howard bảo ông sẽ từ giă chính
trường lúc 65 tuổi. Bây giờ Howard đă 66 và vừa kỷ niệm 10 năm làm
Thủ Tướng. Được hỏi ông có giữ lời hứa 65 tuổi rút lui không th́
Howard tỉnh bơ đáp lúc nào đảng c̣n cần ông phải hi sinh... làm Thủ
Tướng, th́ ông sẽ sẵn sàng tuân lệnh đảng! TT Bush h́nh như cũng
gián tiếp xác nhận thiện chí hi sinh đó của Thủ Tướng Howard khi
Bush bảo: không khéo anh ta [Howard] sẽ c̣n ngồi lâu hơn tôi nữa cho
mà xem! Nếu đúng như vậy th́ Costello tha hồ mà chờ, bởi nhiệm kỳ
của TT Bush sẽ kéo dài cho đến tháng 1/2009 mới hết, nghĩa là Howard
vẫn sẽ là Thủ Tướng tối thiểu cũng đến sau tháng 1/2009.
Gương mặt rạng rỡ, nụ cười hí hửng, cử chỉ hớn hở của Thủ Tướng
Howard ở Mỹ và bên cạnh TT Bush, cũng như gương mặt nhăn nhó, nụ
cười gượng gạo, ánh mắt mệt mơi của ông mỗi khi xuất hiện trước quần
chúng hay lúc đối diện với truyền thông trong xứ, như đă thể hiện
nỗi niềm cô đơn của ông. Đúng là ḷng trần c̣n tơ vương khanh tướng,
th́ đường trần mưa rới gió cuốn c̣n nhiều anh ơi... Như Nguyễn văn
Đông viết trong bản Chiều Mưa Biên Giới.
Howard đúng là hiện thân của tài ĺ hay của nghề xấu mồi ngồi dai.
Ông như kẻ lữ hành cô độc, thui thủi một ḿnh trên đường dài danh
vọng. Vào chính trường, ông phục vụ dưới trào Thủ Tướng Malcolm
Fraser. Fraser bị Đảng Lao Động loại, Howard trở thành lănh tụ đối
lập, một đàng phải chống đỡ những kiện tướng Lao Động như Hawke và
Keating, một đàng phải lắm la lắm lét nh́n lui những kẻ sẵn sàng đâm
sau lưng ḿnh như Peacock, Kenneth, Hewson, và cả Downer. Không nghe
nói ông thân với ai, không nghe nói ông mến phục ai, cũng không nghe
nói ai mến phục ông hay khen ông về lối sống, suy nghĩ, sở thích.
Không nghe ai nhắc lại một câu cà khịa khôi hài nào đáng nhớ của ông.
Cử chỉ điệu bộ lúng túng của ông trong các hội nghị vùng Á châu, Phi
châu hay tiếp các nguyên thủ quốc gia của vùng này là những đề tài
hí họa ăn khách. Cho nên chẳng lạ lùng ǵ khi ông cảm thấy được chấp
nhận, thân thiết, thán phục bởi một kẻ quyền uy nhất trong một quốc
gia hùng mạnh nhất nhân loại.
Xét đến những vấn đề được Thủ Tướng Howard chính thức nêu ra tại
từng quốc gia liên hệ trong chuyến công du ba nước Mỹ, Canada và
Ireland kỳ này, th́ phải nhận là chẳng có ǵ đáng cho Thủ Tướng
Howard phải mất công. Có chăng là Thủ Tướng Howard muốn đích thân TT
Bush cho ông biết Mỹ toan tính ǵ ở Iraq. Bởi t́nh h́nh Iraq hiện
nay đang nhắc đến t́nh h́nh Việt Nam khi Mỹ quyết định Việt hóa
chiến tranh, trả quyền tự quyết tự lập tự cường tự túc lại cho người
Việt để rút chân khỏi vũng lầy. Ngoài vấn đề đó ra, không có ǵ đáng
cho Thủ Tướng Howard phải bận tâm. Nhưng không biết sau khi gặp
riêng TT Bush cũng như sau khi đă tṛ chuyện với NT Rice cũng như BT
Quốc Pḥng Rumsfeld, Thủ Tướng Howard có được một câu trả lời nào
không, và câu trả lời đó có trấn an được ông không?
Trong lúc Thủ Tướng Howard vắng nhà để cho Peter Costello xử lư
thường vụ Thủ Tướng, điều tra dư luận cho thấy nếu tổng tuyển cử xảy
ra hôm nay th́ Lao Động sẽ hốt được 54% tổng số phiếu, và liên đảng
Tự Do-Quốc Gia 46%. Số phiếu tiên khởi, hay phiếu trung kiên của Lao
Động dồn cho Lao Động là 40% và số phiếu tiên khởi của liên đảng là
41%. Ư nghĩa đáng ghi nhận qua cuộc điều tra này là dù Lao Động vẫn
c̣n thua liên đảng 1%, nhưng đây là lần đầu tiên số phiếu tiên khởi
đă đặt đến mức 40%, tức mức vốn liếng tự lực để khả dĩ nghĩ đến
chiến thắng. Điều đáng nói là quần chúng cử tri đă chán liên đảng,
nhưng Lao Động lại không có một lănh tụ sáng giá làm cho họ yên ḷng
dồn phiếu cho. Bằng chứng là mức ủng hộ cá nhân John Howard vẫn được
53% trong khi Kim Beazley chỉ có 39%, nghĩa là thua đến 14 điểm. Lao
Động không thể nào chiến thắng với con gà rũ cánh đó, dĩ nhiên.
Nhưng ai có thể thế Beazley? Người được nghĩ đến đầu tiên là nữ Dân
Biểu Julia Gillard, năng nổ, sắc bén. Liệu Gillard có thể đảo chánh
nội bộ để lănh đạo Lao Động tranh cử lần tới, có thể không phải với
Howard mà với một người khác không?
Câu trả lời có thể thoáng hiện khi Thủ Tướng Howard trở về sau
chuyến công du này. Một chuyến công du có thể coi là dối già, nghĩa
là một chuyến đi vừa là áo gấm về làng Ireland vinh quy bái tổ, vừa
để hưởng thụ lần chót những vinh quang huy hoàng le lói mà TT Bush
dành cho ông như một cách đền ơn trả nghĩa cho Howard v́ đă hết ḿnh
với Bush trong cuộc phiêu lưu Ngàn Lẽ Một Đêm? |
|