|
CÀNH HOA SEN CHO AHMAD KHATIB
Hoàng Đông Tà
Dân Israel và
Palestine tiếp tục tṛ chơi mà Thượng Đế của họ đă dạy. Tṛ thù hận thiêng liêng
linh thánh. Israel và Palestine ghét nhau v́ tin rằng Thượng Đế của ḿnh ghét
dân kia. Ghét dân kia thôi, chứ không ghét Thượng Đế của dân kia, v́ quả thực
Thượng Đế của Israel và của Palestine là một. Thế là cảnh mắt đổi mắt, răng đền
răng cười ra nước mắt xảy ra. Từ nửa thế kỷ nay! Và cả tháng 10/2005 vừa rồi
nữa...
Ngày đó, trực thăng
vũ trang của Israel bắn cháy chiếc xe chở một lănh tụ Jihad của Palestine. Lănh
tụ này bỏ mạng và Palestine nghiến răng đ̣i Israel... tí huyết. Ngày 26/10 một
người Palestine nổ bom cảm tử giữa khu cư dân Israel, cấp visas cho năm sáu
người Israel về thiên quốc là đất hứa chẳng ma nào dám tới đó giỡn mặt Thượng Đế
để giành giật. Nhưng Israel không v́ những người chết đă được hưởng phước đời
đời nơi cơi vĩnh hằng đó mà các ơn Palestine. Trái lại, lấy oán báo ân, Israel
phản công bằng thẳng tay bố ráp. Giết qua giết lại, kết quả là 16 người
Palestine, 6 Israel bỏ mạng, và 17 người Palestine bị bắt giam. Đêm thứ Tư
2/11/05, nghe nói một người bị bắt đă trốn thoát và Israel được tin là kẻ đào
thoát đang ẩn núp trong vùng Jenin phía Bắc Tây Ngạn thuộc vùng đất của
Palestine.
Thế là, Israel viện
cớ truy lùng kẻ đào thoát mở cuộc hành quân với 30 thiết giáp và 2 trực thăng vũ
trang yễm trợ bộ binh ồ ạt tiến vào Jenin. Dĩ nhiên là để chống khủng bố, chứ
đâu phải vào đó để đi hóng mát.
Thứ Năm 3/11/2005
th́ quân Israel tràn đến Jenin. Và với Palestine, thứ Năm 3/11/2005 cũng là ngày
đầu mùa lễ hội Eid al-Fitr, ngày ông bà cha mẹ cho con cháu quà cáp như Tết Việt
Nam vậy. Dịp này, cậu bé Ahmad 12 tuổi con ông bà Ismail Khatib cũng được cha mẹ
làm quà cho một khẩu súng bằng plastic như thật. Ahmad hớn hở ôm món quà mới đi
t́m bạn bè tham dự tṛ chơi chiến tranh mà quên rằng binh lính Israel đang hăm
hở và khẩn trương tiến vào... đất địch.
Thấy Ahmad lăm le
khẩu súng trên tay là lính Israel nổ súng liền. Bé lớn ǵ bất kể, kẻ thù là kẻ
thù, và kẻ thù th́ phải dứt. Ahmad trúng đạn ở đầu và bụng. Và chỉ khi người
lính Israel nhào tới tước khí giới địch th́ mới hay ḿnh vừa đốn hạ một thằng bé
con chơi súng giả. Không biết v́ ḷng nhân đạo thống hận, hay v́ sợ Palestine
phản tuyên truyền mà Ahmad đă được cấp tốc di tản khỏi chiến trường đến một bệnh
viện Israel.
Ahmad được bác sĩ
tận t́nh cứu cấp. Nhưng cuộc chạy đua với tử thần để dành lại mạng sống cho
Ahmad đă thất bại. Ahmad đă từ trần ngày thứ Bảy 5/11/2005. Và phép lạ đă xảy
ra.
Phép lạ đó là khi
biết ḿnh sắp mất vĩnh viễn thằng con trai yêu quư, ông bà Ismail Khatib đă
quyết định hiến tặng lục phủ ngũ tạng của con ḿnh cho ai cần đến. Hỏi lư do nào
ông làm vậy th́ Khatib cho biết ‘Tôi không băn khoăn người thụ nhận là Israel
hay Palestine, bởi v́ trong đạo chúng tôi, Thượng Đế cho phép chúng tôi hiến cơ
phận cho kẻ khác nếu được mà không cần phải biết người nhận là ai. Nhưng trùng
trùng duyên khởi, ông Khatib nói thêm là, ông làm vậy để nhớ đến người em 24
tuổi đă chết v́ cần thay gan nhưng không t́m ra người cho.
Xin cám ơn người đă
chết yểu. Bởi quyết định của vợ chồng Khatib quả đă cứu mạng ít ra cũng ba đứa
trẻ Israel, đó là Samah Gadban 12 tuổi đă nhận được quả tim, một cô gái 14 tuổi
nhận được bộ phổi và một bé gái sơ sinh 7 tháng nhận được lá gan. Những cơ phận
khác của Ahmad thế nào cũng được mấy ông bà bác sĩ có ḷng tận dụng cho những kẻ
được Thượng Đế sáng tạo nhưng quên kiểm soát kỹ lục phủ ngũ tạng trước khi bật
đèn xanh cho xuống trần!
Được hỏi về chuyện
tại sao? Ông Khatib nói thật: Tôi đă nghĩ bằng trí óc chứ không nghĩ bằng con
tim. Tim tôi khóc cho con tôi, nhưng trí óc tôi lại bảo tôi phải làm một cái ǵ
quan trọng... Điều quan trọng nhất là thấy nggười nhận cơ phận, là thấy nó sống
c̣n. ... Tôi hy vọng chúng ta có thể sống cuộc đời an lạc mà không cần phải giết
trẻ nhỏ. Con cái tôi, và trẻ con Palestine trong trại tỵ nạn ước mơ một cuộc
sống an lạc tự do...
Cô bé Samah Gadban
hư tim chờ đă 5 năm nay, bây giờ được thay tim và đang hồi phục. Riad Gadban bố
của Samah kể rằng cho đến khi bệnh viện loan báo họ có quả tim và kêu ông đem
con gái nhập viện để thay tim th́ ông mới hay tự sự. Ông chưa hề biết hay tṛ
chuyện một lời với ông Khatib. Samah đang phục hồi trong một bệnh viện ở Petah
Tikvah. Riad Gadban dĩ nhiên là mong ước có bữa nhậu liên hoan vừa để cám ơn ân
nhân, vừa để mừng con gái có tim mới. Trong khi chờ đợi, ông chỉ biết ngậm ngùi
cám ơn Ahmad bằng câu: Tôi mong ước được cám ơn cậu bé và gia đ́nh cậu ấy. Tôi
mong rằng khi họ cho chúng tôi món quà này, họ đă nghĩ rằng con gái tôi là con
gái họ. Quả thực Riad Gadban cũng chỉ lặp lại ư nghĩ thâm trầm của Ismail
Khatib: Tôi không băn khoăn người thụ nhận [quả tim] là Israel hay Palestine.
Trong khi ba đứa trẻ
Israel đang chờ hồi phục để sống cuộc đời mới th́ chiến dịch lùng diệt và đụng
độ vẫn tiếp diễn ở vùng Tây Bắc Tây Ngạn của Palestine. Bốn người Palestine bị
thương khi quân lính Israel tràn vào làng Qabatya. Theo báo cáo của Hội Hồng
Thập Tự th́ 5 năm qua kể từ 29/9/2000 đến 29/9/2005, đă có 682 trẻ Palestine
dưới 18 tuổi bỏ mạng, trong đó 158 đứa thuộc lứa tuổi với Ahmad hay Samah.
29/9/2000 là ngày dân Palestine nổi dậy đ̣i lại đất đai trong tay Israel. Cứ bẻ
răng móc mắt nhau thế này th́ không khéo một ngày nào đây cà Palestine và Israel
se trở thành quê hương của những người mù húp cháo? Tại sao? Câu trả lời h́nh
như nằm trong đoạn văn ngắn sau đây:
‘Năm 1944 trước viễn
tượng lấn đất cắm dùi Do Thái- Palestine, T.T Roosevelt cam đoan với vua Ibn
Saud của Saudi Arabia rằng Mỹ sẽ không để cho dân Palestine mất một tấc đất nào
vào tay Do Thái. Năm 1991, T.T Bush bố hứa hẹn cho Palestine 'một ốc đảo an
b́nh' ở Trung Đông để ve văn khối Á Rập ủng hộ Mỹ trong chiến tranh chống Iraq.
Thế đó mà năm 2001 Palestine trở thành tiếng trống trận thúc đẩy những người
muốn biến Hồi giáo thành một ư thức hệ chống Tây phương và chống Mỹ.
Do Thái và Palestine
đều nhận ḿnh là con cháu của Tổ phụ Abraham và Moses, đều tin vào một Thượng Đế
toàn năng mà Palestine gọi là Allah, Do Thái gọi là Jahweh hay Jehovah. Điều lạ
lùng trớ trêu là Thượng Đế toàn năng đó đă chỉ vùng đất Palestine hôm nay cho
những người Do Thái, và bảo họ rằng: Ngươi và con cháu ngươi là dân tộc ta chọn
để sinh sôi nảy nở nơi đây để làm sáng danh ta. Trong khi cũng Thượng Đế toàn
năng đó lại chỉ y nguyên phần đất Palestine sỏi đá đó cho người Palestine và bảo
rằng: Đây là quê hương của ngươi, đứa nào láng cháng đến th́ đuổi nó đi để làm
sáng danh ta. Cả người Do Thái lẫn người Palestine đều tin lời đó là thật cho
nên nhất quyết theo đúng lời Thượng Đế toàn năng dạy phải ăn miếng trả miếng,
mắt đổi mắt, răng đền răng bằng cách riêng và bằng phương tiện riêng của ḿnh.
Cuộc xung đột Do Thái-Palestine trở thành cuộc chiến giữa hai giáo chủ Moses và
Mahomet, giữa thánh thư Talmud và Koran.’ [Hoàng Nguyên Nhuận - Phồn Hoa Kinh,
Văn Mới, Ca. 2003, tr. 94-95]
Trong lúc một gia
đ́nh Palestine âm thầm gạt lệ thương khóc đứa con vắn số oan uổng, trong lúc năm
ba gia đ́nh Israel đang hồi hộp vui mừng nh́n con đang hồi phục sau những ngày
tuyệt vọng chời đợi tin từ bệnh viện gọi vào để thay thận, thay tim, thay thay
phổi, thay gan... trong khi những khổ đau và hạnh lạc nhỏ nhoi đó đang xảy ra
th́ thế giới cũng đang ầm ầm bốc cháy v́ những lư do xa gần liên hệ đến
Palestine, đến Israel. Jordani, Iraq, Paris ch́m trong bom đạn và khói lửa. Ở
Indonesia, tay tổ cốt ḿn Azahari Husin đă sinh nghề tử nghiệp tự sát chứ không
để lọt vào tay đối phương. Ở thủ đô Amman của Jordani, quả phụ của kẻ đă nổ bom
cảm tử bị bắt và khai bà cũng ôm bom theo chồng để đồng sinh đồng tử nhưng quả
bom vấn quanh người bà đă bấm nút mà không nổ...
Làm thế nào để thoát
khỏi cảnh tương tàn v́ thù hận thiêng liêng linh thánh đó?
Ismail Katib và Riad
Gadban, hai người thường dân một Palestine, một Israel vừa đưa ra một câu trả
lời từ con tim, khối óc, và bằng máu, nước mắt và cả nụ cười hi vọng của họ và
con cháu họ.
Trong con mắt của
những người Israel tin vào tín lư “miền đất hứa”, tín lư Sionist, th́ bất kể già
trẻ lớn bé, bất kể đàn ông đàn bà, hể dám chống lại Israel là khủng bố. Cả ngàn
năm vong quốc và rồi thất điên bát đảo sống sót qua chiến dịch diệt chủng của
Hitler, người Israel đang ca na cúp núp trên 100 bom nguyên tử để sẵn sàng dùng
đến khi cảm thấy không c̣n đường nào khác hơn là trâu chết th́ ḅ cũng đứt đuôi.
Mấy chục năm nay, họ đă nói chuyện với người Palestine như chủ nhà nói chuyện
với kẻ cắm dùi chiếm đất, như chủ nhà với tên khủng bố.
Trong bảng thống kê
thành tích triệt hạ khủng bố của Israel, tên Ahmad Khatib có lẽ đă được ghi như
một tên khủng bố nếu khẩu súng trên tay cậu là một khẩu súng thật, chứ không
phải là đồ chơi bằng plastic.
Thế kỷ 20 chấm dứt
với sự giải thể của chiến tranh ư thức hệ. Thế kỷ 21 khởi đầu bằng cuộc chiến
tranh văn hóa văn minh được mệnh danh chiến tranh chống khủng bố. Mối thù ba thế
kỷ thánh chiến thập tự quân do các Giáo Hoàng La Mă phát động được thế tục hoá
và hồi sinh từ năm năm qua. Ngày xưa người ta đă chết v́ hai tiếng ngoại đạo,
ngày nay là hai tiếng khủng bố. Có khi người ta đă quên khuấy đi rằng hai tên
khủng bố nổi tiếng nhất đă được người Anh và đàn em Nam Phi cho đứng đầu sổ là
Mahatma Gandhi và Nelson Mandela. Nếu c̣n sống sau ngày 11/9, biết đâu Jesus
Nazareth cũng đă bị kết án, nếu không th́ cũng bị nghi ngờ, là khủng bố? Cuộc
chiến khủng bố và chống khủng bố có vẻ như đang vuột hỏi tầm tay của những người
tham chiến khi mà cái chết không c̣n là đ̣n răn đe tối hậu và trở thành ch́a
khóa mở vào thiên đường không tưởng.
Tín hữu Ky-tô nào mà
không một lần được nhắc nhở: Người ta tát ngươi má này th́ hăy đưa luôn má kia.
Mấy ai quên được lời Gandhi: Người ta giết v́ người ta sợ. Hoàng tôi nghĩ đến
h́nh ảnh một “kẻ giết giặc”với đầy đủ giáp trụ, cung tên và chiến mă được kinh
Phật mô tả :
Phật lấy nhẫn làm áo đồng
Lấy tinh tấn làm giáp sắt
Lấy tŕ giới làm ngựa hay
Lấy thiền định làm cung tốt
Lấy trí tuệ làm tên nhọn
Ngoài th́ phá quân Ma Vương
Trong th́ diệt giặc phiền năo
Ấy gọi là A-La-Ha.
[Luận Đại Trí Độ, Ch. 3 - Thích Thiện Siêu Việt
dịch].
Hoàng tôi nghĩ đến
những chiến thắng hào hùng của Việt Nam thời Lư, Trần, Hậu Lê và thời hậu cách
mạng 1/11/1963... Năm 1963, Tăng Thống Phật Giáo Việt Nam từng căn dặn tín đồ:
Tôi chết, hăy cầu nguyện cho kẻ giết tôi. Ông bà Khatib không theo đạo Phật, mà
không khéo c̣n chống đạo Phật nữa, nhưng họ đă đi xa Tăng Thống Việt Nam một
bước. Họ không chỉ sám nguyện cho kẻ thù giết con họ mà c̣n giúp cho con cái kẻ
thù được sống. Gọi hành động của ông bà Khatib là ǵ đây? Là “đem đại nghĩa
thắng hung tàn? Là lấy ân báo oán? Là “duy tâm, chủ quan, bi quan, yếm thế”? Là
nhu nhược, hèn nhát? Là run sợ và vuốt ve kẻ địch? Là đớn hèn qụy lụy kẻ thù?
Máu và chết chóc vẫn
là món ngon hấp dẫn khẩu vị của truyền thông báo chí, radio, tivi, thế đó mà cái
chết tức tưỡi cũng như h́nh ảnh những co phận của Ahmad đang được cha mẹ cậu
nuốt nước mắt để biến thành món quà vô giá cho những đứa-con-của-kẻ-thù đang
tuyệt vọng được sống sót đă không hề được truyền thông chịu khó nói đến, trong
khi sụt sùi than khóc cho một thanh niên buôn bán ma túy kẹt cứng với luật lệ
của một nước láng giềng? Tim gan phổi thận của Ahmad ít ra cũng cứu cho năm ba
người được sống, c̣n nửa ki-lô ma tuư của thanh niên này sẽ “cứu” được bao nhiêu
người, bao nhiêu gia đ́nh? Đạo đức tôn giáo và mạng sống con người đang trở
thành tài sản và phương tiện cho những kẻ kinh doanh tín ngưỡng và chính trị.
Con người ngày càng cả thẹn hay hờ hững với những ǵ cao đẹp.
Rồi đây, mấy người
trong hơn 6 tỷ người trên thế giới, nhất là những chính khách, những lănh tụ tôn
giáo, những người tự cho là ḿnh biết rơ thế nào là trắng với đen, thật với giả,
ân với oán... những người mà mở miệng ra là trừ gian diệt bạo, là thanh toán hận
thù... những người đó sẽ nghĩ thế nào về chuyện cậu bé Ahmad Khatib mới tṛn một
giáp chưa hề được hưởng trọn vẹn một ngày vui với khẩu súng bằng plastic cha mẹ
cho nhân mùa lễ hội của dân tộc ḿnh?
|