|
HUẾ Ơi, KHÓC ĐI, HUẾ...
Hoàng Nguyên Nhuận
Sydney trở trời với những cơn mưa lất phất hoàng hôn.
Mùa đông thẹ thẹ ra đi, mùa xuân đang len lén đến. Những chồi túy ông lan nở
muộn, gây ấn tượng bao phen cúc nở riêng sầu làm người viễn xứ bồi hồi nhớ những
ngày xưa thân ái khi em đến tôi một chiều, bao lũ chim rừng họp đàn trên khắp
bến xuân...
Cúi đầu ra đi năm 1966, và gặp lại Huế sau 39 năm
ḷng ṿng với một cuộc chơi hơn nửa đời người, Hoàng tôi có cảm tưởng như đang
đi thăm một bảo tàng viện, như đang đi tảo mộ ngày Thanh Minh lơ mơ thèm một
ngụm rượu Hạnh Hoa Thôn.
 |
|
Cửu đỉnh, Thành nội Huế. H́nh minh hoạ |
Nói Huế cho đủ là phải nói bằng thơ, bằng nhạc, bằng
họa, và Huế h́nh như cũng chỉ tồn tại bằng thơ bằng họa bằng nhạc hơn bằng thực
tế cuộc đời phồn hoa. Như Hoàng tôi đang mượn Tản Đà, Văn Cao, Huy Thông, Bùi
Giáng, Xuân Diệu, Bà Huyện Thanh Quan, Trịnh công Sơn, Phạm thiên Thư, Phạm thế
Mỹ và ai đó nữa... để minh họa Huế. Huế như dung nhan chân tướng một người đẹp
của những người đẹp, thường khiến người nh́n phải yên lặng, v́ biết rằng lời
khen một chi tiết sẽ che mờ vẻ đẹp toàn thân. Khỏi cần nói Huế đẹp chỗ nào, bởi
Huế không sợ bị xấu chỗ nào và vẫn thường tự hào rằng có ghét cay ghét đắng Huế
mấy đi nữa mà muốn chưởi Huế th́ cũng phải chưởi bằng thơ văn họa may mới làm
Huế xốn xang.
Ngót nửa đời xa cách trở về, Hoàng tôi biết rơ Huế
đây là Huế của tôi và đồng thời cũng biết Huế đó không phải là của tôi nữa. Bởi
cái thật hôm nay không phải là cái thật như tôi đă sống, cái thật hôm nay chỉ là
giả so với cái thật tôi đă tưng tiu. Huế như Thăng Long... ngơ cũ đâu đài bóng
tịch dương. Huế như Đồ Bàn, điêu tàn sao lại nối điêu tàn. Huế như Cô Tô...Đi!
cùng anh tới Cô Tô cảnh cũ. Chờ giăng lên mơ nữa giấc mơ xưa. Hay cứ bắt chước
Bùi Giáng mà khép nép dạ thưa xứ Huế bây giờ, vẫn c̣n núi Ngự bên bờ sông Hương
để cho ḷng thảnh thơi thanh thản, để tránh cho tâm hồn khỏi va chạm những phút
giây ngắn ngủi, ngắn hơn cả một sát na, tim chợt nhói lên như bị kim châm khi
đối diện với hiện thực của hai chữ H...ế...t R...ồ...i!!!
Hết rồi những niềm vui nỗi buồn thơ dại, những hoan
lạc và băn khoăn thanh xuân, những hy vọng và thất vọng trung niên. Hết rồi
những biến động, những cơn đau quằn quại trong gọng ḱm lịch sử.
Là một chứng nhân của thế kỷ, Huế bầm ḿnh bầm mẩy,
Huế trần thân với thời gian. Cả nước không có nơi nào tưởng niệm ngày mất nước,
trừ Huế. Hà Nội có thể quên ngày Hoàng Diệu tự tử khi Hà Nội lọt vào tay quân
Pháp, Sài G̣n có thể không nhớ ngày Vũ duy Ninh chết theo thành Gia Định, nhưng
Huế th́ nhất quyết không quên ngày thất thủ kinh đô Hăm Ba tháng Năm. Đến ngày
đó, tất cả những người lương giàu cũng như nghèo đều có bát cơm chén nước gói
gạo muối tưởng nhớ những đồng bào bỏ mạng để mở đầu cho cuộc trường chinh nhục
nhằn t́m lại niềm tự hào đă mất trước ṇng súng và dưới gót giày săng-đá của
người ngoại tộc.
Biết nhớ là khổ, nhưng Huế vẫn không muốn quên. Huế
vẫn nhớ và nhớ rất rơ ngày Vua Hàm Nghi từ bỏ kinh thành kích động phong trào
Văn Thân Cần Vương, ngày Nhật đảo chánh... kẹo gầng vừa ngọt vừa cay, An Nam độc
lập thằng Tây ở tù, ngày Việt Minh cướp chính quyền, ngày Bảo Đại trao ấn kiếm
thoái vị, ngày Quốc Trưởng hồi loan, ngày Ngô chí sĩ về nước chấp chánh và xanh
bỏ giỏ, đỏ bỏ b́ xóa bỏ lời thề độc tận trung với Hoàng Thượng, mở đầu cho chín
năm không ngai mà vẫn có vua ngự trị một triều đ́nh với đầy đủ âm binh lănh chúa
đời cũng như đạo.
Huế vẫn nhớ ngày Phật Đản đẩm máu với những tiếng
đạn ḿn làm lao đao rúng động cả một triều đại đă mấy lần thoát nạn mưu sát,
binh biến soán đoạt.
Huế vẫn nhớ mùa Hạ 66 với bàn thờ xuống đường quyết
đối đầu với lũ sai nha quân phiệt hăm he trừng trị Huế cứng đầu cứng cổ để
nguyện lấy dân chủ tự do ngăn cản chiến tranh tái lập ḥa b́nh. Huế không quên
là chỉ hai năm sau vụ đàn áp khốc liệt đă làm cho khí lực quần chúng Huế suy tàn
đó, chính quyền chỉ c̣n là đám bù nh́n nên Huế trở thành cái xác không hồn te
tua thê thảm với vụ Mậu Thân.
Chưa lai hồn tỉnh trí sau Tết Mậu Thân th́ đến Mùa
Hè đỏ lửa. Hoảng loạn máu lửa trên đại lộ kinh hoàng vừa tắt th́ th́ tái phối
trí, di tản và chiến tranh kết thúc. Hậu quả trớ trêu lịch sử là suốt hơn một
năm, cả Miền Nam trên danh nghĩa sống trong chế độ cộng ḥa độc lập trung lập
trong khi Cộng Ḥa Miền Nam Việt Nam và Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa Miền Bắc tiến
hành hiệp thương thống nhất, th́ Huế đă là phần đất duy nhất của Miền Nam được
tiên phong nếm mùi cải tạo xă hội chủ nghĩa xanh xương mét máu với những kẻ
chiến thắng từ Quảng B́nh. Một trớ trêu lịch sử nữa là tháng 2/1976, Huế đă bị
xóa tên và ch́m khuất trong một tên gọi mới là B́nh Trị Thiên ngót một năm sau
khi chiến tranh kết thúc và đất nước tái thống nhất.
Nhưng Huế vẫn là Huế, Huế không c̣n nhưng Huế vẫn có,
không như một thực thể địa lư chính trị th́ cũng như một thực tế lịch sử văn hóa
xă hội.
Hà Nội, Sài G̣n, Đà Lạt có trường Bưởi, Chu văn An,
Trưng Vương, Gia Long, Thăng Long, Albert Sarraut, Chasseloup-Laubat, Taberd,
Marie Curie, Yersin, Couvent des Oiseaux, College d’Adran, Huế có Jeanne d’Arc,
Pellerin, Providence... thế nhưng trước nay cũng như bây giờ trong nước cũng như
ngoại quốc, mấy tiếng Quốc Học, Đồng Khánh vẫn là những âm vang đồng vọng tự hào.
Huế tự hào có Quốc Học - Đồng Khánh, những cái nôi
đă nuôi nấng vỗ về ḷng yêu quê hương của nhiều thế hệ hiện đại. Cũng như đại
học và những trường cao đẳng Huế những năm 60. Quốc Học, Đồng Khánh, Đại Học Huế
thường bị coi là môi trường của con ông cháu cha. Thế nhưng đó cũng là điểm phát
xuất của thế hệ cha làm thầy con đốt sách, phát xuất phong trào hoài nghi và xét
lại ư nghĩa của văn hóa và lịch sử. Một trong những đặc trưng của lịch sử Việt
Nam thời đại Lư Trần là sự kết hợp giữa ư thức dấn thân thế tục và khuynh hướng
nhập thế tôn giáo lấy việc phục vụ đồng bào làm phương thức sống đạo. Phong trào
thanh niên sinh viên học sinh Huế những năm 60 một lần nữa làm sống lại thế kết
hợp đó với nhiều âm vọng chính trị xă hội.
Hoàng tôi táy máy đếm tên những thầy cô và những học
sinh Quốc Học - Đồng Khánh được nhắc đến trong tập Lá Thư Phượng Vỹ 2005 và
không khỏi nén tiếng thở dài. Âm thịnh dương suy, bởi ẩn hiện trong số người
quen biết, đàn bà nhiều hơn đàn ông. Tôi man mác nhận ra rằng những thầy, những
anh, những thằng bạn ḿnh lâu lâu mới thấy tập sách nhắc đến một tên, lác đác
như lá mùa thu. Bạn bè ngày một lưa thưa như Trịnh công Sơn tỉ tê than thở.
Và cũng trong tập Lá Thư Phượng Vỹ 2005 này tôi c̣n
nhận ra một điểm lư thú khác. Sức mạnh của mấy bà cô Huế. Trưng Vương, Gia Long,
Jeanne d’Arc, Couvent, Marie Curie, Bùi thị Xuân... có lẽ cũng không thiếu những
nữ hiệp cự phách, nhưng h́nh như chỉ có trường phái Đồng Khánh là duy tŕ được
danh vị tông môn? Ở hải ngoại, có tụm năm tụm ba là có nhóm Huế, có nhóm Huế là
có mấy bà lo cơm lo cháo và... làm nên cơm cháo! Như những nàng tiên, những
Prima Donna, những Diva!
Trừ những du khách tào lao ba trợn, tỏ ra ta đây
biết Huế bằng mấy tiếng trọ trẹ mách qué Ni, Mô, Ri, Tê, Răng, Rứa... đàn ông
con trai tự trọng phương xa đến Huế rồi phải ra đi, kẻ nào nhớ Huế mà không công
khai hay âm thầm liên tưởng đến tên ít nữa của một người con gái thấy-đẹp-thật
hay nghe-nói-đẹp-lắm? Nghe nhắc đến Huế mà không có phụ đề hay thuyết minh bằng
những tên người đẹp th́ cũng chẳng khác ǵ xem một phim câm, hay ngắm một mỹ nữ
qua h́nh quang tuyến X. Tên những người đẹp của Huế cũng thiêng liêng chẳng khác
ǵ chữ Saint hay Sainte trong các địa danh của nước Pháp. Bởi các bà cô là hương
hoa, là nụ cười của Huế lặng lờ, đài các, thâm nghiêm, trầm mặc. Các bà cô là
inspiration, là con tinh yêu thương, là con yêu báo mệ, là con ngựa nhà trời của
Huế.
Thế hệ Hoàng tôi, những người đẹp năm châu bốn bể
quá lắm cũng chỉ choáng đầy hai bàn tay. Từ Pier Angeli, Sylvana Mangano của
Italia đến BB của Pháp, từ Sirikit của Thailand đến Soraya của Iran, từ MM của
Mỹ đến Margaret của Anh... Nhưng người đẹp Huế cũng dư sức chiếm trọn ít nữa
cũng hai bàn tay năm ngón. Không những biết tên, mà biết cả con nhà ai, nhà ở mô,
học lớp mấy, đi học với ai, học mấy giờ, về mấy giờ, chiều thứ Năm, thứ Bảy có
đi... rượn, hay đi chọc mấy đứa con trai ham... nghễ không? Và cũng không thiếu
những người đàn bà Huế đẹp mà buồn, chung t́nh mà u hoài lưỡng nan. Phải chăng
v́ Trạng Nguyên càng ngày càng hiếm mà nhịp đời thương yêu và thiên chức làm mẹ
làm vợ là một thôi thúc tự nhiên, mà hăm là coi như lỡ thời, cho nên rồi cũng
đành về nhà chồng với một cành hoa ti-gôn trong tim!? Thôi th́ thôi nhé, cũng
ngần ấy thôi...
Huế to bằng cái lổ mũi thế mà có không phải hằng
chục mà hằng trăm địa danh khêu gợi thúc dục khách phương xa t́m đến xem qua để
mai này khỏi tiếc nuối. Bởi Huế hiện diện như một bảo tàng lịch sử, mỗi thước
đất, mỗi ḍng sông, mỗi con đường...đều có dấu ấn của thời gian.
Huế là thánh địa của Phật giáo hiện đại, là điểm
phát xuất của phong trào đổi mới Phật giáo, là ḷ đào tạo những cao tăng với sứ
mạng chuẩn bị cho Phật tử toàn quốc gánh lấy cộng nghiệp lịch sử. Huế là chứng
nhân sống động sống dai của những biến thiên hiện đại của Việt Nam. Huế là cái
quầy hàng của tiền đồn trấn giữ Thế Giới Tự Do nơi tọa độ này của Miền Nam. Huế
là là cái nôi của quyền lực, từ quân quyền triều Nguyễn, đến Ngô đ́nh Diệm, đến
Lê Duẫn, đến cả Nguyễn văn Thiệu, Lê đức Anh...
Cộng nghiệp lịch sử đó làm Huế suy tàn v́ kẹt cứng
với quá khứ mà chưa khai thông được vào tương lai. Huế phải trả một giá khá đắt
cho những huy hoàng vàng son văn hóa lịch sử của ḿnh. Thực dân Pháp vừa đày
biệt xứ một số người, vừa đẩy một số người phải bất đắc dĩ bỏ Huế mà đi. Bảo Đại
thoái vị 1945 và phong trào phế đế của Ngô đ́nh Diệm lại đẩy thêm một số người
âm thầm rời khỏi Huế. Triều đ́nh của Cố Vấn Chỉ Đạo Miền Trung xua đi khỏi Huế
một số người nhưng vẫn duy tŕ các cơ sở hành chánh quân sự giáo dục cấp Miền
hay toàn quốc ở Huế. Nhưng sau 1963, Mỹ vừa thấy Huế khó pḥng thủ, vừa thấy Huế
bất trị không đáng bỏ công sức để ǵn giữ, cho nên bắt đầu chiến dịch giải thể
Huế. Toàn bộ Quân Đoàn I và Ṭa Đại Biểu Chính Phủ dời vào Đà Nẳng. Hệ thống đại
học và cao đẳng Huế bị xé banh một phần vào Đà Nẳng, một phần vào Nha Trang hay
lên Đà Lạt, trường Phan chu Trinh được nâng cấp đủ sức cạnh tranh với Quốc Học,
Đồng Khánh... Huế lại nghèo thêm một chút trong khi chiến dịch đàn áp Vụ Miền
Trung năm 1966 đă đày biệt xứ một số lớn trí thức sinh viên học sinh hữu tâm và
hiếu hoạt. Rồi Tết Mậu Thân, rồi Mùa Hè Đỏ Lửa, rồi đại thắng mùa Xuân...mỗi
biến động là một đợt cuồng lưu xô đùa thêm một số con cháu Huế ngậm ngùi ra đi,
mỗi biến động là một đợt sóng ngầm d́m Huế xuống sâu thêm chút trong điêu tàn.
Người đi, tài trí, tâm huyết và tiền tài cũng đi
theo. Huế càng ngày càng nghèo đi, càng khô héo đi như một cô gái lỡ th́. Cứ cái
đà này không khéo, ngày nào đây nếu Huế không trở thành một Đồ Bàn, một Thăng
Long thời quá văng, th́ cũng sẽ trở thành một Dysneyland của Mỹ để xum xoe cầu
lụy du khách, nếu người dân Huế không đủ can đảm để lột xác thành một Macao chứa
thổ đồ hồ của Trung Quốc, hay một nghĩa trang quái gỡ trong đó một số Việt kiều
háo danh sĩ diện đem mồ mă ông bà cha mẹ ḿnh ra làm phương tiện khoe giàu sang.
Phải chăng v́ Huế mà có thể nỗ lực hơn nữa để triển
khai truyền thống và vốn liếng văn hóa, giáo dục, nghệ thuật của ḿnh để dần dần
vực Huế dậy, xây dựng Huế thành một trung tâm văn hóa, giáo dục, thông tin, nghệ
thuật, và du lịch cho cả nước?
Hay phải chăng, đă đến lúc người Huế nh́n nhau tức
tưởi vỗ về: Huế ơi, khóc đi, Huế...!?
|
|