|
Kịp chuyến đ̣
Tâm Đàn
Patch vừa dời về
chỗ ở mới. Tuy nơi đây không đẹp và rộng răi bằng chỗ cũ nhưng dường như nó
thích hơn. Chỗ cũ rất đông đúc và nhiều người qua lại. Hằng ngày không biết bao
nhiêu người đi ngang qua, rất ồn ào. Họ dừng chân nh́n qua, miệng lí nhí những
câu nói nó không hiểu. Rồi họ bỏ đi, hững hờ. Ăn uống th́ mỗi ngày như mọi ngày,
lúc nào cũng cùng một món như nhau. Thật nhàm chán. Chỗ ở mới tuy không đẹp và
hẹp hơn, nhưng chỉ một ḿnh nó, nên nó có cái cảm giác rộng răi hơn. Nơi đây yên
tĩnh hơn nhiều, và chỉ thấy có mấy người qua lại. Nhưng họ rất thân thiện với nó.
Ban đầu nó rất bỡ ngỡ. Cọng thêm một chút lo âu. Nó khép nép vào một góc. Hễ có
người tiến gần đến nó, nó bèn chạy sang góc khác. Nhưng dường như nó đang có
linh tính rằng mọi người ở đây đều thương yêu nó. Nên nó rất yên tâm.
Vừa
mới đến chỗ mới, Patch được thết đải những món ăn rất ngon miệng, những món ăn
mà nó chưa hề được thử qua ở chỗ cũ. Nó ăn ngấu nghiến, quên cả những người
trong nhà đang vây quanh nh́n nó. Có bàn tay vuốt ve vào đầu nó. Nó không bỏ
chạy như lần trước. Nó cứ tiếp tục ăn. Bây giờ tất cả những nỗi lo lắng trước
đây đều hoàn toàn tan biến. Người ta nh́n nó. Nó nh́n lại. Mắt đối mắt, không
chút ngại ngùng. Nó chắc chắn mọi người đang thương yêu nó. Nó cảm thấy hạnh
phúc tràn trề. Nó biết những mánh khóe để mọi người biết nó đang đ̣i ăn. Và
người ta đem đồ ăn cho nó ngay. Đồ ăn vẫn thường được thay đổi. Khi món này khi
món khác. Nên bữa ăn nào nó cũng cảm thấy ngon miệng.
Sáu
năm về trước, sau một buổi chiều tan trường, con Hoàng hấp tấp đến một pet shop
cạnh trường, mua một con chuột lang (guinea pig). Nó và con Tịnh em nó đă năn nỉ
biết bao nhiêu lần, tôi mới đồng ư cho chúng nó nuôi một con. Con Tịnh đ̣i nuôi
hai con, một cho chị nó và một cho nó. Tôi không đồng ư. Nuôi hai con phải tốn
hai cái chuồng. Công săn sóc phải gấp đôi. Thức ăn phải gấp đôi. Cái ǵ cũng
phải gấp đôi. Hai chị em nó lập luận: Nuôi hai con trong cùng một chuồng tốt hơn.
Chúng nó có thể chơi với nhau. Không chừng chúng nó có thể sinh thêm nhiều con
cái. Sẽ vui nhộn lắm! Tôi lập luận: Hai con cùng phái ở chung một chuồng sẽ cắn
nhau suốt ngày. Nếu hai con khác phái, chúng nó sinh nở ra nhiều, không thể kham
nổi. Hai chị em nó phản đối: Chỉ cần có một cái chuồng đủ lớn, chúng ta có thể
nuôi bao nhiêu con cũng được. Chúng nó sẽ không bao giờ cắn nhau. Tôi: Thôi được,
cách hay nhất là trước hết hăy đến thư viện mượn sách tham khảo về loài chuột
lang xem sao.
Hai
chị em nó náo nức đi mượn về mấy quyển sách ngay vào ngày hôm sau. Sách nói rằng
hai con cùng phái nhốt chung một chuồng sẽ cắn nhau! Tôi thắng. Chị em chúng nó
miễn cưỡng đồng ư chỉ nuôi một con. Thật ra tuổi thọ của loài chuột lang chỉ
trong ṿng năm hay sáu năm. Tôi e ngại chị em chúng nó sẽ buồn v́ mới quen nhau
th́ đă phải xa nhau. Thật ra ban đầu chúng nó đề nghị tôi nuôi một con chó.
Chúng nó có vẻ thích chó lắm. Con Hoàng thu thập rất nhiều tranh ảnh về chó.
Trong pḥng nó, tường dán đầy những bức tranh đủ loại chó. Những lần chúng tôi
tṛ chuyện tiếu lâm với nhau, con Hoàng chỉ những bức tranh chó trên tường, bảo
với tôi rằng “They are you, dad!” (Chúng nó là ba đó ba à!) Nhân cơ hội này tôi
từ chối nuôi chó, bảo với chúng nó rằng “Very well, you’ve got one, no need buy
another one!” (Hay lắm, chúng con đă có một con, không cần phải mua con khác nữa!)
Chúng nó phản đối um sùm. Tôi đành phân trần: Thật ra nuôi chó phải có rất nhiều
trách nhiệm săn sóc chu đáo. Nếu rủi ro chó cắn người ta, ḿnh phải chịu trách
nhiệm. Do đó muốn nuôi chó phải đăng kư phiền phức lắm. Hơn nữa nuôi chó phải
cho ăn thịt mới đầy đủ dinh dưỡng. Daddy chỉ thích nuôi những loài động vật ăn
cây cỏ. Chúng nó đành nhượng bộ, đề nghị nuôi thỏ. Tôi đồng ư. Thế là chúng tôi
có Jan, một con thỏ trắng.
Jan
trông thật dễ thương, nhưng v́ vấn đề vệ sinh, tôi đề nghị để chiếc lồng của Jan
ở vườn sau, chúng nó không chịu. Vậy là phải để trong nhà, cạnh chiếc cầu thang.
Mỗi lần tan trường về nhà, chị em chúng nó chơi với con thỏ nhiều hơn đến làm
nũng với tôi như trước đây. Tôi thầm nghĩ: Giá như con thỏ không dễ thương như
vậy, mấy đứa con sẽ quấn quit với ḿnh hơn. Nhưng con thỏ trông quá xinh xắn, ai
mà không thương. Tôi mỉm cười tự trách ḿnh mang ḷng ganh tị như một đứa bé. Và
tôi bắt đầu mến con thỏ, san sẻ niềm vui của hai chị em chúng nó. Nhưng có một
điều về thỏ ít ai chịu nổi, kể cả hai chị em chúng nó: Nước tiểu thỏ th́ hôi hám
khó chịu. Tôi bèn đề nghị đem chuồng thỏ ra vườn sau. Chúng nó chần chừ e ngại.
Tôi cương quyết, lấy lư do có hại cho sức khỏe. Chúng nó đành vâng lời. Tuy cảm
thấy tội nghiệp, nhưng đành phải để con thỏ ngoài vườn.
Nhưng dường như được ở ngoài, con thỏ có vẻ thích thú hơn. Thấy nó hoạt bát hơn.
Nó bắt đầu cắn chuồng nhiều hơn. Chúng tôi không nghĩ con thỏ có thể cắn đứt
lưới thép. Nhưng chúng tôi lầm. Chỉ vài hôm sau, vào một buổi sáng, chúng tôi
phát hiện con thỏ đă tẩu thoát. Nó đục một đường hầm xuyên qua hàng rào. T́m đâu
cũng không thấy. Con Hoàng và con Tịnh chia nhau đi t́m. Nhưng vô ích. Con thỏ
trắng không có duyên với chúng tôi. Và đây là đầu dây mối dợ của sự xuất hiện
của Patch (con chuột lang do con Hoàng mua về) trong gia đ́nh chúng tôi.
Bà
chủ pet shop không chịu bán con chuột lang cho con Hoàng. Bà chủ hỏi nó bao
nhiêu tuổi. Nó chỉ 15. Thiếu tuổi, không được mua gia súc. Nó năn nỉ. Bà chủ
nhất định không chịu. Nó rơm rớm nước mắt định bỏ cuộc th́ có một bà lăo đứng
bên cạnh đứng ra bảo đảm cho nó. Nó mừng rỡ cám ơn bà lăo. Thế là Patch đă trở
thành bạn nó. Tối hôm đó, cả hai chị em nó quên cả học bài. Chúng nó th́ thầm to
nhỏ với nhau một hồi thật lâu. Cuối cùng chúng nó cho tôi biết rằng tên của con
chuột lang là Patch. Lư do: Lông con chuột mầu đen xen kẻ vài vệt trắng. Một vệt
trước sóng mũi và vài vệt khác ở hai bên hông. Trông rất dễ mến. Patch đă nhanh
chóng làm quen với chúng tôi và trở thành một phần tử được nuông ch́u trong gia
đ́nh.
Mấy
tháng sau đó, nhà tôi phát hiện Patch đang mang thai. Con Hoàng và con Tịnh vui
mừng lắm. Chúng nó h́nh dung một bầy chuột lang đang nô đùa vui nhộn. Tôi th́
nghĩ đến chuyện phải kiếm thêm bao nhiêu chiếc lồng nữa đây? Nếu nó sinh sản
nhiều quá, có lẽ phải cho người khác nuôi bớt.
Mỗi
chiều tan trường về, hai chị em chúng nó đều chơi với Patch. Tôi được phân công
cho Patch ăn. Nhà tôi lo vệ sinh. Ngoài rau cần tây, cà rốt, xà lách, dưa leo,
chúng tôi thường hái cỏ về cho Patch. Nuôi một bà mẹ mang thai quả tốn nhiều
công phu. Nhưng cũng xứng đáng lắm, bởi v́ có con chuột lang trong nhà, hai con
nhỏ vui nhộn hẳn lên. Và do đó chúng tôi cũng vui lây. Bây giờ cứ mỗi lần ba cha
con chúng tôi chuyện tṛ đều có Patch tham dự. Tuy Patch chỉ phát biểu ư kiến
bằng những âm thanh khừ khừ hoặc quít quít, nhưng dường như chúng tôi hiểu hết.
Nhiều khi con Hoàng diễn dịch thế này, con Tịnh thế kia, và tôi thế khác. Thay
v́ tranh căi ai là người diễn dịch đúng nhất, chúng tôi thường đồng ư với nhau
rằng cả ba lời diễn dịch đều đúng. Nghĩa là, mỗi câu nói của Patch thường mang
nhiều ư nghĩa khác nhau! Con chuột lang làm cho gia đ́nh chúng tôi vui nhộn hẳn
lên.
Một
thời gian ngắn sau đó, vào một buổi trưa thứ bảy, Patch đă sinh nở hai đứa con
thật xinh xắn dễ thương. Cả hai đều là con trai. Một đứa có lông giống mẹ nó,
đứa kia lông màu nâu nhạt xen kẻ những vệt trắng. Chúng chỉ có thể di chuyển
từng bước đi vụng về. Chúng muốn bước đến vùng khô ráo hơn, nhưng không được. Mẹ
nó cũng không thể giúp chúng nó được. Tôi phải đem từng đứa đến cạnh mẹ chúng nó.
Hai đứa giành nhau rúc vào ḷng mẹ trông rất dễ ghét. Con Hoàng và con Tịnh đi
hái những cọng cỏ non về. Chúng đă có thể ăn, và nhai gặm có vẻ ngon lành lắm.
Con Tịnh nói chuột con khôn nhanh như vậy bởi v́ tuổi thọ trung b́nh của chúng
chưa bằng một phần mười tuổi thọ của người. Chuột một tuổi khôn bằng người mười
mấy tuổi.
Con
Hoàng và con Tịnh lại to to nhỏ nhỏ với nhau có vẻ bí mật quan trọng. Nhưng lần
này chúng không qua mặt được tôi. Tôi buộc miệng: Đă t́m được tên đặt cho chúng
nó chưa? Bị bật mí, hai chi em nó đành cho tôi tham gia t́m tên hay nhất đặt cho
hai con chuột con. Tôi không có ư kiến. Thật ra nếu tôi có thể đưa ra một ư kiến
nào cũng sẽ bị chúng nó bác bỏ. Phán quyết cuối cùng: Con đen tên Shine, do con
Tịnh làm mẹ đở đầu. Con nâu tên Twinkle, do con Hoàng làm mẹ đở đầu. Tôi lẩm bẩm:
Màu đen làm sao có thể chiếu sáng, và màu nâu đâu có thể lấp lánh. Chúng nó hỏi
tôi đang lẩm bẩm những ǵ. Tôi trả lời: Tên Shine và Twinkle nghe hay lắm. Chúng
rất hài ḷng. C̣n tôi, tôi chẳng có phần ǵ hết. Có chăng là từ nay phải nuôi ăn
tới ba con chuột lận! Nhà tôi cũng chẳng hưởng được ǵ ngoài việc phải làm vệ
sinh nhiều hơn. Tội nhất là Patch. Dường như nó đă bị tước chức làm mẹ mà không
hề hay biết.
Chỉ
mấy ngày sau là Shine và Twinkle đă bắt đầu nô đùa nghịch ngợm. Chúng nó bắt đầu
cắn nhau. May nhà tôi đă chuẩn bị sẵn mấy chiếc lồng. Bây giờ mỗi đứa chúng nó
đều có nhà riêng. Không được ở cùng một chuồng để nô đùa cắn nhau, không biết
chúng nó có trách móc chúng tôi không. Ngoài những tiếng khừ khừ và quit quit,
chúng nó không hề tỏ một thái độ nào khác nên chúng tôi khó có thể đoán tính
t́nh của mỗi đứa. Tuy nhiên trông vào diện mạo, h́nh như tính t́nh chúng nó
không giống nhau. Shine th́ có khuôn mặt lấm ĺ như một tên du đảng, trong lúc
Twinkle trông có vẻ hiền từ với dáng dấp thư sinh. Rơ ràng nh́n vào ai cũng
thích Twinkle hơn. Có lẽ v́ vậy nên con Hoàng đă chọn Twinkle làm con nuôi của
ḿnh. Con Tịnh không có đường chọn lựa, bởi v́ nếu nó không chịu chấp nhận
Shine, con Hoàng sẽ “dọa” không thèm chơi với nó nữa! Con Hoàng lớn hơn con Tịnh
đến bảy tuổi nên thường tự xem ḿnh như người lớn, không thèm chơi với con nít.
Trong lúc con Tịnh th́ cần có bạn để chơi. Thế là con Tịnh phải lép vế mỗi khi
hai đứa có tranh chấp. Và thông thường tôi phải hơi nghiêng về phía con Tịnh một
tư để có thê đạt được hài ḥa.
Shine và Twinkle khôn lớn thật nhanh. Mới mấy tháng mà chúng nó đă to con hơn
hẳn. Nhưng tin buồn đến, đến nhanh hơn tôi tưởng: Patch trở bệnh bất ngờ, và chỉ
một ngày sau là chết. Con Hoàng buồn nhất nhà. Patch do nó chọn, và phải năn nỉ,
và nhờ có một bà lăo đảm bảo mới có thể mua con chuột. Nó không hề ngờ Patch rời
nó một cách nhanh chóng như thế. Cả nhà đều buồn theo nó, và tôi phải t́m cách
đánh trống lảng để nó bớt buồn. May c̣n có Twinkle và Shine.
Mỗi
buổi sáng vừa thức dậy tôi đều được Shine và Twinkle đón chào nồng nhiệt. Chỉ
cần chuyển ḿnh xuống giường cũng đủ gây tiếng động làm chúng kêu lên ríu rít.
Hai chiếc chuồng đặt phía hành lang cách pḥng ngủ của tôi cũng đến bảy tám
thước, thế mà chúng vẫn nhận ra bước chân của tôi. Và tôi đă có một thói quen
mới: Ra khỏi giường là đến “nựng” hai con chuột lang vài câu trước đă, xong nhặt
vài cọng rau cần tây cho chúng nó. Con Hoàng và con Tịnh cưng chúng nó lắm. Mỗi
buổi chiều tan học, chúng thường bồng mấy con chuột lang lên vai, nâng niu tŕu
mến. Tôi nằm xem truyền h́nh. Con Tịnh để con chuột lang phía cuối giường. Con
chuột chạy ngay đến tôi, nằm trọn trên lồng ngực, trở đít về phía tôi, đầu hướng
về chiếc máy truyền h́nh, với tiếng kêu khừ khừ như thầm trách móc “sao xem
truyền h́nh một ḿnh mà không gọi tôi xem với”. Mỗi buổi sáng khi nhà tôi đưa
con Tịnh đi học thường cắt cho chúng nó ít cỏ tươi, chúng nó ăn ngon lành lắm.
Dần dần quen đi, mỗi lần nhà tôi vừa mới về là chúng nó reo ầm ỷ lên. Chúng nó
chẳng khác ǵ tôi hồi c̣n bé, cứ trông mẹ về với những trái quít thơm tho ngọt
ngào.
Nhiều láng giềng nhà tôi là những bà già Úc. Có lẽ phong tục tập quán Âu Tây
khác với Việt Nam nên đa số sống một ḿnh khi về già. Cũng v́ vậy họ rất niềm nở
với hàng xóm láng giềng. Đặc biệt họ mến những loài gia súc lắm. Từ khi có hai
con chuột lang, nhà tôi đă thu hút họ đến chơi nhiều lần, và lần nào cũng mang
theo quà, không xà lách th́ mấy cọng cần tây. Có lần chúng tôi vắng nhà, khi trở
về thấy trước nhà để một bao xà lách với vài chữ nguệch ngoạc báo đến thăm mà
không gặp, và không quên nhắc nhủ gói xà lách cho mấy con chuột lang. Shine và
Twinkle càng ngày càng trở nên thật đáo để: Chúng nó trở thành hai ông chủ từ
hồi nào không hay! Mỗi lần chúng nó đ̣i ăn th́ ra lệnh quit quit quít. Thế là
chúng tôi, như một chiếc máy, phải đến bỏ đồ ăn vào cho chúng nó. Nếu đến chậm
một tí là bị quở trách bằng những tiếng khừ khừ khừ như đang chế nhạo chúng tôi
rằng
Tụi bây buộc phải làm người
Nuôi tao khôn lớn để cười tụi bây!
Tôi
chắc rằng bạn nào đă từng nuôi chuột lang hẳn phải thương yêu chúng nó lắm.
Những tiếng kêu quit quit quít thánh thót rất dễ ghét. Vào những lúc khác chúng
nó lại phát tiếng khừ khừ khừ trầm trầm cũng rất dễ ghét. Cho chúng nó ăn trể
chúng nó cũng khừ khừ khừ, vuốt ve chúng nó, chúng nó cũng khừ khừ khừ. Tôi
không thể phân biệt được tiếng khừ nào là hờn dỗi tiếng khừ nào là nũng nịu.
Thế
là Shine, Twinkle và chúng tôi cùng dưới một mái nhà đă được 5 năm. Chuyện phải
đến đă đến. Twinkle đă phát bệnh và chỉ mấy ngày sau đă bỏ chúng tôi ra đi. Tất
nhiên con Hoàng buồn nhất. Twinkle không ăn uống ǵ hết. Suốt mấy ngày bệnh con
Hoàng cứ ngồi bên cạnh vuốt ve. Mỗi lần tôi đi ngang Twinkle đều cố gắng đứng
dậy bước đến gần tôi. Tưởng nó đ̣i ăn, tôi bỏ vài cọng rau. Nó chỉ nh́n tôi,
không thèm để ư đến mấy cọng rau. Tôi đoán nó đang cần sự vuốt ve. Tôi đặt nó
trong chiếc khăn và bồng trên tay. Dường như nó cảm thấy thoải mái, mắt lim dim
nh́n tôi, miệng kêu những tiếng khừ khừ một cách yếu ớt. Và Twinkle đă từ biệt
chúng tôi vào tối hôm đó. Chúng tôi chôn Twinkle trong mảnh đất sau vườn, bên
cạnh Patch, mẹ nó.
Bây
giờ ở cạnh hành lang chỉ c̣n một chiếc lồng dành cho Shine. Shine cũng đă gần 6
tuổi, nghĩa là đă bước vào tuổi già. Nó ít hoạt bát hơn trước đây. Có lẽ bây giờ
nó cảm thấy lẻ loi. Nó cũng kém ăn hẳn đi. Con Tịnh phát hiện Shine có cái bướu
mọc dưới cổ họng. Con Tịnh cố ép nó ăn nhiều hơn bằng cách thái mỏng những cọng
rau. Nhờ vậy nó ăn nhiều hơn. Chúng tôi băn khoăn về cái bướu. Nhưng mấy ngày
sau đó, cái bướu bắt đầu teo lại, và bây giờ đă hoàn toàn biến mất. Con Tịnh vui
mừng lắm. Shine từ từ b́nh phục, trở nên chảu lảy hơn chút đỉnh. Mỗi buổi chiều
tan học về nhà, con Tịnh đều hỏi tôi xem Shine có ăn uống b́nh thường không. Từ
ngày Twinkle mất đi, con Tịnh dường như săn sóc cho Shine nhiều hơn. Có lẽ nó đă
cảm nhận được sự sống mong manh của Shine. Tôi đề nghị với hai chị em nó rằng từ
rày không nuôi thêm con vật nào nữa. Chúng nó đồng ư. Tôi biết chúng nó sẽ đồng
ư. Tôi không ngạc nhiên bởi v́ tôi tin chúng nó đă hiểu rằng yêu thương cũng là
nguồn gốc của đau buồn.
Sỏi
đá, cây cỏ, Patch, Twinkle, Shine và chúng ta chỉ là những sao bụi, là những
mănh vụn của những v́ sao hóa kiếp thành những hố đen (black holes) hoặc những
sao trung ḥa (neutron stars). Những hạt vật chất ở lại với những v́ sao hóa
kiếp này đă lỡ chuyến đ̣, không thể cùng đi với những mănh vụn kia. Kẻ ở người
đi, ai buồn hơn ai? Ai may mắn hơn ai? Những mănh vụn bay đi hay những hạt vật
chất ở lại? Lỡ chuyến đ̣ là may mắn hay bất hạnh? Những kẻ ở lại sẽ ra sao?
Twinkle twinkle
little stars
How I wonder what
you are
Up above the sky
so high
Shine like diamonds in the sky …
(Lấp
lánh những v́ sao nhỏ bé
Tôi lặng nh́n với nỗi vấn vương
Lung linh như những hạt kim cương
Sáng soi một khung trời xa ấy …)
Hăy nh́n những v́
sao lấp lánh trên trời. Chúng đang tô điểm cho vẻ đẹp của bầu trời về đêm. Và để
vẻ đẹp đó được kéo dài, chúng cũng phải làm việc như chúng ta vậy. Mỗi v́ sao là
một khối khí khổng lồ, chính yếu gồm hydrogen và helium hợp lại với nhau nhờ sức
hút trọng lực. Để duy tŕ sự lấp lánh của ḿnh, tinh tú phải làm việc tổng hợp
hạt nhân, tạo ra những hạt nhân nặng hơn như carbon, oxygen, v.v. và tỏa ra năng
lượng. Sự tổng hợp hạt nhân tạo ra một áp suất đủ mạnh để cân bằng với sức hút
trọng lực. Nhờ đó, tinh tú có thể duy tŕ t́nh trạng ổn định của ḿnh và tiếp
tục chiếu ánh sáng lấp lánh. Tuy nhiên sự tổng hợp hạt nhân không thể kéo dài
vĩnh viễn, bởi v́ số lượng khí chỉ có hạn. Đến khi nhiên liệu dự trữ đă cạn,
tinh tú sẽ hóa kiếp.
Khi sự tổng hợp
hạt nhân chám dứt, áp suất để chống lại sức hút trọng lực không c̣n nữa. Tinh tú
bắt đầu thu nhỏ lại dưới sức hút của trọng lực. Những hạt nhân, chính yếu là của
carbon, được tạo thành do sự tổng hợp hạt nhân trong suốt thời gian qua, bây giờ
được phủ bằng những lớp âm điện tử (electrons). Ở trạng thái này, những âm điện
tử rất gần nhau, tạo ra một áp suất yếu hơn, gọi là áp suất thoái hóa. Nhờ áp
suất thoái hóa này, sự thu nhỏ kích thước của tinh tú có thể dừng lại ở một giới
hạn nào đó. Trong trường hợp này, kiếp mới của tinh tú được gọi là chú lùn trắng
(white dwarf). Mật độ khối lượng trở nên nặng hơn. Một muỗng vật chất bây giờ có
thể cân nặng đến vài tấn. Kích thước của kiếp mới chỉ khoảng 1% so với kích
thước của tiền kiếp. Chẳng hạn, khi mặt trời của chúng ta hóa kiếp sẽ trở thành
chú lùn trắng với kích thước cỡ khoảng kích thước của địa cầu. Nhiệt độ trên bề
mặt một chú lùn trắng th́ khoảng 8000oC, nóng hơn bề mặt của mặt trời,
nhưng v́ kích thước nhỏ bé, độ chiếu sáng của một chú lùn trắng chỉ khoảng 1% độ
chiếu sáng của mặt trời. Độ chiếu sáng sẽ mờ dần khi trở nên nguội hơn. Chú lùn
trắng sẽ ch́m vào bóng tối trong ṿng vài tỷ năm. Các nhà thiên văn đă khám phá
được khá nhiều chú lùn trắng và ước đoán có khoảng 50 tỷ chú lùn trắng trong dải
Ngân Hà.
Đối với những
tinh tú có khối lượng lớn hơn 1.4 khối lượng mặt trời, sự co rút của tinh tú sẽ
không dừng lại ở kích thước của một chú lùn trắng, v́ sức hút trọng lực bây giờ
mạnh hơn áp suất thoái hóa tạo nên bởi những âm điện tử. Tinh tú tiếp tục co rút.
Bây giờ những âm điện tử phối hợp với những dương điện tử (protons) bên trong
những hạt nhân để biến thành những trung ḥa tử (neutrons). Nếu khối lượng của
tinh tú lớn hơn 1.4 khối lượng mặt trời nhưng bé hơn 3.0 khối lượng mặt trời, sự
co rút của tinh tú sẽ dừng lại ở một kích thước nhỏ hơn, nhờ vào một áp suất
thoái hóa mới tạo nên bởi những trung ḥa tử. Tinh tú được hóa kiếp thành một
sao trung ḥa. Vật chất của một sao trung ḥa hầu hết là những trung ḥa tử, mật
độ khối lượng rất cao, khoảng 100 triệu triệu lần mật độ của nước. Một muỗng vật
chất của sao trung ḥa có thể cân nặng hơn 100 triệu tấn. Một sao trung ḥa có
thể có một khối lượng gần bằng 3 lần khối lượng mặt trời, nhưng với một đuờng
kính chỉ khoảng 20 cây số. Các nhà khoa học tin rằng sao trung ḥa được h́nh
thành bằng một tiếng nổ dữ dội gọi là supernova, bắn tung tóe những vật chất bên
ngoài, và phần c̣n lại bên trong hầu hết biến thành những trung ḥa tử. Phần vật
chất được bắn tung tóe vào không gian sẽ h́nh thành những tinh tú trẻ hơn, hoặc
h́nh thành những hành tinh, và cuối cùng là sự sống, là chúng ta.
Với kích thước
nhỏ bé, sao trung ḥa có độ quay rất nhanh, với chu kỳ từ vài phần ngh́n giây
đến vài giây đồng hồ, phát ra những chùm tia sóng âm thanh (radio waves), chớp
chớp đều đặn giống như một hải đăng. Do đó sao trung ḥa là những pulsars. Hiện
tại có khoảng 500 pulsars trong dải Ngân Hà trong đó có 20 pulsars phát ra 1000
tia chớp mỗi giây đồng hồ. Người ta tin những pulsars này đă tồn tại hơn một tỷ
năm qua. Tuy nhiên, theo thời gian, những tia chớp của sao trung ḥa cuối cùng
cũng sẽ biến mất, và trở thành những pulsars “chết”. Dải Ngân Hà có khoảng 400
triệu sao trung ḥa “chết” như thế.
Đối
với những v́ sao có khối lượng lớn hơn nữa, sự hóa kiếp không dừng lại ở những
sao trung ḥa. V́ sức ép trọng lực bây giờ quá mạnh, chiến thắng tất cả những
hiệu ứng nguyên lượng. Vật chất tiếp tục bị ép xuống và biến mất khỏi tầm quan
sát. Những v́ sao đó cuối cùng trở thành những hố đen. Mật độ vật chất của một
hố đen tạo ra một trường trọng lực đủ mạnh để uốn cong vùng không thời gian
chung quanh hố đen đến nỗi ngay cả ánh sáng cũng không thể thoát khỏi hố đen.
Thật
ra mỗi khối cầu vật chất đều tương ứng với một đường bán kính gọi là đường bán
kính tới hạn. Khi khối vật chất đó bị ép thành một khối cầu có bán kính nhỏ hơn
bán kính tới hạn, khối vật chất đó sẽ trở thành một hố đen. Chẳng hạn, nếu địa
cầu chúng ta có thể co rút thành một quả cầu bán kính 0.88 phân tây, địa cầu sẽ
trở thành một hố đen. Tương tự, nếu có thể ép mặt trời chúng ta thành một quả
cầu bán kính 2.9 cây số, mặt trời sẽ trở thành một hố đen. Cũng như những sao
trung ḥa, hố đen được h́nh thành bằng một supernova.
Một
sao trung ḥa hoặc một hố đen có thể có qũy đạo quanh một ngôi sao b́nh thường,
hợp thành một hệ nhị nguyên (binary system). Trong trường hợp này, vật chất của
ngôi sao b́nh thường đó sẽ bị sao trung ḥa hay hố đen đồng hành thu hút, ban
đầu lập thành một đĩa vật chất nóng bỏng, sau đó rơi vào sao trung ḥa hay hố
đen theo h́nh một chiếc phểu. Trong trường hợp một hố đen, nhiệt độ của đĩa vật
chất có thể rất cao và do đó phát ra những quang tuyến X (X-rays). Các nhà khoa
học đă lợi dụng hiện tượng này để thăm ḍ hố đen. Đối với những hố đen và sao
trung ḥa có bạn đồng hành là những v́ sao b́nh thường, những quan sát vào đầu
thập niên 1970 cho thấy số những hố đen tương đương với số những sao trung ḥa.
Điều này làm các nhà khoa học phỏng đoán rằng, đối với những hố đen và những sao
trung ḥa cô lập, không có bạn đồng hành, hai con số cũng tương đương nhau.
Trong năm 1994, viễn vọng kính Hubble đă khám phá một đĩa vật chất rất nóng,
cách dải Ngân Hà khoảng 3 triệu năm ánh sáng, với đường kính nửa triệu năm ánh
sáng, quay quanh trung tâm thiên hà mang kư hiệu M87 với vận tốc khoảng một phần
ngh́n vận tốc của ánh sáng. Điều này chứng tỏ rằng trung tâm của thiên hà M87
phải là một hố đen với một khối lượng khổng lồ, khoảng 3 tỷ lần khối lượng mặt
trời chúng ta.
Lư
thuyết tương đối tổng quát cũng đă chứng minh sự tồn tại của những hố đen với
kích thước tí hon, gọi là những hố sâu bọ (wormholes). Hố sâu bọ có thể h́nh
thành xuyên không thời gian, nối liền hai hố đen. Sự tồn tại của những hố sâu bọ
cho phép những hạt vật chất có thể vượt không thời gian, và do đó, là nguồn cảm
hứng của những nhà văn viết về khoa học giả tưởng.
&&&
Nghiên cứu y học cho biết khí ứ đọng trong nhà ô nhiễm hơn khí ngoài trời. Mùi
đồ ăn nấu nướng, mùi mồ hôi cũng như thán khí do chúng ta thở ra thường xuyên ứ
đọng trong nhà, bám vào chăn gối nệm thảm, dần dần trở nên hôi hám. Đa số chúng
ta thường có thói quen đóng cửa nhà kín mít, có lẽ do sự đề pḥng lũ cướp giựt
đột nhập gia cư. Do đó các loại khí ô nhiễm cứ đọng lại trong nhà. Để khử bớt
các loại khí ô nhiễm đó, tôi thường xuyên mở rộng những cánh cửa sổ ở các pḥng
ngủ. Mặt khác, tôi thường đốt nến hương mỗi khi trong nhà có nấu nướng và trong
những bữa ăn. Mùi thơm nhè nhẹ của nến hương có thể lấn át mùi đồ ăn và các mùi
hôi khác.
Tôi
thường là người sót lại một ḿnh ở bàn ăn trong hầu hết mọi bữa ăn. Tuy tôi ăn
ít hơn tất cả mọi người trong nhà, nhưng tôi lại là người ăn chậm nhất. Mọi
người đều rời bàn ăn ngay sau khi ăn xong. Do đó chỉ c̣n lại tôi. Tôi nhớ một
phong tục của Việt Nam ngày trước: Bắt đầu mỗi bữa ăn, người trẻ tuổi hơn chỉ
được cầm đũa sau người lớn, và người trẻ hơn phải chờ người già cả ăn xong mới
được bỏ đũa. Tôi không ưa loại phong tục này mấy v́ tôi cho là quá khắc khe với
con cái. Tuy nhiên cứ mỗi lần đến bữa ăn, tôi vẫn ước mong mấy đứa con chờ tôi
ngồi vào bàn rồi chúng nó mới bắt đầu ăn, và ngồi lại chuyện tṛ với tôi cho đến
khi tôi ăn xong. Thật ra đă có mấy lần như vậy. Nhưng có lẽ đó chỉ là cao hứng
của chúng nó. Nhưng bữa ăn hôm nay th́ không. Tôi ngồi lại một ḿnh …
Cây
nến hương trên bàn ăn đă gần tàn. Ngọn nến thấp hơn miệng ly nên thiếu dưỡng khí,
chỉ tỏa ánh sáng lung linh yếu ớt. Khi cây nến c̣n mới, cao hơn miệng ly, ngọn
nến tung tăng theo làn gió nhẹ, như đang trọn hưởng niềm hạnh phúc vô tư lự của
tuổi thơ. Bây giờ sắp tàn, ngọn nến trông thảm thương. Ánh sáng gầy g̣ yếu ớt
như đang nói lên lời than văn ai oán
Ngày xuân đă thoát đi dần
Ḷng
ta tê tái lâng lâng nỗi sầu
Giá
như ngọn nến ¾
cũng như sỏi đá cây cỏ chim muông, cũng như Jan, Patch, Twinkle, Shine, cũng như
chúng ta ¾
lỡ chuyến đ̣ trước đây, bây giờ có thể là một phần của một ngôi sao trung ḥa
giữa không gian thăm thẳm, phát những tia chớp đều đặn như một hải đăng, giúp kẻ
lang thang giang hồ có thể tránh những lộ tŕnh hiểm nguy. Cũng có thể bây giờ
ngọn nến ¾
cũng như sỏi đá cây cỏ chim muông, cũng như Jan, Patch, Twinkle, Shine, cũng như
chúng ta ¾
đă bước vào một hố đen thăm thẳm, du hành dọc theo hố sâu bọ đi vào một thế giới
huyền bí, hoàn toàn cách biệt với thế giới chúng ta. Nhưng phải chăng sao trung
ḥa hay thế giới huyền bí kia là thiên đường? Hay địa ngục? Phải chăng ngọn nến
¾
cũng như sỏi đá cây cỏ chim muông, cũng như Jan, Patch, Twinkle, Shine, cũng như
chúng ta ¾
đang mang cái ảo giác đứng núi này trông núi nọ? Hay đây là một sự đặt để của
Thượng Đế? Hay thực ra tạo hóa chỉ là một canh bạc, may rủi rủi may? Lỡ chuyến
đ̣ là rủi hay may? Hay do sự hài ḥa của tạo hóa?
Kể
từ khi trở thành sao bụi, chúng ta đă lang thang giang hồ cả hàng tỷ năm mới có
ngày hôm nay. Chúng ta có một tâm hồn, một tri thức. Chúng ta có đầy đủ những
đặc tính của một cơi ta bà. Chúng ta vốn cùng xuất phát từ một điểm kể từ thuở
khai thiên lập địa, khi vũ trụ h́nh thành. Nhưng bây giờ chúng ta rất đa dạng.
Khoa học kỹ thuật bị lợi dụng để chế tạo vũ khí xưng hùng xưng bá nhiều hơn dùng
để phụng sự ḥa b́nh. Người dùng tà tâm hại người để kiếm lợi cho riêng ḿnh
nhiều hơn người phát thiện tâm để giúp đời. Khiêu khích nhiều hơn nhường nhịn.
Tự cao tự đại nhiều hơn khiêm tốn. Gian xảo nhiều hơn thật thà. Tham lam ích kỷ
nhiều hơn vị tha. Ganh ghét nhiều hơn yêu thương đùm bọc. Xáo trộn nhiều hơn
trật tự. Thế giới chúng ta dường như có khuynh hướng đi vào một thái cực hỗn
loạn. Làm sao cứu văn?
Hơn
25 thế kỷ trước, Thái Tử Tất Đạt Đa đă sinh ra trong một gia đ́nh quyền uy giàu
sang phú quư. Không như đa số người ta phải làm lụng vất vả để có thể đạt được
những thứ mà người ta cho là có thể mang lại hạnh phúc, Thái Tử Tất Đạt Đa đă có
tất cả những thứ đó ngay sau khi lọt ḷng mẹ. Ngài được nuông ch́u, muốn ǵ được
nấy. Thân phụ Ngài chỉ muốn Ngài sẽ kế vị ngôi vua của ḿnh. Nhưng Ngài có cảm
thấy hạnh phúc không? Không có! Trái lại, những biến cố xảy ra trong cuộc đời
niên thiếu của Ngài đă làm Ngài cảm thấy đam mê trong quyền uy nhung lụa chỉ là
nguồn gốc của khổ đau. Sự đam mê này chẳng khác ǵ một thái cực hỗn loạn.
Có
lẽ cái đau khổ đầu tiên Ngài phải trải qua là thân mẫu Ngài đă qua đời sau khi
sinh Ngài chỉ được mấy ngày. Ngài hẳn đă mang cái cảm giác chua xót rằng mẹ Ngài
đă hy sinh v́ sự sống của Ngài. Ở cánh đồng cày ruộng, Ngài đă chứng kiến côn
trùng bị những lưỡi cày cắt thành từng mảnh. Rồi chim chóc sà cánh vồ lấy những
mảnh côn trùng đó. Ngài, trong những dịp xuất thành du ngoạn, cũng đă chứng kiến
những khổ đau của sinh lăo bệnh tử. Người ta có thể dửng dưng trước đau khổ của
kẻ khác, cứ tiếp tục với dục vọng, cứ tiếp tục tranh giành và tận hưởng giàu
sang phú quư quyền cao chức trọng. Nhưng đối với Thái Tử Tất Đạt Đa th́ khác hẳn.
Đau khổ của chúng sinh đè nặng lên Ngài. Ngài xem sự đau khổ của chúng sinh như
là của chính ḿnh vậy. Sẽ có một ngày, rất gần, khổ đau sẽ đến với Ngài, sẽ đến
với mọi người, mọi sinh linh. Giàu sang quyền quư chỉ là tạm bợ, chỉ thoáng qua.
Ngày “vui” qua mau! Do đó, Ngài phải rời cung điện ra đi.
Con
đường t́m đạo thời bấy giờ là con đường tu khổ hạnh. Nếu sự tận hưởng giàu sang
phú quư là nguồn gốc của khổ đau th́ khổ hạnh có thể là con đường dẫn đến hạnh
phúc! Người ta quan niệm như vậy. Thái Tử Tất Đạt Đa đang ṃ mẫm trên con đường
t́m Đạo. Ngài chưa t́m thấy. Nhân có con đường khổ hạnh người ta đang đi, tại
sao không thử? Ngài đă thử. Kết quả là Ngài đă kiệt sức. Ngài đang ở ranh giới
của sự sống thoi thóp và cái chết hầu như chắc chắn. Và con đường Ngài muốn t́m
vẫn đang mịt mù.
Sujata, một cô bé ngoan và nhân từ, vâng lời mẹ mang phẩm vật lên núi cúng thần.
Thấy Ngài lâm nạn, Sujata dâng sữa và thức ăn cho Ngài. Ngài nhận lời. Bằng sự
tiếp nhận này, Ngài muốn nói lên sự thất bại của con đường khổ hạnh mà tất cả
những tu sỹ thời bấy giờ vẫn cho là con đường đứng đắn duy nhất để t́m chân lư.
Ngài nhận ra rằng ch́m đắm trong hưởng thụ vật chất là sa đọa, là một thái cực
hỗn loạn dẫn đến khổ đau. Và tự hũy diệt sự sống của ḿnh bằng con đường tự hành
hạ khổ nhục là một thái cực khác. Cả hai đều lạc đường. Con đường Ngài đi phải
là con đường dung ḥa giữa hai thái cực đó. Một mặt không để vật chất hưởng thụ
lôi cuốn ḿnh, mặt khác, phải nương nhờ vào vật chất đủ để duy tŕ sự sống, có
đủ sáng suốt minh mẩn để tầm Đạo.
Sujata tiếp tục dâng sữa và cơm lên Ngài cho đến khi Ngài trở lại b́nh phục. Bây
giờ tịnh tọa dưới cây Bồ Đề, Ngài có thể hiểu thấu mọi biến hóa của sự vật. Ngài
tịnh tọa suốt đêm, xem xét mọi sự vật hiện lên trong tâm trí Ngài. Đủ thứ h́nh
ảnh và cảm xúc của thế giới trầm luân như đang tấn công hoặc cám dỗ Ngài. Bạo
lực cưỡng bức có. Cám dỗ dục vọng có. Không những Ngài không bị khuất phục và
không bị cám dỗ, trái lại, Ngài nhận ra được chân tướng thực sự của tất cả những
hiện tượng đó: tạm bợ, không bền vững và không có thực chất. Những hiện tượng hư
ảo đó, như những thứ bùa ngải, đă và đang mê hoặc tâm trí chúng ta, đánh lừa
chúng ta. Chúng ta phải dùng cái ống kính đang bị mê hoặc đó để quan sát vạn vật
nên không thể thấy được bản chất thực sự của vạn vật. Vạn vật đối với chúng ta
na ná kiểu:
Một người đi với
một người
Một người hớn hở tươi cười không đâu
Cảnh vui lan tận rừng sâu
Người vui cảnh có buồn đâu bao giờ.
Người kia thơ thẩn thẫn thờ
Màn đêm vây phủ phải chờ bao lâu
Cảnh buồn lan tận rừng sâu
Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ.
Thái
Tử Tất Đạt Đa th́ khác hẳn. Ngài đă gạt bỏ được cái ống kính mê hoặc đó. Những
hiện tượng tạm bợ và không có thực chất đó vẫn tiếp tục biến hóa. Chúng như
những ngọn lửa, sẵn sàng bùng cháy một cách hỗn loạn khi có cơ hội. Nhưng Ngài
đă không cho chúng những cơ hội đó. Trái lại, Ngài đă biến những ngọn lửa đó trở
thành những ngọn lửa nhuần nhuyễn hữu dụng, có nề nếp. Ḷng nhân từ của Sujata
là một trong những ngọn lửa hữu dụng đó, đă giúp Ngài đắc Đạo.
Ngài
không để những ngọn lửa bùng cháy một cách vô tội vạ, cũng không hủy diệt những
ngọn lửa đó. Ngài đă biến chúng thành những ngọn lửa hữu dụng. Ngài đă “diệt”
khổ đau bằng cách biến khổ đau thành hạnh phúc. Diệt không có nghĩa là trừ khử
hủy diệt. Ngài không trừ khử hủy diệt bất cứ điều ǵ hoặc bất cứ ai. Người có
manh tâm hủy diệt trừ khử kẻ khác sẽ không bao giờ có thể trở thành như Ngài.
Vậy “diệt” có nghĩa là “làm biến đổi”. Tương tự, Ngài không ch́m đắm trong xa
hoa nhung lụa, cũng không tự đày đọa thân xác theo con đường khổ hạnh. Con đường
Ngài đang đi là con đường trung dung, là Trung Đạo. Và con đường đúng đắn nhất
để có thể cứu văn cái thái cực hỗn loạn hôm nay có lẽ phải là Trung Đạo của Đức
Phật.
Mấy
tỷ năm trước, chúng ta đă kịp chuyến đ̣ một lần để bây giờ có thể làm người.
Trung Đạo là chuyến đ̣ quan trọng khác đang chờ đón chúng ta.
Tôi
đang thả hồn h́nh dung cái thế giới sau khi đă vượt chuyến đ̣ Trung Đạo. Bổng
ngọn nến bừng sáng lên như muốn nói với tôi điều ǵ. Tôi mỉm cười. Và ngọn nến
tắt.
Sách tham khảo:
1.
Greenstein, G.,
Frozen Star, Macdonald, London, 1984.
2.
Gribbin, J., Q
is for Quantum, Phoenix, London, 1999.
3.
Brazier, D., The
Feeling Buddha, Robinson, London, 2001.
|
|