|
BIỂU TƯỢNG và ĐẠI LỂ PHẬT ĐẢN
Minh Mẫn
Toàn thể PG đồ
trên thế giới chuẩn bị đón mừng đại lễ Phật Đản 2550. Việt Nam ta
cũng không ng̣ai tiền lệ đó, nhưng Phật Đản tại VN năm nay có ǵ
khác hơn những năm trước?
Năm vừa rồi, Nhà
Nước thông báo cho GHPGVN tự do tổ chức trọng thể ngày đại lễ. Các
sư trong Ban Trị Sự Thành Hội Phật Giáo -TP.HCM họp Ban Đại Diện các
quận huyện phổ biến tin trên, nhưng hầu hết các BĐD quận huyện nội
ngọai thành c̣n e dè, có người im lặng, không phản ứng, có người
tuyên bố: bày đặt làm tốn kém và trở ngại giao thông. Một ít vị có
tinh thần, góp ư hồ hởi, nhưng rồi mọi sự ch́m vào tùy tiện, nghĩa
là THPG-TP.HCM phổ biến tinh thần thông cáo nhưng không có chỉ thị
quyết định.
Một số tỉnh
thành miền Nam cũng dể duôi như tánh dể duôi của người dân Nam Bộ.
Một vài tỉnh lỵ
miền Trung nghèo khó cũng thể hiện ngày lễ có sinh khí chừng mực.
Đặc biệt, Đà Nẵng và Huế luôn đi đầu trong công việc thể hiện niềm
hân hoan qua những chiếc xe hoa sắc màu sặc sở. Riêng Thừa Thiên Huế,
năm 2548 đă có 30 chiếc xe hoa do các tự viện, GĐPT, các Niệm Phật
Đường, Học Viện PG... thiết trí cúng dường Phật Đản.
Bà Rịa Vũng Tàu
cũng thể hiện tùy tâm không không kém trang nghiêm.
Nh́n chung những
năm qua, so với ngày lễ trước 1975 vẫn c̣n nhiều khiêm tốn. TP.HCM,
thành phố lớn nhất nước, không thể hiện nổi sắc thái đặc biệt vượt
trội xứng với tầm vóc của ḿnh nhân ngày sinh nhật của ông cha chúng
ta!
Một cán bộ khi
phổ biến thông tin tổ chức đại lễ cho chư tôn đức PG thành phố, ông
ta bực ḿnh tuyên bố: PG không phát triển th́ các tôn giáo khác phát
triển, quy luật cạnh tranh là vậy.
Nguyên nhân nào
Phật Đản vừa qua, thiếu hồ hởi ?
1- Những thành
phần bất măn với chế độ im lặng không tổ chức, tỏ thái độ giận lẫy
để tố cáo không có tự do tôn giáo.
2- Thành phần
cầu an không muốn rước họa vào thân, e sợ nhiệt t́nh sẽ bị lưu ư,
hoặc thụ động v́ tính trây lười, thiếu trách nhiệm.
3- Một số muốn
lấy điểm, viện lư do cản trở lưu thông và hao tốn của nhân dân.
4- Những bậc
chân tu thường không thích phô trương họat náo...
5- Dư âm của
những năm trong thời bao cấp c̣n tồn đọng những ư niệm sinh họat tôn
giáo chỉ đóng khung trong bốn vách chùa. Những năm đó, tổ chức lễ
phải xin phép và khai báo số lượng người tham dự. Năm 2000, Phật tử
Hốc Môn vận động tư gia treo cờ Phật giáo liền bị chính quyền gây
khó dễ, buộc tháo dở, THPG-TP.HCM không dám can thiệp...
6- các chùa và
GH không phổ biến rộng cho tín đồ hiểu ngày lễ đưộc phép treo cờ tại
tư gia.
Lá cờ năm màu
của PG không được công nhận, v́ cái hiểu không thấu đáo của Ban Tôn
Giáo và Mặt Trận về nguồn gốc, cứ nghĩ lá cờ do GHPGVNTN xử dụng là
của GHTN. Nhưng khi được phản ánh, th́ Ban Tôn Giáo chính phủ viện
cớ đó là cờ của Hội Phật Giáo Liên Hữu Thế Giới, không liên hệ tới
PGVN. Các sư trong GH không đủ can đảm biện bạch cho biểu tượng của
một tôn giáo lớn có mặt suốt chiều dài lịch sử cùng dân tộc. Thế là
gần 30 năm, PGVN không có giáo kỳ và giáo ca như trước 1975, trong
khi đó, vẫn thời gian ấy, Ki-tô giáo luôn công khai phô trương màu
cờ của ḿnh, vào dịp Noel, suốt hai bên đường những nơi có con chiên
và giáo xứ, cùng với hang đá lộ thiên, nơi công cộng chứng tỏ Nhà
Nước không ngăn cấm, nhưng chức sắc PGVN không dám bảo vệ sắc thái
và biểu tượng tín ngưỡng của riêng ḿnh.
Về màu cờ và
giáo ca của PGVN, một biểu tượng không thể thiếu trong ngày đại lễ
Phật Đản:
-Nguồn gốc Giáo
Kỳ. Năm 1950 thiền sư Tố Liên, được Giáo Hội Tăng Già Bắc Việt cử
tham dự đại hội thành lập Hội Liên Hữu PG Thế Giới tại Tích Lan [Sri
Lanka] từ 26/5 đến 27/6 1950. Nghiểm nhiên PGVN là thành viên sáng
lập, chấp nhận và phổ biến màu cờ Ngũ Sắc [xanh, vàng, đỏ, trắng,
cam và màu tổng hợp của 5 màu trên đây. Biểu tượng cho Ngũ căn, ngũ
lực] PGVN đă dùng màu cơ trên đây là cờ của PGVN kể từ 1951 đến
nay.
-Nguồn gốc Giáo
Ca. Sau khi nhà Ngô sụp đổ, 11 tập đ̣an PG ṭan quốc thống nhất
chung một danh xưng: GHPGVNTN vào năm 1964, thời gian không lâu sau
đó, GHTN tuyển chọn các nhạc phẩm do các nhạc sĩ tham gia tuyên xưng
tinh thần thống nhất của PG đồ ṭan quốc, bản Phật Giáo Việt Nam của
nhạc sĩ Lê Cao Phan đă trúng tuyển và trở thành giáo ca hay Đạo Ca
của PGVN. Tuy c̣n trong thời chiến, đất nước vẫn chưa ṭan vẹn,
nhưng số tín đồ miền Bắc có mặt tại miền Nam, xem như đại diện miền
Bắc, nằm trong một tổ chức GH có đủ ba miền, thống nhất tinh thần
đ̣an kết ḥa hợp.
Như vậy sau
1963, PGVN có đủ tư cách pháp nhân, Hiến Chương và mọi biểu tượng
của một tổ chức tôn giáo, trong đó có giáo kỳ và giáo ca.
Thế nhưng sau
1975, Ban Tôn Giáo chính phủ và Mặt Trận không nắm rơ tổ chức PG
miền Nam, khi GHPGVN ra đời, mọi cái biểu tượng của GHPGVNTN trước
kia, xem như tàn tích của một GH thuộc chế độ cũ phải lọai trừ. Các
sư trong GH mới, phần lớn là thành viên GHTN cũ cũng không dám hoặc
không đủ tŕnh độ phân giải cho Nhà Nước để bảo vệ những biểu tượng
đó, thế là hơn một phần tư thế kỷ, PGVN không có giao kỳ và giáo ca.
Những năm gần
đây, khi an ninh chính trị và trật tự xă hội ổn định, ḥa nhập với
sinh họat cộng đồng thế giới, Nhà Nước hiểu rơ tầm mức của từng tôn
giáo v́ thế như trăm hoa đua nở, Ki-tô giáo, Tin Lành giáo, Ḥa Hảo,
Cao Đài t́m cách vươn lên khoe sắc. Riêng PG, cổ xe cồng kềnh ù ĺ
như con bệnh biếng ăn, không muốn họat động. Những vị có chức quyền
không có sáng kiến đổi mới phương thức họat động, cứ vết ṃn ngàn
năm nhai lại.
Riêng năm 2006
này, cùng xu hướng cỡi mở và khoe sắc của xă hội VN hiện tại , PGVN
nói chung và GHPGVN nói riêng, có dự tính một chương tŕnh đại lễ
tầm cỡ quốc gia mà THPG-TP.HCM dẫn đầu và chắc chắn Huế cũng sẽ vượt
trội hơn những năm trước. Riêng Đà Nẵng dự tính có 65 cổ xe hoa
tŕnh diễn. Thế nhưng, ng̣ai xe hoa và lễ đài, tại sao chúng ta
không khuyến khích Phật tử tại gia treo cờ và lồng đèn ? Chùa Hoằng
Pháp hàng năm đều sản xuất cờ vàø đèn, Tín đồ nghèo, chùa cho, bù
lại, những thiện tín có khả năng, đóng góp cúng dường cờ và đèn cho
những người thiếu. Một số nơi, Phật tử hợp lực cùng chùa bắt đầu may
cờ; Nhiều Phật tử làm công nhân, cũng trích phần lương đóng góp cho
ngày Phật Đản. Tại Đà Nẵng, Phật tử cũng hồ hởi tham gia và cộng tác
với chư tăng để may cờ và đèn, khuyến khích tín đồ trưng bày những
biểu tượng nhân ngày lễ lớn. Có nơi sáng kiến in ảnh Thái Tử đản
sanh và vườn Lâm Tỳ Ni khổ nhỏ bằng hai quyển tập, phân phát cho tư
gia làm lễ đài tại nhà.
Có người nh́n
Thừa Thiên Huế tổ chức Phật Đản rầm rộ, buộc miệng khen thầm Phật tử
có tinh thần, nhưng cũng có người đố kỵ lên án khi thấy hàng chục xe
hoa, cờ xí, xe hộ tống và cảnh sát mở đường giữ trật tự trong ngày
lễ, họ bảo: cứ như quốc lễ không bằng! Đúng, v́ Huế là cái nôi của
PGVN, trung tâm văn hóa PG, các quan chức đa phần cũng là Phật tử,
các ngành nghề đều có mặt tín đồ PG. Đáng ra cũng phải có những cổ
xe hoa của quân nhân Phật tử, tiểu thương Phật tử, học sinh Phật tử,
và mọi ngành nghề trong xă hội, PG chưa tận dụng hết những khả năng
sẳn có của tín đồ trong mọi tầng lớp xă hội. Tại sao Thừa Thiên
không có quyền phô diễn tổng lực trong khu vực của ḿnh; không ai có
quyền so b́ khi mà PG chiếm 95% tại cố đô Huế và ṭan bộ trong nước
không có quyền hạn chế những tấm ḷng hồ hởi của PGVN khi nó là mạch
sống dân tộc.
Đạo Kỳ năm màu
là biểu tượng linh hồn PGVN, không tùy thuộc một thể chế hay một cơ
cấu tổ chức PG nào. Đạo Ca truyền đạt đúng nghĩa của tinh thần thống
nhất PGVN, thích hợp với sự thống nhất của dân tộc hiện nay mà không
phải chỉ riêng GHPGVNTN. Nhà Nước mặc nhiên chấp nhận, tại sao không
khuyến khích Phật tử xử dụng trong ngày lễ lớn, và cũng dễ hiểu,
những khu phố, thành thị có số lượng tín đồ PG áp đảo, cũng phải có
quyền trưng bày những biểu tượng PG trong ngày lễ trọng đại, trong
đó đèn, cờ và giáo ca, ngay nơi công cộng, trong khu phố của ḿnh,
như Ki-tô giáo thể hiện từ bấy lâu.
Một đất nước
phồn thịnh không chỉ trên bề mặt tiện nghi vật chất. Một xă hội tự
do không chỉ một số biểu tượng tôn giáo thiếu tâm linh mà biểu thị
một dân tộc trong ḥa b́nh, phải được hiển thị những biểu tượng tín
ngưỡng tự nguyện và đa dạng. Phật Đản năm 2006, Ban Trị Sự các tỉnh
thành phải khuyến khích vận động Phật tử tự nguyện treo đèn và cờ,
chỉ thị và vận động các quận huyện thiết lập xe hoa, xử dụng giáo ca
và cờ ngũ sắc như truyền thống vốn có của PGVN. Nhất là phải làm cho
việc kỷ niệm Phật Đản trở thành một lễ hội trang trọng phổ cập đến
mọi tầng lớp xă hội.
Trong tinh thần
đó, THPG-TP.HCM nghĩ ǵ cho mùa Phật Đản năm 2006 này?
MINH MẪN
09/4/06 |
|