|
LTS: Chuyển Luân nhận được bài viết này của tác giả đă
lâu, nhưng chưa có dịp đăng tải. Lao xao xung quanh chuyện chống đối đoàn ca
nhạc chủ đề Duyên dáng Việt Nam sang lưu diễn ở Úc, chúng tôi giới thiệu bài
viết này của Vũ Ngọc Tấn. Nếu là người Việt ở Sydney th́ hẳn bạn đọc không lạ ǵ
tác giả, một nhân vật được nhiều người biết đến trong cộng đồng người Việt và
cũng là một trong những nhân vật mà tiếng nói có trọng lượng trong cộng đồng ở
đây. Dù có những ư của tác giả không thuận với quan điểm của chúng tôi, nhưng
chúng tôi hoàn toàn đồng t́nh với tác giả là "cần phải có những ư kiến dị biệt"
nhưng phải trên tinh thần khoan hoà, đối thoại chứ không phải đả phá, chỉ trích,
nhục mạ cá nhân.
Xin cám ơn tác giả đă cho phép đăng tải (phần tô đậm là
của BBT).
Chuyển Luân
SỰ CẦN THIẾT CỦA NHỮNG Ư KIẾN DỊ BIỆT
Vũ Ngọc Tấn
“ Một con người lúc nào cũng thiên về một
phía sau bao tang thương biến đổi, th́ hoặc là một kẻ kiên định lập trường,
nhưng cũng có thể là một kẻ cực đoan đầu óc có sạn. Một tờ báo mà bài vở thảy
đều viết măi theo một chiều, th́ tờ báo hóa ra tẻ nhạt. Một đất nước mà tất cả
mọi người đều nói chung một luận điệu, th́ ngoại trừ trường hợp có ngoại xâm,
đất nước này chỉ có thể là đất nước cộng sản”.
Khi phái đoàn Nguyễn Trường Tộ đi sứ về
điều trần, nói người tây phương có thuyền bằng sắt chạy trên sông, th́ trong
triều thần có kẻ tâu với vua nhà Nguyễn:” Khi quân thậm khi quân, nói cục sắt mà
nổi trên mặt nước tức là coi quần thần là ngu dốt, đối với thiên tử là mắc tội
khi quân. Tội này đáng xử trảm (chém đầu) “- và như ta đă thấy: cái bo bo thủ
cựu không viễn quan của Tự Đức, cùng với chính sách bế quan tỏa cảng đă là mấu
chốt đưa tới 100 năm lệ thuộc Pháp.
Phiền một nỗi là lịch sử đă tái diễn đều
đều, và ngày hôm nay, người Việt chúng ta vẫn phần lớn khăng khăng không bao
giờ chấp nhận những ư kiến hoặc những quan sát, tầm nh́n dị biệt, thậm chí
có người coi bất cứ ai có ư kiến khác với ḿnh là kẻ thù “c̣n tệ hơn cộng sản
, phải diệt (nó) trước cộng sản (!), v́ (nó) ở ngay nách ḿnh”. Điều này đă
làm trở ngại không ít cho sự tiến hóa của tư tưởng nói chung và Việt nam nói
riêng. Nay hăy thử quan sát một số hiện tượng.
Hiện tượng Nguyễn Gia Kiểng và cuốn Tổ Quốc
Ăn Năn: Trong cuốn Tổ Quốc Ăn
Năn, Nguyễn Gia Kiểng đă gần như cố ư khích động để người đọc theo dơi
những điều ông viết. Sự khích động cố ư này đă ít nhiều làm sôi máu một số
người. Ông Kiểng đă không ngại ngùng hạ bệ những biểu tượng về anh hùng dân
tộc (Nguyễn Huệ) và triết lư đạo đức (Khổng Tử) để đi tới một tiêu đề: Văn
hóa Khổng Mạnh là sai, cái văn hóa tôn thờ bạo lực là sai, và ông nêu lên một
câu hỏi đáng cho ta suy ngẫm:” Đất nước ta trải dài ngàn dậm bờ biển với nhiều
hải sản và tiềm năng thiết lập nhiều hải cảng tốt, tọa lạc tại một vị thế quan
trọng về giao thương ở Đông Nam Á và là trung tâm điểm của một Đông Nam Á đang
phát triển mạnh. Dân ta đông, cần cù, sáng dạ và hiếu học..Nhưng tại sao ta
vẫn đứng gần sau chót các nước trên thế giới? Ông Kiểng đưa ra một số nhận
định làm” chạm nọc” một số người - đă chính đáng hay không chính đáng - có tự
hào dân tộc cao, níu kéo măi cái hào quang “ phá Tống , b́nh Chiêm “ của thời
qúa văng mà quên mất vị thế thực tế của đất nước ḿnh hiện tại. Ông nhận định:
nguyên nhân chính là cái văn hóa tôn thờ Khổng Mạnh, tôn thờ từ chương, trọng
sĩ khinh thương đă lỗi thời, cái văn hóa tôn thờ bạo lực (Nguyễn Huệ) là sai..
Người Việt ta không dung được nhau và ác độc với nhau; ta không có óc sáng tạo
và đă tôn trọng bằng cấp quá mức; ta không biết làm việc chung một cách có
phương pháp (team work) với nhau.; ta khó ḥa giải với nhau; và
điều cản trở
lớn nhất để đất nước ta đi tới thịnh vượng là: ta chưa có tự do dân chủ.
Để làm đảo nghịch lại sự “đội sổ” của đất
nước, ta phải có can đảm nh́n thẳng vào ta, vào con người Việt Nam một cách
khách quan, không khoan nhượng, để nhận ra những ưu khuyết điểm, và từ đó ta lại
phải có can đảm sửa đổi. Tự do và dân chủ là đông cơ chính để thúc đẩy kinh tế
và tiến triển xă hội, nhưng không phải là cây đũa thần có thể làm thay đổi tất
cả. Nếu quả thực muốn đứng chung với nhau để xây dựng đất nước và đưa đất nước
tiến lên, con người Việt Nam phải thay đổi hoàn toàn về văn hóa: từ bỏ bạo
lực, từ bỏ những văn hoá Khổng Mạnh lỗi thời. Ta phải thay đổi một số niềm
tin, cách hành xử: Khoan nhượng với nhau, chấp nhận nhau, phải biết làm việc
chung với nhau một cách có phương pháp, từ bỏ quan niệm trọng sĩ khinh thương mà
đặt nặng quan niệm trọng thương mại,một tâm lư kinh doanh, ham mê làm giàu, từ
đó, nền kinh tế thị trường mới có thể phát triển. Về chính quyền , th́
phải là một chính quyền nhẹ, ít can thiệp để kinh tế được tự do phát
triển theo quy luật tự nhiên của thị trường, thay v́ g̣ bó theo kế hoạch.
Ông Kiểng đă đưa ra một số định luật và
nhận thức để đưa đất nước ta đi lên, và định luật này có thể được tóm gọn trong
4 chữ: “Dân chủ Đa nguyên” và ông cũng đă đưa ra khá nhiều chi tiết thực tế cần
phải có để phát triển đất nước.
Tiếc thay cuốn sách của ông đă tạo nên
một sự la ó khác thường- Người ta chẳng cần biết ông Kiểng đă nhận định và
đề nghị những ǵ về đất nước và con người Việt nam để xoay chuyển thế cờ, người
ta chỉ nh́n thấy bị chạm nọc về một số những điều ông Kiểng nêu lên về lịch sử
(cổ xưa và cận đại), hoặc văn hóa (Khổng Tử) để phê b́nh mạt sát ông.Việc phê
b́nh mạt sát ông Kiểng đă trở thành thời thượng- Thậm chí có ông thú thực “ chưa
hề đọc cuốn TQĂN” của ông Kiểng, nhưng cũng vẫn đánh hôi v́ ông Kiểng đă dám
chọc giận ông này về một lối “ nh́n về lịch sử cận đại”. Tuy nhiên, dù xỉ vả
ông Kiểng cách mấy đi nữa, tôi vẫn chưa thấy ai trả lời được câu hỏi khá sâu sắc
mà ông Kiểng đă nêu ra: Đất nước ta có ngàn dặm bờ biển, là cửa ngơ của Đông
Nam Á, dân ta đông và cần cù,thông minh, hiếu học.. vậy tại sao nước ta vẫn
đội sổ trong các nuớc trên thế giới? Ông Kiểng đă đưa ra một giải pháp, một
câu trả lời thực tế. C̣n từ những người xỉ vả ông bằng những danh từ khá nặng nề
như: trở cờ, phản bội.. ta ít thấy những câu trả lời hoặc góp ư những giải
pháp chính đáng, nhưng chỉ thấy một lần nữa chứng minh những điều ông Kiểng
nêu lên trong cuốn sách là đúng: Ta không dung được nhau, ác độc với nhau, nhất
là ta không dung được những tư tưởng dị biệt- dầu là những tư tưởng đó xây dựng
và thẳng thắn.
Hiện tượng những
người trẻ: Gần đây, một số các anh chị em trẻ,nhiều người nói tiếng Anh,
Pháp rành hơn tiếng Việt, nhưng với tấm ḷng thiết tha không quên cội nguồn , đă
không ngần ngại đóng góp một số ư kiến về việc xây dựng đất nước đau khổ
của chúng ta. Những người này, theo thiển ư, th́ ḷng ưu tư trăn trở về đất nước
có thể nhiều hơn một số những người rành tiếng Việt,nhưng lại chẳng bao giờ mảy
may suy nghĩ ǵ về đất nước. Tuy nhiên, khi các anh chị em trẻ này lên tiếng,
th́ một lần nữa, lại bị các đàn anh la ó ồn ào bằng những danh từ khá thô bạo.Tới
đây, tôi xin minh xác là tôi không phản đối những góp ư của các bậc cha chú có
tính cách xây dựng cho các anh chị em trẻ, nhưng tôi chỉ muốn nhắc tới những”
góp ư” có tính cách chặt đứt đối thoại, và đưa đối thoại và góp ư về tư tưởng
vào ngơ cụt. Hăy đọc những gịng phê phán: nhũng kẻ đầu hàng, thỏa hiệp, qùy
gối, khấu đầu, ô hợp, a dua.. và đặc biệt về phía giới trẻ: thiếu ngay thẳng,
thiếu lương thiện, thiếu suy nghĩ, biết một mà không biết hai, ấu trĩ.v.v..ta tự
hỏi: lối tranh luận này là tranh luận xây dựng, khuyến khích sự góp ư trăm hoa
đua nở, hay đă là con dao bầu để chặt đứt đối thoại và không cho góp ư- Và quả
thực, từ đó, một số các anh chị em trẻ có những ư kiến xây dựng , nhưng sợ bị
phỉ báng tàn nhẫn, đă tự động rút lui, hoăc giữ im lặng nhưng trong ḷng
không vui, mang cảm tưởng xấu xa về lóp đàn anh mà họ cho là thủ cựu, đầu óc có
sạn. Cái hố ngăn cách giữa trẻ- ǵa lại càng bị đào sâu. Và ta
chỉ c̣n lại
những lập luận một chiều, nhàm chán, những lời hô hào nghe thật kêu, nhưng làm
không được (Giải phóng quê hương, quang phục quê hương, lật đổ bạo quyền cộng
sản v.v..), nhai đi nhai lại những ảo tưởng không bao giờ trở thành sự thực.
Hiện tượng Trịnh Công Sơn:
Tôi biết là nói về Trịnh Công Sơn là đă phạm vào một “tabu”, một điều cấm kỵ-
nhưng tôi nghĩ, điều tệ hại hơn là nếu không nói ra, tôi đă không sống thực với
ḷng ḿnh..Trịnh Công Sơn là một nhân tài, một thiên tài về âm nhạc và lời ca.
Đa số chúng ta ít nhiều đều công nhận là nhạc Trịnh Công Sơn đă vượt thời gian
và có lẽ sẽ c̣n sống măi nhiều thập niên sau này. Những bài hát như “ Diễm xưa”
Tuổi đá buồn”, những lời hát: ‘Làm sao em biết bia đá không đau,.. Ngày sau sỏi
đá cũng cần có nhau’.. mà đối với thính giả, lần đầu tiên nghe, nỗi rung động
đă là dấu mốc thời gian cho những quăng đời, mà mỗi lần nghe lại lại gợi nhớ
những kỷ niệm cuả quăng đời đó. Đối với tôi, những bản nhạc của TCS đă gợi lại
cả một dĩ văng, một tuổi trẻ, những ngày mà trái tim vô cùng dễ xúc động nay đă
qua đi.
Tiếc thay là sau ngày vật đổi sao rời 1975,
TCS bị nhiều người ghét bỏ, và thậm chí căm thù- không phải là không có duyên
cớ. Một trong những duyên cớ lớn nhất,có lẽ là vào ngày Miền Nam mất, TCS đả
‘hồ hỡi’ lên đài phát thanh hát bài: “Nối Ṿng Tay Lớn” : đây là hành
động xoa ớt vào vết thương đang rỉ máu cuả đồng bào miền Nam. Rồi sau đó, khi mà
Joan Baez đă thay đổi lập trường phản chiến của ḿnh, th́ TCS lại một lần nữa
biên thư xỉ vả Baez, và cho Beaz là kẻ đào ngũ, đă phản bội lư tưởng phản
chiến. Rồi những bản nhạc TCS sang tác từ 75-80, tuy không nhiều, nhưng có một
số mang tính chất phục vụ chế độ mới như: ‘Em ra nông trường, em ra biên
giới’.v.v.. đă là những cái gai trước mắt đa số đồng bào miền Nam đang bị đọa
đầy trong ngục tù CS.
Ngày TCS lên đài phát thanh hát bài ”Nối
ṿng tay lớn” , th́ chính tôi- kể viết bài- cảm thấy một nỗi uất hận xâu xa:
Miền Nam mất, bản thân tôi mất hết: chức vụ, địa vị xă hội,tiền lương, gia sản,
và sau này, có khi cả mạng sống; mà sao lại có kẻ trâng tráo vui mừng hớn hở lên
ca hát “Gặp nhau mừng như băo cát quay cuồng..” Quả thực hôm đó và những năm
dài sau đó trong tù cải tạo, tôi căm giận tới thù ghét ho Trịnh: mỗi lần
có ai nhắc nhở tới TCS là tôi lảng xa: tôi không muốn nghe, không muốn nhắc tới
con người đó..
Nhưng nay sau 30 năm, khói lửa đă
lắng ch́m, ta hăy b́nh tâm nh́n lại quá khứ,nh́n lại TCS và những điều ông ta đă
làm: TCS là một kẻ phản chiến. Sự phản chiến của họ Trịnh không hề phải
dấu giếm mà đă được công khai hoá qua những lời nhạc:
“Hai mươi năm nội chiến từng ngày, gia tài
cuả mẹ một rừng xương khô, gia tài cuả mẹ một dẫy nhà mồ..”. Sự phản chiến cuả
họ Trịnh, nay nh́n lại, đă giải thích một số hành động:
-Ngày 30/4/75, TCS lên đài phát thanh, ḷng
không giấu nổi nỗi vui mừng, hát bài: NVTL. Nay ta thử đặt câu hỏi: Năm 75, CS
thắng- Nhưng nếu ngày đó, phía Tự Do thắng và thống nhất đất nước, chấm dứt
chiến tranh .. th́ họ Trịnh có lên đài phát thanh hồ hỡi hát bài NVTL hay không?
Theo tôi, câu trả lời là 99%, TCS cũng sẽ lên dài phát thanh và cũng sẽ hát :
Một kẻ phản chiến khi đất nước không c̣n chiến tranh, nghiă là khi giấc mơ cuả
anh ta sau bao năm dài nay đă thành sự thực, th́ sẽ không thể dấu nổi nỗi
vui mừng, bất kể bên nào thắng, bên nào thua. Dù là nỗi vui mừng đó đă làm phiền
ḷng biết bao kẻ khác, phiá bên này hoặc bên kia.
-Cũng v́ lư do phản chiến, họ Trịnh là một
kẻ trốn quân dịch (trốn ở nhà Lưu Kim Cương). Đây là một điều mà một số
người cho TCS là hèn nhát, vô tư cách. Nhưng tôi nghĩ: TCS một kẻ phản chiến, đă
tự giải thích chuyện trốn lính của ông ta qua lăng kính của mộ kẻ phản chiến:
Một kẻ phản chiến không thể cầm súng tham dự chiến tranh v́ như vậy là phản lại
lư tưởng của ḿnh (nếu có thể gọi
‘ phản chiến’ là một lư tưởng). Hơn nữa ,
người có thẩm quyền giải quyết vấn đề này và kết tội TCS không phải là chúng
ta, mà là Toà án Quân sự Miền Nam lúc đó.
-Cũng v́ theo tư tưởng thù ghét chiến tranh
ngay từ đầu, TCS đă trả lời Joan Baez theo cung cách cố hữu của một kẻ phản
chiến, trước sau không hề thay đổi..
-Trở lại vấn đề TCS đă sáng tác một số
nhạc phẩm có tính cách phục vụ chế độ mới mà một số người cho rằng: tại sao
không giữ im lặng như Văn Cao, đừng sáng tác, th́ c̣n có thể coi là có chút tư
cách. Theo tôi, ta nên nhớ những người nghệ sĩ (như TCS) không nên được lầm
lẫn với những anh hùng; và ngược lại, người nghệ sĩ có những lúc c̣n mềm yếu hơn
một con người b́nh thường, và dễ bị thép súng làm cho run sợ. Ta hăy nh́n
lại lúc mà gần 1 triệu quân dân miền Nam bị bắt đi tù cải tạo trong nhiều năm,
trong đó có các vị tướng tá, th́ trong thời gian cải tạo, ngày ngày trong những
bài tự kiểm thảo kể lể ‘tội ác’(sic) ḿnh đă làm – chúng ta (trong đó có kẻ viết
bài) đă viết những ǵ? đă cám ơn và khen ngợi ‘cách mạng’ ra sao? Nay, trong
thời gian đó th́ TCS đang làm việc ở bên ngoài xă hội (TCS lúc đó là thành viên
của Hội Trí Thức Yêu Nước, trực thuộc Bộ Văn Hoá , dưới sự chỉ đạo của các cán
bộ CS). Mỗi lần họ Trịnh cầm đàn lên hát là đă có cán bộ CS đứng kèm và soi mói
từng lời ca (như trong bức h́nh chụp năm 1980 cuả kư giả Nhật Kusano) : Ta phải
hiểu rằng: sự thực TCS đang ở trong một nhà tù lớn, mà nhất cử nhất động cuả họ
Trịnh đă bị theo dơi rất sát..Nay ta có thể tha thứ cho chính chúng ta lúc ta
viết những bài tự kiểm thảo trong tù cải tạo, nhưng sao ta lại khắt khe với một
người trong cùng một hoàn cảnh, nhưng ở ngoài xă hội, đă phải làm vừa ḷng chế
độ để sống c̣n?
Để kết luận vể TCS, tôi
xin có lời như thế này: nếu ngày
xưa, trong thập niên 1950- ta ồn ào phản đối việc CS đàn áp nhóm ‘Nhân Văn Giai
Phẩm’ như Phan Khôi , Trần Dần, Phùng Quán..(Không được sáng tác, bị đuổi ra
khỏi Hội Nhà Văn, bị quản thúc..v.v.), chỉ v́ những người này đă giám..tự do
sáng tác, khác với ư của chế độ. Nay , hăy cứ cho là TCS khác chính kiến với
chúng ta, ta có nên đối xử với họ Trịnh như CS đă đối xử với nhóm Nhân Văn Giai
Phẩm hay không? Người tự do chúng ta tự hào là hơn CS, nay nếu ta vẫn đày
ải, tẩy chay những người khác ư kiến, dù rằng người đó là thiên tài.. th́ thử
hỏi ta tôn trọng nghệ thuật v́ nghệ thuật, hay nghệ thuật vị chính trị, chính
kiến? và ta hơn CS ở chỗ nào?
Vậy xin trả lại Trịnh Công Sơn vị thế
xứng đáng cao cả của ông ta trong nền âm nhạc Việt Nam.
MỘT VÀI SUY NGHĨ:
Về cuộc chiến Nam Bắc: Nội chiến
hay xâm lăng?: Chiến tranh VN đă được mô tả bằng những từ ngữ khác nhau: một
số người quả quyết đây hiển nhiên là một cuộc xâm lăng của miền Bắc tiến chiếm
miền Nam; một số khác th́ nhắc tới chiến tranh VN như một cuộc nôi chiến: Vậy
th́ nội chiến hay xâm lăng? Theo tôi th́ cả hai đều đúng nếu ta nh́n
theo những góc cạnh khác nhau: Nếu nói về phương diện đất nước th́ đây là
một cuộc xâm lăng từ miền Bắc: đất nước đă chia làm hai quốc gia có chủ quyền:
Nam và Bắc VN, th́ sự xâm lăng của Bắc Việt là không thể chối căi. Nhưng
nếu xét về phương diên dân tộc, th́ đây là một cuộc nội chiến, v́ hai bên
cùng là dân tộc Việt. Dân tộc Việt không thể .. xâm lăng dân tôc Việt, mà đây
là.. nội chiến tương tàn, nồi da xáo thịt trong ḷng dân tộc máu đỏ da
vàng.
Sau 30 năm, những bài viết về cuộc chiến,
về những chiến công, tiêu diệt được bao nhiêu quân thù. “Nhất tướng công thành
vạn cốt khô” ..th́ theo gịng thời gian, ngày nay đọc lại cũng chỉ cảm nhận
là... niềm đau của dân tộc.
30 năm trước đây, gịng Bến Hải chia đôi
đất nước. Tôi c̣n nhớ vào năm 1972, tôi là bác sĩ phụ trách Trại Bài Lao và Tù
Binh tại Quân Y viện Nguyễn Văn Nhứt Vũng Tàu. Một tù binh VC bị mất máu nặng,
được đưa vào gặp tôi. Sau khi khám tôi bảo y tá chuyền cho anh ta một chai nước
biển. Khi tôi quay đi, anh tù binh này, thu hết sức tàn, nắm chai nước biển nhắm
ném vào đầu tôi và hét lớn: “Tao không thèm chai thuốc dơ bẩn của bọn bán nước
chúng mày” Viên y tá đứng cạnh tôi không dằn nổi tức giận, đă xông lại, muốn cho
anh VC kia một bài học. Nhưng tôi cản lại nói:’ Tên Vẹm này đă được bác của hắn
nhồi sọ kỹ qúa rồi.
Nếu cậu sinh ra ở miền Bắc, cậu cũng cư xử như hắn mà
thôi. Thôi cột tay hắn lại, ráng cứu sống hắn- ḿnh là con người mà..’
Người Việt từ hai miền
đă tranh đấu, giết chóc nhau trong hận thù, dù rằng đă bị nhồi sọ, hay là
thực sự bảo vệ lư tưởng tự do, th́ sau này 100 hay 200 năm sau, hăy xin nhớ
lại những câu thơ cuả Đằng Phương về gịng sông Gianh:
Đây sông Gianh nơi biên cương thống khổ,
Nơi sa trường, nơi nấm mộ trời Nam
Đây gịng sông gịng máu Việt c̣n loang..
…Đây gịng sông hận phân ly ṇi giống
Sông c̣n đây cơn ác mộng tương tàn..
Tất nhiên có một số qúy vị sôi máu và
phản đối: Ta bị xâm lăng và ta chỉ tự vệ.. Ngày hôm nay th́ lập luận này c̣n
đứng vững- nhưng 200 năm sau, hậu duệ chúng ta nh́n lại th́ sự thực vẫn là
một cuộc huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt, cũng như ngày nay chúng ta
nh́n và cảm nghĩ về cuộc Trịnh Nguyễn phân tranh 300 năm trước giống như Đằng
Phương , dù rằng lúc đó Trịnh nói Trịnh giỏi, Nguyễn nói Nguyễn hay..
. Người Mỹ bỏ rơi VN:
Trong rất nhiều bài viết, nhiều nhân vât có tiếng tăm đổ lỗi cho Mỹ đă bỏ rơi
miền Nam, do đó Miền Nam mới mất về tay CS. Nay hăy b́nh tâm va suy xét lại.
Người Mỹ đă tới và đổ quân vào giúp miền Nam 10 năm
(1963-1973) và đă hy sinh bao nhiêu
xương máu, tiền bạc trong thời gian đó. Câu hỏi đặt ra là: Ta muốn nhười Mỹ
ở lại VN tới bao giờ? Tất nhiên họ không thể ở lại măi măi.Và ngược lại: “Tiên
trách kỷ, hậu trách nhân”. Nếu ta lại đặt câu hỏi: Nếu quân dân miền Nam ta
chiến đấu và tổ chức được như Nam Hàn, th́ liệu nhười Mỹ có bỏ không? Ta đă sự
thực tự t́m ra câu trả lời: nh́n sang Nam Hàn, 50 năm sau cuộc chiến, người Mỹ
vẫn c̣n ở lạ.Vậy th́ lư do chính đáng của việc mất miền Nam là ǵ? Có lẽ ta phải
nh́n thẳng vào sự thực, dù rằng sự thực có đau ḷng, để rút ra một bài học cho
mai sau. Và xin đừng đổ lỗi cho người, nếu qủa thực không phải là lỗi của người.
Theo tôi, lư do lớn nhất, là trong suốt 10
năm chiến tranh, ta đă không có một lănh đạo có tầm vóc, có viễn quan
(vision), đặt nền tảng tự túc tự cường,xây dựng hạ tầng, lập ḷ đúc
súng, đạn.. để có thể đứng vững một ḿnh. Do đó khi bạn ta (người Mỹ) phải rời
bỏ ta v́ nhiều lư do,,th́ sau 10 năm ta vẫn chỉ là một đứa bé bị dứt sữa:
ta đă không có đủ đạn để bắn, máy bay không có bom để thả và Miền Nam đă bị bó
tay, dù sức chiến đấu c̣n rất kiên cường.. Tất nhiên đă nói qua th́ cũng phải
nói lại: Những người có chí xây dựng nền tự chủ cho Miền Nam như ông Diệm-
th́ đă bị người Mỹ trực tiếp hay gián tiếp loại bỏ.Tuy nhiên, phải nói thẳng
là: bị loại bỏ cũng là kém trí, thua một nước cờ mà thôi: ngày xưa
thời Tam Quốc, Chu Du bị Gia Cát Lượng phỗng tay trên nhiều chiến công, nhưng Du
không thể đổ lỗi cho Lượng, mà cuối cùng trước khi chết, Du vẫn phải chấp nhận
là thua trí Lượng mà thôi ‘Trời hỡi đă sanh Du sao c̣n sanh Lượng’.
Ta đă
không có nhân tài, lănh tụ có tầm vóc đứng lên tổ chức đất nước, có viễn quan
sắp đặt để đối phó với mọi chuyện khi người Mỹ ra đi
NH̀N VỀ TƯƠNG LAI:
. Việc trở về giúp Việt Nam:
Sau 30 năm, có lẽ đă đến lúc để hận thù lắng xuống và hướng về dân tộc. Như đă
nói trong một số những bài trưóc, th́ theo tôi việc la ó ồn ào, biểu t́nh đ̣i
Dân chủ Nhân quyền cho VN tại hải ngoại chỉ có tác dụng giới hạn: có thể áp
lực VC thả những tù nhân lương tâm, tù chính trị, nhưng không thể buộc VN
phải thay đổi thể chế.
Muốn thực sự thay đổi VN, ta phải nghĩ tới
những chuyện khác có tính cách lâu dài , thực tế và sách lược hơn:
.Khuyến khích việc Tây du cho
sinh viên VN và đối xử tử tế khi tiếp xúc với họ ở nước ngoài: khi họ trở
về, họ sẽ là những hạt nhân đóng góp những tư tưởng mới, tầm nh́n mới góp phần
nhuộm trắng VN.
.Việc người VN hải ngoại trở về VN:
tuy một số không nhỏ về để mua vui , trác táng, nhưng dù muốn dù không, cũng
mang những tư tưởng, tầm nh́n, lối sống tự do cuả người Tây phương, và
người Việt tại quốc nội dù vô t́nh hay cố ư, cũng nảy ra ư so sánh và tự cải
tiến theo phương Tây (sự việc này ta thấy hiển nhiên trong xă hội VN bây giờ)
.Tạo nhịp cầu dân tộc với người trong
nước: Không cần phải làm việc ǵ to lớn: làm lớn qúa th́ VC cũng chẳng cho
làm v́ chúng sợ khuynh đảo, và ta cũng chưa chắc có khả năng làm được. Vậy hăy
nghĩ tới những việc nho nhỏ:giúp người mù ở VN mổ mắt, như nhóm
Vietnam Vision và một số các vị hảo tâm khác đang âm thầm bỏ tiền ra mướn các
bác sĩ tại VN mổ mắt thí cho những người mù loà;Giúp các bà sơ, tu sĩ làm việc
trong những cơ quan từ thiện, viện cô nhi, các cơ sở giúp người tàng tật..;
trực tiếp tận tay mang tiền quà về giúp các phế binh VN Cộng Ḥa cũ nay
đang lang thang đầu đường xó chợ, bán thuốc lá lẻ..trực tiếp gíúp đỡ những người
già yếu- hiện tràn đầy các tỉnh ở VN- mà vẫn phải buôn thúng bán bưng để kiếm
tiền nuôi miệng già v.v... Những việc này không có ǵ là khó khăn, và không có
lư do ǵ để từ chối khi ta về VN..v́ nó chẳng liên quan ǵ tới việc giúp chính
quyền Cộng sản- trừ phi thực sự là ta không muốn giúp.
Sau cùng, ta cũng phải nghĩ tới chuyện
trở về, đứng trong hàng ngũ những người đối lập sau này không phải để mưu đồ
lật đổ chính quyền (v́ nếu chủ trương như vậy, CS sẽ t́m cách hại ta ngay từ
đầu), nhưng để góp phần đưa khối óc tầm nh́n hải ngoại về việc tổ chức lại
đất nước trong tinh thần của người tự do.. Ngày mà VC chấp nhận đối lập,
theo tôi nghĩ, cũng không c̣n xa lắm.
Để kết luận, tôi xin mượn lời trong một bài
hát cuả Nguyễn Đ́nh Toàn:
Có chăng một ngày, quê hương ta
không c̣n hận ngăn ghét trói
Đớn đau sẽ nguôi- Đói no cũng vui
Biết buông sầu oán vơi thương đầy.
Nh́n nhau ra con người
Cũng một đời thôi..
V.N.T.
01.08.05
|
|